Nhát Búa Trong Bóng Tối
Bóng tối dưới lòng đất lò địa nhiệt trung tâm không chỉ là sự vắng bóng của ánh sáng. Nó là một thực thể đặc quánh, nóng hầm hập và sặc sụa mùi lưu huỳnh, rỉ sét cùng mùi tanh nồng của dầu thủy lực hữu cơ. Từng giọt nước axit nhỏ xuống từ trần đá granite cổ xưa, tạo thành những tiếng *tí tách, tí tách* đều đặn, ăn mòn lớp vỏ thép phế liệu của chiếc xe kéo dã chiến bên dưới.
Tôi ngồi im lặng trong buồng lái tối tăm của Lạc Hồng-01. Lò phản ứng hạt nhân chính của cỗ cơ giáp sinh học thế hệ cũ đã bị tắt nguồn hoàn toàn để triệt tiêu mọi bức xạ nhiệt lượng. Không có tiếng u u quen thuộc của năng lượng hạt nhân, không có ánh sáng lam neon rực rỡ hiển thị các dải thông số trên bảng điều khiển. Buồng lái giống như một chiếc kén sắt lạnh lẽo, giam cầm cơ thể bất động của tôi trong sự im lặng tuyệt đối. Dọc theo cột sống và hai bên màng tang, những mũi kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' rỉ sét màu đồng cổ vẫn cắm sâu vào da thịt tôi, nhưng giờ đây chúng chỉ truyền đi những xung lực sinh học lạnh ngắt, chập chờn như những sợi chỉ mỏng manh kết nối tôi với linh hồn người chị đã khuất.
Thùy trán của tôi co thắt từng cơn đau buốt. Hai mươi bảy phần trăm tế bào thần kinh đã bị xơ hóa thành những dải sẹo xám xịt—cái giá của lần quá tải đồng bộ thần kinh sâu để gỡ bom địa chấn ở tập trước. Tôi đưa bàn tay run rẩy chạm vào cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ áo cọ xát vào làn da nhợt nhạt của tôi, thô ráp và lạnh lẽo. Tôi không còn nhớ nổi gương mặt của mẹ, không còn nhớ nổi những bữa cơm chiều sum vầy hay lời hứa bên lò rèn năm xưa. Thậm chí, tôi đã quên mất tên của người bạn thân nhất đang đứng ngoài kia. Tôi chỉ biết gã qua những dòng chữ nguệch ngoạc dính máu trong cuốn nhật ký chắp vá dính đầy muội than mà gã đã đưa cho tôi: Minh Triết.
Qua khe hở hẹp của nắp buồng lái mở hé, tôi nhìn thấy bóng dáng gầy gò nhưng săn chắc của Minh Triết. Dưới ánh sáng tù mù phát ra từ dòng dung nham nguội rò rỉ dưới khe nứt vách đá, vết bỏng điện sém đen trên vai áo bảo hộ của gã—di chứng từ trận tra tấn tàn bạo của quân cảnh Cao Tiến—vẫn hằn rõ qua lớp vải sờn rách dính đầy muội than. Triết không nói một lời. Gã biết rằng bất kỳ âm thanh nào phát ra lúc này cũng có thể bị các cảm biến âm tần siêu nhạy của kẻ thù thu nhận. Gã chỉ dùng những cử chỉ tay dã chiến đã được quy ước trong cuốn sổ tay để ra hiệu cho tôi.
*Một. Khóa mục tiêu phía trên.*
*Hai. Không được khởi động năng lượng.*
Tôi gật đầu nhẹ trong bóng tối. Phía trên chúng tôi, dọc theo vách đá đứng của giếng mỏ bỏ hoang, một thực thể cơ khí đang di chuyển. Đó là một con robot Săn Mồi v1 thuộc Đội săn lùng phế tích Hàn Thiết. Tiếng bánh răng cơ học của nó rít lên rất khẽ, xen lẫn tiếng xè xè của camera quét hồng ngoại đang rà quét sa mạc ngầm theo hình nan quạt. Đèn quét của nó rọi những tia sáng đỏ ngòm như máu qua các kẽ đá, tìm kiếm bất kỳ dấu vết dao động nhiệt nào của Lạc Hồng-01.
Để khắc chế cảm biến nhiệt cực nhạy của con robot, chúng tôi đã phải dùng bùn địa nhiệt nguội trộn với bột chì thải quét một lớp dày lên toàn bộ lớp giáp ngoài của Lạc Hồng-01. Lớp bùn xám xịt, nhớp nháp ấy bốc mùi tanh nồng của lưu huỳnh, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt sinh học của cỗ máy, biến nó thành một khối đá vô tri hòa lẫn vào địa hình hang động.
