Nhạc nềnSoaring

Trận Chiến Trong Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Móng vuốt hợp kim rực sáng hỏa lực đỏ cam của bầy Thiết Lang rít lên tiếng cưa máy chói tai, sẵn sàng lao xuống xé nát Lạc Hồng-01 đang bị kẹt cứng.


Trong không gian chật hẹp của khoang ngầm lò địa nhiệt trung tâm, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt đến mức ngột ngạt. Nhiệt độ buồng lái đã chạm ngưỡng tám mươi độ C. Dưới chân Lạc Hồng-01, dòng dung nham nóng chảy rò rỉ từ các kẽ nứt địa chất đang sủi bọt xèo xèo, tỏa ra làn khói trắng tanh nồng mùi lưu huỳnh và ozone cháy quá tải. Những giọt nước axit rỉ từ trần hầm nhỏ xuống lớp vỏ thép của cỗ cơ giáp sinh học, bốc hơi rít lên những tiếng rùng rợn.


Tôi đang ngồi trong buồng lái tối tăm, hai tay bấu chặt lấy cần điều khiển cơ học bằng bàn tay trần dính đầy máu khô. Cánh tay trái của tôi, bị bỏng điện nặng từ trận chiến trước, đang co rút lại đau đớn dưới lớp băng gạc dã chiến xám xịt. Mỗi lần tôi cố dùng sức để bẻ lái, cơn đau buốt nhói từ các đầu ngón tay lại dội thẳng lên màng não. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt của tôi, thô ráp và lạnh lẽo. Vệt máu ấy đã ở đó qua bao trận chiến, như một dấu ấn tàn nhẫn nhắc nhở tôi về những gì tôi đã phải đánh đổi.


Sau gáy tôi, cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' rỉ sét màu đồng cổ cắm phập dọc cột sống đang rung lên bần bật. Bộ lọc xung động thần kinh 'Khánh Quỳnh v1.0' phát ra tiếng u u u quá tải, rực sáng ánh sáng xanh lam neon nhấp nháy liên tục để cố gắng hấp thụ xung lực ngược. Thùy trán của tôi đang bị xơ hóa hai mươi bảy phần trăm nhói buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Tai trái và mũi tôi bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi mới, nóng hổi, nhỏ xuống cổ áo khoác phi công, hòa lẫn vào vệt máu khô cũ kỹ.


"Đồng bộ Drift-Link duy trì ở mức sáu mươi phần trăm. Cảnh báo quá nhiệt hệ thống!" Giọng nói chập chờn, méo mó của AI Hoài An v1.0 vang lên trực tiếp trong võng mạc của tôi, kèm theo ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị tôi nhấp nháy liên tục.


"Nam..." Giọng chị tôi u uất, như vọng về từ một vực sâu ký ức xa xôi mà tôi đã vô tình lãng quên. "Hạm đội đặc nhiệm... đang tràn xuống. Khớp chân trái... không thể chịu tải lâu hơn."


Tôi nhìn xuống bảng thông số thủy lực chân trái. Khớp gối vừa được Tổ cơ khí số 9 gia cố bằng Scrap Titanium đang phải gánh chịu một tải trọng cực lớn đè lên bả vai cơ giáp. Dầm bê tông cốt thép khổng lồ nặng hàng chục tấn từ trần hầm sụp xuống đang đè nghiến lấy Lạc Hồng-01. Dưới áp lực khủng khiếp ấy, dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả từ chân trái cơ giáp, nhỏ xuống dòng dung nham nóng bỏng phía dưới, bốc lên những làn khói trắng tanh nồng mùi huyết tương bị nhiễm độc ozone cháy.


Bên cạnh tôi, chiếc cơ giáp phòng thủ rỉ sét Thạch Sơn của Đức Duy đang quỳ một gối, chiếc khiên chịu lực nứt đôi của anh ấy run lên bần bật dưới sức nặng của đá sập. Phía sau lưng chúng tôi, hơn hai trăm thợ mỏ địa nhiệt và dân thường đang hoảng loạn gào khóc, cố gắng chen chúc qua lối thoát hiểm hẹp dẫn xuống Đường hầm dung nham nguội.


"Duy! Đỡ lấy dầm thép này! Tôi phải giải phóng khớp chân!" Tôi hét lên qua kênh liên lạc dã chiến.


