Nhạc nềnSoaring

Màn Sương Màu Xám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát điện từ ngoài vành đai thuộc địa Hoàng Sa-Beta đã dịu đi, nhưng nó kịp để lại trên bầu trời đêm một màn sương muối công nghiệp màu xám tro đặc quánh. Thứ sương độc hại ấy len lỏi qua những kẽ hở của các tấm tôn rỉ sét, mang theo vị mặn chát của muối hóa chất và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ các lò địa nhiệt ngầm đang rò rỉ.


Tôi bước đi chệnh choạng trong con ngõ tối tăm dẫn sâu vào khu ổ chuột Sắt Rỉ, một vai ghì chặt lấy bả vai mảnh khảnh nhưng cứng cáp của Khánh Quỳnh. Chân trái của tôi kéo lê trên mặt đường sình lầy dính đầy váng dầu đỏ. Di chứng từ cú quá tải Drift-Link ba mươi lăm phần trăm ở trận chiến trước vẫn chưa buông tha tôi; những bó cơ ở đùi trái tê dại, hoàn toàn mất đi phản xạ sinh học thông thường. Cứ mỗi vài bước, gáy tôi lại nhói lên một nhịp buốt thấu xương. Thiết bị kết nối Quỳnh-Link cắm sau gáy tôi vẫn rực sáng một dải đèn chỉ thị màu cam chập chờn, liên tục phóng ra những xung điện nhẹ để ép màng não tôi không rơi vào trạng thái co thắt hoàn toàn.


"Ráng lên, thằng nhóc. Sắp tới rồi."


Giọng của Khánh Quỳnh trầm thấp, lạnh lùng dội thẳng vào tai tôi. Cô không nhìn tôi, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính tròn vẫn cảnh giác cao độ quét qua những góc tối của con hẻm. Trên cổ áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An mà tôi đang mặc, vệt máu tươi chảy từ tai trái của tôi ở tập trước giờ đã khô lại thành một mảng màu nâu sẫm, cứng ngắc và bốc mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc bức xạ từ lò phản ứng.


Chúng tôi dừng lại trước một cánh cửa thép dày dính đầy những mảng rỉ sét lớn, nằm lọt thỏm dưới tầng hầm của một tòa nhà ba tầng cũ kỹ vốn là kho chứa hóa chất bỏ hoang. Quỳnh không gõ cửa, cô dùng các đầu ngón tay dính đầy muội than gõ lên tấm thép ba tiếng ngắn, hai tiếng dài theo mật hiệu dã chiến.


*KÉT... T... T.*


Cánh cửa nặng nề hé mở, tỏa ra một luồng không khí hầm hập nóng, nồng nặc mùi thuốc sát trùng rẻ tiền, mùi ozone từ các máy lọc khí quá hạn và mùi sắt nung. Bác sĩ Minh Châu đứng sau cánh cửa, mái tóc điểm bạc búi cao gọn gàng, chiếc áo blouse trắng sờn cũ khoác ngoài bộ đồ bảo hộ lính dã chiến. Bà không nói một lời, chỉ nhanh chóng đỡ lấy mạn sườn tôi, cùng Quỳnh dìu tôi vào trong rồi dùng chân đạp mạnh cánh cửa khép chặt lại.


Trạm xá Minh Châu hiện ra dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy chập chờn. Nơi đây từng là một kho chứa dung môi hóa học, nay được chắp vá thành một phòng phẫu thuật thần kinh dã chiến nghèo nàn nhất khu Sắt Rỉ. Những đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc trần nhà, nhỏ từng giọt súp tổng hợp xuống những chiếc xô nhựa màu xanh đặt dưới góc tường. Ở giữa phòng là chiếc giường mổ làm bằng thép không gỉ đã xỉn màu, xung quanh bày biện những thiết bị y tế cổ lỗ sĩ nhặt nhạnh từ bãi phế liệu công nghệ của tập đoàn.


"Nằm xuống đây, Nam. Đừng cử động mạnh."


