Nhạc nềnSoaring

Ca Ghép Khớp Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ chữ ký số của Tướng Cao Tiến trên màn hình dã chiến vừa tắt phụt, trả lại cho căn hầm ngầm bọc chì của Khoang bảo dưỡng số 9 một bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi rỉ sét. Trên chiếc giường bệnh dã chiến dính những vệt máu loang lổ, tôi ngồi im lặng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc. Cánh tay trái của tôi, bị bỏng điện nặng từ trận chiến cận chiến thầm lặng với con robot Săn Mồi v1 ở tập trước, giờ đây được bọc kín trong lớp băng gạc dã chiến xám xịt. Cơn đau buốt từ các đầu ngón tay bị lột da âm ỉ truyền dọc theo dây thần kinh, dội thẳng lên thùy trán đang bị xơ hóa hai mươi ba phần trăm của tôi.


Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Minh Triết. Gã thợ máy trung thành, người bạn nối khố duy nhất của tôi, đang đứng tựa lưng vào cột thép chịu lực của hầm. Vết bỏng điện sém đen trên vai áo phải của gã—di chứng từ những luồng roi điện của quân cảnh Cao Tiến—vẫn đang rỉ ra một thứ dịch vàng nhạt lẫn máu tươi, thấm đẫm lớp vải bảo hộ dính đầy muội than. Khóe môi gã mím chặt, đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất nhìn chằm chằm vào cỗ cơ giáp khổng lồ đang bị treo lơ lửng giữa phòng.


Lạc Hồng-01 đang ở trong tình trạng thảm hại. Khớp gối chân trái của nó bị bại liệt hoàn toàn, cấu trúc titan-sinh học bị vỡ nát dưới sức ép của đá sập và những cú đạp quá tải của tôi. Từ kẽ hở của khớp xương cơ khí, dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả, nhỏ xuống nền đất hầm ngầm tạo thành những tiếng *tí tách* đều đặn và rùng rợn. Thứ chất lỏng hữu cơ sệt như máu tươi ấy bốc lên mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc ozone cháy, vẽ nên một vệt đường đi chết chóc dưới ánh đèn dầu tù mù.


"Chúng ta chỉ còn chưa đầy bốn mươi tám giờ," Khánh Quỳnh phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói lạnh lùng, lý trí nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi tột cùng. Cô đứng bên bàn hiệu chỉnh, đôi bàn tay dính đầy muội than khẽ đẩy gọng kính tròn lên sống mũi. "Nếu không gia cố được khớp chân trái và ổn định hệ thống dẫn truyền thần kinh cho Lạc Hồng-01, toàn bộ các sợi cáp sinh học kết nối giữa bộ não của Nam và linh hồn của Hoài An sẽ bị hoại tử vĩnh viễn. Lúc đó, cỗ máy này sẽ trở thành một nấm mồ thép."


Tôi siết chặt nắm tay phải, cảm nhận vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt. Chiếc áo khoác này, di vật duy nhất của chị, vẫn mang theo mùi hương của quá khứ—thứ ký ức duy nhất tôi còn bám víu được sau khi thùy trán bị tàn phá.


"Tôi phải chiến đấu," tôi khàn giọng nói, giọng nói khô khốc như sa mạc. "Cao Tiến đã bán đứng chị An. Gã đã bán đứng tất cả các phi công thuộc địa cho tập đoàn Hàn Thiết để đổi lấy ghế chủ tịch. Nếu tôi không đứng dậy, khu ổ chuột Sắt Rỉ này, và cả những thợ mỏ địa nhiệt bên dưới, sẽ bị chúng nghiền nát thành phế liệu."


"Nhưng cậu không thể chiến đấu với một bộ não đang trên đà hoại tử!" Quỳnh quay ngoắt lại, mắt cô rực lên sự giận dữ pha lẫn đau đớn. Cô giơ lên một thiết bị hình bán nguyệt nhỏ bằng kim loại màu bạc, rực sáng các dải đèn chỉ thị màu cam. "Đây là Bộ lọc xung động thần kinh 'Khánh Quỳnh v1.0'. Tôi chế tạo nó từ những vi mạch cổ nhặt được trong bãi thải. Nó sẽ hấp thụ bớt hai mươi phần trăm gánh nặng xung lực ngược từ AI Hoài An truyền vào não cậu, cho phép cậu chạm ngưỡng Drift-Link sâu sáu mươi phần trăm mà không bị chết não ngay lập tức. Nhưng... ca phẫu thuật cấy ghép dã chiến này sẽ vô cùng đau đớn. Và cái giá phải trả... cậu biết rõ hơn ai hết."


