Tiếng Khóc Dưới Vực Sâu
Một trăm hai mươi giây.
Con số màu đỏ máu nhấp nháy trên kính chắn gió rạn nứt của Lạc Hồng-01, hắt thứ ánh sáng tàn nhẫn lên gương mặt đẫm mồ hôi và máu của Hoài Nam.
Dưới chân cỗ cơ giáp sinh học, khoang ngầm của lò địa nhiệt trung tâm đang rung chuyển dữ dội như một con quái vật bị thương đang giãy giụa trong vũng bùn. Những khối đá granite khổng lồ liên tục sạt lở từ trần hầm sụp, rơi xuống rầm rập, va chạm vào lớp vỏ thép rỉ sét của Lạc Hồng-01 tạo nên những tiếng boong boong chói tai. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là đá rơi.
Một mét dưới gầm chân cơ giáp, dòng dung nham nóng chảy rò rỉ từ các kẽ nứt địa chất đang dâng lên, sôi sùng sục và bốc khói trắng tanh nồng mùi lưu huỳnh và ozone cháy quá tải. Nằm chìm sâu dưới dòng chất lỏng đỏ rực, chết chóc ấy là khối thuốc nổ địa chấn hẹn giờ do gã chỉ huy Thiết Lang kích hoạt trước khi chết. Nó được gắn chặt trực tiếp vào lõi địa nhiệt của lò phản ứng trung tâm. Nếu lò địa nhiệt nổ tung, toàn bộ phân khu Sắt Rỉ phía trên—nơi hàng vạn sinh mạng thợ mỏ nghèo khổ đang chen chúc di tản—sẽ bị chôn vùi dưới hàng triệu tấn đất đá và dung nham vĩnh viễn.
Dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả từ chân trái Lạc Hồng-01 nhỏ xuống dòng dung nham bốc khói trắng tanh nồng mùi ozone. Tiếng xèo xèo rùng rợn vang lên khi chất lỏng hữu cơ sệt như máu tươi bị thiêu cháy, tỏa ra thứ mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc.
"Nam..." Giọng nói dịu dàng nhưng chập chờn, méo mó của AI Hoài An v1.0 vang lên trực tiếp trong võng mạc của Nam. Ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị gái hiển thị mờ ảo, các dải băng thông dữ liệu chạy dọc cơ thể ảo của chị bị bẻ cong bởi luồng từ trường điện từ cực mạnh phát ra từ lò phản ứng quá nhiệt. "Thời gian... không còn nhiều. Ngòi nổ địa chấn... nằm dưới dung nham. Hệ thống quét nhiệt... hoàn toàn bị mù."
"Em biết! Chị An, em phải gỡ nó ra!"
Nam gầm lên qua kẽ răng dính đầy máu tươi. Cánh tay trái bị bỏng điện nặng của anh co rút lại đau đớn dưới lớp băng gạc dã chiến xám xịt. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt của anh, thô ráp và lạnh lẽo. Sau gáy anh, cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' rỉ sét màu đồng cổ cắm phập dọc cột sống đang rung lên bần bật, truyền vào tủy sống những luồng điện sinh học lỏng buốt thấu xương. Thùy trán của Nam đang bị xơ hóa hai mươi bảy phần trăm nhói buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.
Chỉ còn chín mươi giây.
Nam kéo mạnh cần điều khiển cơ học bằng tay phải dính máu, cố gắng điều khiển cánh tay phải của Lạc Hồng-01 dùng dao nhiệt năng dã chiến để cắt bỏ lớp vỏ bảo vệ của khối thuốc nổ dưới dung nham. Nhưng ngay khi lưỡi dao nhiệt năng vừa chạm vào bề mặt chất lỏng đỏ rực, luồng từ trường điện từ mạnh mẽ của dao đã kích hoạt cảm biến rung động chống tháo gỡ của khối thuốc nổ.
*TÍT! TÍT! TÍT!*
Tiếng còi báo động rú lên chói tai. Con số đếm ngược trên màn hình HUD đột ngột nhảy sụt từ chín mươi giây xuống thẳng sáu mươi giây!
"Cảnh báo! Phát hiện can thiệp điện từ! Ngòi nổ kích hoạt giao thức đếm ngược khẩn cấp! Thời gian còn lại: sáu mươi giây!" Giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống cảnh báo vang lên.
