Nhạc nềnSoaring

Tiếng Khóc Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm không mang lại sự yên bình, nó đặc quánh mùi khói thuốc súng bộc phá dội xuống từ mặt đất và mùi rỉ sét ẩm ướt của mười lăm năm bị chôn vùi. Trên đầu tôi, tiếng búa khoan thủy lực của toán tuần tra Hàn Thiết vẫn rền rĩ liên tục, từng chấn động cơ học truyền qua lớp đất đá làm trần hầm rạn nứt, đổ xuống những cơn mưa cát bụi đỏ rực. Ánh đèn pha cực mạnh từ các xe thiết giáp phía trên quét qua khe hở sụt lở, loang loáng rọi thẳng vào buồng lái đang mở của Cơ giáp sinh học thế hệ cũ Lạc Hồng-01. Tôi quỳ trên ghế lái, hai tay nắm chặt cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' rỉ sét màu đồng cổ. Những chiếc kim sinh học dài mười phân, nhọn hoắt và lạnh buốt, đang run rẩy hướng về phía các cổng cấy dọc theo cột sống và hai bên màng tang của tôi.


"Nam! Đừng làm thế!" Tiếng hét đứt quãng của Minh Triết từ góc xưởng phía trên dội xuống qua khe hở sụt lở, nhưng ngay lập tức bị đè bẹp bởi tiếng cười hống hách của Đội trưởng Hùng và tiếng roi điện nổ xèo xèo. Triết đang phải chịu đựng vết bỏng điện sém đen trên vai áo, gã đang liều mạng bảo vệ tôi, và tôi không thể để sự hy sinh đó trở nên vô nghĩa.


Tôi nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi nướu. Tôi nhắm mắt, dồn toàn lực ngửa đầu ra sau, ép mạnh gáy và lưng vào cụm kim cấy thần kinh.


*PHẬP!*


Một cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát ngay lập tức, dữ dội và tàn bạo đến mức toàn bộ thế giới quan của tôi sụp đổ thành một khoảng không trắng xóa. Đó không phải là nỗi đau vật lý thông thường; đó là cảm giác như có hàng vạn luồng điện cao áp lỏng đang được bơm trực tiếp vào dịch tủy, thiêu cháy từng sợi dây thần kinh dọc cột sống. Toàn thân tôi co giật dữ dội trên ghế lái, hai mắt trợn trừng, các đầu ngón tay co quắp bấu chặt lấy lớp nhựa gel khô khốc của ghế. Dòng điện sinh học dội ngược từ lò phản ứng hạt nhân của Lạc Hồng-01 tràn vào đại não tôi như một cơn thủy triều điên cuồng, cố gắng xé rách màng não của kẻ dám xâm nhập.


Thông thường, một thợ máy thô sơ không qua đào tạo cấy ghép như tôi sẽ ngay lập tức bị sốc phản vệ thần kinh, dẫn đến chết não hoặc bại liệt vĩnh viễn. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết bị xóa nhòa, Kháng thể Nguyễn Hoài chảy trong huyết quản của tôi đột ngột thức tỉnh. Dưới lớp da thịt dọc theo cánh tay, cổ và hai bên thái dương của tôi, các huyết quản nổi lên màu lam neon rực rỡ, phát sáng chập chờn dưới ánh đèn buồng lái. Kháng thể sinh học tự nhiên này bắt đầu hấp thụ và trung hòa xung điện phản phệ cực mạnh, ép buộc các tế bào thần kinh của tôi phải thích ứng với tần số cổ xưa của cỗ máy.


"Giao thức Drift-Link Sinh-Máy... bắt đầu thiết lập..."


Một giọng nói máy móc, trầm đục vang lên từ hệ thống loa buồng lái đang bị chập điện. Trên màn hình hiển thị chính, các dải dữ liệu màu xanh lục bắt đầu chạy dọc, hiển thị biểu đồ đồng bộ sóng não của tôi.


"Tỷ lệ đồng bộ: 10%... 15%... 20%..."


Đồng thời, mắt tôi chuyển sang màu lam nhạt, rực lên thứ ánh sáng lạnh lùng của dòng điện sinh học. Trạng thái Drift-Link Cơ bản (Khởi động hệ thống) chính thức được kích hoạt. Tôi cảm thấy cơ thể mình đột ngột phình to ra mười lăm mét; tôi có thể cảm nhận được độ lạnh của vách đá chạm vào lớp vỏ titan ngoài, cảm nhận được sức nặng của dầm thép đang đè nghiến lên bả vai trái của cơ giáp. Nhưng phản xạ của tôi bị trễ mất 1.5 giây—một khoảng trống thời gian chết người giữa ý nghĩ và chuyển động thực tế của cỗ máy khổng lồ.