Tôi im lặng nhìn bộ lọc bạc. Tích hợp Bộ Lọc Khánh Quỳnh đồng nghĩa với việc tôi phải giải phóng một phân vùng ký ức dài hạn cụ thể để nhường băng thông cho thiết bị hoạt động. Sức mạnh càng lớn, bản ngã của tôi càng bị xóa nhòa. Liệu lần này, tôi sẽ phải quên đi điều gì?


"Làm đi, Quỳnh," tôi nói, không một chút do dự. "Tôi chấp nhận."


Minh Triết bước tới, nắm chặt lấy bả vai phải của tôi. "Nam, cậu có điên không? Cậu đã quên mất bữa cơm chiều của ba cha con, quên mất lời hứa bên lò rèn của chị An rồi! Nếu cậu tiếp tục quên... cậu sẽ không còn là Hoài Nam nữa!"


"Nếu tôi không làm, tất cả chúng ta đều sẽ chết, Triết ạ," tôi nhìn thẳng vào mắt gã, cười nhạt. "Lúc đó, ký ức có ý nghĩa gì chứ?"


Trước khi tiến hành ca phẫu thuật thần kinh, Tổ cơ khí số 9 phải chạy đua với thời gian để sửa chữa phần cứng cho cơ giáp. Bác Sáu, thợ cả của xưởng, kéo chiếc xe tải cũ chở đầy Scrap Titanium và năm bình Cool-X nguyên chất vừa thu hoạch từ con robot Săn Mồi v1 vào sát bệ nâng.


"Triết, Anh Bình, Sơn! Chuẩn bị máy hàn plasma và thước cặp cơ học!" Bác Sáu gầm lên, giọng khàn đặc vì hít khí axit lâu năm. Ông già chột mắt đeo chiếc tạp dề da dính đầy dầu mỡ đen kịt, tay cầm chiếc mỏ lết khổng lồ bước tới khớp gối của Lạc Hồng-01.


Tiếng búa tạ gõ xỉ chan chát bắt đầu vang lên rền rĩ dưới hầm tối. Triết, nén cơn đau từ vết bỏng điện bục máu trên vai, dùng một tay giữ chặt tấm giáp titan sinh học dã chiến bọc quanh khớp gối chân trái của cơ giáp. Anh Bình cẩn thận căn chỉnh các đường ống dẫn dầu thủy lực áp lực cao, trong khi Út Welder—cậu bé mười lăm tuổi với vết thương rách đầu được băng bó vội vã—cặm cụi hàn ghép những mối nối cuối cùng bằng mỏ hàn plasma cầm tay. Tia lửa hàn bắn tung tóe như những ngôi sao băng nhỏ rơi xuống nền đất ẩm ướt, chiếu sáng khuôn mặt đầy mồ hôi và muội than của những người thợ máy nghèo khổ. Họ đang dồn hết sức lực và tình cảm để gò lại khớp gối cho Lạc Hồng-01, che phủ vết rò rỉ dầu đỏ bằng những tấm chì mỏng để dập tắt hoàn toàn phổ quang nhiệt trước sự dòm ngó của vệ tinh tập đoàn.


Trong khi tiếng búa rèn vẫn vang lên đều đặn bên ngoài, ca phẫu thuật cấy ghép thần kinh cho tôi bắt đầu trong khoang mổ dã chiến bọc chì hẹp.


Tôi nằm sấp trên chiếc bàn sắt lạnh ngắt. Khánh Quỳnh cắt mở cổ chiếc áo khoác phi công cũ của tôi, để lộ vùng gáy đầy những vết sẹo nhỏ màu lam nhạt do các cổng cắm Neuro-Needles để lại. Cô dùng cồn y tế lau sạch vết thương cũ, làn da tôi co rút lại dưới cái lạnh buốt của hóa chất sát trùng.


"Triết, giữ chặt vai Nam. Đừng để cậu ấy cử động," Quỳnh ra lệnh, giọng cô run lên nhẹ nhưng nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng của một kỹ sư trưởng.