"Tôi... tôi sắp hết năng lượng thủy lực rồi, Nam!" Giọng Đức Duy khàn đặc, dồn dập qua bộ đàm dính đầy tiếng nhiễu từ trường. "Nhưng tôi sẽ cố! Cậu phải dọn sạch bầy Thiết Lang phía trên, nếu không tất cả chúng ta sẽ bị chôn sống!"


Thạch Sơn gầm lên một tiếng khàn đục, dùng bả vai bọc thép rỉ sét nâng chiếc khiên nứt lên, gánh đỡ một phần sức nặng của dầm bê tông từ vai Lạc Hồng-01. Chỉ chờ có thế, tôi nghiến chặt răng, kéo mạnh cần gạt cơ học sang bên phải. Khớp chân trái của Lạc Hồng-01 rít lên thảm hại, dòng dầu đỏ sinh học phun ra xối xả dọc chân cơ giáp, nhưng cỗ máy mười lăm tấn đã kịp lách ra khỏi đống đổ nát, đứng sừng sững đối mặt với bầy Thiết Lang đang lao xuống từ các lỗ hổng sụt lún phía trên.


Ba cỗ cơ giáp Thiết Lang tiên phong của tập đoàn Hàn Thiết hiện hình qua màn sương mù hơi nước siêu nhiệt. Lớp vỏ bọc thép màu đen tuyền của chúng rực sáng những đường sọc màu cam cảnh báo. Những móng vuốt hợp kim siêu cứng rít lên tiếng cưa máy chói tai, và nòng súng phun lửa plasma trên vai chúng bắt đầu nạp đầy hỏa lực đỏ rực.


"Phát hiện mục tiêu Lạc Hồng-01. Tiêu diệt phi công, thu hồi khoang lái!" Mệnh lệnh tự động lạnh lùng của hệ thống điều khiển Thiết Lang dội thẳng vào buồng lái của tôi qua tần số vô tuyến bị hack.


*PHÙUUU!*


Cỗ Thiết Lang dẫn đầu lập tức khai hỏa súng phun lửa plasma. Một luồng lửa cực nóng màu đỏ cam phóng ra, xé toạc không khí hầm ngầm, thiêu rụi các tấm chì bảo vệ bọc ngoài vỏ buồng lái của Lạc Hồng-01. Nhiệt độ bên trong buồng lái tăng vọt lên mức báo động đỏ. Da thịt tôi bỏng rát, lồng ngực như bị bóp nghẹt bởi hơi nóng của lửa plasma.


"Kích hoạt hệ thống tản nhiệt Cool-X! Xả áp khẩn cấp!" Tôi gào lên trong đầu.


Khánh Quỳnh từ xa đã kịp thời can thiệp qua Quỳnh-Link, kích hoạt hệ thống phun dung dịch làm mát Cool-X dã chiến bao quanh buồng lái. Ba bình Cool-X nguyên chất vừa thu hoạch lập tức bị tiêu hao hoàn toàn trong vòng vài giây, phun ra những làn sương mù hóa chất màu lam nhạt để triệt tiêu nhiệt lượng khổng lồ của lửa plasma. Lớp vỏ buồng lái sủi bọt trắng xóa, giáp vai phải của Lạc Hồng-01 bị cháy sém đen kịt, nhưng tính mạng của tôi tạm thời được bảo toàn.


Tôi nhận định tình thế: trong không gian hầm ngầm chật hẹp này, hỏa lực tầm xa của đối phương quá áp đảo. Tôi không thể sử dụng súng trường hay pháo kích thông thường. Tôi phải áp sát cận chiến để triệt tiêu lợi thế súng phun lửa của chúng.


"Chị An! Chuẩn bị kích hoạt Thủy Thần! Chúng ta cần một phát bắn áp chế!" Tôi ra lệnh.


"Nam, không gian quá hẹp! Nhiễu hơi nước siêu nhiệt sẽ làm lệch quỹ đạo!" AI Hoài An v1.0 phát ra tín hiệu cảnh báo dồn dập.


Tôi phớt lờ cảnh báo, cố chấp dồn năng lượng lò phản ứng vào khẩu pháo xung điện từ 'Thủy Thần' gắn trên vai phải. Tuy nhiên, đúng như lời chị tôi nói, màn sương mù hơi nước dày đặc trộn lẫn khói bụi chì đã làm mù hoàn toàn hệ thống kính ngắm quang học của Lạc Hồng-01.


