Những Người Lạ Thân Thuộc
Bóng tối dưới lòng đất không mang lại cảm giác bình yên. Nó đặc quánh, nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn khí metan rò rỉ từ những kẽ đá nứt. Hoài Nam tỉnh dậy giữa một cơn co thắt dữ dội của thùy trán. Cảm giác như có một mũi khoan bằng thép rỉ đang xoáy sâu vào màng não, thiêu đốt các tế bào thần kinh bằng những luồng điện tích lỏng buốt thấu xương. Di chứng của hội chứng Quá Nhiệt Não Bộ (Brain Melt) sau ca gỡ bom địa chấn kinh hoàng ở lò địa nhiệt vẫn đang tàn phá cơ thể sinh học của anh. Tai trái anh nhức nhối, dính bết một vệt máu tươi đã khô lạnh từ bao giờ.
Nam rên rỉ một tiếng khàn đục trong cổ họng, cố gắng cử động nhưng hai chân hoàn toàn mất đi cảm giác. Chúng bại liệt, vô lực như hai khúc gỗ mục. Anh bấu chặt ngón tay vào lớp vải bạt của chiếc cáng dã chiến dính đầy bụi chì và muội than xám xịt. Trên cổ anh, chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ áo—dấu vết của những trận tử chiến trước—cứng ngắc và lạnh lẽo, bốc lên mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc ozone.
"Nam! Cậu tỉnh rồi!"
Một giọng nói trẻ tuổi, khàn đặc vì kiệt sức vang lên bên cạnh.
Nam lập tức căng thẳng. Trực giác sinh tồn của một kẻ luôn bị săn đuổi khiến toàn thân anh dựng tóc gáy. Theo phản xạ tự nhiên, bàn tay phải dính máu khô của anh thò xuống dưới tấm chăn sờn rách, nắn chặt lấy báng súng bằng nhựa tổng hợp lạnh ngắt của khẩu súng lục động năng Grizzly giấu kín. Anh rút khẩu súng ra, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào lồng ngực của chàng trai trẻ vừa mới nhô người ra khỏi bóng tối.
"Đứng im! Bước lui lại!" Nam gầm lên qua kẽ răng dính đầy máu tươi. Giọng anh khô khốc, khàn đặc như sa mạc, chứa đựng một sự hoang tưởng và phòng thủ cực hạn. "Các người là ai? Đây là đâu? Có phải người của tập đoàn Hàn Thiết không?"
Chàng trai trẻ khựng lại. Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của chiếc đèn bão treo trên vách đá rỉ sét, gương mặt gã dính đầy muội than đen kịt, hốc mắt trũng sâu lộ rõ vẻ bàng hoàng và đau đớn tột cùng. Trên bả vai phải của gã, vết bỏng điện sém đen—di chứng tàn bạo từ những luồng roi điện áp thế cao của quân cảnh—vẫn còn rỉ dịch vàng nhạt qua lớp vải áo bảo hộ rách nát. Gã nhìn họng súng đang run rẩy của Nam, không hề lùi bước, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, tạo thành hai vệt sạch sẽ trên gương mặt đầy muội than.
"Nam... cậu thực sự không nhớ tôi sao?" Giọng gã nghẹn ngào, run rẩy. "Tôi là Triết đây. Minh Triết... người cùng cậu lớn lên ở xưởng phế liệu số 9. Người đã cùng cậu thề sẽ chế tạo chiếc cơ giáp bay vượt qua bầu khí quyển ô nhiễm này... Cậu quên rồi sao?"
"Tôi không biết Minh Triết nào cả!" Nam hét lên, thùy trán lại co thắt một cơn dữ dội khiến mắt anh nhòe đi, rỉ ra những giọt nước mắt sinh lý vì đau đớn. "Lùi lại! Đừng có giở trò bùa chú hay công nghệ tẩy não của tập đoàn ra đây! Tôi sẽ bắn!"
"Bình tĩnh đi, Hoài Nam. Cậu đang bị tổn thương thùy trán nghiêm trọng."
Một giọng nữ lạnh lùng, lý trí nhưng ẩn chứa sự dằn vặt lo âu vang lên từ góc tối của khoang ngầm. Khánh Quỳnh bước ra dưới ánh sáng đèn dầu. Cô mặc bộ đồ kỹ sư màu xám tro dính đầy dầu mỡ, đôi mắt mệt mỏi sau gọng kính tròn thông minh nhìn Nam đầy xót xa. Trên tay cô là thiết bị kết nối cầm tay Quỳnh-Link đang nhấp nháy những thông số điện não màu cam nhạt.
"Đừng kích động," Quỳnh nói, giọng cô đều đặn như một lập trình viên đang cố gắng xoa dịu một hệ thống đang quá tải. "Cậu đang ở trong một khoang ngầm địa nhiệt thuộc Đường hầm dung nham nguội sâu dưới lòng đất. Chúng ta đang trốn chạy khỏi lực lượng truy quét của Tướng Cao Tiến. Chàng trai trước mặt cậu thực sự là Minh Triết, người bạn thân nhất của cậu. Còn tôi là Khánh Quỳnh, kỹ sư trưởng hệ thống của cậu. Cậu đã tự tay kích hoạt Over-Drive ở mức sáu mươi lăm phần trăm để gỡ bom địa chấn cứu thuộc địa. Cái giá phải trả... là tế bào thần kinh thùy trán của cậu bị đốt cháy thêm bốn phần trăm, xóa sạch phân vùng ký ức về chúng tôi."
