Nhạc nềnSoaring

Mã Độc Và Bóng Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi thở của Lâm Phong mang theo vị bạc hà lạnh buốt, phả thẳng vào bên tai tôi giữa bầu không khí ngột ngạt của trạm xá dã chiến. Gương mặt cậu ta ghé sát đến mức tôi có thể nhìn thấy từng tia máu nhỏ trong đôi mắt một mí sắc lạnh đầy vẻ ngạo nghễ. Câu hỏi của cậu ta như một nhát dao găm, đâm xuyên qua màn sương mù ảo giác do thuốc giảm đau gây ra, găm chặt tôi vào tấm ga giường sắt lạnh ngắt.


"Người ta nói có một bóng ma cơ giáp vừa bẻ gãy Thiết Trảo của Đội trưởng Hùng. Thợ máy nghèo... liệu có biết ai là kẻ đứng sau buồng lái đó không?"


Tôi nằm im, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới lớp áo khoác phi công rộng thùng thình của chị Hoài An. Trên cổ áo, vệt máu khô từ tai trái của tôi ở trận chiến trước đã hóa thành một mảng nâu sẫm, cứng ngắc và tanh nồng. Tôi cảm nhận rõ rệt mồ hôi lạnh đang rịn ra dọc theo cột sống, nơi các vết sẹo nhỏ của kim cấy thần kinh vẫn còn nhức nhối. Bàn tay trái của tôi, dính đầy những vệt máu khô bục miệng vết thương, khẽ co rút lại dưới tấm chăn sờn rách. Tôi dùng hết chút sức lực tàn dư để siết chặt chiếc vòng cổ bạc chứa ảnh gia đình trong lòng bàn tay phải, mượn cái lạnh của kim loại để giữ cho lý trí không bị cuốn trôi vào những dải ánh sáng lam neon đang chập chờn trước mắt.


Tôi không được phép thừa nhận. Nếu tôi mở miệng, không chỉ tôi mà cả xưởng số 9, cả bác Sáu và Minh Triết đều sẽ bị Sư đoàn 4 Quân cảnh nghiền nát.


"Tôi... tôi không biết," tôi thào thào đáp, cố gắng giả vờ run rẩy như một kẻ bệnh tật đang cận kề cái chết. "Tôi chỉ là thợ máy phế liệu... bão cát... bão cát làm sập xưởng... tôi bị thương..."


Lâm Phong nhếch mép, ánh mắt cậu ta lướt từ vệt máu khô trên cổ áo xuống đến bàn tay đang run rẩy của tôi. Cậu ta cúi thấp hơn nữa, mũi khẽ giật giật như một con thú săn mồi đang ngửi thấy mùi con mồi quen thuộc.


"Mùi dầu thủy lực quân sự cổ dã chiến bám trên da thịt cậu rất đậm, Nam ạ. Loại dầu có tính kiềm cao, mang vị mặn của muối hữu cơ chỉ dùng cho các dòng cơ giáp sinh học từ thời chiến tranh thuộc địa lần thứ nhất. Cậu nghĩ một cái lò sưởi cũ có thể phát ra thứ mùi đặc trưng của những cỗ máy giết chóc đó sao?"


"Đủ rồi, học viên Lâm Phong!"


Tiếng quát đanh thép của bác sĩ Minh Châu vang lên, cắt đứt luồng áp khí bức người của gã tân binh kiêu ngạo. Bà bước tới, dứt khoát đẩy Lâm Phong lùi lại một bước, chắn giữa cậu ta và giường bệnh của tôi. Trên tay bà, tập hồ sơ bệnh án bằng giấy da cũ kỹ được giơ lên như một lá chắn pháp lý.


"Tôi đã nói cậu ta bị viêm màng não cấp tính do hít phải bụi chì từ bãi phế liệu của tập đoàn Hàn Thiết! Tôi vừa phải thực hiện ca chọc dò dịch tủy để hút dịch não tủy sau gáy cậu ta. Vết thương sau gáy vẫn đang rỉ máu, và nếu cậu tiếp tục dùng vũ lực ép buộc một bệnh nhân đang sốc nhiễm trùng, tôi sẽ báo cáo trực tiếp lên Đại úy Thanh Phong về hành vi quấy rối của cậu!"


