Bản Đồng Thuận Gượng Ép
Bóng tối đặc quánh của khoang ngầm địa nhiệt không làm dịu đi cái nóng hừng hực bốc lên từ những rãnh dung nham nguội. Hơi nước mang theo mùi lưu huỳnh và kim loại rỉ sét lơ lửng trong không khí, bám vào da thịt Hoài Nam như một lớp màng dớp dáp. Anh ngồi trên mép chiếc giường dã chiến dính đầy bụi chì, các ngón tay gầy gò rách nát bấu chặt lấy cuốn Nhật ký chắp vá của Minh Triết. Mu bàn tay trái của anh hằn rõ vết rách hình chữ V đang rỉ máu tươi, khớp hoàn toàn với những dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng bút chì đen trong sổ.
Cổ áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của người chị quá cố Hoài An cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt của Nam. Vệt máu khô màu nâu sẫm từ những trận chiến trước bám chặt trên thớ vải, cứng ngắc và tanh nồng mùi ozone cháy. Đầu anh đau như búa bổ. Thùy trán đã xơ hóa hai mươi bảy phần trăm liên tục co thắt, để lại một khoảng trống xám xịt, lạnh lẽo trong ký ức. Anh nhìn chàng trai trẻ trước mặt—người tự xưng là Minh Triết.
Trên bả vai phải của Triết, vết bỏng điện sém đen do roi điện áp thế cao của quân cảnh vẫn còn rỉ dịch vàng nhạt qua lớp vải áo bảo hộ rách nát dính muội than. Triết nhìn Nam bằng ánh mắt đỏ ngầu, đầy dằn vặt nhưng tuyệt đối kiên định. Bên cạnh gã, Khánh Quỳnh đứng tựa vào hòm đạn titan phế liệu, đôi mắt mệt mỏi sau gọng kính tròn thông minh không rời khỏi thiết bị Quỳnh-Link đang nhấp nháy những thông số điện não màu cam nhạt.
"Tôi vẫn không nhớ ra các người," Nam thào thào, giọng khàn đặc như sa mạc, bàn tay phải vẫn không rời khỏi báng súng lục Grizzly lạnh ngắt giấu dưới tấm chăn sờn rách. "Nhưng nét chữ này... và vết sẹo này... không thể là giả. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi tin các người hoàn toàn. Làm sao tôi biết được các người không phải là gián điệp của tập đoàn Hàn Thiết, dựng lên màn kịch này để dụ tôi dâng nộp Lạc Hồng-01?"
"Nếu chúng tôi là người của Hàn Thiết, cậu đã nằm trong buồng số hóa của Trịnh Bách từ lâu rồi," Khánh Quỳnh lạnh lùng ngắt lời. Cô bước tới, gõ mạnh ngón tay dính đầy muội than lên mặt bàn gỗ rỉ sét. "Nghe cho rõ đây, Hoài Nam. Chúng ta không có thời gian để cậu chơi trò hoang tưởng. Sư đoàn 4 Quân cảnh dưới quyền Cao Tiến đang siết chặt vòng vây. Và tệ hơn thế nhiều."
*KÉT... RẠCH...*
Tiếng bánh xích robot rít lên thảm hại phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Chú Sơn đẩy chiếc xe lăn tự chế bằng xích sắt tiến ra từ góc tối của khoang ngầm. Gương mặt phong sương của cựu thợ máy quân đội hằn sâu những nếp nhăn lo âu. Ông trải một tấm bản đồ da dê nhân tạo dính đầy vết ố dầu lên hòm đạn.
"Dân quân tuần tra vừa báo cáo," Chú Sơn nói, giọng trầm thấp và khàn đặc. "Đội săn lùng phế tích Hàn Thiết phối hợp với quân cảnh của Cao Tiến đang thả bầy robot tự hành Săn Mồi v1 xuống các giếng mỏ bỏ hoang ngay phía trên chúng ta. Chúng đang rà quét địa chấn và âm tần theo hình nan quạt. Nếu chúng ta cứ đứng im ở đây, chúng sẽ tìm ra lối vào hầm ngầm này trong vòng vài giờ nữa."