Bác sĩ Minh Châu ấn vai tôi xuống chiếc giường sắt lạnh ngắt. Bà nhanh tay gạt bỏ chiếc Quỳnh-Link cầm tay của Khánh Quỳnh ra khỏi cổng cắm sau gáy tôi. Ngay khi thiết bị vừa rời khỏi da thịt, một cơn co giật dữ dội chạy dọc từ thắt lưng lên đến màng tang khiến toàn thân tôi cong gập lại. Tôi nghiến chặt răng để không bật ra tiếng hét, hai tay bấu chặt vào thành giường sắt đến mức lòng bàn tay trái – vốn đã bị rách da dính đầy máu khô từ trận chiến trước – lại bục miệng vết thương, rỉ ra thứ dịch màu hồng nhạt.


Minh Châu không hề hoảng loạn. Bà với tay lấy chiếc máy quét điện não đồ cầm tay thế hệ cũ, đặt ba đầu dò sinh học bọc gel dẫn điện lên hai bên màng tang và trán tôi.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Màn hình cathode lồi của chiếc máy quét rít lên những tiếng rà sóng chói tai. Trên màn hình, biểu đồ quét não bộ 3D của tôi hiện lên với những đường tín hiệu màu xanh lục nhạt. Nhưng nổi bật hơn cả là những mảng xơ hóa thần kinh màu xám đen, lan rộng như những rễ cây khô cằn bám chặt lấy thùy trán.


"Nhìn vào đây đi, Quỳnh." Minh Châu chỉ ngón tay chai sạn vào màn hình, giọng bà đanh lại đầy nghiêm khắc. "Mười phần trăm. Thùy trán của cậu ta đã bị xơ hóa mười phần trăm chỉ sau hai lần Drift-Link cưỡng ép. Các tế bào thần kinh vận động ở thùy trán đang chết dần. Nếu cậu ta tiếp tục đồng bộ vượt quá giới hạn bốn mươi phần trăm trong vòng bốn mươi tám giờ tới, thùy trán sẽ bị hoại tử hoàn toàn. Cậu ta sẽ biến thành một xác sống không có ý thức, hoặc tệ hơn là chết não ngay trong buồng lái."


Khánh Quỳnh đứng tựa lưng vào chiếc tủ kính chứa đầy những ống thuốc rỗng, cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào biểu đồ não của tôi.


"Tôi biết," Quỳnh đáp, giọng cô không chút ấm áp nhưng bả vai cô khẽ run lên. "Nhưng Lạc Hồng-01 đang tự động tiến hóa. Hệ thống AI của Hoài An v1.0 đang nuốt chửng sóng não của Nam để bù đắp cho phần dữ liệu bị tổn thương mười năm trước. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc chế tạo bộ lọc thần kinh cải tiến."


"Nhưng các người lấy đâu ra nguyên liệu?" Minh Châu quay ngoắt lại, đôi mắt hiền từ nhưng nghiêm nghị của một người thầy thuốc rực lên sự giận dữ. "Dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe dạng lỏng đã bị Đại tá Lý Hoàng ra lệnh phong tỏa hoàn toàn. Tập đoàn Hàn Thiết đã niêm phong tất cả các kho tiếp tế y tế quân sự ngoài vành đai thuộc địa. Họ muốn bỏ đói các phi công tự do, muốn ép chúng ta phải quỳ gối giao nộp các lõi cơ giáp cổ! Chút thuốc Nepenthe dự trữ cuối cùng của trạm xá này chỉ đủ để kìm hãm cơn co giật của thằng bé trong vài ngày nữa thôi!"