*Rè... rè...*


Không gian tối tăm của buồng lái bỗng rực sáng một làn sương ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt. Giữa làn sương chập chờn, gương mặt mờ ảo của chị Hoài An hiện ra, các dải băng thông dữ liệu chạy dọc theo cơ thể ảo ảnh của chị.


"Nam... là em... phải không?"


Giọng nói của AI Hoài An v1.0 vang lên, đứt quãng, rè rè do nhiễu từ trường nhưng ấm áp đến lạ kỳ, dội thẳng vào màng não đang đau nhức của tôi. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng tột độ, hai bàn tay ảo ảnh vươn ra như muốn ôm lấy khuôn mặt tôi, nhưng lại bị các đường mã nguồn đỏ rực cảnh báo hư hại ngăn cách. "Nam... nguy hiểm... tắt hệ thống... chạy đi em..."


"Chị... Em không chạy nữa!" Tôi gầm lên qua kẽ răng dính đầy máu. "Chúng ta phải chiến đấu!"


*Ầm! Ầm!*


Trần hầm hoàn toàn đổ sập dưới sức nặng của mũi khoan thủy lực. Từ hốc tối đổ nát phía trên, ba bóng đen kim loại nhanh nhẹn lao xuống như những con chó săn khát máu. Đó là bầy robot tự hành Săn Mồi v1 của tập đoàn Hàn Thiết. Thân hình chúng bọc thép rỉ sét xám xịt, bốn chân bám chặt vào vách đá dựng đứng, đầu tích hợp lưỡi cưa máy xoay tròn áp lực cao phát ra tiếng rít chói tai và súng tiểu liên liên thanh khóa chặt vào buồng lái của Lạc Hồng-01.


*Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!*


Bầy robot Săn Mồi v1 xả đạn liên tục từ trên cao. Những viên đạn động năng găm sầm sập vào lớp vỏ bảo vệ ngoài của buồng lái, bắn ra những tia lửa đỏ rực.


"Cảnh báo! Buồng lái bị tấn công trực diện! Độ bền giáp giảm 5%!" Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên dồn dập.


Tôi cố gắng bẻ cần gạt cơ học bên tay phải để điều khiển cánh tay trái của Lạc Hồng-01 gạt phăng dầm thép đang đè nặng trên vai. Nhưng sự trễ nải 1.5 giây của Drift-Link cơ bản khiến chuyển động của cơ giáp trở nên vô cùng chậm chạp và giật cục. Cánh tay thép rỉ sét vừa nhấc lên được một nửa thì một con robot Săn Mồi v1 đã lao xuống, lưỡi cưa máy xoay tròn áp lực cao của nó chém xoèn xoẹt trực tiếp vào khớp vai trái của Lạc Hồng-01, xé rách lớp vỏ xám sinh học, làm bắn ra dòng dầu thủy lực màu đỏ rực như máu sinh học.


"Á...aaa!"


Tôi rú lên đau đớn, bả vai trái của tôi bỏng rát như thể chính da thịt mình bị lưỡi cưa xé rách. Cơn đau dội ngược từ liên kết thần kinh khiến màng não tôi bị tổn thương nhẹ, dòng máu tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai trái, chảy dài xuống cổ áo khoác phi công.


"Nam! Thả lỏng ý thức! Đừng kháng cự chị!" Giọng nói của AI Hoài An v1.0 đột ngột vang lên đầy khẩn thiết trong đầu tôi. Ảnh ảo của chị rực sáng màu lam, tự động kích hoạt bộ đệm xung động thần kinh để chia sẻ bớt gánh nặng chịu tải cho màng não của tôi.


Tôi nhận ra di chuyển cơ học thuần túy quá chậm, tôi không thể thắng được bầy robot này nếu chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp của bản thân. Tôi buộc phải tin tưởng tuyệt đối vào chị. Tôi nhắm mắt, thả lỏng toàn bộ các múi cơ, để mặc cho ý thức của mình hòa vào dòng dữ liệu màu lam của AI Hoài An.


Ngay lập tức, một cảm giác ấm áp bao bọc lấy đại não tôi, dập tắt cơn đau buốt. Tần số sóng não Delta của tôi đồng bộ hoàn hảo với hệ thống CPU của Lạc Hồng-01.