*OÀNG!*


Phát bắn xung điện từ phóng ra nhưng bị lệch tiêu cự do nhiễu loạn từ trường địa nhiệt. Luồng hạt điện tích siêu cao áp sượt qua hông cỗ Thiết Lang, bắn thẳng vào vách đá phụ phía sau. Cú va chạm năng lượng cực mạnh làm sập hoàn toàn một vách đá phụ của hầm mỏ, đất đá granite đổ xuống rầm rập, chặn đứng một lối thoát hiểm phụ nhưng không gây hại được cho kẻ thù. Phát bắn ngược dòng điện phản chấn dội thẳng vào màng não tôi, khiến tôi suýt ngất lâm sàng.


"Giao thức tự ngắt Safety-Shutdown đang chuẩn bị kích hoạt! Sóng não phi công bị nhiễu loạn cực độ!" Hệ thống máy tính dã chiến rít lên cảnh báo.


"Không được ngắt kết nối!" Tôi cắn mạnh vào môi dưới đến mức bật máu tươi, vị tanh nồng tràn đầy khoang miệng. Cơn đau vật lý dữ dội giúp tôi giữ lại một tia lý trí cuối cùng. "Chuyển sang điều khiển cơ học bằng tay! Chị An, giao quyền chuyển động chân cho chị! Kích hoạt Phản Xạ Vô Ảnh!"


Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi buông bỏ hoàn toàn sự phụ thuộc vào máy tính dẫn đường của tập đoàn. Ý thức của tôi và tàn tích não bộ của chị Hoài An hòa làm một ở mức đồng bộ sâu sáu mươi phần trăm. Sức mạnh của sự lãng quên bắt đầu trỗi dậy, nuốt chửng thêm một phần linh hồn tôi, nhưng đổi lại, Lạc Hồng-01 đột ngột thức tỉnh một thứ phản xạ phi vật lý.


Cỗ Thiết Lang thứ hai lao đến, móng vuốt hợp kim xoay tròn nhắm thẳng vào kính chắn gió buồng lái của tôi.


*VÚT!*


Nhờ tuyệt kỹ Phản Xạ Vô Ảnh, Lạc Hồng-01 thực hiện một động tác bẻ hướng góc vuông chín mươi độ cực kỳ đột ngột, di chuyển giật cục không theo bất kỳ quy luật khí động học nào. Cú bẻ lái không tưởng trong không gian hẹp khiến cỗ Thiết Lang đối phương hoàn toàn mất đà, móng vuốt của nó chém hụt vào khoảng không, cắm chặt vào vách đá granite rạn nứt.


Chỉ chờ có thế, tôi dồn toàn bộ áp lực thủy lực vào cánh tay phải cơ giáp. Móng vuốt Thiết Trảo Kích rít lên tiếng xì dầu áp lực cao, phóng ra với tốc độ cực nhanh.


*XOẢNG! XOÀNG!*


Móng vuốt của Lạc Hồng-01 găm thẳng vào lớp giáp hông mỏng manh của cỗ Thiết Lang đang bị kẹt. Lực thủy lực cực đại xé toạc lớp giáp thép ngoài, làm đứt gãy hệ thống dây dẫn thủy lực bên trong của đối phương. Dầu máy đen kịt phun ra xối xả, cỗ Thiết Lang đầu tiên đổ gục xuống nền đá, các tia lửa điện chập chờn xanh lét.


"Một đứa!" Tôi hét lên, tai trái lại rỉ thêm một dòng máu nóng.


Cỗ Thiết Lang thứ ba lao tới từ phía sườn, nòng súng phun lửa plasma trên vai nó đã nạp đầy năng lượng đỏ rực. Nhưng tôi không lùi lại. Tôi xoay mạnh trục hông cơ giáp một vòng ba trăm sáu mươi độ, giải phóng khóa chốt sợi cáp neo hạng nặng sau lưng.


*VÚT... RẦM!*


Tuyệt kỹ quét đuôi cơ học 'Thiết Vĩ' được kích hoạt. Sợi cáp neo khổng lồ vung mạnh một vòng tròn rộng trong hầm hẹp, quét phăng cát bụi và quật thẳng vào chân của cỗ Thiết Lang thứ ba. Lực quán tính cực lớn quật ngã cỗ cơ giáp đối phương xuống nền đất, đè bẹp hệ thống súng phun lửa plasma của nó dưới sức nặng mười lăm tấn.