Sự can thiệp cứng rắn của Minh Châu cùng cái tên của Đại úy Thanh Phong khiến Lâm Phong khựng lại. Cậu ta đứng thẳng người lên, thong thả chỉnh lại cổ áo quân phục phẳng phiu màu trắng tinh khôi của mình. Đôi mắt cậu ta khẽ liếc qua Khánh Quỳnh – người vẫn đang đứng tựa lưng vào tủ kính, bàn tay giấu sau vạt áo kỹ sư đã đặt sẵn lên báng súng lục động năng.


"Tôi sẽ im lặng... lần này," Lâm Phong buông một câu lạnh lùng, giọng nói mang theo sự cảnh báo rõ rệt. "Nhưng Đại tá Lý Hoàng đang điên cuồng vì thất bại của Hùng. Gã đã nhặt được một mảnh hợp kim titan-sinh học có rãnh li ti từ túi áo của cậu rơi ra khi tháo chạy. Sớm muộn gì quân cảnh cũng sẽ mang máy quét phổ quang và thiết bị dò địa chấn đến lật tung cái khu Sắt Rỉ này để tìm cỗ cơ giáp cổ đó. Chúc cậu sống sót qua đợt truy quét, thợ máy."


Nói rồi, Lâm Phong quay lưng, chiếc ủng da nện cồm cộp xuống nền bê tông rồi biến mất sau cánh cửa thép nặng nề của trạm xá.


Ngay khi tiếng bước chân của gã tân binh hoàn toàn biến mất ngoài con hẻm tối, bầu không khí đóng băng trong trạm xá mới lập tức vỡ vụn. Khánh Quỳnh lao nhanh ra cửa, chốt chặt ba ổ khóa thép rỉ sét, khuôn mặt cô tái mét dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn.


"Chúng ta không còn thời gian nữa," Quỳnh quay lại nhìn bác sĩ Minh Châu, giọng nói gấp gáp đầy lo âu. "Lâm Phong đã ngửi thấy mùi dầu thủy lực cổ trên người Nam. Và tệ hơn, vệt dầu đỏ sinh học rò rỉ từ vai trái Lạc Hồng-01 dưới đống đổ nát xưởng số 9 vẫn đang thấm dần xuống đất hầm. Nếu quân cảnh mang máy dò phổ quang đến, hầm chứa sẽ bị lộ trong vòng vài phút."


Bác sĩ Minh Châu bước đến bên tôi, nhanh chóng kiểm tra lại đồng tử của tôi rồi thở dài não nề.


"Lượng thuốc giảm đau dã chiến chỉ giúp cháu kìm hãm cơn co thắt trong vài giờ. Nhưng thùy trán của cháu đã xơ hóa mười phần trăm rồi, Nam ạ. Nếu cháu tiếp tục đồng bộ thần kinh mà không có bộ lọc, cháu sẽ chết não vĩnh viễn. Quỳnh, cô đã chuẩn bị xong bộ lọc chưa?"


Khánh Quỳnh gật đầu, cô rút từ trong túi da kỹ sư ra một bảng mạch nhỏ dính đầy muội than, được chắp vá từ các linh kiện phế liệu quân sự. Ở trung tâm bảng mạch là một khối dao động tần số nhỏ được chế tác từ tinh thể thạch anh bọc đồng (Quartz-Copper) nhặt được từ Rãnh nứt Alpha.


"Đây là bộ lọc xung động thần kinh v1.0. Tinh thể thạch anh bọc đồng sẽ hoạt động như một bộ giảm chấn từ trường, hấp thụ các sóng phản hồi cao tần từ AI của Hoài An trước khi nó chạm đến màng não của Nam. Nhưng tôi cần phải hàn nối trực tiếp nó vào mạch thần kinh chính của Lạc Hồng-01 ngay dưới hầm chứa."


"Bác Sáu và Minh Triết đang ở dưới đó," tôi gượng dậy, cơn đau bại liệt ở chân trái khiến tôi suýt ngã quỵ xuống sàn sắt, nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng. "Họ đang cố dùng bụi chì và axit thải để trung hòa vệt dầu đỏ sinh học trên mặt đất. Cháu phải xuống đó giúp họ."