Nam nghiến chặt răng, vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra rỉ máu tươi. Anh nhìn vào tấm bản đồ. Những đường mực đỏ vẽ các lối đi ngầm của lò địa nhiệt đều bị đánh dấu chéo—biểu thị các chốt chặn của quân cảnh.
"Vậy thì sao?" Nam gằn giọng. "Các người muốn tôi lái một cỗ cơ giáp hỏng chân trái, nát tay phải ra ngoài làm bia tập bắn cho chúng? Đây chắc chắn là một cái bẫy để Cao Tiến có lý do hợp pháp tịch thu Lạc Hồng-01."
"Cậu nghĩ Cao Tiến hành động vì luật pháp thuộc địa sao?" Khánh Quỳnh cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng và căm hờn.
Cô thò tay vào túi da kỹ sư, rút ra một chiếc máy tính bảng quân sự dã chiến cũ kỹ, vỏ ngoài bằng thép rỉ sét loang lổ vết axit ăn mòn. Cô nhấn mạnh vào màn hình nứt rạn, kích hoạt một tệp tin đã được giải mã bằng Quỳnh-Link. Một luồng ánh sáng ba chiều màu đỏ nhạt chiếu thẳng lên vách đá ẩm ướt của khoang ngầm.
Trước mắt Hoài Nam, bản sao của một văn bản tuyệt mật hiện ra. Đó là "Thỏa ước ngầm của Tướng Cao Tiến" ký kết trực tiếp với Giám đốc công nghệ Trịnh Bách của tập đoàn Hàn Thiết.
Nam nheo mắt nhìn vào những dòng chữ kỹ thuật số chập chờn. Từng điều khoản tàn bạo hiện lên rõ mồn một: Cao Tiến đồng ý bán đứng danh sách toàn bộ các phi công trẻ có độ tương thích thần kinh cao của thuộc địa Hoàng Sa-Beta cho tập đoàn để đổi lấy ghế chủ tịch chi nhánh mới và dòng tiền tài trợ chính trị. Ở cuối trang, chữ ký số rực đỏ của Cao Tiến hằn sâu như một vết nung sắt nóng, bên cạnh là điều khoản hiến tế não bộ của các phi công tương thích để làm "pin sinh học" cho dự án tối mật 'Linh Hồn Cơ Khí'.
"Đây... đây là..." Ngực Nam phập phồng, hơi thở trở nên dồn dập. Một cơn đau nhói từ thùy trán dội xuống màng não khiến anh phải đưa tay ôm chặt lấy thái dương.
"Mười năm trước, chị gái Hoài An của cậu là người đầu tiên bị chúng nhắm đến," Khánh Quỳnh nói, giọng cô run lên nhưng ánh mắt rực lửa căm hờn. "Cao Tiến đã dàn dựng vụ nổ lò phản ứng tại Lab-04 để ép cô ấy phải hiến tế não bộ vào lõi xử lý của Lạc Hồng-01. Và bây giờ, gã đang muốn làm điều tương tự với cậu, với Minh Triết, với Út Welder và toàn bộ những đứa trẻ ở khu ổ chuột Sắt Rỉ này. Bản thỏa ước này đồng nghĩa với việc toàn bộ phân khu Sắt Rỉ sẽ bị san phẳng để biến thành một bãi phế thải thí nghiệm khổng lồ sau khi chúng thu hồi xong cỗ máy của cậu."
Chứng cứ thép nằm ngay trước mắt. Sự phản bội tàn bạo của giới cầm quyền thuộc địa biên thùy dội thẳng vào tâm trí Hoài Nam, thổi bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ dồn nén. Anh không nhớ rõ chị Hoài An là ai ngoài những ảo ảnh chập chờn trong giấc mơ, nhưng dòng máu gia tộc Nguyễn Hoài chảy trong huyết quản anh đang gầm rít. Anh không thể để những người thợ mỏ nghèo khổ, những người đã cưu mang anh, bị biến thành vật tế thần cho lòng tham của Cao Tiến.