Nhưng chúng tôi không thể lẩn trốn mãi. Con robot đang bò dần xuống giếng mỏ, đường quét của nó chỉ còn cách vị trí ẩn nấp của chúng tôi chưa đầy mười mét. Nếu nó phát hiện ra vệt dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực vẫn đang rò rỉ rỉ rả từ khớp chân trái của Lạc Hồng-01—thứ chất lỏng sệt như máu tươi mà Út Welder chưa kịp bọc chì ẩm dập phổ quang hoàn toàn—nó sẽ lập tức phát tín hiệu báo động về hạm đội đặc nhiệm phía trên.
Tôi phải tiêu diệt nó. Thầm lặng. Bằng tay trần.
Tôi đặt bàn tay trần dính đầy máu khô của mình lên đường cáp dẫn chính chạy dọc theo thành buồng lái. Không có năng lượng lò phản ứng, tôi buộc phải kích hoạt năng lượng đặc thù: Cảm Nhận Rò Rỉ (Xúc giác điện).
Ngay lập tức, một cảm giác tê rần dọc theo các đầu ngón tay truyền thẳng vào hệ thần kinh của tôi. Dù lò phản ứng đã tắt, nhưng dòng điện rò rỉ cực nhỏ từ pin dự phòng của Lạc Hồng-01 vẫn chạy qua các thớ cơ sinh học của cỗ máy. Thông qua sự dẫn truyền này, tôi cảm nhận được những rung động từ trường siêu nhỏ phát ra từ con robot Săn Mồi v1 đang bò trên vách đá. Sóng quét của nó đập vào vỏ thép của Lạc Hồng-01, tạo thành những xung điện nhẹ dội ngược vào màng não tôi. Tôi có thể "nhìn" thấy nó trong bóng tối—một thực thể bốn chân bằng thép rỉ sét, đầu tích hợp lưỡi cưa máy xoay tròn và súng tiểu liên, đang bò với tần số quét cố định năm giây một lần.
Tôi ra hiệu bằng tay cho Minh Triết qua khe cửa buồng lái. Triết hiểu ý. Gã lén lút bò men theo vách đá, tay cầm một sợi cáp thép cũ nát dập mìn tự chế. Gã cố gắng quăng lưới chì bẫy để trói chặt chân con robot.
Nhưng chúng tôi đã đánh giá thấp sự nhạy bén của công nghệ Hàn Thiết. Ngay khi sợi cáp vừa chạm vào chân sau của nó, con robot Săn Mồi v1 lập tức xoay ngoắt đầu quét một trăm tám mươi độ. Lưỡi cưa máy khổng lồ tích hợp ở vòm họng của nó rít lên tiếng nổ chói tai, xoay tròn với tốc độ cực đại xé rách sợi lưới chì dã chiến của Triết thành những mảnh vụn văng bắn tung tóe. Ánh đèn quét đỏ rực của nó khóa chặt vào vị trí của Triết.
"Triết! Tránh ra!" Tôi hét lên trong tâm trí, không dám phát ra tiếng động ngoài đời thực.
Triết liều mạng nhào người lăn qua một bên vách đá sạt lở. Đúng lúc đó, con robot phóng mình xuống, móng vuốt thép của nó cào rách một mảng đá lớn ngay nơi Triết vừa nằm. Nó chuẩn bị nâng súng tiểu liên liên thanh để xả đạn.
Tôi không thể chần chừ nữa. Tôi dồn toàn bộ sức lực của hai cánh tay trần, bấu chặt lấy hai cần gạt cơ học khổng lồ của hệ thống điều khiển dự phòng bằng tay. Đây là hệ thống điều phối ròng rọc và cáp thép chịu lực thô sơ, không sử dụng một chút điện năng nào từ lò phản ứng. Nó đòi hỏi một lực cơ bắp khủng khiếp từ phi công để bẻ lái.
"Chị An... giúp em!" Tôi gầm lên trong đầu, dồn toàn bộ kháng thể Nguyễn Hoài chạy dọc huyết quản để ép màng não tương thích với hệ mạch hữu cơ chân trái.
Cánh tay trái của Lạc Hồng-01—cánh tay duy nhất còn hoạt động sau trận chiến địa nhiệt trước—từ từ nhấc lên. Tiếng ròng rọc cơ học rít lên chói tai trong bóng tối, các sợi cáp thép căng ra như dây đàn chuẩn bị đứt. Tôi có thể cảm nhận được áp lực cơ học khổng lồ đè nặng lên bả vai trái của mình qua cụm kim cấy thần kinh. Cơn đau buốt thấu xương khiến tôi nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi nướu, vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra rỉ máu nóng hổi xuống cổ áo khoác phi công.