"Lời bịa đặt bẩn thỉu!" Nam cười gằn, họng súng vẫn không hề lệch khỏi tim Triết một phân. "Một cỗ cơ giáp sinh học mang linh hồn người chị đã khuất? Một bộ lọc thần kinh cấy vào gáy tôi? Các người nghĩ tôi là một đứa trẻ lên ba dễ bị lừa gạt bằng những câu chuyện huyền huyễn sao? Nếu các người là bạn tôi, tại sao tôi lại không có một chút ấn tượng nào về các người? Tại sao trong đầu tôi chỉ có một khoảng trống xám xịt lạnh lẽo?"
Minh Triết nhìn Nam, lòng ngực gã phập phồng đau đớn. Gã từ từ quỳ một gối xuống nền đá ẩm ướt dính đầy bụi chì. Gã không sợ khẩu Grizzly có thể cướp đi mạng sống của mình; gã chỉ đau đớn vì nhận ra người bạn thân nhất từng thề sinh tử cùng mình giờ đây nhìn mình bằng ánh mắt của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, đầy rẫy sự nghi kỵ và thù hận.
"Tôi không lừa cậu, Nam," Triết thào thào, từ từ thò tay vào túi áo khoác phi công rộng thùng thình đang khoác trên người Nam.
Nam lập tức siết chặt cò súng: "Bỏ tay ra!"
Triết dừng lại một giây, rồi cực kỳ chậm rãi rút ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa da gỉ sét dính đầy dầu mỡ và muội than. Gã đặt cuốn sổ tay lên mặt một hòm đạn bằng titan phế liệu nằm giữa hai người, rồi từ từ lùi lại ba bước, hai tay vẫn giơ lên cao.
"Đây là cuốn Nhật ký chắp vá của Minh Triết," Triết nói, giọng nghẹn ngào. "Cậu không nhớ tôi, không nhớ Quỳnh, không nhớ cả những gì cậu đã làm đêm qua. Nhưng cuốn sổ này... do chính tay tôi viết dưới sự hướng dẫn của cậu sau mỗi trận chiến. Trong đó có nét chữ của cậu, có những thói quen, những vết sẹo và cả lời hứa của cậu. Hãy tự mình đối chiếu đi."
Nam nhìn cuốn sổ tay bìa da cũ nát. Trực giác của một thợ máy phế liệu lâu năm khiến anh nhận ra những vết dầu bôi trơn dính trên mép giấy là loại dầu thủy lực quân sự cổ dã chiến—thứ mùi hôi nồng đặc trưng của dòng máy tiền chiến mà anh vô thức cảm thấy rất quen thuộc. Anh vẫn giữ khẩu súng chĩa về phía Triết bằng tay phải, dùng bàn tay trái dính đầy băng gạc rách nát để kéo cuốn sổ về phía mình.
Đúng lúc Nam định lật trang sách đầu tiên, một tiếng rít trầm đục, kéo dài dội xuống từ trần đá của đường hầm ngầm.
*ÙÙÙÙ... RẦM...*
Đó không phải là tiếng sụt lún địa chất tự nhiên. Đó là những làn sóng rung chấn cơ học có chu kỳ đều đặn, cực mạnh, khiến những hạt bụi chì trên thành hầm rơi xuống lả tả. Chiếc đèn bão treo trên vách đá lắc lư mạnh mẽ, ánh lửa chao đảo suýt tắt.
"Cú quét địa chấn của quân cảnh!" Chú Sơn từ trong góc tối đẩy chiếc xe lăn tự chế bằng bánh xích robot tiến ra, giọng ông trầm thấp đầy cảnh giác. "Sư đoàn 4 Quân cảnh thuộc địa biên thùy của Cao Tiến đang thả các đầu quét địa chấn hạng nặng xuống các tầng địa nhiệt phía trên. Chúng đang cố định vị tần số rung động của chúng ta để phong tỏa các lối ra."
"Tất cả im lặng! Tắt hết thiết bị điện tử!" Khánh Quỳnh ra lệnh khẩn cấp, nhanh tay nhấn nút ngắt nguồn Quỳnh-Link.
Cả khoang hầm ngầm rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng thở khò khè nặng nhọc của Nam qua lớp mặt nạ phòng độc cũ kỹ và tiếng nước axit nhỏ giọt từ trần hầm. Nhưng đáng sợ hơn cả là tiếng *tách... tách... tách...* rhythmic và rùng rợn phát ra từ phía sau bức tường đá ngăn cách.