"Tôi không thể di chuyển," Nam nói, giọng anh lạnh lùng nhưng chứa đựng sự bất lực tột cùng. "Cơ giáp bị bại liệt chân trái. Khớp gối rò rỉ dầu đỏ sinh học xối xả dọc chân. Các người muốn tôi chiến đấu thế nào?"
"Để tôi đi trước," Minh Triết bước tới, đứng chắn trước mặt Nam. Gã chỉ tay vào vết bỏng điện sém đen trên vai mình. "Tôi sẽ lái chiếc xe tải phế liệu bánh xích cũ, mang theo mìn dã chiến đi trước dò đường và đánh lạc hướng bầy robot Săn Mồi v1. Tôi sẽ làm bia đỡ mìn cho cậu. Nếu tôi chết, điều đó chứng minh tôi không phải là gián điệp. Nhưng cậu phải sống, Nam ạ. Cậu phải lái Lạc Hồng-01 thâm nhập vào Vùng cấm số 4 để tìm kiếm Lab-04 Bí Mật. Đó là nơi duy nhất chứa tài liệu thiết kế gốc để cứu lấy linh hồn chị An và giải độc cho bộ não đang hoại tử của cậu."
Nam nhìn đăm đằm vào Minh Triết. Ánh mắt gã thợ hàn phế liệu không có một chút sợ hãi, chỉ có một tình bạn nguyên bản, trung thành tuyệt đối vượt qua cả sự lãng quên tàn nhẫn của thời gian. Sự cứng đầu và phòng thủ của Nam bị bẻ gãy hoàn toàn trước sự hy sinh vô điều kiện đó.
"Được," Nam nghiến răng, hạ khẩu súng Grizzly xuống. "Tôi sẽ hợp tác. Nhưng tôi có một điều kiện. Khánh Quỳnh, cô phải đấu nối một ngòi nổ tự hủy trực tiếp từ lò phản ứng của Lạc Hồng-01 vào buồng lái của tôi. Nếu chúng ta bị dồn vào đường cùng, tôi sẽ tự tay kích hoạt nó. Tôi thà biến thành tro bụi cùng cỗ máy này còn hơn để não bộ của mình rơi vào tay Trịnh Bách."
Khánh Quỳnh khựng lại một giây, nhìn sâu vào đôi mắt nhợt nhạt của Nam, rồi khẽ gật đầu: "Được. Tôi đồng ý."
Nam cố gượng dậy. Hai chân bại liệt của anh hoàn toàn vô lực, kéo lê trên nền đá ẩm ướt dính đầy dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ từ chân trái cơ giáp. Triết và Chú Sơn đỡ lấy bả vai anh, thô bạo nhưng cẩn trọng đưa anh leo lên thang sắt, đặt anh vào buồng lái tối tăm của Lạc Hồng-01.
Ngay khi lưng Nam vừa chạm vào ghế lái sinh học, cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' rỉ sét màu đồng cổ tự động phóng ra từ thành ghế, cắm phập dọc theo cột sống và màng tang anh.
*PHẬP!*
Cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược lên đại não khiến Nam co giật dữ dội. Tai trái anh lại rỉ ra một vệt máu tươi mới, nóng hổi, hòa lẫn vào vệt máu khô sẫm màu trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ. Nhưng lần này, ánh sáng xanh nhẹ từ Bộ lọc xung động thần kinh 'Khánh Quỳnh v1.0' cấy sau gáy anh lập tức kích hoạt, phát ra tiếng u u u nhỏ để hấp thụ bớt xung lực dội ngược. Đồng bộ thần kinh thiết lập ở mức Drift-Link Cơ bản hai mươi phần trăm. Đôi mắt Nam rực lên sắc lam nhạt trong bóng tối.
"Chị An..." Nam thì thầm trong đầu. Một luồng sóng điện từ ấm áp chạy dọc màng não như một lời đáp lại mơ hồ từ hệ thống AI.
Nam gạt cần điều khiển cơ học, cố gắng di chuyển cơ giáp. Nhưng khớp gối chân trái của Lạc Hồng-01 phát ra tiếng rít kim loại chói tai, kẹt cứng hoàn toàn. Dòng dầu sinh học màu đỏ rực lại phun ra xối xả từ kẽ nứt khớp xương titan, nhỏ xuống nền đá ngầm tạo thành những tiếng xèo xèo rùng rợn dưới nhiệt độ cao của khoang ngầm.
