Nhạc nềnSoaring

Bão Cát Điện Từ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương đỏ rực của lửa và máu trong giấc mơ dần tan đi, để lại một cảm giác lạnh buốt buốt thấu xương tủy. Tôi choàng mở mắt, hơi thở dồn dập nghẹn lại nơi cổ họng, lồng ngực phập phồng như vừa ngoi lên từ một vực nước sâu không đáy. Trước mắt tôi, những dải ánh sáng lam neon chập chờn của bảng điều khiển cơ giáp đã tắt lịm, chỉ còn lại bóng tối ẩm mốc của căn hầm ngầm sâu mười mét dưới lòng đất khu ổ chuột Sắt Rỉ.


Tôi đang nằm co giật trên sàn hầm dính đầy thứ dầu đỏ sinh học tanh nồng. Da đầu tôi đau nhức như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang cắm sâu vào thùy trán. Di chứng của hội chứng Quá Nhiệt Não Bộ đang tàn phá màng não tôi, khiến tai trái vẫn rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng, chảy dài xuống cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An. Vệt máu cũ từ trận chiến trước đã khô cứng lại thành một mảng màu nâu sẫm trên thớ vải carbon, giờ đây lại được nhuộm thêm một lớp máu mới, đỏ tươi và nóng hổi.


"Nam! Tỉnh lại đi con! Đừng nhìn vào khoảng không nữa!"


Giọng nói khàn đặc của bác Sáu vang lên bên tai tôi, kèm theo một bàn tay chai sạn, thô ráp bấu chặt lấy bả vai tôi giật mạnh. Tôi chớp mắt liên tục, cố xua đi ảo ảnh buồng lái bốc cháy mười năm trước đang nhảy múa trong võng mạc.


Bên cạnh tôi, Minh Triết đang quỳ rạp dưới đất, gương mặt đen nhẻm dính đầy muội than và bụi chì đỏ ké. Gã đang điên cuồng vung chiếc xẻng rỉ sét, xúc từng đống bụi chì trộn lẫn với axit thải màu xám đục đổ ập lên vệt dầu đỏ sinh học rò rỉ từ khớp vai trái của Lạc Hồng-01. Tiếng xèo xèo của axit ăn mòn hữu cơ vang lên rùng rợn dưới hầm tối, tỏa ra một làn khói độc màu xám tro nồng nặc mùi lưu huỳnh và kim loại cháy.


"Xong rồi! Phổ quang của vệt dầu sinh học đã bị dập tắt hoàn toàn," Minh Triết thở hắt ra, quệt mồ hôi trán bằng bả vai phải vẫn còn sém đen vết bỏng điện từ trận chiến trước. "Quân cảnh Sư đoàn 4 có mang máy dò phổ quang đến quét cũng chỉ thấy một bãi rác thải chì axit thông thường. Nhưng Nam... chân trái của cậu..."


Triết nhìn xuống chân trái của tôi. Nó đang buông thõng, hoàn toàn mất cảm giác do di chứng quá tải thần kinh dội ngược từ ca can thiệp phần cứng thất bại của Khánh Quỳnh. Bộ lọc v1.0 bị cháy đen vẫn còn dính chặt vào mạch thần kinh chính của Lạc Hồng-01 như một vết sẹo carbon hóa ghê rợn.


*ẦM... ẦM... ẦM...*


Một tiếng sấm trầm đục rền rĩ từ trên cao dội thẳng xuống lòng đất, làm rung chuyển cả hệ thống dầm đỡ bằng thép cũ kỹ của hầm ngầm. Những hạt cát đỏ li ti bắt đầu lả tả rơi xuống từ các khe nứt trên trần hầm.


"Cơn bão cát điện từ đầu mùa đã tới rồi," bác Sáu ngước nhìn lên, nét mặt già nua hằn sâu nỗi lo âu tột cùng. "Gió bão đang hú ngoài tường thành. Lưới điện của toàn bộ khu ổ chuột Sắt Rỉ đã sập hoàn toàn. Chúng ta đang bị cô lập."


