Nhạc nềnSoaring

Đánh Đổi Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát điện từ của vành đai Hoàng Sa-Beta tràn qua thuộc địa như một con quái thú khổng lồ gầm rú, nhuộm đỏ cả bầu trời chiều tà bằng thứ bụi oxit sắt rực lửa. Trên mặt đất đổ nát của Khoang bảo dưỡng số 9, những tấm tôn gỉ sét bị gió giật mạnh, rít lên từng hồi chói tai. Khói đen từ kíp mìn bộc phá dẹt của toán tuần tra vẫn chưa kịp tan, quyện chặt lấy màn cát đỏ dập dờn. Giữa đống hoang tàn ấy, Cơ giáp sinh học thế hệ cũ Lạc Hồng-01 đứng sừng sững, lớp vỏ xám sinh học bám đầy bụi bặm và dầu mỡ rực sáng những đường gân lam neon chạy dọc từ khớp gối lên đến bả vai.


Đối diện với tôi là Thiết Trảo – cỗ cơ giáp hạng trung màu đen xám của Đội trưởng Hùng. Nòng súng phun lửa plasma trên vai phải của nó đã nạp đầy hỏa lực, luồng năng lượng đỏ rực nóng bỏng bốc lên ngùn ngụt, làm méo mó cả không gian xung quanh. Hùng ngồi trong buồng lái bọc thép kiên cố, giọng gã vang lên qua hệ thống loa ngoài của Thiết Trảo, trầm đục và đầy rẫy sự khinh miệt:


"Một cỗ phế thải rỉ sét từ thời tiền chiến? Mày nghĩ một thằng nhặt rác bẩn thỉu như mày có thể vận hành được thứ quái thai này sao, Hoài Nam? Hôm nay tao sẽ thiêu rụi cả mày lẫn cái xưởng rác này thành tro bụi!"


Tôi không trả lời. Trong không gian tối tăm, chật hẹp của buồng lái Lạc Hồng-01, mồ hôi trộn lẫn với máu tươi chảy dọc từ thái dương xuống cằm tôi. Cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' cắm sâu dọc cột sống tôi đang rung lên bần bật, truyền vào tủy sống những luồng điện sinh học lỏng buốt thấu xương. Tai trái của tôi vẫn rỉ máu, vệt máu đỏ rực chảy dài xuống cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ của chị Hoài An. Đôi mắt tôi rực lên ánh sáng lam nhạt của trạng thái Drift-Link Cơ bản ở mức 20%.


Tôi có thể cảm nhận được mọi rung động của mặt đất dưới chân cơ giáp, nhưng phản xạ của cỗ máy khổng lồ này bị trễ mất 1.5 giây so với ý nghĩ của tôi. Đó là một khoảng trống thời gian chết người.


*HÚUUUU!*


Không đợi tôi kịp thích ứng, Thiết Trảo rít lên một tiếng gầm rú thủy lực. Động cơ diesel lai điện công suất lớn của nó xả ra một luồng khói đen kịt, cỗ máy nặng ba mươi tấn lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nòng súng phun lửa plasma trên vai gã khai hỏa. Một luồng lửa plasma đỏ rực, có nhiệt độ lên đến hàng ngàn độ C, phóng ra như một con rồng lửa khổng lồ, thiêu đốt màn cát sa mạc, lao thẳng về phía buồng lái của Lạc Hồng-01.


"Nam! Né sang bên trái! Mau lên!" Giọng nói đứt quãng, rè rè của AI Hoài An v1.0 vang lên dồn dập trong đầu tôi. Ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị chập chờn trước kính chắn gió, gương mặt chị tràn ngập sự kinh hoàng.


Tôi nghiến răng, dứt khoát đẩy cần gạt cơ học bên tay trái để bẻ lái cơ giáp né tránh. Nhưng khớp vai trái bị rách vỏ xám rò rỉ dầu thủy lực từ trận chiến dưới hầm (ở tập trước) đột ngột bị kẹt. Hệ thống cơ học rỉ sét phản hồi quá chậm. Sự trễ nhịp 1.5 giây đã hại tôi.


*ẦM!*


Cú húc bằng vai tàn bạo của Thiết Trảo đâm sầm vào mạn sườn trái của Lạc Hồng-01. Chấn động cơ học khủng khiếp hất văng cỗ cơ giáp cổ của tôi lùi lại mấy mét, đâm sầm vào bức tường bê tông đổ nát của xưởng số 9. Tiếng kim loại va chạm, tiếng bê tông vỡ vụn vang lên chói tai. Lửa plasma liếm qua vai trái Lạc Hồng-01, thiêu rụi lớp da sinh học ngoài, làm bốc lên mùi khét lẹt của hợp chất hữu cơ bị cháy.