"Khớp gối chân trái bị kẹt hoàn toàn do thiếu Cool-X tản nhiệt và Scrap Titanium gia cố," Khánh Quỳnh thông báo qua kênh truyền âm dã chiến. "Lò phản ứng chính cũng đang ở trạng thái sập nguồn. Chúng ta cần năng lượng khẩn cấp để cưỡng ép thông khớp."
"Chú Sơn!" Nam hét lên qua micro. "Đấu nối đường cáp sạc điện địa nhiệt trực tiếp từ lò phản ứng trung tâm vào pin dự phòng của Lạc Hồng-01!"
"Nhưng Nam!" Chú Sơn cảnh báo từ dưới xe lăn. "Dòng điện địa nhiệt thô cực kỳ không ổn định. Hơn nữa, khi sạc điện, dao động từ trường cực mạnh của lò phản ứng sẽ phát ra một luồng sóng điện từ thô. Nó sẽ làm lộ diện tọa độ của chúng ta trước máy quét địa chấn của quân cảnh ngay lập tức!"
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác!" Nam nghiến răng, bàn tay trần dính máu bấu chặt lấy cần gạt cơ học. "Đấu nối đi!"
Triết lao tới, nhặt lấy sợi cáp đồng trần hạng nặng dính đầy bụi chì dưới đất hầm. Gã liều mạng cắm mạnh đầu sạc vào cổng năng lượng phụ dưới chân Lạc Hồng-01.
*XÈO... XOẢNG!*
Một luồng điện cao thế màu xanh lam bùng phát, chạy dọc theo sợi cáp đồng truyền thẳng vào pin Lithium-Graphene dự phòng của cơ giáp. Tiếng nạp điện rít lên chói tai như tiếng hàng vạn con ong đất đang giận dữ. Sức nóng từ dòng sạc dội ngược khiến buồng lái của Nam tăng nhiệt độ lên mức ngột ngạt.
Đồng thời, một luồng sóng từ trường thô rực sáng phát ra từ thân xe rỉ sét của Lạc Hồng-01, xuyên qua các vách đá ngầm của khoang địa nhiệt, phóng thẳng lên các tầng hầm phía trên.
"Tọa độ thô đã bị rò rỉ!" Giọng Khánh Quỳnh vang lên đầy hoảng loạn qua tai nghe. "Máy quét của chúng đã nhận được dao động nhiệt!"
Nam không màng đến cảnh báo. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào khớp chân trái. Dòng năng lượng địa nhiệt thô bạo chạy qua hệ thống thủy lực, cưỡng ép piston chân trái chuyển động.
*KENG! KENG!*
Tiếng thép gõ đập chan chát vang lên trong hầm tối. Khớp gối chân trái của Lạc Hồng-01 được thông suốt tạm thời, cỗ máy khổng lồ rỉ sét chệnh choạng đứng vững trên hai chân, rò rỉ những vệt dầu đỏ sinh học dọc theo đường đi.
Nhưng cái giá phải trả đã đến ngay lập tức.
*RÍT... T... T!*
Một tiếng rít kim loại chói tai, sắc nhọn đột ngột vang lên từ giếng thông gió rỉ sét ngay phía trên đỉnh đầu họ. Trần đá hầm ngầm rung chuyển mạnh mẽ, bụi đất rơi lả tả xuống kính chắn gió buồng lái của Lạc Hồng-01.
Nam ngẩng đầu lên. Qua khe hở nứt rạn đầy bụi đỏ của giếng thông gió, một vòm cảm biến quang học đơn độc rực sáng sắc đỏ ngòm của con robot Săn Mồi v1 thuộc Đội săn lùng phế tích Hàn Thiết từ từ nhô ra từ bóng tối. Ánh đèn quét nhiệt màu đỏ rực của nó khóa chặt tiêu cự, rọi thẳng xuống bả vai phải rỉ sét của Lạc Hồng-01.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!