Xe Tải Sắt Vụn
Tiếng còi hú xé lòng của xe tuần tra quân cảnh dội thẳng qua màn cát đỏ sa mạc, rít lên từng hồi chói tai ngoài vành đai bảo vệ xưởng số 9. Luồng âm thanh kim loại ấy như những nhát búa nện liên tiếp vào màng não đang căng ra như dây đàn của tôi.
Dưới chân tôi, mặt đất của khoang bảo dưỡng ngập trong một thứ hỗn hợp nhơ nhớp: cát đỏ, muội than mìn bộc phá, và nổi bật hơn cả là vệt dầu thủy lực màu đỏ rực rò rỉ từ khớp vai trái của Lạc Hồng-01. Thứ chất lỏng sinh học ấy không chịu hòa tan, nó đặc quánh, sủi bọt nhẹ và tỏa ra mùi tanh nồng của sắt rỉ pha lẫn chất hữu cơ bị đốt cháy.
"Nam! Đứng ngây ra đó làm gì nữa? Mau giúp tôi một tay!"
Tiếng hét của Minh Triết kéo tôi ra khỏi cơn hoang mang. Cậu bạn thân của tôi đang lảo đảo bên cạnh bàn nâng thủy lực số hai, một tay ôm chặt lấy bả vai phải dính vết bỏng điện sém đen kịt – di chứng từ cú giật của lính tuần tra Hàn Thiết ở tập trước. Tay còn lại của Triết đang điên cuồng vung chiếc chổi sắt dã chiến, cố gắng quét phăng những vệt xích bọc thép nặng nề của Lạc Hồng-01 hằn sâu trên nền đất xưởng.
Nhưng vô ích. Chiếc chổi sắt chỉ làm vệt dầu thủy lực màu đỏ rực loang rộng ra, biến nền đất xưởng thành một hiện trường rùng rợn không thể che giấu. Càng quét, mùi tanh của dầu sinh học càng bốc lên nồng nặc dưới cái nóng hầm hập của lò địa nhiệt ngầm.
"Không kịp rồi, Triết!" Anh Bình, thợ máy thủy lực của xưởng, từ trên bệ đỡ của cơ giáp nhảy xuống, mặt cắt không còn giọt máu. "Dầu thủy lực sinh học của cỗ máy này có tính kiềm cao, nó đang ăn mòn lớp đất sét bề mặt. Quân cảnh chỉ cần dùng máy dò phổ quang cầm tay là sẽ phát hiện ra ngay lập tức!"
*RẦM! RẦM! RẦM!*
Tiếng gõ búa thép dồn dập vào cánh cửa tôn rỉ sét ngoài tiền sảnh cắt ngang lời Anh Bình. Cánh cửa rung lên bần bật, bụi cát đỏ từ trên trần xưởng lả tả rơi xuống đầu chúng tôi.
"Lực lượng tuần tra Sư đoàn 4 đây! Mở cửa khẩn cấp để kiểm tra an ninh thuộc địa! Bất kỳ hành vi chậm trễ nào sẽ bị khép vào tội chống đối quân cảnh!"
Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền của một gã sĩ quan vang lên qua loa cầm tay, át cả tiếng gió rít của cơn bão cát điện từ đang quần thảo bên ngoài.
Tôi nhìn vào lòng bàn tay trái dính đầy máu khô của mình, rồi nhìn lên Lạc Hồng-01. Cỗ cơ giáp khổng lồ rỉ sét đứng im lìm trong bóng tối của hầm ngầm bị sập một góc, bả vai trái vỡ nát vỏ xám vẫn đang nhỏ từng giọt dầu đỏ xuống đất như một vết thương rỉ máu vĩnh viễn. Đầu óc tôi trống rỗng. Mảnh ký ức về bữa cơm chiều Hoàng Sa cùng cha và chị gái vừa bị xóa sạch ở tập trước để lại một khoảng trống lạnh buốt trong thùy trán. Tôi nhớ mình có cha, có chị, nhưng không cách nào nhớ nổi gương mặt họ lúc cười, không nhớ nổi mùi vị của bát canh rau muống muối chua dã chiến. Sự lãng quên ấy tàn nhẫn hơn cả cơn đau thể xác dọc cột sống.
"Bình! Triết! Đưa thằng Nam xuống hầm ngầm ngay!"
Bác Sáu từ trong góc xưởng lao ra, tay cầm chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn dã chiến. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão co rúm lại vì quyết tâm. Lão không nhìn tôi, chỉ đẩy mạnh vai tôi về phía lối vào hầm ngầm dưới gầm bàn nâng thủy lực số hai.
"Bác Sáu, còn vệt dầu trên mặt đất thì sao?" Triết thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ vai áo rách.
"Để tao lo! Đi mau!"
Bác Sáu dứt khoát quay lưng, lao thẳng về phía chiếc xe tải bánh xích cũ kỹ chở phế liệu đang đỗ ở góc xưởng. Đó là cỗ xe tải dùng động cơ diesel lai điện cổ lỗ sĩ, thùng xe chất đầy những tấm sắt vụn, dầm thép gỉ sét và hàng chục viên pin axit chì phế thải bị rò rỉ hóa chất màu xám xịt.