"Cháu không đi được đâu, Nam!" Minh Châu cố ngăn cản.


"Cháu bắt buộc phải đi," tôi nhìn thẳng vào mắt vị bác sĩ già, ánh mắt rực lên sắc lam nhạt của ý chí sinh tồn kiên cường. "Nếu Lạc Hồng-01 bị tịch thu, tất cả chúng ta đều sẽ chết dưới tay tập đoàn."


Nửa giờ sau, nép dưới màn sương muối công nghiệp màu xám tro che khuất tầm nhìn của các camera giám sát 24/7 của quân cảnh, Khánh Quỳnh và tôi lén lút bò qua đống đổ nát của xưởng số 9. Mặt đất xưởng ngập tràn gạch đá vụn và những tấm tôn bị cháy sém sau vụ nổ mìn của Hùng.


Dưới ánh đèn pin bọc vải đỏ mờ ảo, bác Sáu và Minh Triết đang còng lưng đổ từng xô nước axit thải màu xám đục lên vệt dầu đỏ sinh học đang loang lổ trên nền đất sét. Mùi khét của axit ăn mòn hữu cơ bốc lên nồng nặc, hòa cùng mùi chì độc hại.


"Nhanh lên, Triết! Đổ thêm bụi chì vào góc kia!" Giọng bác Sáu khàn đặc vì hít phải khói độc. "Quân cảnh đang tuần tra ngoài vành đai. Chúng ta phải triệt tiêu hoàn toàn phổ quang của vệt dầu này trước khi trời sáng."


Minh Triết ngẩng lên nhìn thấy tôi, đôi mắt gã đỏ ngầu vì thiếu ngủ và khói axit. Gã không nói một lời, chỉ gật đầu mạnh một cái rồi tiếp tục vung chiếc xẻng rỉ sét xúc bụi chì đổ lên vệt dầu. Sự im lặng của gã mang nặng một lời hứa thầm lặng: gã sẵn sàng bảo vệ bí mật này đến hơi thở cuối cùng, dù bả vai phải của gã vẫn còn sém đen vết bỏng điện từ roi của quân cảnh.


Khánh Quỳnh không lãng phí một giây nào. Cô đẩy tấm bàn nâng thủy lực số hai sang một bên, lộ ra lối vào đường hầm ngầm ẩm ướt sâu mười mét dưới lòng đất. Chúng tôi nhanh chóng tụt xuống hầm chứa bí mật.


Không khí dưới hầm ngầm lạnh ngắt và ẩm mốc. Cỗ cơ giáp sinh học Lạc Hồng-01 đứng sừng sững trong bóng tối như một bóng ma khổng lồ rỉ sét. Bả vai trái của nó bị dầm thép đè nứt toác, để lộ ra những sợi cáp sinh học màu lam nhạt đang co bóp nhè nhẹ như những thớ cơ của một sinh vật sống. Từng giọt dầu thủy lực màu đỏ rực – thứ huyết tương sinh học của cỗ máy – vẫn đều đặn nhỏ xuống nền đất bọc chì.


"Nam, vào buồng lái đi. Cắm kim thần kinh vào nhưng không được khởi động lò phản ứng chính. Tôi cần cậu làm cầu nối để tôi đo tần số xung động của AI,"


Khánh Quỳnh ra lệnh, cô đặt chiếc hộp dụng cụ dã chiến lên bệ máy phụ bên cạnh khoang lái, bật mỏ hàn nhiệt năng lên. Tia lửa hàn màu xanh lét bắt đầu bắn tung tóe trong bóng tối, tỏa ra mùi nhựa thông và kim loại cháy khét lẹt.


Tôi trèo vào buồng lái chật hẹp, ngột ngạt của Lạc Hồng-01. Mùi mồ hôi của chính tôi, mùi máu khô và mùi ozone từ lò phản ứng bao phủ lấy tôi. Tôi ngồi vào ghế lái, hít một hơi thật sâu rồi cầm lấy hai cụm kim cấy thần kinh rỉ sét màu đồng cổ.


