Sét Đánh Trên Đỉnh Đồi
Tiếng rít của thép nung rạch đôi màn đêm sa mạc Hoàng Sa-Beta.
Nanh thép xoay tròn của con quái thú chúa nghiến sụt vào bả vai trái của Lạc Hồng-01, tạo nên một chuỗi âm thanh ken két nhức óc. Xung lực cơ học cực mạnh truyền thẳng qua các sợi cáp đồng bộ sinh học 'Synch-Wire' dội ngược vào gáy tôi. Toàn thân tôi co rúm lại trên ghế lái. Cảm giác đau đớn chân thực đến mức như thể có một hàm răng kim loại đang nhai nghiến bả vai xương thịt của chính mình. Vệt máu tươi rỉ ra từ tai trái bám trên cổ áo khoác phi công cũ rộng thùng thình của chị Hoài An lại bắt đầu chảy loang ra, nóng hổi và tanh nồng mùi rỉ sắt.
"Cảnh báo! Giáp vai trái suy giảm bảy mươi phần trăm! Lò phản ứng hạt nhân quá nhiệt đạt một trăm linh năm độ! Pin Lithium-Graphene cạn kiệt dưới mười hai phần trăm!"
Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của hệ thống AI vang lên chập chờn giữa những dải tĩnh điện màu lam nhạt đang quét qua võng mạc của tôi. Dưới mặt đất cát đỏ bị cày xới, cơ giáp phòng thủ Thạch Sơn của Đức Duy vẫn nằm bất động. Buồng lái của anh ấy chỉ cách bàn chân thép của con quái thú chúa chưa đầy hai mét. Thạch Sơn đã hoàn toàn kiệt quệ, hệ thống thủy lực chân rò rỉ một vũng dầu đen kịt.
"Duy! Tháo khớp khẩn cấp! Chạy đi!" Tôi hét lên qua kênh truyền âm dã chiến, tay phải điên cuồng kéo cần gạt cơ học.
Lạc Hồng-01 gầm lên một tiếng khàn đục. Khớp chân trái bị cát đá kẹt chặt rít lên thảm hại, làm giảm hai mươi phần trăm tốc độ di chuyển của tôi. Nhưng bằng kỹ thuật lái không quy luật Phản Xạ Bóng Ma, tôi không lùi lại để phòng thủ. Tôi chủ động dồn trọng tâm cơ giáp về phía trước, dùng toàn bộ sức nặng mười lăm tấn của Lạc Hồng-01 húc mạnh vào hông con quái thú chúa.
*UỲNH!*
Cú va chạm trực diện khiến con quái thú chúa loạng choạng thối lui vài bước, hàm răng cưa máy của nó trượt khỏi bả vai tôi, kéo theo một loạt tia lửa điện đỏ rực xé toạc màn đêm bão cát. Lợi dụng khoảnh khắc đó, tôi phóng sợi cáp neo sau lưng—đòn Quét đuôi cơ học 'Thiết Vĩ'—móc chặt vào khung sườn Thạch Sơn, dùng lực tời cơ học kéo giật chiếc cơ giáp của Đức Duy lùi sâu vào vùng an toàn dưới chân bức tường thép số 3.
*"Nam... cậu điên rồi! Pin của cậu không còn đủ mười phần trăm!"* Giọng nói của Hồng Hạnh rít lên qua bộ đàm vô tuyến dã chiến tần số ngắn. *"Hệ thống sạc dã chiến của khu ổ chuột đã sập hoàn toàn. Cậu sẽ chết máy giữa trận địa!"*
Tôi nhìn ra ngoài kính chắn gió buồng lái. Cơn bão cát điện từ đầu mùa đang gào rú điên cuồng, biến bầu trời thành một lòng chảo khổng lồ chứa đầy những đám mây điện tích màu đỏ sẫm cuồn cuộn. Từng luồng sét từ trường màu xanh lam chập chờn nhảy múa giữa các tầng mây, phóng xuống những tia lửa điện áp cao làm cháy sém những cột thép phế liệu ngoài sa mạc.
Một ý nghĩ điên rồ đột ngột lóe lên trong đầu tôi.