Tôi chệnh choạng bước đi dưới sự dìu đỡ của Triết và Anh Bình. Chân trái của tôi run rẩy, bại liệt nhẹ do di chứng Quá Nhiệt Não Bộ khi đồng bộ 35% ở trận chiến trước. Ngay khi chúng tôi vừa bước xuống bậc thang sắt lạnh lẽo của hầm ngầm bọc chì sâu mười mét, tiếng động cơ xe tải của bác Sáu rú lên kinh hoàng từ phía trên.
*VÙNG... ÙNG... ÙNG!*
Tiếng nổ giòn của động cơ diesel bị ép ga quá mức gầm rú vang dội toàn bộ khoang xưởng. Qua khe hở của tấm thép nắp hầm chưa kịp đóng kín, tôi thấy bác Sáu ngậm một tẩu thuốc tắt lịm, hai tay ghì chặt vô lăng chiếc xe tải phế liệu. Lão không tiến về phía cửa xưởng, mà dứt khoát cài số lùi, đạp lút ga.
*ẦM!!!*
Chiếc xe tải nặng năm tấn lùi thẳng với tốc độ kinh hoàng, đâm sầm vào giàn giáo sắt chịu lực nâng đỡ mái tôn phía Tây của xưởng số 9.
Cú va chạm cơ học khủng khiếp làm rung chuyển cả nền đất ngầm dưới chân tôi. Toàn bộ hệ thống giàn giáo thép gỉ sét đổ sụp xuống như một quân bài domino. Hàng vạn tấm sắt vụn, dầm chữ H chịu lực và những thùng pin axit chì phế thải trên thùng xe tải đổ ập xuống, đè nghiến lên bàn nâng thủy lực số hai và lấp kín hoàn toàn lối vào hầm ngầm bí mật.
Một đám mây bụi khổng lồ gồm rỉ sét, muội than và đặc biệt là bụi chì màu xám tro từ những viên pin vỡ vụn bùng lên, bao phủ toàn bộ không gian xưởng số 9 trong một màn sương mù độc hại, đặc quánh.
"Khục... khục... Cái quái gì thế này?"
Cánh cửa tôn của xưởng bị quân cảnh dùng búa tạ phá tung ngay đúng lúc vụ tai nạn xảy ra. Toán lính tuần tra Sư đoàn 4 dạt ra ngoài, ho sặc sụa dưới cơn mưa bụi chì xám xịt. Thiết bị dò từ trường cầm tay của tên sĩ quan đi đầu rú lên những tiếng bíp bíp hỗn loạn rồi tắt phụt. Sóng từ trường và bụi chì nồng độ cao từ những viên pin axit bị vỡ đã tạo ra một bức tường nhiễu loạn từ tính hoàn hảo, vô hiệu hóa hoàn toàn mọi máy quét hồng ngoại và radar tầm ngắn của chúng.
"Mẹ kiếp! Thằng già điên này lái xe kiểu gì thế?" Gã sĩ quan quân cảnh, đầu đội mũ bảo hộ có kính ngắm quang học bị bám đầy bụi xám, tức giận bước vào xưởng, tay lăm lăm khẩu súng trường từ trường.
Bác Sáu từ trong cabin xe tải bò ra, người dính đầy bụi chì và dầu máy đen kịt. Lão giả vờ loạng choạng, tay ôm lấy chai rượu gạo dã chiến rẻ tiền nửa rỗng, cất giọng nhừa nhựa của kẻ say xỉn:
"Ối giời đất ơi... sập... sập xưởng rồi... Quan binh cứu tôi với... Tôi chỉ muốn lùi xe để tránh bão cát... ai ngờ cái phanh thủy lực chết tiệt này lại bị kẹt... khục khục..."
"Phạt! Tịch thu toàn bộ đồng xu tín dụng thuộc địa của cái xưởng này vì tội cản trở công vụ và gây nguy hiểm an ninh biên thùy!" Gã sĩ quan gầm lên, dùng báng súng nện thẳng vào ngực bác Sáu khiến lão ngã nhào ra đất.
Bác Sáu run rẩy thọc tay vào túi áo bảo hộ dính dầu mỡ, rút ra một nắm Đồng xu tín dụng thuộc địa (Copper Credits) rỉ xanh, cung kính dâng lên bằng cả hai tay. Gã sĩ quan giật lấy nắm tiền xu nghèo nàn, nhổ một bãi nước bọt xuống đống đổ nát đè lên nắp hầm của chúng tôi, rồi lạnh lùng ra lệnh cho toán lính:
"Lục soát sơ bộ góc phía Đông thôi. Chỗ sắt vụn đổ nát này chứa đầy axit chì độc hại, máy quét bị nhiễu hết rồi. Không có gì ở đây ngoài một lão già say xỉn và đống rác thải công nghiệp."