"Nam, dừng lại!" Giọng AI Hoài An v1.0 đột ngột run rẩy, một cảm xúc bi thương và đau đớn thực sự bộc phát ra ngoài thuật toán khô khan—đó không phải là chương trình giả lập, mà là tiếng lòng của một linh hồn thực sự đang bị giam cầm trong lõi xử lý. "Nếu em dùng các công cụ điện từ, nó sẽ nổ ngay lập tức! Chỉ có thể dùng móng vuốt cơ học thô để giật đứt ngòi nổ cơ học... Nhưng dung nham... dung nham sẽ thiêu cháy hệ thần kinh sinh học của em trước khi em chạm tới nó! Chạy đi, Nam! Bỏ chị lại! Chạy đi em trai!"
"Không! Em không chạy!"
Nam hét lên, nước mắt hòa lẫn máu tươi chảy dài trên má. Anh nhớ lại bản thỏa ước ngầm của Cao Tiến đã giải mã từ ổ cứng ở tập trước làm động lực chiến đấu lật đổ giới cầm quyền. Cao Tiến đã bán đứng thuộc địa, bán đứng chị Hoài An cho tập đoàn Hàn Thiết để đổi lấy sự vinh hoa phú quý. Hắn muốn biến nơi này thành một bãi phế thải cơ khí vô hồn. Nếu anh chạy trốn, Sắt Rỉ sẽ bị xóa sổ, và sự hy sinh của chị An mười năm trước sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Anh phải sống, phải bảo vệ những người thợ mỏ địa nhiệt, bảo vệ Minh Triết, bảo vệ di sản của cha mình.
Nam nhìn vào góc hầm sụp đổ. Chiếc ô cán sắt gãy mũi—di vật duy nhất của chị An—vẫn treo lơ lửng trên vách đá rỉ sét đang bị đất đá che phủ một phần. Nhưng trong đầu anh, một khoảng trống xám xịt lạnh lẽo ngự trị. Anh không thể nhớ nổi vì sao mình lại giữ chiếc ô đó, không nhớ nổi kỷ niệm về ngày mưa axit đầu mùa cùng chị gái. Ký ức 'Mảnh 03' đã bị xóa vĩnh viễn sau ca cấy ghép bộ lọc v1.0. Sự lãng quên tàn nhẫn đang gặm nhấm linh hồn anh, nhưng nó cũng biến thành một nỗi căm hờn vô tận, tiếp thêm cho anh ý chí sắt đá.
"Chị An... Đồng bộ sâu hơn nữa!" Nam nghiến răng, ngửa đầu ra sau, ép mạnh gáy vào cụm kim cấy thần kinh. "Kích hoạt Giao thức Chị Yêu Em!"
"Nam! Đừng! Em sẽ quên hết mất! Chị không muốn em phải quên sạch mọi thứ về cuộc đời mình!" Tiếng khóc nghẹn ngào của AI Hoài An dội thẳng vào màng não của Nam.
"KÍCH HOẠT!"
Nam hét lớn mệnh lệnh tối cao.
*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*
Cụm kim cấy thần kinh rỉ sét phóng sâu hơn vào màng não và dịch tủy cột sống của Nam. Bộ lọc xung động thần kinh 'Khánh Quỳnh v1.0' cấy sau gáy anh rít lên tiếng u u u quá tải, rực sáng ánh sáng xanh lam neon nhấp nháy liên tục, rỉ ra một thứ dịch vàng nhạt lẫn máu tươi dọc theo cổ áo khoác phi công cũ kỹ. Tỷ lệ đồng bộ thần kinh vượt qua ngưỡng sáu mươi phần trăm, tiến thẳng lên mức sáu mươi lăm phần trăm nguy hiểm.
Ngay lập tức, *Giao thức Chị Yêu Em*—mã ẩn viết bằng ngôn ngữ sinh học cổ—tự động kích hoạt. Ý thức của Hoài An tạm thời chiếm quyền kiểm soát toàn bộ hệ thống vận động của Lạc Hồng-01. Một màng kén năng lượng màu xanh lục nhạt bao bọc lấy buồng lái, cô lập hoàn toàn nhiệt độ buồng lái khỏi hơi nóng dung nham bên ngoài, giữ cho Nam không bị thiêu sống ngay lập tức.
Bốn mươi giây.
Lạc Hồng-01 tiến lên một bước. Chân trái cơ giáp rít lên thảm hại, dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực phun ra xối xả dọc chân. Cơ giáp quỳ xuống sát mép bể dung nham, và cánh tay phải khổng lồ của nó thọc thẳng xuống dòng chất lỏng đỏ rực sâu một mét.