*PHẬP!*


Cơn đau buốt thấu xương tủy lại bùng phát dọc theo cột sống khi các Neuro-Needles cắm sâu vào da thịt tôi. Tôi nghiến chặt răng, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt. Đèn bảng điều khiển sáng lên màu xanh lục nhạt của trạng thái Drift-Link Cơ bản ở mức mười phần trăm. Giọng nói của AI Hoài An v1.0 vang lên qua loa buồng lái, dịu dàng nhưng chập chờn nhiễu sóng:


*"Nam... em có đau không? Đừng... đừng kết nối... hệ thống đang... yếu..."*


"Chị An, em không sao. Quỳnh đang giúp chúng ta," tôi thì thầm vào micro.


Bên ngoài buồng lái, Khánh Quỳnh đang tập trung cao độ. Cô dùng nhíp gắp bộ lọc v1.0, cẩn thận đặt nó vào giữa đường cáp dẫn truyền thần kinh chính chạy từ hộp đen của cơ giáp đến cổng cắm gáy của tôi. Cô bắt đầu dùng mỏ hàn nhiệt để nối các sợi cáp đồng sinh học vào các cực của tinh thể thạch anh bọc đồng.


*XÈ... XÈ...*


Tia lửa hàn rực lên, chiếu sáng gương mặt đầy mồ hôi và muội than của Quỳnh. Mọi việc tưởng chừng như đang diễn ra suôn sẻ cho đến khi mối nối cuối cùng của thạch anh bọc đồng vừa chạm vào mạch thần kinh chính.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ điện từ chói tai vang lên ngay trong buồng lái. Toàn bộ các màn hình hiển thị đột ngột vụt tắt rồi chuyển sang màu đỏ rực như máu.


"Cảnh báo! Phát hiện phần cứng lạ xâm nhập hệ thống! Kích hoạt tường lửa sinh học!"


Tiếng còi báo động đỏ rú lên điên cuồng. Các sợi cáp sinh học dọc theo thành buồng lái đột ngột phình to ra, nổi lên những gân máu màu đỏ thẫm rực sáng dòng điện cao áp. Hệ thống AI của Lạc Hồng-01 đã tự động kích hoạt Hoài An (Giao thức Giận dữ) để phản kháng lại sự can thiệp từ bên ngoài.


*"Tránh ra! Không được chạm vào... dữ liệu của tôi!"*


Giọng nói của Hoài An không còn vẻ dịu dàng thường ngày mà biến đổi thành một tiếng gầm rú điện từ tàn bạo, méo mó qua loa buồng lái. Dòng điện dội ngược (reverse current) cực mạnh phóng ra từ hộp đen, chạy dọc theo các sợi cáp thần kinh hướng thẳng về phía sau gáy tôi.


"Không được! Bộ lọc đang bị quá tải nhiệt!" Khánh Quỳnh hét lên ngoài bệ máy. Cô điên cuồng gõ bàn phím trên thiết bị Quỳnh-Link để cố gắng gửi mã khóa thần kinh ghi đè tường lửa sinh học của Lạc Hồng-01. "Tường lửa của Hoài An đang đẩy lùi mã khóa của tôi! Cô ấy nghĩ tôi đang cố xóa sổ dữ liệu gốc của cô ấy!"


*BÙM!*


Tinh thể thạch anh bọc đồng (Quartz-Copper) trên bộ lọc v1.0 không chịu nổi áp lực điện từ siêu cao áp, đột ngột nứt vỡ và bốc cháy ngùn ngụt. Khói đen khét lẹt của đồng cháy tràn vào buồng lái qua hệ thống thông gió hỏng.


Dòng điện dội ngược thiêu cháy các cầu chì phụ, lao thẳng vào cụm kim cấy thần kinh sau gáy tôi.


Một cơn co giật cực hạn bùng phát dọc cột sống khiến toàn thân tôi cong gập lại trên ghế lái. Tôi không thể thở, không thể hét lên, mọi thớ cơ trên cơ thể đều bị khóa chặt bởi dòng điện cao thế sinh học. Nhịp tim của tôi hiển thị trên màn hình phụ vọt lên điên cuồng: 150... 165... 178 nhịp/phút. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ hai bên màng tang và tai trái của tôi, thấm đẫm cổ chiếc áo khoác phi công cũ.