"Cảnh báo! Khớp vai trái bị tổn hại nghiêm trọng! Áp lực dầu thủy lực giảm 30%! Độ bền giáp sườn trái còn 65%!"


Cơn đau dội ngược từ liên kết thần kinh khiến bả vai trái của tôi đau buốt như thể bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Tôi gập người trên ghế lái, ho sặc sụa vì khói độc axit từ bộ lọc không khí carbon đã quá hạn bắt đầu rò rỉ vào buồng lái.


Chưa dừng lại ở đó, Thiết Trảo của Hùng lướt tới như một bóng ma cơ khí. Cánh tay phải khổng lồ của nó, được trang bị kìm thủy lực ba móng bằng hợp kim siêu cứng, lao ra với tốc độ cực nhanh.


*XOÀNG!*


Kìm thủy lực của Thiết Trảo khóa chặt lấy cánh tay phải của Lạc Hồng-01. Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két phát ra những tia lửa điện đỏ chói. Hùng cười lớn hống hách qua loa truyền âm:


"Chết đi, thằng rác rưởi!"


Cú khóa bóp nghẹt khiến cánh tay phải của Lạc Hồng-01 phát ra những tiếng rạn nứt cơ học đáng sợ. Lò phản ứng hạt nhân dưới lưng cơ giáp của tôi đột ngột báo động đỏ. Tiếng còi cảnh báo rú lên liên tục trong buồng lái tối tăm:


"Cảnh báo! Lò phản ứng hạt nhân quá nhiệt! Nhiệt độ đạt 110 độ C! Áp suất đường ống tản nhiệt tăng vọt! Nguy cơ phát nổ hệ thống vi mạch!"


Nhiệt độ trong buồng lái tăng vọt lên đến gần 60 độ C. Da thịt tôi bỏng rát, mồ hôi chảy ra đầm đìa như tắm. Không khí trở nên loãng và ngột ngạt đến mức lồng ngực tôi đau buốt như sắp nổ tung. Nếu cứ tiếp tục thế này, kìm thủy lực của Thiết Trảo sẽ bóp nát bấy cánh tay phải của Lạc Hồng-01, và luồng nhiệt lượng quá tải sẽ thiêu cháy đại não tôi trước khi tôi kịp rút lui.


"Nam... dừng lại đi em... tắt hệ thống đi... Chị xin em!" Ảnh ảo của chị Hoài An khóc nghẹn ngào. Những giọt nước mắt kỹ thuật số màu lam chảy dài trên gương mặt hư ảo của chị. Chị vươn hai tay ra, cố gắng che chở cho tôi khỏi luồng điện đang dội ngược liên tục. "Màng não của em đang bị xơ hóa... Nếu tiếp tục đồng bộ sâu hơn, em sẽ chết não vĩnh viễn!"


Tôi nhìn qua kính chắn gió bị nứt vỡ. Dưới đống đổ nát của giàn giáo sắt vụn trên mặt đất, Minh Triết đang nằm bất tỉnh nhân sự, bả vai phải dính vết bỏng điện sém đen kịt. Cách đó không xa, bác Sáu già nua đang bị hai tên lính tuần tra gí súng vào đầu, gương mặt lão đầy máu và bụi cát nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía tôi, đầy sự tuyệt vọng và cầu khẩn.


Nếu tôi dừng lại, tất cả bọn họ sẽ chết. Xưởng số 9 – gia đình duy nhất còn lại của tôi – sẽ bị san phẳng. Linh hồn của chị Hoài An sẽ bị chúng tước đoạt mang về phòng thí nghiệm lạnh lẽo của tập đoàn Hàn Thiết.


Tôi không thể hèn nhát trốn chạy như mười năm trước nữa.


"Chị An..." Tôi thì thầm, giọng nói khản đặc vì khói độc và máu tươi đang trào ra nơi khóe miệng. "Chúng ta phải thắng. Em chấp nhận... đánh đổi."


Tôi dồn toàn bộ ý chí, gầm lên một tiếng xé lòng. Hai tay tôi siết chặt lấy cần gạt Drift, cưỡng ép đẩy tỷ lệ đồng bộ thần kinh vượt qua ngưỡng an toàn.


"Kích hoạt giao thức Drift-Link Vận động! Mục tiêu đồng bộ: 35%!"


*PHẬP! PHẬP!*


Cụm kim cấy thần kinh sau gáy tôi đột ngột cắm sâu thêm hai phân, găm thẳng vào màng não và dịch tủy dọc cột sống. Một cơn đau buốt thấu tim, tàn bạo gấp mười lần trước đó bùng phát. Tôi trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội, các huyết quản nổi lên màu lam neon rực rỡ dọc theo hai bên thái dương và cánh tay tôi, phát sáng chập chờn như những sợi cáp quang sinh học. Kháng thể Nguyễn Hoài trong máu tôi điên cuồng thức tỉnh, trung hòa luồng điện phản phệ cực mạnh để giữ cho tôi không bị ngất lâm sàng.