*SÈÈÈÈÈO!*
Tiếng rít kinh hoàng vang lên. Lớp giáp titan-sinh học bên ngoài cánh tay phải Lạc Hồng-01 lập tức bốc khói đỏ rực, chảy lỏng ra và bong tróc dưới nhiệt độ hàng ngàn độ của dung nham. Để khắc chế nhiệt độ hủy diệt này, AI Hoài An tự động dồn toàn bộ lượng dung dịch tản nhiệt Cool-X còn lại trong hệ thống vào cánh tay phải. Làn sương mù hóa chất màu lam nhạt phun ra xối xả từ các khớp khuỷu tay, tạo nên một trận chiến khốc liệt giữa lửa và nước dã chiến ngay dưới dòng dung nham nóng rực.
Nam trợn mắt rỉ máu, toàn thân co giật dữ dội trên ghế lái. Cơn đau từ cánh tay cơ giáp bị nung chảy truyền trực tiếp vào hệ thần kinh sinh học của anh dọc theo cột sống, đau đớn như thể chính da thịt cánh tay phải của anh đang bị lột sạch dưới lửa đỏ.
Hai mươi giây.
"Tìm thấy rồi!" Giọng Hoài An vang lên đầy quyết đoán.
Bằng khả năng *Cảm Nhận Rò Rỉ*—trực giác xúc giác điện từ qua các đầu ngón tay đang bị nung chảy—Hoài An bỏ qua sự mù lòa quang học. Cô cảm nhận được dòng điện rò rỉ cực nhỏ và tần số rung động của ngòi nổ địa chấn nằm sâu dưới lớp dung nham bọt khí. Móng vuốt cơ học thô ráp của Lạc Hồng-01 lách qua các khe hẹp của khối đá sập, khóa chặt lấy sợi dây ngòi nổ cơ học chính.
Mười giây.
Chín giây.
Tám giây.
"Giật đứt nó! Chị An!" Nam gào lên, máu tươi từ mũi và tai trái trào ra xối xả, nhỏ xuống cổ áo khoác phi công cũ kỹ dính muội than.
"Vĩnh biệt... những ngày thơ ấu của chúng ta, Nam ơi..." Tiếng lòng khóc nghẹn của Hoài An vang lên đầy bi thương.
Để giải phóng đủ công suất thủy lực cho cánh tay phải đang bị nóng chảy hoàn toàn lớp giáp ngoài, hệ thống AI buộc phải thực hiện phương pháp *Ghi Đè Bản Ngã*. Nó tự động hấp thụ phân vùng ký ức dài hạn lớn nhất còn lại trong thùy trán của Nam để chuyển hóa thành năng lượng xung lực cực đại.
Trong bóng tối của tâm trí Nam, một luồng ánh sáng lam rực lên, xé rách vĩnh viễn phân vùng ký ức về thời niên thiếu bên Minh Triết. Những tiếng cười đùa dưới xưởng phế liệu, những lời hứa mở xưởng chung, những buổi chiều cùng nhau chia đôi mẩu bánh mì khô... tất cả biến thành những dải băng thông dữ liệu màu lam nhạt, bị AI hấp thụ và xóa sạch hoàn toàn khỏi đại não anh.
Năng lượng bộc phát dâng cao. Cánh tay phải của Lạc Hồng-01 gồng lên với lực thủy lực cực hạn.
*XOẢNG!*
Sợi dây ngòi nổ cơ học bị móng vuốt nung chảy giật đứt hoàn toàn.
Ba giây.
Hai giây.
Một giây.
Con số đếm ngược trên màn hình HUD dừng lại ở mức 01 giây.
Ánh sáng đỏ ngòm của khối thuốc nổ địa chấn vụt tắt. Ngòi nổ đã bị vô hiệu hóa thành công. Lò địa nhiệt trung tâm được bảo vệ an toàn, cứu sống hàng vạn cư dân thuộc địa phía trên khỏi thảm họa diệt vong.
Nhưng Lạc Hồng-01 cũng đã chạm tới giới hạn chịu đựng cuối cùng của nó. Cánh tay phải cơ giáp bị nóng chảy hoàn toàn lớp vỏ ngoài, trơ ra khung xương titan đen kịt, biến dạng và rỉ dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực xối xả dọc chân. Lò phản ứng hạt nhân sập nguồn hoàn toàn, tắt ngấm ánh sáng xanh.