Triết bước vào, dùng đôi bàn tay chai sạn đè chặt lấy hai bả vai tôi. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập và vết bỏng điện trên vai gã đang nóng hừng hực áp sát vào lưng tôi.


Quỳnh cầm bộ lọc v1.0 lên. Các kim cấy sinh học bằng hợp kim bạc siêu mảnh nhô ra từ thiết bị khẽ rung lên dưới tác động của dòng điện kích hoạt.


"Tôi bắt đầu cắm vào tủy sống. Nam, hít thở sâu bằng bụng. Giữ nhịp tim dưới một trăm hai mươi," Quỳnh nói, rồi dứt khoát ấn mạnh thiết bị vào sau gáy tôi.


*PHẬP!*


Một cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát ngay lập tức, dữ dội đến mức toàn bộ thế giới quan của tôi sụp đổ thành một khoảng không trắng xóa. Đó không phải là nỗi đau vật lý thông thường; đó là cảm giác như có một mũi khoan sắt nung đỏ đang từ từ xoáy sâu vào đốt sống cổ L3-L4, thiêu cháy từng sợi dây thần kinh dọc cột sống tôi.


"Á... á... gừ..." Tôi nghiến chặt răng, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng, hai mắt trợn trừng. Toàn thân tôi co giật dữ dội trên chiếc bàn sắt lạnh ngắt. Đôi bàn tay tôi co quắp, móng tay cào cấu điên cuồng vào mặt bàn sắt tạo ra những tiếng sột soạt rùng rợn.


"Giữ chặt cậu ấy, Triết! Bộ lọc đang tìm cách đồng bộ với dòng điện sinh học của cơ thể!" Quỳnh hét lên, mồ hôi tuôn ra đầm đìa trên trán cô, làm nhòe cả mắt kính.


Đột ngột, một luồng xung điện từ trường cực mạnh dội ngược từ bộ lọc chạy thẳng lên màng não tôi. Bộ lọc suýt bị chập cháy do dòng điện sinh học trong máu tôi quá mạnh, vượt qua mọi thông số tính toán của Quỳnh. Đèn chỉ thị trên thiết bị chuyển sang màu đỏ cảnh báo nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng xè xè chói tai.


"Không ổn rồi! Dòng điện sinh học của Nam đang Over-Clock bộ lọc! Nó sẽ thiêu cháy màng não cậu ấy trong vòng mười giây!" Quỳnh hoảng loạn gào lên. Cô vội vàng chộp lấy chiếc kìm cách điện cao áp, liều mạng thọc vào khe hở của thiết bị để ngắt bớt một đường cáp dẫn phụ.


*XÈ... T... T...*


Tia lửa điện xanh lè bắn ra, sém đen cả đầu ngón tay của Quỳnh, nhưng đường cáp phụ đã được ngắt. Dù vậy, nhiệt độ màng não của tôi vẫn đang dâng cao kỷ lục, thùy trán co thắt tàn bạo. Tế bào não của tôi đang đứng trước nguy cơ hoại tử hàng loạt.


Đúng lúc đó, trong buồng lái của Lạc Hồng-01 bên ngoài, hệ thống AI của Hoài An v1.0 tự động kích hoạt. Ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị tôi đột ngột xuất hiện trong không gian nhận thức ảo của tôi. Gương mặt ảo của chị méo mó vì đau đớn, nhưng đôi mắt chị rực sáng sắc lam bảo hộ. Chị giơ đôi bàn tay ảo ra, kích hoạt giao thức bảo vệ ẩn để hấp thụ bớt các luồng sóng nhiễu điện từ đang tàn phá não bộ của tôi.


"Nam... ráng lên em... chị đang ở đây..." Giọng nói dịu dàng nhưng méo mó của chị vang lên chập chờn trong tiềm thức tôi.


"Quỳnh! Tiêm Nepenthe! Ngay lập tức!" Triết gào lên, gã phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè chặt bả vai đang co giật liên tục của tôi.


Khánh Quỳnh nhanh chóng chộp lấy một ống tiêm áp lực lớn chứa Dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe dạng lỏng màu lam neon rực sáng. Không một chút do dự, cô cắm thẳng mũi kim dài vào dịch tủy dọc cột sống tôi và nhấn pít-tông dứt khoát.