"Yêu cầu giải phóng 15% băng thông não bộ để vận hành kỹ năng cận chiến Thiết Trảo Kích!" Giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống vang lên. "Chọn phân vùng ký ức thứ cấp để xóa bỏ..."


Trên màn hình hiển thị võng mạc của tôi, một tệp tin dữ liệu màu đỏ rực xuất hiện, mang tên: *Mảnh 01 - Bữa cơm chiều Hoàng Sa*.


Đó là ký ức về buổi chiều cuối cùng của ba cha con tôi trước khi chị Hoài An bước vào dự án thí nghiệm định mệnh của tập đoàn. Tôi thấy hình ảnh mâm cơm đạm bạc dưới ánh đèn dầu tù mù, khói bốc lên nghi ngút từ bát canh rau muống muối chua dã chiến. Tôi thấy nụ cười hiền hậu của chị An khi gắp cho tôi miếng đậu phụ rán cháy cạnh, thấy đôi bàn tay chai sạn dính đầy dầu mỡ của cha đang trầm lặng xoa đầu tôi. Mùi vị chua thanh của bát canh, hơi ấm của ngọn đèn dầu, tiếng cười nói giòn giã của chị... tất cả đều vô cùng sống động, ấm áp và bình yên.


"Xác nhận xóa bỏ phân vùng ký ức: Mảnh 01."


*XOÀNG!*


Trong đầu tôi vang lên một tiếng rạn nứt khô khốc, giống như tiếng một tấm kính thủy tinh quý giá bị đập vỡ vụn. Tôi cảm thấy một phần đại não của mình đột ngột bị xé rách, trống rỗng và lạnh buốt. Hình ảnh mâm cơm đạm bạc bắt đầu nhạt nhòa, hóa thành những dải nhiễu sóng kỹ thuật số màu xám tro. Nụ cười của chị An, đôi bàn tay của cha, mùi vị của bát canh rau muống... tất cả đều biến đổi thành những hạt tro tàn bay đi trong gió lạnh, biến mất vĩnh viễn vào vực sâu của sự lãng quên.


Đổi lại, một luồng hỏa lực sinh học cực mạnh bùng phát từ sâu trong lò phản ứng hạt nhân của Lạc Hồng-01, dồn thẳng vào cánh tay phải đang bị khóa chặt.


"Đồng bộ thần kinh đạt 35%! Kỹ năng Thiết Trảo Kích... Kích hoạt!"


*HÚUUUU!*


Cánh tay phải của Lạc Hồng-01 đột ngột phình to ra dưới áp lực dầu thủy lực tăng vọt. Năm ngón tay móng vuốt hợp kim rít lên tiếng xì dầu áp lực, rực sáng những tia lửa điện màu xanh lam do ma sát từ trường cực mạnh. Không còn sự trễ nải 1.5 giây nữa, chuyển động của cơ giáp giờ đây đồng điệu hoàn hảo với cơn phẫn nộ của tôi.


Tôi gầm lên, điều khiển Lạc Hồng-01 vung mạnh cánh tay phải.


*RẮC... XOÀNG... XOÀNG!*


Sức mạnh cơ bắp sinh học khủng khổng lồ phối hợp với đòn Thiết Trảo Kích đã bẻ gãy hoàn toàn ba móng kìm thủy lực của Thiết Trảo. Những mảnh thép hợp kim siêu cứng của cỗ máy địch bị xé rách, văng bắn tung tóe dưới đất, tạo ra những tiếng nổ chập điện đanh thép.


Đội trưởng Hùng kinh hoàng hét lên qua loa truyền âm:


"Cái gì? Lực thủy lực của nó vượt qua ba mươi tấn? Không thể nào!"


Tôi không cho gã cơ hội thối lui. Lạc Hồng-01 lao tới như một con mãnh thú điên cuồng. Chân phải cơ giáp đạp mạnh xuống nền đất làm sụt lún cả một mảng bê tông, cánh tay phải khổng lồ vung lên, năm ngón móng vuốt rực sáng điện xanh găm thẳng vào buồng lái của Thiết Trảo.


*RẦM!*


Cú đấm Thiết Trảo Kích cực mạnh đập lún hoàn toàn lớp giáp thép bảo vệ buồng lái của Thiết Trảo. Tiếng kính cường lực vỡ nát, tiếng còi báo động của cỗ máy địch rú lên liên tục. Cả thân hình hộ pháp của Thiết Trảo bị đánh văng lùi lại mười mét, trượt dài trên mặt đất sa mạc, để lại một vệt rãnh sâu hoắm dính đầy dầu thủy lực màu vàng.