Con robot Săn Mồi v1 phát hiện ra dao động cơ học của Lạc Hồng-01. Nó quay đầu quét đỏ rực về phía buồng lái của tôi, lưỡi cưa máy rít lên điên cuồng chuẩn bị lao tới.
Năm giây quét của nó vừa kết thúc. Đây là thời điểm mù cảm biến dài đúng một phần mười giây khi nó chuyển đổi tần số quét.
Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cần gạt cơ học tay trái về phía trước.
*UỲNH!*
Cánh tay trái khổng lồ rỉ sét của Lạc Hồng-01, mang theo móng vuốt hợp kim dã chiến Thiết Trảo Kích, lao đi trong bóng tối bằng phản lực lò xo và sức nặng cơ học thuần túy. Cú đấm bộc phát không có tản nhiệt Cool-X hỗ trợ nện thẳng vào vòm cảm biến quang học của con robot Săn Mồi v1.
*XOẢNG! BỐP!*
Tiếng kính cường lực vỡ vụn dội vang trong lòng đất hẹp. Móng vuốt của Lạc Hồng-01 bóp nát đầu quét của con robot, bẻ gãy hoàn toàn trục xoay của lưỡi cưa máy trước khi nó kịp phát ra bất kỳ tín hiệu báo động nào về tổng bộ. Con quái thú bốn chân giãy giụa điên cuồng, các khớp cơ học của nó co giật dữ dội dưới sức ép cơ học khổng lồ, bắn ra những tia lửa điện xanh lè chập chờn rồi tắt lịm hoàn toàn.
Cú va chạm trực tiếp không có hệ thống tản nhiệt hoạt động khiến bả vai trái của Lạc Hồng-01 bị xước nặng, lớp giáp Scrap Titanium bị móp méo nghiêm trọng. Tôi đổ gục về phía trước bục lái, lồng ngực phập phồng thở dốc qua khe hở mặt nạ phòng độc cũ kỹ dính đầy bụi chì. Đầu tôi đau nhói như bị búa tạ nện trực diện, tai trái rỉ ra một vệt máu tươi mới chảy dài dọc cổ áo khoác phi công cũ kỹ.
Minh Triết lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát vách đá. Gã quệt máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhanh nhẹn nhảy lên bệ đỡ của Lạc Hồng-01, dùng búa tạ đập nát các khớp chân của con robot đã chết để đảm bảo nó không thể tự khởi động lại.
"Nam! Cậu không sao chứ?" Triết khàn giọng hỏi qua khe buồng lái.
Tôi lắc đầu, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy: "Tôi... ổn. Mau kéo xác nó vào góc tối."
Triết dùng xà beng nạy tung khoang chứa bộ xử lý trung tâm của con robot Săn Mồi v1 để triệt tiêu nguồn điện dự phòng. Nhưng ngay khi lớp vỏ thép bọc chì của hộp đen robot bị bẻ gãy, một màn hình nhỏ hiển thị dữ liệu khẩn cấp bên trong khoang lái của nó bỗng nhiên nhấp nháy ánh sáng đỏ rực.
Một dòng mật mã quân sự rò rỉ hiển thị trên màn hình nứt nẻ, phản chiếu ánh sáng đỏ ngòm lên gương mặt dính đầy muội than của Minh Triết. Gã nhìn vào màn hình, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng, toàn thân run rẩy đến mức suýt đánh rơi chiếc búa tạ.
Tôi nheo mắt nhìn qua kính chắn gió buồng lái nứt rạn. Dòng chữ kỹ thuật số hiển thị rõ ràng một mệnh lệnh tuyệt mật có chữ ký số rực đỏ của Tướng Cao Tiến:
*"Chỉ thị 09-Hàn Thiết: Phê duyệt cấp phép hoạt động đặc biệt cho Đội săn lùng phế tích Hàn Thiết tại phân khu Hoàng Sa-Beta. Cho phép sử dụng mọi biện pháp cực đoan, kể cả việc san phẳng hoàn toàn khu ổ chuột Sắt Rỉ để thu hồi khoang lái chứa tàn tích não bộ của Hoài An. Không để lại bất kỳ nhân chứng nào."*
Ngực tôi thắt lại. Bản thỏa ước ngầm của Cao Tiến không phải là một lời đe dọa xa xôi. Gã tướng chỉ huy tối cao của thuộc địa đã chính thức ký lệnh khai tử cho toàn bộ đồng bào của chúng tôi. Cuộc càn quét hủy diệt đã bắt đầu, và chúng tôi đang bị dồn vào đường cùng dưới lòng đất hẹp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!