Đúng lúc đó, trên chiếc bàn gỗ dính đầy dầu mỡ của xưởng bảo trì, chiếc bộ đàm quân sự tần số ngắn có bộ giải mã tín hiệu cổ của Hồng Hạnh đột ngột rít lên những tiếng rè rè chói tai. Luồng tĩnh điện cực mạnh từ bão cát làm những bóng đèn chân không của chiếc máy phát sáng xanh lét, chập chờn như muốn nổ tung.


*"Rè... rè... Gọi... xưởng số 9... Có ai nghe... rè... không?"*


Giọng nói của Hồng Hạnh méo mó qua làn sóng vô tuyến bị nhiễu loạn nặng nề, nhưng sự hoảng loạn trong âm điệu của cô thì không thể che giấu.


"Hồng Hạnh! Bác Sáu đây! Có chuyện gì ngoài kia?" Bác Sáu lao đến, chộp lấy ống nghe, hét lớn vào micro.


*"Bão cát... bão cát điện từ làm mù hoàn toàn hệ thống radar phòng thủ của Sư đoàn 4... Bức tường thép số 3... bị nứt một khoảng lớn ở phân khu phía Bắc... Bầy quái thú cơ khí hoang dã từ Rãnh nứt Alpha... chúng lợi dụng bão cát để tràn qua thung lũng... Tiểu đội phòng thủ của Đức Duy và Thu Trang... đang bị vây hãm ở góc chết chân tường thành... Họ mất liên lạc hoàn toàn với sở chỉ huy... Cứu... cứu họ..."*


Tiếng rè rè của tĩnh điện lại vang lên, nuốt chửng giọng nói của Hồng Hạnh thành những tiếng rít dài lạnh gáy.


Tôi nhìn chiếc vòng cổ bạc chứa ảnh gia đình đang nắm chặt trong tay phải. Trong trí não tôi, phân vùng ký ức về bữa cơm chiều sum họp của ba cha con đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt, lạnh lẽo. Tôi không còn nhớ nổi mùi vị của món ăn quê nhà, không nhớ nổi tiếng cười của cha, nhưng tôi biết rõ một điều: những con người ngoài kia, Đức Duy, Thu Trang, Hồng Hạnh, họ là đồng bào của tôi. Họ đã dùng mạng sống để che giấu sự tồn tại của Lạc Hồng-01. Tôi không thể nằm đây nhìn họ bị nghiền nát dưới nanh thép của bầy quái thú.


"Nam! Cháu không được đi! Chân cháu đang bị liệt, thùy trán đã xơ hóa mười hai phần trăm!" Bác Sáu chặn trước lối lên thang ngầm, giọng ông run rẩy.


"Bác Sáu, nếu tường thành sập, khu ổ chuột Sắt Rỉ sẽ là nơi đầu tiên bị xóa sổ. Cháu không còn gì để mất, nhưng cháu phải giữ lại mạng sống cho mọi người."


Tôi gượng dậy, dùng cánh tay phải bấu chặt lấy thành sắt của buồng lái Lạc Hồng-01, kéo lê cái chân trái vô lực của mình trèo lên cabin. Minh Triết lao đến hỗ trợ tôi, gã không ngăn cản, chỉ im lặng đỡ lấy lưng tôi, giúp tôi ngồi vào chiếc ghế lái dã chiến dính đầy gel khô.


Tôi ngửa đầu ra sau, ép mạnh gáy vào cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles'.


*PHẬP!*


Cơn đau nhói thấu tim dội ngược dọc cột sống khiến tôi trợn mắt, nhưng nhờ dòng máu mang Kháng thể Nguyễn Hoài chảy trong huyết quản, tôi không bị ngất đi. Tôi siết chặt cần gạt cơ học, gầm lên:


"Khởi động kết nối Lạc Hồng!"