Đó là dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả từ chân trái Lạc Hồng-01. Cỗ cơ giáp khổng lồ rỉ sét đang nằm nghiêng lệch trên chiếc xe kéo dã chiến dưới hầm tối. Thứ chất lỏng hữu cơ sệt như máu tươi ấy phun ra theo từng nhịp co thắt của hệ mạch hữu cơ bên trong khung xương titan, nhỏ xuống dòng nước địa nhiệt nóng bỏng, bốc lên mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc ozone cháy. Nếu sóng địa chấn của quân cảnh quét trúng vệt dầu rò rỉ có mật độ từ tính cao này, vị trí của họ sẽ bị phơi bày hoàn toàn.
Nam nằm im trên cáng, họng súng vẫn chĩa thẳng vào Triết nhưng tim anh đập liên hồi dồn dập. Trong không gian im lặng nghẹt thở, anh cảm nhận được một luồng sóng điện từ cực nhẹ chạy dọc theo cột sống, kích thích các đầu kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' vẫn còn cắm hờ sau gáy. Trực giác của anh—khả năng Cảm Nhận Rò Rỉ xúc giác điện—cho anh biết có một nguồn từ trường cực mạnh đang rà quét ngay phía trên đỉnh đầu họ, chỉ cách lớp đá granite chưa đầy ba mươi mét.
Triết nhìn Nam, khẽ lắc đầu, ra hiệu bằng tay bảo anh hãy giữ im lặng tuyệt đối. Vết bỏng điện sém đen trên vai Triết khẽ giật mạnh theo từng nhịp thở nén đau của gã. Sự trung thành và xả thân không màng an nguy của chàng trai lạ mặt này khiến một sợi dây xích vô hình trong lòng Nam khẽ lung lay.
Sau hai phút dài đằng đẵng như hai thế kỷ, tiếng rung chấn địa chấn thưa dần rồi tắt hẳn. Lực lượng quân cảnh đã di chuyển đầu quét sang phân khu khác.
Khánh Quỳnh thở hắt ra một hơi dài, nhưng gương mặt cô vẫn căng thẳng tột độ: "Cao Tiến đã phong tỏa toàn bộ mạch nước ngầm dẫn vào đây. Chúng ta không thể lẩn trốn mãi dưới này mà không có Cool-X tản nhiệt cho màng não của Nam và Scrap Titanium để vá chân trái cho Lạc Hồng-01. Sợi thần kinh sinh học của cỗ máy đang có nguy cơ hoại tử vĩnh viễn trong vòng bốn mươi tám giờ tới."
Nam không nghe Quỳnh nói. Anh đang dồn toàn bộ sự chú ý vào cuốn Nhật ký chắp vá đặt trước mặt. Anh dùng những ngón tay run rẩy, dính đầy muội than lật giở từng trang giấy ố vàng.
Trang đầu tiên ghi:
*"Nguyễn Hoài Nam. Thợ máy phế liệu xưởng số 9. Thói quen: Luôn dùng tay trái gõ búa rèn để cảm nhận độ rơ của khớp thủy lực. Sẹo: Một vết rách hình chữ V do mảnh titan cứa ở mu bàn tay trái, một vết sẹo bỏng tròn ở cổ tay phải do chập điện lò phản ứng dã chiến năm 17 tuổi..."*
Nam bàng hoàng lật bàn tay trái của mình lên dưới ánh sáng tù mù của đèn dầu. Trên mu bàn tay trái của anh, ẩn dưới lớp băng gạc dã chiến rách nát, là một vết rách da sâu hình chữ V đang rỉ máu tươi. Anh xoay cổ tay phải—một vết sẹo bỏng tròn màu nâu sẫm hằn rõ trên da thịt nhợt nhạt, trùng khớp hoàn toàn với từng nét vẽ thô sơ bằng bút chì đen trong cuốn sổ.
Anh lật tiếp trang thứ hai. Đó là nét chữ nguệch ngoạc, thô ráp của chính anh viết đè lên chữ của Triết:
*"Nếu một ngày tao quên mất mày, Triết ạ, thì hãy nhớ gi gỉ tai tao rằng: Tao nợ mày một xưởng rác khổng lồ ngoài sa mạc. Đừng để tao bắn mày khi tao tỉnh dậy."*
Cơn đau thùy trán lại ập đến, nhói buốt và tàn nhẫn như một lời cảnh báo của số phận. Nam bấu chặt lấy cuốn sổ tay dính đầy dầu mỡ, hai mắt trợn trừng nhìn vào nét chữ viết tay của chính mình. Những thói quen kỳ lạ, những vết sẹo thực tế trên da thịt anh, và cả lời hứa ngây ngô dính máu kia... tất cả đều khớp hoàn toàn, không sai một chi tiết.
Anh không nhớ gã trai có vết bỏng trên vai kia là ai, nhưng nét chữ rỉ máu này không thể nói dối. Bản ngã của anh đã bị xóa bỏ, nhưng di sản và tình bạn của họ vẫn được khắc ghi trên những trang giấy rách nát này.
Nam từ từ hạ họng súng Grizzly xuống, tay run rẩy để cuốn sổ tay rơi vào lòng mình, ánh mắt trống rỗng và đầy đau đớn nhìn chằm chằm vào Minh Triết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!