Tôi nằm trên giường, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau đầu dịu đi đôi chút nhờ luồng điện cực nhẹ từ máy quét, nhưng sự trống rỗng trong tâm trí tôi thì ngày một phình to ra. Tôi nhìn lên trần nhà loang lổ những vết ố vàng của hóa chất, cố gắng lục tìm hình ảnh của cha tôi, của chị Hoài An trong bữa cơm chiều cuối cùng ở thuộc địa Hoàng Sa. Nhưng vô ích. Tất cả những gì tôi nhớ chỉ là một khoảng không xám xịt, không gương mặt, không giọng nói, không cả mùi vị của bát canh rau muống muối chua dã chiến dạo nào. Mảnh ký ức quý giá ấy đã bị đốt cháy hoàn toàn để đổi lấy lực chiến cận chiến bộc phát của Lạc Hồng-01. Tôi đã cứu được xưởng số 9, cứu được bác Sáu, nhưng cái giá phải trả là một phần linh hồn của chính mình.


"Cháu... không hối hận," tôi thào thào cất tiếng, giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát. "Bác sĩ... tiêm thuốc cho cháu đi."


Bác sĩ Minh Châu thở dài, nét mặt bà chùng xuống đầy xót xa. Bà quay sang chiếc tủ giữ nhiệt lạnh dã chiến, lấy ra một ống tiêm thủy tinh chứa thứ dung dịch màu lam nhạt chập chờn phát sáng nhẹ.


"Đây là thuốc giảm đau thần kinh cải tiến từ phế liệu sa mạc. Nó sẽ cắt cơn co thắt màng não của cháu ngay lập tức, nhưng nó có tác dụng phụ rất mạnh. Cháu sẽ bị ảo giác nhẹ, Nam ạ. Cháu sẽ nhìn thấy những thứ... không có thực ở thế giới này."


"Cháu chịu được," tôi nói, mắt vẫn dán chặt vào trần nhà.


Mũi kim lạnh ngắt cắm phập vào tĩnh mạch cánh tay trái của tôi. Thứ dung dịch màu lam lỏng chảy vào huyết quản, mang theo một cơn ớn lạnh buốt giá lan tỏa khắp cơ thể. Cơn đau đầu thắt chặt trong thùy trán đột ngột biến mất, thay vào đó là một cảm giác bồng bềnh, mông lung như thể tôi đang lơ lửng giữa một màn sương mù màu xám tro không trọng lực.


Đúng lúc đó, tiếng chuông đồng rỉ sét treo ngoài cửa trạm xá đột ngột vang lên những tiếng *KENG... KENG... KENG* dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của phòng bệnh.


Khánh Quỳnh lập tức cảnh giác, tay cô đặt nhanh lên báng khẩu súng lục động năng giấu sau vạt áo kỹ sư. Minh Châu cũng nhanh chóng giấu chiếc máy quét điện não đồ dưới một tấm vải phủ đầy bụi chì.


"Ai thế?" Quỳnh thì thầm, mắt dán chặt vào khe cửa hầm.


Cửa thép nặng nề bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài. Một luồng gió lạnh mang theo bụi cát đỏ sa mạc tràn vào phòng.


Một bóng người cao ráo bước vào.


Tôi nheo mắt nhìn qua màn sương mù ảo giác đang chập chờn trước mặt. Đó là một chàng trai khoảng mười chín tuổi, vóc dáng săn chắc, gương mặt tuấn tú sắc sảo với sống mũi cao thẳng và đôi mắt một mí sắc lạnh đầy vẻ ngạo nghễ. Cậu ta mặc bộ đồ phi công quân sự màu trắng tinh khôi của Học viện Quân sự thuộc địa – một thứ trang phục hoàn toàn xa xỉ và lạc lõng giữa khu ổ chuột rách nát dính đầy dầu mỡ này. Trên ngực áo của cậu ta thêu biểu tượng hình cánh hải âu màu bạc rực rỡ, và bên hông là chiếc mũ bảo hộ bay tích hợp các sợi cáp thần kinh màu lam neon thế hệ mới.


Lâm Phong. Tân binh thiên tài, thủ khoa của học viện, phi công chính quy của chiếc cơ giáp thế hệ mới 'Hải Âu'.