"Nam! Tôi phải ngắt kết nối!"


Khánh Quỳnh hét lên trong tuyệt vọng. Cô vứt bỏ chiếc Quỳnh-Link đã bị cháy sém mạch, dùng cả hai tay bấu chặt lấy chiếc cần gạt của Cầu chì ngắt khẩn cấp 'Safety-Fuse v1' lắp trung gian trên đường dây chính. Cô dồn toàn lực kéo mạnh cần gạt xuống.


*KÉT... T... T!*


Nhưng chiếc cầu chì cơ học đã bị dòng điện cực mạnh nung chảy lỏng, hàn chặt các tiếp điểm đồng vào nhau. Cần gạt đứng im bất động.


"Không được! Nó bị hàn chết rồi!" Quỳnh gào lên, cô với lấy chiếc mỏ lết khổng lồ của bác Sáu dưới sàn, điên cuồng đập mạnh vào hộp cầu chì hòng đập vỡ các tiếp điểm.


Trong khi Quỳnh đang chật vật bên ngoài, ý thức của tôi đã hoàn toàn thoát ly khỏi thực tại. Tôi cảm thấy mình bị hút mạnh vào một khoảng không vô tận tối đen như mực – Vực sâu ký ức (Drift Space).


Nơi đây không có mỏ neo ấm áp nào của gia đình. Trước mắt tôi, bóng tối cuộn xoắn lại thành một dải tín hiệu âm thanh dạng sóng răng cưa đỏ chót như máu. Và rồi, âm thanh kinh hoàng ấy vang lên, dội thẳng vào màng não tôi với tần số cao tần chói tai.


Đó là Hoài An (Dữ liệu tiếng thét).


Bản ghi âm hộp đen bị lỗi của dự án Linh Hồn Cơ Khí mười năm trước tự động kích hoạt, phát lặp đi lặp lại tiếng thét cuối cùng của chị gái tôi khi lò phản ứng bị quá tải nhiệt và thiêu sống chị trong buồng lái cổ.


*"Nam! Chạy đi! Lò phản ứng... quá tải rồi! Đừng nhìn chị... Nam! Aaaaaaa!"*


Tiếng thét xé lòng của chị An dội ngược liên tục trong não bộ tôi, khuếch đại nỗi sợ hãi tột cùng và mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất. Hình ảnh buồng lái ngập trong lửa điện màu đỏ rực mười năm trước hiện lên sống động, thiêu cháy mọi phòng tuyến lý trí cuối cùng của tôi.


*"Aaaaaaa!"*


Tôi hét lên trong không gian ảo, nhưng ngoài đời thực, tôi chỉ có thể trợn trừng đôi mắt rực sáng màu lam nhạt đầy hoảng loạn, toàn thân co giật dữ dội trên ghế lái. Hệ thống Phản Xạ Bóng Ma (Ghost Reflex) của cơ giáp tự động kích hoạt do tôi bị ngất lâm sàng tạm thời, khiến các khớp nối của Lạc Hồng-01 giật cục dữ dội, đập mạnh bả vai trái vào vách đá hầm ngầm tạo ra những tiếng rầm rầm vang dội.


*BỐP!*


Khánh Quỳnh dồn hết sức bình sinh, vung chiếc mỏ lết đập nát hộp cầu chì ngắt khẩn cấp 'Safety-Fuse v1'. Dòng điện cao áp lập tức bị ngắt phụt.


Toàn bộ buồng lái Lạc Hồng-01 chìm vào bóng tối tịch mịch.


Tôi ngã quỵ xuống sàn hầm ngầm ngay khi buồng lái tự động bật mở khẩn cấp. Toàn thân tôi run rẩy dữ dội, máu tươi từ tai và mũi chảy tràn xuống sàn đá bọc chì. Đôi mắt tôi trợn trừng, vô định nhìn lên trần hầm tối tăm, nơi ảo ảnh buồng lái bốc cháy mười năm trước vẫn đang rực đỏ dội ngược về trong võng mạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!