"Hạnh! Tháp truyền thông gỉ sét phía Đông... nó còn hoạt động không?" Tôi hỏi dồn, hai tay vẫn ghì chặt cần điều khiển để né tránh cú quét đuôi của một con quái thú bốn chân khác.
*"Cái gì? Ngọn tháp đó nằm trên đồi cát đỏ! Nó cao năm mươi mét và là cột thu lôi tự nhiên của cả vùng này trong mùa bão! Cậu muốn..."* Giọng Hồng Hạnh nghẹn lại.
"Tôi muốn sạc pin khẩn cấp bằng dòng sét tự nhiên," tôi lạnh lùng đáp. "Lạc Hồng-01 không thể cầm cự được ba phút nữa. Nếu không có năng lượng, tất cả chúng ta sẽ làm mồi cho bầy quái thú này."
*"Không được! Phương pháp nạp điện đó có mười phần trăm nguy cơ phá hủy hoàn toàn vi mạch của AI Hoài An! Cậu sẽ xóa sổ chị ấy vĩnh viễn!"* Tiếng của Khánh Quỳnh đột ngột xen vào kênh truyền âm, đầy rẫy sự giận dữ và hoảng sợ.
Tim tôi thắt lại một nhịp. Tôi nhìn vào góc màn hình, nơi ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị Hoài An đang nhấp nháy mờ nhạt. Chị ấy không nói gì, gương mặt ảo ảnh chập chờn chỉ nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, che chở. Trong không gian ảo Drift, tôi cảm nhận được một nỗi buồn mênh mông rò rỉ từ lõi xử lý của chị. Chị không muốn tôi mạo hiểm, nhưng chị cũng không muốn thấy tôi chết.
"Chị An..." Tôi thầm thì, ngón tay chạm vào chiếc vòng cổ bạc treo trước bảng điều khiển. "Em xin lỗi. Nhưng em phải cứu họ."
Tôi bẻ lái Lạc Hồng-01, kéo lê cái chân trái bị kẹt cát khập khiễng lao thẳng về phía ngọn đồi cát đỏ phía Đông.
Bầy quái thú cơ khí hoang dã lập tức phát hiện ra ý đồ của tôi. Sóng điện từ rò rỉ từ lò phản ứng đang cạn kiệt của Lạc Hồng-01 giống như một miếng mồi ngon bốc mùi dụ dỗ bầy sói đói. Ba con robot bốn chân Săn Mồi v1 gầm rú điện từ, phóng vọt đi trong bão cát để đuổi theo gót chân tôi.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai phát đạn từ trường xuyên phá xé toạc màn sương cát đỏ, bắn trúng đầu con quái thú dẫn đầu, làm nổ tung bộ não cơ khí của nó thành một quầng lửa xanh lét.
*"Nam! Lên tháp nhanh đi! Tôi sẽ yểm trợ hỏa lực tầm xa từ tháp canh đối diện!"*
Giọng nói quyết đoán của Thu Trang vang lên qua hệ thống liên lạc dã chiến. Chiếc cơ giáp hạng nhẹ 'Phong Lôi' của cô đang quỳ một gối trên đỉnh bức tường thép số 3, nòng súng trường bắn tỉa từ trường rực sáng dòng điện màu lam. Gương mặt của nữ xạ thủ hai mốt tuổi đầm đìa mồ hôi dưới chiếc mũ bảo hộ xước xát, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc lạnh như dao cạo.
"Cảm ơn, Trang! Giữ chân chúng cho tôi!"
Tôi điều khiển Lạc Hồng-01 áp sát chân Tháp truyền thông gỉ sét. Ngọn tháp cao sừng sững làm bằng thép rác tái chế đang rung lên bần bật dưới sức gió giật cấp mười một của bão cát. Các khớp nối đinh tán của tháp rít lên những tiếng cót két ghê người, như thể có thể đổ sụp bất cứ lúc nào.