"Bác sĩ Minh Châu," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói của cậu ta trong trẻo, cao ngạo nhưng mang theo sự mệt mỏi không thể che giấu. "Học viện quân sự biên thùy hết dung dịch làm mát Cool-X cho hệ thống tủy sống của cơ giáp Hải Âu rồi. Đợt bão cát vừa rồi làm cháy sạch các cuộn tụ điện của chúng tôi. Tôi cần bác sĩ nhượng lại vài ống dung dịch tản nhiệt dự phòng dã chiến."


Lâm Phong vừa nói vừa bước sâu vào trong phòng, chiếc ủng da quân sự nện cồm cộp trên nền bê tông dính vết hóa chất. Cậu ta đột ngột dừng bước khi ánh mắt chạm phải tôi đang nằm trên giường bệnh, chiếc áo khoác phi công cũ kỹ dính vệt máu khô của chị Hoài An xộc xệch trên người.


Bầu không khí trong trạm xá dã chiến lập tức hạ xuống mức đóng băng.


Lâm Phong nheo mắt nhìn tôi. Cậu ta là một phi công chính quy được đào tạo bài bản bằng công nghệ mô phỏng tối tân, và trực giác chiến đấu của cậu ta nhạy bén như một con thú săn mồi. Cậu ta hít một hơi thật sâu, mũi khẽ giật giật.


"Mùi này..." Lâm Phong bước thêm một bước về phía giường tôi, giọng cậu ta trầm xuống đầy nghi ngờ. "Mùi dầu thủy lực quân sự cổ dã chiến. Tính kiềm cực cao, có vị mặn của muối hữu cơ. Thứ dầu này chỉ dùng cho các dòng cơ giáp sinh học từ thời chiến tranh thuộc địa lần thứ nhất. Nó không phải loại dầu tái chế rẻ tiền mà đám thợ máy phế liệu ở khu ổ chuột này hay dùng để bôi trơn xe xúc."


Tim tôi đập mạnh một nhịp dồn dập. Tôi cố gắng giữ cho bàn tay trái của mình không run rẩy, giấu nó vào dưới lớp chăn sờn cũ, nhưng di chứng co thắt thần kinh vẫn khiến các ngón tay tôi giật nhẹ liên hồi. Trong lúc cử động, chiếc vòng cổ bạc chứa ảnh gia đình treo hờ trước ngực tôi khẽ trượt ra ngoài cổ áo, ánh lên một tia sáng bạc mờ nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang.


Khánh Quỳnh lập tức bước lên một bước, đứng chắn giữa tôi và Lâm Phong. Gương mặt cô lạnh lùng như băng, không một chút gợn sóng.


"Cậu ta là thợ máy học việc ở xưởng số chín của tôi," Quỳnh cất tiếng, giọng nói sắc sảo bẻ gãy luồng khí thế áp bức của Lâm Phong. "Cậu ta bị bỏng nhiệt do sửa cái lò sưởi địa nhiệt cổ lỗ sĩ của các bô lão dưới hầm ngầm. Cái lò sưởi đó dùng dầu cặn công nghiệp từ thời tiền chiến để duy trì nhiệt lượng. Nếu cậu muốn tìm hiểu về kết cấu cơ khí của lò sưởi cũ, tôi có thể đưa bản vẽ cho cậu xem, tân binh."


Lâm Phong không nhìn Quỳnh, ánh mắt cậu ta vẫn khóa chặt vào tôi. Cậu ta nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ kiêu ngạo và hoài nghi.


"Bỏng lò sưởi địa nhiệt?" Lâm Phong tiến sát lại gần giường bệnh, cúi người xuống nhìn thẳng vào mặt tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát từ bộ quân phục phẳng phiu của cậu ta. "Bỏng lò sưởi mà lại có mùi bức xạ hạt nhân lam neon rò rỉ từ buồng lái sao? Tôi vừa từ bãi chiến trường ở bức tường thép số ba về. Có một cỗ cơ giáp rỉ sét vô danh vừa dùng đòn cận chiến Thiết Trảo bẻ gãy kìm thủy lực của Thiết Trảo bên phía Đội trưởng Hùng. Cả thuộc địa này đang đồn ầm lên về một 'bóng ma trong buồng lái'."