*PHỤT!*


Hợp chất hóa học mát lạnh lan tỏa vào dịch tủy, ngay lập tức dập tắt cơn nóng bỏng rát dọc cột sống và hạ nhiệt độ màng não của tôi xuống mức an toàn. Cơn co giật dừng lại đột ngột. Tôi đổ gục xuống bàn sắt, thở hổn hển, mồ hôi và máu tươi từ màng tang chảy tràn ra mặt bàn.


Trên gáy tôi, Bộ lọc xung động thần kinh 'Khánh Quỳnh v1.0' từ từ chuyển từ màu đỏ cảnh báo sang một màu xanh lam ổn định, phát ra tiếng u u u nhẹ nhàng. Ca phẫu thuật tích hợp thành công. Bên ngoài hầm, khớp gối chân trái của Lạc Hồng-01 cũng vừa được Tổ cơ khí số 9 gia cố hoàn toàn bằng các tấm titan sinh học, khóa chặt vào vị trí vững chãi. Cỗ máy chiến tranh khổng lồ rỉ sét khẽ rung nhẹ, đứng sừng sững trên hai chân, sẵn sàng xuất kích.


Tôi từ từ mở mắt, cơn đau thể xác lùi lại phía sau, nhưng thay thế vào đó là một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo đến rùng mình ngự trị trong tâm trí. Một vùng xám xịt vừa xuất hiện trong thùy trán của tôi, xóa sạch hoàn toàn một phân vùng ký ức sâu sắc.


Tôi lảo đảo ngồi dậy, hai chân bại liệt buông thõng ngoài đời thực. Tôi nhìn quanh căn hầm ngầm ẩm ướt, rồi ánh mắt tôi dừng lại ở một góc tối trên vách đá rỉ sét.


Ở đó, treo một chiếc ô cán sắt cũ kỹ với phần mũi ô bị gãy gập, rỉ sét loang lổ.


Tôi nhíu mày, cảm giác nhức nhối thắt chặt thùy trán dội lên. Tôi chỉ tay vào chiếc ô, quay sang nhìn Triết và Quỳnh bằng ánh mắt mông lung, trống rỗng:


"Triết... Quỳnh... Cái ô rách nát kia... là của ai vậy? Tại sao chúng ta lại treo một thứ rác thải vô dụng như thế ở nơi trang trọng này?"


Minh Triết khựng lại, chiếc búa tạ trên tay gã rơi sầm xuống nền đất ẩm ướt. Gã nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu đột ngột ứa ra những giọt nước mắt nóng hổi. Gã không nói được lời nào, chỉ biết lấy tay che miệng để ngăn tiếng khóc nghẹn ngào.


Khánh Quỳnh nhắm chặt mắt lại, hai vai cô run lên bần bật. Cô biết rõ, tôi vừa vĩnh viễn đánh mất̀Mảnh 03 - Ngày mưa axit đầu mùà—ký ức về lần đầu tiên chị Hoài An che chiếc ô cán sắt gãy mũi ấy cho tôi đi qua bãi rác thải công nghệ, nơi hai chị em nép vào nhau dưới cơn mưa độc và nhặt được lõi năng lượng thô sơ đầu tiên khởi đầu cho tất cả.


Giờ đây, đối với tôi, chiếc ô đó chỉ là một đống sắt vụn vô tri. Người chị trong ký ức của tôi đã mất đi một phần sự che chở ấm áp ban đầu, chỉ còn lại một bóng ma lạnh lùng trong buồng lái.


Tôi nhìn phản ứng của họ, lòng dâng lên một sự hụt hẫng bi thảm tột cùng, nhưng khuôn mặt tôi đã trở nên chai lì, lạnh lùng và vô cảm trước thiên tai. Sự lãng quên đã biến tôi thành một chiến binh sắt đá.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Đột ngột, hệ thống còi báo động đỏ của hầm ngầm số 9 rú lên dồn dập, cắt ngang bầu không khí bi thương. Màn hình radar dã chiến hiển thị hàng loạt chấm đỏ rực sáng đang lao xuống từ tầng bình lưu.


"Cảnh báo! Phát hiện dao động điện từ cực lớn từ ca cấy ghép thần kinh vượt ngưỡng an toàn!" Giọng nói của Hồng Hạnh vang lên hoảng loạn qua loa vô tuyến dã chiến. "Hạm đội đặc nhiệm càn quét của tập đoàn Hàn Thiết đã định vị được tọa độ của chúng ta! Chúng đang thả bầy robot Săn Mồi v1 xuống khu ổ chuột Sắt Rỉ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!