Tôi lái Lạc Hồng-01 bước tới, giẫm mạnh bàn chân thép xuống buồng lái của cỗ Thiết Lang đang nằm dưới đất, nghiền nát hệ thống điều khiển trung tâm của nó vĩnh viễn.


Chỉ còn lại cỗ Thiết Lang chỉ huy. Sĩ quan chỉ huy của tập đoàn Hàn Thiết, nhận ra hai đồng đội đã bị tiêu diệt trong vòng chưa đầy hai phút bởi một cỗ cơ giáp rỉ sét bại liệt, bắt đầu hoảng loạn. Hắn điên cuồng bẻ lái Hắc Phong lùi lại phía sau lối sụt lún, cố gắng xả đạn liên thanh để chặn đà tiến của tôi.


Nhưng bằng Phản Xạ Vô Ảnh, Lạc Hồng-01 di chuyển giật cục, liên tục tạo ra các tàn ảnh mờ ảo trên màn hình radar của hắn. Tôi áp sát hắn trong vòng ba bước chân. Cú đấm tay phải dã chiến của Lạc Hồng-01 nện thẳng vào kính chắn gió buồng lái của hắn, đập nát vụn lớp kính cường lực và găm chặt móng vuốt Thiết Trảo vào ngực cỗ cơ giáp chỉ huy.


Trận chiến cận chiến kết thúc với chiến thắng áp đảo của Lạc Hồng-01. Ba cỗ cơ giáp hiện đại của tập đoàn Hàn Thiết nằm la liệt dưới hầm ngầm như những khối sắt vụn vô hồn.


Từ phía xa, Lâm Phong lái chiếc cơ giáp thế hệ mới Hải Âu đang bay tuần tra ngoài vành đai thuộc địa, đột ngột phát hiện ra những chấn động địa chấn mạnh mẽ truyền lên từ lòng đất sâu của khu Sắt Rỉ. Đôi mắt sắc sảo của cậu thiếu niên mười chín tuổi nhíu lại dưới mũ bảo hiểm quân sự. Cậu cảm nhận được tần số rung động quen thuộc của dòng năng lượng sinh học cổ đại.


"Tần số này... không thể sai được," Lâm Phong lầm bầm, bẻ lái Hải Âu hướng thẳng về phía đồi cát đỏ phía Đông để điều tra.


Trong buồng lái của Lạc Hồng-01, tôi thở hắt ra, gục đầu vào bảng điều khiển. Cơn đau màng não dịu đi đôi chút khi bộ lọc v1.0 hạ nhiệt, nhưng cơ thể tôi đã kiệt quệ hoàn toàn. Hai chân bại liệt không có cảm giác, cánh tay trái bỏng rát đau đớn.


Đột ngột, màn hình hiển thị của cỗ Thiết Lang chỉ huy đang bị tôi găm chặt móng vuốt rực sáng ánh sáng đỏ ngòm. Giọng cười sặc sụa máu của gã sĩ quan chỉ huy vang lên qua loa phát thanh ngoài cơ giáp, điên cuồng và tàn độc:


"Ha... ha... ha! Mày thắng rồi... thợ máy bẩn thỉu... Nhưng tất cả các người... đều phải chết chung với tao!"


Trên màn hình radar của tôi, một tín hiệu cảnh báo đỏ rực nhấp nháy liên tục dọc theo đường ống dẫn địa nhiệt trung tâm.


Gã chỉ huy Thiết Lang, trước khi trút hơi thở cuối cùng, đã kịp kích hoạt một khối thuốc nổ địa chấn hẹn giờ gắn chặt trực tiếp vào lõi địa nhiệt của lò phản ứng trung tâm.


Màn hình HUD của Lạc Hồng-01 hiển thị dòng chữ đếm ngược màu đỏ rực rỡ:


"CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN NGÒI NỔ ĐỊA CHẤN. THỜI GIAN CÒN LẠI: 120 GIÂY TRƯỚC KHI KÍCH NỔ LÒ ĐỊA NHIỆT TOÀN PHÂN KHU SẮT RỈ."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!