Tôi cắm móng vuốt hợp kim của cánh tay phải vào khung thép của tháp, bắt đầu leo lên. Khớp chân trái bị kẹt cát của cơ giáp rít lên thảm hại sau mỗi nhịp nâng trọng lượng mười lăm tấn. Trần tháp lắc lư dữ dội. Sức nặng của Lạc Hồng-01 khiến kết cấu thép rỉ mục của ngọn tháp bắt đầu biến dạng, những thanh giằng chéo nứt gãy tạo nên những tiếng *PĂNG... PĂNG* chói tai.
Bên dưới, bầy quái thú cơ khí bắt đầu tràn lên đồi cát đỏ. Chúng không sợ chết, điên cuồng lao vào bám dọc theo thân tháp truyền thông hòng kéo gục Lạc Hồng-01 xuống vực sâu.
*ĐOÀNG!*
Một phát đạn từ trường nữa của Thu Trang bắn nát một con quái thú đang bò lên đến độ cao mười mét. Nhưng số lượng của chúng quá đông. Gió bão ngày càng mạnh, bụi cát đỏ che khuất tầm nhìn khiến những phát bắn tiếp theo của Thu Trang bắt đầu chệch hướng, chỉ có thể bắn trúng các thanh thép của tháp canh phụ.
"Trang! Đừng bắn vào thân tháp! Kết cấu sắp sụp rồi!" Tôi hét lên, tay trái điên cuồng thao tác trên bảng điều khiển cơ học.
Tôi đã leo lên đến độ cao ba mươi mét. Năng lượng pin dự phòng sụt xuống mức báo động đỏ: bốn phần trăm. Các màn hình hiển thị trong buồng lái bắt đầu tối dần, chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt của hệ thống khẩn cấp.
Tôi phải thực hiện phương pháp nạp điện khẩn cấp bằng dòng sét tự nhiên ngay bây giờ.
Tôi mở nắp hộp súng bắn neo dã chiến gắn trên vai phải của Lạc Hồng-01. Bên trong là một cuộn sợi cáp đồng trần không bọc cách điện, kết nối trực tiếp với cổng sạc chính của hệ thống pin Lithium-Graphene cạn kiệt.
Để dẫn được dòng sét tự nhiên từ tầng mây điện tích, tôi phải căn chính xác thời điểm mật độ điện tích sa mạc đạt bão hòa. Nếu phóng neo quá sớm, sợi cáp sẽ bị gió bão thổi lệch hướng hoặc không đủ lực hút sét; nếu phóng quá muộn, cơ giáp sẽ hoàn toàn mất điện và rơi tự do từ độ cao ba mươi mét xuống bãi đá rỉ sét bên dưới.
Tôi nhắm mắt lại, kích hoạt năng lực Cảm Nhận Rò Rỉ (Xúc giác điện).
Thông qua các kim cấy thần kinh cắm sâu vào màng não, tôi không nhìn sa mạc bằng mắt thường nữa. Tôi cảm nhận nó. Cả bầu trời sa mạc Hoàng Sa-Beta lúc này là một đại dương tĩnh điện khổng lồ đang dâng trào. Tôi cảm nhận được những dòng điện tích âm đang tích tụ cực mạnh trên đỉnh tháp truyền thông, và những dòng điện tích dương khổng lồ đang cuồn cuộn trôi nổi trong những đám mây đỏ phía trên.
*Rắc... rắc...*
Ngọn tháp truyền thông nghiêng hẳn đi mười độ dưới một cú gió giật mạnh. Một con quái thú cơ khí bốn chân đã leo lên đến chân của Lạc Hồng-01, nanh thép xoay tròn của nó bắt đầu nghiến vào gối chân trái của tôi.
"Nam! Phóng neo đi! Bão sét đang đạt đỉnh!" Tiếng Hồng Hạnh hét lên trong vô vọng.
"Chưa được... chưa đủ bão hòa..." Tôi thào thào, mồ hôi trộn lẫn máu chảy tràn vào khóe mắt rực sáng màu lam nhạt.
Tôi đang đợi. Chờ đợi khoảnh khắc hai cực điện trường đối lập chạm vào ngưỡng giới hạn của sự phóng điện tự nhiên.
Năm giây.
Con quái thú bên dưới đã cắn đứt một đường ống thủy lực chân trái của Lạc Hồng-01, dầu đỏ sinh học phun ra xối xả dưới mưa axit.