Cậu ta đột ngột vươn tay, định gạt chiếc cổ áo khoác phi công của tôi ra để nhìn rõ hơn.


"Cậu làm cái gì thế?" Bác sĩ Minh Châu bước tới, dứt khoát gạt bàn tay của Lâm Phong ra. Bà cầm lấy tập hồ sơ bệnh án bằng giấy da cũ kỹ, đập mạnh lên bàn gỗ. "Cậu ta bị viêm màng não cấp tính do hít phải bụi chì từ bãi phế liệu công nghệ của tập đoàn Hàn Thiết. Tôi phải dùng kim chọc dò dịch tủy để hút dịch não tủy khẩn cấp cho cậu ta ngay sau gáy. Cậu muốn kiểm tra hồ sơ bệnh án của Sư đoàn 4 không, tân binh? Tôi có thể gọi điện cho Đại úy Thanh Phong ngay lập tức để báo cáo về việc một học viên học viện tự ý quấy rối bệnh nhân tại trạm xá dã chiến biên thùy!"


Sự nghiêm khắc của bác sĩ Minh Châu và việc nhắc đến danh nghĩa quân đội chính quy khiến Lâm Phong khựng lại. Cậu ta thu tay về, đứng thẳng người lên, nhưng đôi mắt một mí sắc lẹm vẫn không rời khỏi gáy tôi.


Lúc này, tác dụng phụ của liều thuốc giảm đau cải tiến bắt đầu bùng phát mạnh mẽ trong não bộ của tôi. Màn sương xám tro trước mắt tôi chợt rực lên những dải ánh sáng màu lam neon chói mắt. Tôi nhìn thấy phía sau lưng Lâm Phong, một bóng người ảo ảnh ba chiều màu lam nhạt đang chập chờn hiện ra.


Đó là chị Hoài An.


Chị đứng lơ lửng giữa không trung, gương mặt mờ ảo dính đầy những vệt dữ liệu bị lỗi màu đỏ rực. Đôi mắt chị rực sáng màu lam neon, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo âu và cảnh báo. Chị đưa một ngón tay hư ảo lên môi, làm cử chỉ bảo tôi phải im lặng, hoàn toàn im lặng.


*"Nam... đừng nói... họ sẽ bắt em... giống như họ đã bắt chị..."*


Tiếng thì thầm của chị An vang lên bên tai tôi, rè rè như tiếng sóng radio bị nhiễu bởi bão cát điện từ. Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau Lâm Phong, đồng tử co thắt lại, đôi mắt ánh lên sắc lam nhạt của trạng thái Drift-Link đang bị kích thích bởi ảo giác.


Lâm Phong nhận ra sự bất thường trong ánh mắt của tôi. Cậu ta không nhìn về phía sau, mà từ từ cúi xuống, ghé sát tai vào gáy tôi. Ánh mắt cậu ta lướt qua mép băng gạc dính máu tươi đang thấm đỏ sau cổ áo tôi, nơi những vết kim cấy thần kinh rỉ máu vẫn đang rỉ ra từng giọt huyết tương màu hồng nhạt dưới áp lực của bộ lọc Quỳnh-Link vừa bị tháo bỏ.


Lâm Phong nhìn thẳng vào vết kim cấy thần kinh rỉ máu sau gáy tôi, khóe miệng cậu ta cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, rồi buông lời dò hỏi trầm thấp, sắc bén như một nhát dao găm đâm xuyên qua màn sương mù ảo giác:


"Người ta nói có một bóng ma cơ giáp vừa bẻ gãy Thiết Trảo của Đội trưởng Hùng. Thợ máy nghèo... liệu có biết ai là kẻ đứng sau buồng lái đó không?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!