*UÙÚÚÚ...*


Lò phản ứng hạt nhân thế hệ cũ của Lạc Hồng-01 rú lên một tiếng trầm đục dưới gầm cabin. Các sợi cáp sinh học chạy dọc khung xương titan rực sáng lên dải ánh sáng lam nhạt của trạng thái Drift-Link Cơ bản ở mức mười phần trăm. Cánh cửa hầm ngầm thủy lực từ từ mở ra, nuốt chửng tôi vào cơn bão cát đỏ rực đang gào rú ngoài sa mạc.


Bước ra ngoài Bức tường thép số 3, thế giới trước mắt tôi chỉ là một màn sương mù màu đỏ sẫm của cát bụi điện từ. Sức gió khủng khiếp rít lên liên tục, quật những hạt cát sắc nhọn vào lớp vỏ thép rỉ sét của Lạc Hồng-01 tạo ra những tiếng co xát chói tai.


"Cảnh báo! Camera quang học bị mù hoàn toàn! Hệ thống radar dẫn đường tự động bị tê liệt do nhiễu điện từ bão cát!"


Màn hình hiển thị trước mắt tôi chỉ còn là những sọc ngang xám xịt và tiếng rè rè vô vọng. Tôi hoàn toàn bị mù trong đêm tối mịt mù của thiên tai.


*"Nam... rè... nghe thấy tôi không? Tôi đang cố... định vị cậu bằng radio tần số ngắn..."*


Giọng nói của Hồng Hạnh chập chờn vang lên trong tai nghe của tôi.


"Hạnh! Tôi không thấy gì cả! Hệ thống dẫn đường đã hỏng!" Tôi hét lên qua micro dính máu.


*"Đi theo... hướng gió... rè... sườn núi phía Bắc... Đức Duy đang ở... cách cậu... một ngàn mét..."*


Đột ngột, một tiếng gầm rú điện từ tần số cao xé toạc tiếng gió bão. Từ trong màn cát đỏ rực, một bóng đen khổng lồ lao vọt ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là một con quái thú cơ khí bốn chân hoang dã, đầu tích hợp lưỡi cưa máy xoay tròn áp lực cao và móng vuốt hợp kim rực sáng điện xanh.


Tôi không kịp nhìn thấy nó bằng mắt thường. Chỉ có trực giác từ năng lực Cảm Nhận Rò Rỉ (Xúc giác điện) truyền qua màng não tôi tín hiệu biến thiên đột ngột của từ trường.


Tôi bẻ lái gấp bằng hệ thống cần gạt cơ học tay trái.


*XOẢNG!*


Móng vuốt của con quái thú sượt qua bả vai trái của Lạc Hồng-01, xé rách một mảng giáp thép mỏng, để lại những tia lửa điện bắn tung tóe. Cú va chạm cực mạnh khiến cơ giáp của tôi chao đảo, khớp chân trái bị kẹt chặt bởi cát đá sa mạc làm giảm tốc độ di chuyển đi hai mươi phần trăm.


Tôi nghiến răng, nhận ra máy tính dẫn đường chỉ đưa ra những dữ liệu sai lệch do nhiễu từ bão cát. Nếu tôi tiếp tục tin vào những con số nhảy múa trên màn hình, tôi sẽ bị bầy thú xé xác trước khi kịp chạm đến tường thành.


"Chị An! Tắt toàn bộ radar tự động! Chúng ta lái bằng tay!"


Tôi gạt phăng công tắc điều khiển tự động, chuyển sang Kỹ thuật lái không quy luật 'Phản Xạ Bóng Ma'. Tôi nhắm mắt lại, không thèm nhìn màn hình nữa. Toàn bộ nhận thức của tôi giờ đây hòa làm một với lớp vỏ kim loại của Lạc Hồng-01. Tôi cảm nhận dòng điện rò rỉ chạy dọc theo các sợi cáp sinh học, cảm nhận độ rơ của các khớp thủy lực chân, và cảm nhận cả luồng tĩnh điện cực mạnh của bầy quái thú đang bao vây xung quanh thông qua da thịt mình.