Trong bóng tối ẩm ướt của hầm ngầm sâu mười mét dưới lòng đất, tôi ngồi bệt dưới sàn sắt lạnh lẽo, lưng tựa vào bàn chân bọc thép rỉ sét của Lạc Hồng-01. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc cột sống, thấm đẫm chiếc áo khoác phi công cũ kỹ của chị Hoài An. Cơn co thắt thùy trán đột ngột bùng phát dữ dội. Đầu tôi đau như có ai đó dùng khoan điện khoan thẳng vào màng não.
*"Nam... Nam ơi..."*
Giọng nói dịu dàng nhưng rè rè của AI Hoài An v1.0 chập chờn vang lên trong đầu tôi qua liên kết Drift-Link chưa ngắt hoàn toàn. Ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị hiện ra trước mắt tôi, gương mặt chị mờ ảo, nhòe đi vì những dải băng thông dữ liệu bị lỗi. Chị vươn tay muốn chạm vào trán tôi, nhưng ngón tay chị chỉ là những hạt ánh sáng vô tri lướt qua da thịt tôi không hơi ấm.
"Chị An... em đau quá..." Tôi thì thầm, hai tay ôm chặt lấy đầu, máu tươi từ tai trái bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ một góc cổ áo khoác.
"Cậu đang tự giết mình đấy, thằng ngu ạ."
Một giọng nói lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao cơ khí đột ngột vang lên từ góc tối của hầm ngầm.
Tôi giật mình ngước mắt lên. Từ lối ra của đường ống thông gió phụ nằm sát trần hầm, một bóng người mảnh khảnh nhưng nhanh nhẹn tuột xuống đầy dứt khoát.
Đó là Khánh Quỳnh.
Cô mặc bộ trang phục kỹ sư màu xám tro dính đầy muội than, mái tóc đen buộc cao gọn gàng để lộ vầng trán thông minh và đôi mắt sắc lạnh sau gọng kính tròn. Trên vai cô đeo một chiếc túi da quân sự cũ, và trên tay cô là thiết bị kết nối cầm tay chuyên dụng 'Quỳnh-Link' rực sáng những vệt chỉ thị màu cam.
Khánh Quỳnh không thèm nhìn Minh Triết hay Anh Bình đang đứng bảo vệ tôi. Cô bước thẳng đến trước mặt tôi, gạt phăng bàn tay run rẩy của tôi ra. Ánh mắt cô dừng lại ở vết rách rỉ máu sau gáy tôi – nơi những kim cấy thần kinh rỉ sét vừa được rút ra một cách thô bạo.
Cô liếc nhìn sang chiếc hòm gỗ bên cạnh, nơi Bản vẽ cấu trúc hệ thống Lạc Hồng-01 vẽ tay của cha tôi đang được trải ra, mép giấy ố vàng dính đầy vệt dầu thủy lực màu đỏ sinh học rò rỉ từ bả vai cơ giáp.
"Nhịp tim 145. Sóng não Delta dao động ở tần số hủy diệt 45Hz. Thùy trán của cậu đang bị xơ hóa với tốc độ 2% mỗi giờ." Khánh Quỳnh lạnh lùng đọc các thông số hiển thị trên màn hình Quỳnh-Link, giọng nói của cô không hề có một chút dao động cảm xúc, nhưng đôi bàn tay cô đang siết chặt lấy thiết bị kết nối.
Cô quỳ một gối xuống nền hầm ẩm ướt, mở hộp Quỳnh-Link, rút ra một sợi cáp đồng bộ bọc sợi hữu cơ mềm mại màu lam nhạt.
"Nằm im. Nếu cậu chống cự, bộ lọc thần kinh chưa hoàn thiện này sẽ thổi bay nửa đại não còn lại của cậu vĩnh viễn."
Không đợi tôi đồng ý, Khánh Quỳnh dùng một tay giữ chặt lấy bả vai trái đang run rẩy của tôi, tay kia dứt khoát cắm phập đầu kim cấy của Quỳnh-Link vào vết thương hở sau gáy tôi.
*PHẬP!*
Một luồng cảm giác mát lạnh như dòng nước đá chạy dọc cột sống, cắt đứt ngay lập tức cơn co thắt nóng bỏng trong thùy trán của tôi. Tiếng rè rè của AI Hoài An trong đầu tôi dịu đi, ảnh ảo của chị mờ dần rồi biến mất vào bóng tối của buồng lái Lạc Hồng-01.
Tôi thở dốc, gục đầu vào vai Khánh Quỳnh, cảm nhận được mùi hương của ozone, dầu thông hàn và cả mùi mưa axit bám trên áo khoác của cô. Nhưng ngay lập tức, cô đẩy tôi ra bằng một lực mạnh mẽ, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đồng tử đang co thắt của tôi.
"Cậu nghĩ mình là người hùng sao, Hoài Nam?" Khánh Quỳnh đứng dậy, giọng nói của cô trầm xuống, mang theo một nỗi đau giấu kín và sự nghiêm khắc tột cùng. "Cậu đang tự sát giống hệt chị gái mình mười năm trước."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!