Ba giây.
Khoảng cách giữa đám mây điện tích đỏ rực và đỉnh tháp truyền thông dường như co rút lại, không khí xung quanh bốc mùi ozone nồng nặc đến mức nghẹt thở.
Một giây.
"PHÓNG!"
Tôi bóp cò súng bắn neo.
*HƯU... UÙÚ!*
Mũi neo thép mang theo sợi cáp đồng trần lao vút lên bầu trời đêm, xé toạc màn cát đỏ rực, hướng thẳng vào tâm của đám mây điện tích đang xoáy tròn.
Phát bắn neo đầu tiên bị một luồng gió bão cực mạnh thổi lệch hướng năm độ. Sợi cáp đồng bị kéo căng quá mức, phát ra tiếng *XOẢNG* chói tai rồi đứt lìa giữa không trung.
"Khốn kiếp!" Tôi gầm lên, lồng ngực thắt lại vì đau đớn.
Chúng tôi đã mất phát bắn đầu tiên. Ba phút quý giá để chuẩn bị sạc pin đã trôi qua. Năng lượng pin dự phòng sụt xuống mức hai phần trăm. Cơ giáp bắt đầu mất dần lực giữ, móng vuốt cánh tay phải trượt nhẹ trên thanh thép rỉ mục của ngọn tháp.
*"Nam! Con quái thú chúa đang lao lên đồi cát! Nó sắp húc đổ chân tháp rồi!"* Tiếng hét của Thu Trang vang lên cùng tiếng súng bắn tỉa nổ liên tục trong tuyệt vọng.
Tôi không còn đường lui. Tôi nạp mũi neo dự phòng cuối cùng bằng tay trần, bỏ qua mọi cảnh báo bỏng nhiệt từ hệ thống. Các kim cấy thần kinh dọc cột sống tôi nóng lên như những thanh sắt nung đỏ cắm sâu vào da thịt.
Tôi nín thở, đếm nhịp tim của chính mình thông qua dòng điện rò rỉ: chín mươi, một trăm, một trăm mười...
Tôi bóp cò lần thứ hai.
Mũi neo thép thứ hai lao vút lên, thẳng đứng và kiêu hãnh. Lần này, sợi cáp đồng trần xuyên thẳng vào tâm của vệt sáng đỏ rực giữa tầng mây.
Trong một phần mười giây, lò phản ứng hạt nhân của Lạc Hồng-01 bị đoản mạch tạm thời, đưa buồng lái vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối đến đáng sợ. Tôi không nghe thấy tiếng gió bão, không nghe thấy tiếng gầm của quái thú, chỉ có tiếng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Và rồi, thiên địa sụp đổ.
*OÀNG... NG... NG!*
Một tia sét khổng lồ màu xanh lam, có đường kính rộng bằng cả thân cơ giáp, đánh thẳng từ tầng mây đỏ xuống sợi cáp đồng trần.
Dòng điện tích siêu cao áp hàng triệu volt truyền dọc theo sợi cáp, lao thẳng vào hệ thống sạc của Lạc Hồng-01. Toàn thân cỗ máy chiến tranh rỉ sét rực sáng lên một luồng điện xanh lam neon chói lòa, những tia lửa điện khổng lồ phóng ra xung quanh như một mạng nhện ánh sáng hủy diệt.
Trong buồng lái, hệ thống còi báo động rú lên những tiếng kinh hoàng, lò phản ứng hạt nhân bị kích nổ năng lượng đột ngột phát ra tiếng gầm rú điếc tai. Hệ thống cảm biến quang học của cơ giáp bị mù tạm thời do chớp điện quá mạnh, biến toàn bộ tầm nhìn của tôi thành một màu trắng xóa rực rỡ.
*"Cảnh báo! Điện áp vượt ngưỡng chịu tải bốn trăm phần trăm! Giao thức tự ngắt bị lỗi! Bộ nhớ AI..."* Giọng nói của Hoài An v1.0 méo mó rồi biến đổi thành một tiếng thét dài đau đớn dội thẳng vào màng não của tôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!