*HÚUUUU!*


Lò phản ứng hạt nhân dưới lưng cơ giáp rú lên một tiếng gầm điện từ đầy uy lực. Đôi mắt của Lạc Hồng-01 rực sáng ánh lam neon cực mạnh xuyên qua màn khói bụi.


Không cần tôi ra lệnh bằng tay, cánh tay phải khổng lồ của Lạc Hồng-01 tự động vung lên với tốc độ cực nhanh, nâng tấm giáp thép rỉ dày cộm chắn trước buồng lái, chặn đứng toàn bộ loạt đạn tiểu liên của hai con robot còn lại. Tiếng đạn găm vào giáp thép nổ giòn giã nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự sinh học.


"Đến lượt tao!"


Tôi mở mắt, dồn toàn bộ sự phẫn nộ vào cú bẻ lái quyết định. Lạc Hồng-01 dùng cánh tay trái bị rách vỏ, lấy đà hất văng dầm thép khổng lồ đang đè trên vai sang một bên. Sức mạnh bộc phát từ bó cơ sinh học dệt sợi carbon khiến dầm thép nặng ba tấn bay thẳng vào vách hầm, đè bẹp một con robot Săn Mồi v1 thành một đống sắt vụn nát bét.


Hai con robot còn lại rít lên tiếng còi điện tử, lưỡi cưa máy xoay tít gầm rú, lao thẳng vào buồng lái của tôi từ hai hướng bọc sườn.


Tôi không thèm tránh né. Dưới sự hỗ trợ định vị quỹ đạo của AI Hoài An hiển thị trực tiếp lên võng mạc, tôi điều khiển Lạc Hồng-01 tung một đòn cận chiến thô sơ nhưng đầy bạo lực. Cánh tay phải cơ giáp lao đi như một tia chớp rỉ sét, năm ngón tay thép bọc xích rỉ bấu chặt lấy thân hình của con robot Săn Mồi v1 thứ hai ngay trên không trung, dồn lực bóp mạnh.


*RẮC... XOÀNG!*


Lớp giáp composite của robot bị bóp nát vụn, dầu máy và linh kiện bán dẫn văng tung tóe dưới hầm tối. Con robot thứ ba hoảng sợ lùi lại, cố gắng leo lên vách đá để tháo chạy, nhưng Lạc Hồng-01 đã hoàn toàn làm chủ chiến trường dưới hầm ngầm. Tôi điều khiển chân phải cơ giáp đạp mạnh xuống nền đất, tạo đà lao tới, cánh tay trái quật mạnh con robot cuối cùng xuống nền đá ẩm ướt, nghiền nát nó dưới bàn chân thép khổng lồ.


Tiếng rít của bầy robot Săn Mồi hoàn toàn dập tắt. Dưới hầm ngầm chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của tôi hòa cùng tiếng xì xì của hơi nước siêu nhiệt thoát ra từ lò phản ứng hạt nhân đang cảnh báo quá nhiệt.


"Cảnh báo! Nhiệt độ lò phản ứng đạt 95 độ C. Hệ thống tản nhiệt Cool-X bị rò rỉ. Yêu cầu xả áp khẩn cấp!"


Tôi quệt vệt máu tươi bên tai trái, ngước đầu nhìn lên lỗ hổng khổng lồ trên trần hầm ngầm. Phía trên kia, bão cát điện từ bắt đầu tràn qua thuộc địa Hoàng Sa-Beta, nhuộm đỏ cả bầu trời chiều tà bằng màn cát bụi mang điện tích rực lửa.


và ngay sát rìa hố sụt lở, cỗ cơ giáp hạng trung Thiết Trảo màu đen xám của Đội trưởng Hùng đang đứng sừng sững, nòng súng phun lửa plasma trên vai gã đã nạp đầy năng lượng đỏ rực, chĩa thẳng xuống dưới hầm.


Tôi nghiến chặt răng, dồn toàn bộ năng lượng thủy lực còn lại vào hai chân của Lạc Hồng-01.


*ẦM!*


Cơ giáp sinh học Lạc Hồng-01 đứng dậy, đập tan toàn bộ trần hầm ngầm đổ nát, vươn mình đứng sừng sững trên mặt đất của khu ổ chuột Sắt Rỉ, đối mặt trực diện với nòng súng phun lửa plasma của Đội trưởng Hùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!