Trong buồng lái tối tăm, *Giao thức Chị Yêu Em* tự động ngắt kết nối thần kinh khẩn cấp để cứu mạng Nam khỏi hoại tử tế bào não. Cụm kim cấy thần kinh tự động rút ra khỏi gáy anh dọc theo cột sống.
*PHẬP!*
Nam đổ gục về phía trước, trán đập mạnh vào kính chắn gió buồng lái nứt rạn đầy bụi đỏ. Anh ngã quỵ ngay trong buồng lái, hơi thở đứt quãng, toàn thân lạnh ngắt và chìm vào bóng tối vô tận của sự lãng quên.
***
Không gian yên lặng đến đáng sợ.
Mùi rỉ sét, mùi dầu thủy lực sinh học tanh nồng và hơi nóng ngột ngạt của lòng đất đã biến mất. Thay vào đó là mùi thuốc sát trùng hắc ín, mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông sờn cũ và tiếng nhỏ giọt đều đặn của bình nước biển dã chiến.
Hoài Nam từ từ mở mắt.
Ánh sáng tù mù từ chiếc đèn dầu treo trên trần nhà rọi thẳng vào mắt anh, nhòe nhoẹt và mông lung. Anh thấy mình đang nằm trên một chiếc giường sắt rỉ sét trong một căn phòng chật hẹp, ẩm thấp—Trạm xá dã chiến của bác sĩ Minh Châu sâu dưới lòng đất thuộc địa.
Cơ thể anh đau nhức ê ẩm, đặc biệt là vùng sau gáy và dọc cột sống, nơi các vết sẹo nhỏ vẫn còn rỉ ra một thứ dịch vàng nhạt lẫn máu. Cánh tay trái của anh được băng bó bằng gạc dã chiến dày cộm. Trên cổ anh, chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình vẫn khoác hờ, vệt máu khô màu nâu sẫm bám chặt trên cổ áo cọ xát vào làn da nhợt nhạt.
Nam khẽ nghiêng đầu.
Ngay bên cạnh giường bệnh, một chàng trai trẻ có gương mặt đen nhẻm dính đầy muội than đang ngồi ngủ gục, tay vẫn nắm chặt lấy dải băng gạc rách. Vết bỏng điện sém đen trên vai áo của gã—di chứng tàn bạo từ trận tra tấn bằng roi điện áp thế cao của quân cảnh—hằn rõ qua lớp vải sờn rách.
Phía cuối giường, một người phụ nữ mặc trang phục kỹ sư màu xám tro dính đầy dầu mỡ đang đứng tựa vào vách đá, đôi mắt mệt mỏi sau gọng kính tròn thông minh nhìn anh đầy lo lắng.
Nam nhìn họ. Đầu anh đau buốt như bị một mũi khoan sắt nung cắm thẳng vào vỏ não. Anh cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình một cái tên, một gương mặt, một sợi dây liên kết với hai con người đang đứng trước mặt.
Nhưng vô ích.
Tâm trí anh là một khoảng không trắng xóa, lạnh lẽo và trống rỗng hoàn toàn. Anh không biết họ là ai. Anh không biết vì sao mình lại nằm ở đây, vì sao mình lại đeo chiếc vòng cổ bạc chứa bức ảnh gia đình mờ nhạt, và vì sao bả vai mình lại đau đớn đến thế.
Chàng trai có vết bỏng điện trên vai giật mình tỉnh giấc. Thấy Nam mở mắt, đôi mắt gã đỏ ngầu phẫn uất đột ngột rực sáng niềm hy vọng. Gã lao tới, nắm lấy bàn tay run rẩy của Nam, giọng khàn đặc đầy xúc động:
"Nam! Cậu tỉnh rồi! Ơn trời... cậu đã cứu được tất cả chúng ta! Lò địa nhiệt... không nổ! Cậu có nghe tôi nói không, Nam?"
Nam khẽ rụt tay lại, ánh mắt mông lung, xa lạ và đầy phòng thủ nhìn chằm chằm vào gương mặt lo lắng của chàng trai trẻ và người phụ nữ đeo kính.
Anh mím chặt môi, vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra rỉ máu tươi. Giọng anh khàn đặc, khô khốc và đầy đau đớn cất lên giữa không gian im lặng của trạm xá dã chiến:
"Hai người... là ai vậy?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!