"Á...aaa! Lò phản ứng bị rò rỉ! Rút lui! Mau rút lui!" Giọng Hùng hoảng loạn tột độ vang lên. Gã điên cuồng điều khiển cỗ cơ giáp nát bét một bên vai tháo chạy vào màn bão cát đỏ rực, bỏ lại toán lính tuần tra đang ngơ ngác.


Chứng kiến cỗ cơ giáp trùm Thiết Trảo bị đánh bại dễ dàng, hai tên lính tuần tra đang giữ bác Sáu kinh hoàng buông súng, vội vã leo lên xe bọc thép tháo chạy theo thủ lĩnh.


Trận càn quét kết thúc. Không gian khu ổ chuột Sắt Rỉ dần trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió bão cát gào rít và tiếng rò rỉ dầu thủy lực rít lên từng hồi từ bả vai trái của Lạc Hồng-01.


Tôi thở dốc, gạt cần ngắt kết nối thần kinh khẩn cấp.


*PHỰT!*


Cụm kim cấy thần kinh tự động rút ra khỏi gáy tôi, để lại những cơn đau buốt thấu xương dọc cột sống. Tôi khuỵu xuống sàn buồng lái, nôn ra một ngụm máu tươi dính đầy muội than độc hại. Đầu óc tôi quay cuồng, đau nhức như thể có hàng vạn chiếc kim đang đâm vào thùy trán. Trạng thái Quá Nhiệt Não Bộ khiến hai tai tôi ù đi, tầm nhìn chập chờn những mảng xám đen.


Cửa buồng lái mở ra. Không khí nóng bức, đầy cát đỏ của sa mạc ùa vào. Bác Sáu và Anh Bình – thợ máy chuyên về hệ thống thủy lực của xưởng số 9 – vội vã trèo lên bệ đỡ, đỡ tôi ra khỏi ghế lái.


Anh Bình nhìn vào bả vai trái của Lạc Hồng-01 đang rò rỉ dòng dầu sinh học màu đỏ rực, nét mặt gã đầy sự lo lắng tột độ:


"Dầu sinh học rò rỉ thế này... khớp vai trái hỏng hoàn toàn rồi. Nam, cậu có sao không?"


Tôi không nghe rõ lời Anh Bình nói, tai tôi chỉ còn tiếng rè rè kéo dài. Tôi chệnh choạng bước xuống đất, hai chân run rẩy không vững. Tôi bước về phía Minh Triết đang dần tỉnh lại dưới gầm bàn nâng. Cậu bạn thân của tôi rên rỉ, tay ôm lấy bả vai bị bỏng điện, nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và nhẹ nhõm.


"Nam... cậu cứu được chúng ta rồi..."


Tôi gật đầu gượng gạo, nhưng sâu trong lồng ngực tôi bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Giống như có một khoảng trống vô hình vừa bị khoét sâu trong tâm trí tôi, một phân vùng ký ức đã biến mất không để lại dấu vết.


Tôi run rẩy đưa tay vào túi trong của chiếc áo khoác phi công cũ, rút ra chiếc vòng cổ bạc sờn cũ – di vật duy nhất của người mẹ quá cố. Tôi bật nắp chiếc vòng cổ bằng ngón tay dính đầy máu khô. Bức ảnh ba cha con mờ nhạt hiện ra dưới ánh chiều tà đỏ rực của sa mạc.


Tôi thấy rõ gương mặt cười rạng rỡ của chị Hoài An, thấy dáng người nghiêm nghị của cha, và thấy cả chính mình lúc mười tuổi đang đứng ở giữa. Tôi biết rõ đây là bức ảnh gia đình của mình. Tôi biết người trong ảnh là cha và chị gái.


Nhưng khi tôi cố gắng nhớ lại buổi chiều hôm đó... buổi chiều cuối cùng ba cha con ngồi bên mâm cơm ấm áp trước khi chị bước vào phòng thí nghiệm... đầu óc tôi chỉ là một khoảng không xám xịt, lạnh lẽo và trống rỗng.


Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, tim tôi thắt lại đau đớn. Tôi nhớ mâm cơm đó có ba người, nhớ có ánh đèn dầu tù mù. Nhưng chúng tôi đã ăn món gì? Mùi vị của bát canh rau muống muối chua dã chiến mà cha tự tay làm thế nào? Tiếng cười của chị An lúc gắp thức ăn cho tôi ra sao?


Không có gì cả. Chỉ có sự im lặng đáng sợ dội lại trong đại não.


Tôi đã cứu được xưởng số 9. Tôi đã đánh bại được Thiết Trảo. Nhưng tôi không thể nhớ nổi món ăn trong bữa cơm chiều cuối cùng của ba cha con.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!