Tôi di chuyển cơ giáp bằng những bước đi giật cục, bẻ hướng đột ngột không theo bất kỳ quy luật khí động học nào.


Một con quái thú khác lao đến từ phía sườn phải. Tôi không né tránh theo cách thông thường. Tôi chủ động xoay mạnh trục hông Lạc Hồng-01 một vòng ba trăm sáu mươi độ, quét sợi cáp neo hạng nặng sau lưng tạo đòn Quét đuôi cơ học Thiết Vĩ.


*RẦM!*


Sợi cáp neo nặng ba tấn quật thẳng vào sườn con quái thú hoang dã, đập nát hệ thống chuyển động bánh xích của nó, khiến cỗ máy giết chóc nổ tung thành một quầng lửa đỏ giữa màn bão cát.


"Nam! Bắn pháo phụ đi! Chúng đang tập trung ở phía trước!" Tiếng của Hồng Hạnh hét lên trong tai nghe.


Tôi dồn năng lượng từ lò phản ứng phụ sang khẩu pháo tự động dã chiến bên hông, bóp cò.


*UÙÚÚÚ... ĐOÀNG!*


Nhưng luồng tĩnh điện cực mạnh của bão cát điện từ đã làm đoản mạch đường dây dẫn truyền năng lượng thô sơ của khẩu pháo. Viên đạn nổ sớm ngay trong nòng pháo, tạo ra một vụ nổ chấn động dữ dội sát cabin lái. Khói đen khét lẹt tràn vào buồng lái khiến tôi sặc sụa, màng não dội ngược một đợt sóng xung kích làm tôi trợn mắt rỉ máu mũi.


"Cảnh báo! Hệ thống hỏa lực phụ bị phá hủy hoàn toàn! Năng lượng pin dự phòng sụt giảm xuống dưới mười lăm phần trăm!"


Tôi ho ra máu, quệt ngang miệng áo khoác của chị An. Chân trái của Lạc Hồng-01 rít lên những tiếng kim loại mài sát chói tai do cát đá kẹt chặt trong ổ khớp thủy lực. Tốc độ của tôi đã chậm đi rõ rệt, nhưng tôi vẫn lê bước tiến về phía bức tường thép số 3.


Qua màn sương cát đỏ chập chờn, tôi nhìn thấy bóng dáng khổng lồ, rỉ sét của cơ giáp phòng thủ Thạch Sơn do Đức Duy điều khiển. Thạch Sơn đang quỳ một gối dưới đất, chiếc khiên thép chịu lực dày cộm đã bị nứt toác làm đôi.


Trước mặt Duy, ba con quái thú cơ khí khổng lồ với nanh thép rực sáng điện xanh đang vây chặt lấy anh. Một con quái thú chúa vượt trội lao đến, dùng móng vuốt hợp kim quật ngã hoàn toàn cỗ cơ giáp Thạch Sơn xuống nền đất cát đỏ. Nanh thép khổng lồ của nó rít lên tiếng cưa máy xoay tròn áp lực cao, chuẩn bị cắm thẳng vào buồng lái của Đức Duy.


"Duy! Tránh ra!"


Tôi gầm lên, không màng đến cảnh báo quá tải màng não. Tôi dồn toàn bộ chút năng lượng pin dự phòng ít ỏi còn lại vào hệ thống piston thủy lực của đôi chân Lạc Hồng-01, cưỡng ép cỗ máy rỉ sét thực hiện một cú nhảy bộc phát vượt qua khoảng cách trăm mét sa mạc.


Lạc Hồng-01 lao ra khỏi màn bão cát đỏ rực như một bóng ma khổng lồ bước ra từ phế tích, quăng mình chắn ngay trước nanh thép sắc nhọn của con quái thú chúa để bảo vệ buồng lái của Đức Duy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!