Trấn Lột Thượng Tầng
Tia laser màu đỏ ngòm từ vòm cảm biến của con robot Săn Mồi v1 quét qua gáy tôi, nóng rát và buốt nhói. Trong màn mưa axit dày đặc của vùng biên cương Hoàng Sa-Beta, những giọt nước độc sủi bọt trắng xóa trên lớp vỏ thép đen tuyền của cỗ máy săn mồi, tỏa ra làn khói mảnh mang mùi ozone và lưu huỳnh nồng nặc.
Tôi nằm bất động trên nền cát sa mạc nóng hôi hổi, hai chân bại liệt hoàn toàn ngoài đời thực như hai khúc gỗ mục không còn chút cảm giác. Sức nặng từ cơ thể tôi đè lên lồng ngực Minh Triết khi gã đang quỳ sụp dưới đất, bả vai phải bị bỏng điện từ trận tra tấn trước đó của quân cảnh lại bục ra, rỉ máu tươi hòa cùng nước mưa axit xám xịt.
"Nam... đừng động đậy..." Triết thì thào sát tai tôi, hơi thở gã khò khè qua bộ lọc khí nén đã rách nát của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ. Gã cố dùng tấm lưng rộng của mình để che chắn cho tôi, nhưng vòm cảm biến của con robot bốn chân kia đã khóa chặt tiêu cự quét nhiệt vào ngay gáy tôi.
Con robot Săn Mồi v1 hạ thấp trọng tâm, bốn chân khớp cơ học rít lên tiếng nạp áp suất thủy lực. Lưỡi cưa máy khổng lồ tích hợp ở vòm họng của nó bắt đầu xoay tròn, tạo ra tiếng rít chói tai xé toạc tiếng mưa gầm rú. Nó chỉ cách chúng tôi chưa đầy ba mét.
Tôi biết, nếu tôi rút khẩu súng lục động năng Grizzly bên hông ra bắn, tiếng nổ đanh tai của nó sẽ lập tức kích hoạt hệ thống radar cảnh báo của Đội tuần tra biên thùy số 7 dọc Bức tường thép số 3. Khi đó, cả tôi và Triết sẽ biến thành những cái xác không hồn dưới cơn mưa đạn pháo tự hành. Chúng tôi phải giải quyết con quái thú này trong thầm lặng.
"Triết, thả tôi xuống bệ đỡ cánh tuabin. Ngay lập tức!" Tôi rít qua kẽ răng dính máu, tay phải thò xuống bên hông, không phải để rút súng, mà để bấu chặt vào van xả áp thủy lực dã chiến gắn dọc theo khung xương định vị đùi-gối của chân phải.
Triết hiểu ý tôi. Gã nghiến răng nghiêng người, đổ mạnh cơ thể tôi xuống khe hẹp giữa hai tấm cánh tuabin gió khổng lồ bị thải bỏ.
*VÚT!*
Đúng khoảnh khắc thân thể tôi vừa chạm đất, con robot Săn Mồi v1 lao vọt tới như một luồng hắc phong. Lưỡi cưa máy xoay tròn của nó chém sạt qua vị trí Triết vừa đứng, cắt đứt đôi một bó cáp đồng phế liệu dày cộm, bắn ra những tia lửa điện đỏ rực.
Tôi không còn thời gian để do dự. Dù hai chân bại liệt, nhưng đôi bàn tay của một thợ máy phế liệu mười chín tuổi—được rèn luyện qua hàng vạn lần quật búa rèn thép thủ công—vẫn mang sức mạnh cơ học đáng sợ. Đôi bàn tay tôi lúc này được bọc trong đôi găng bảo hộ công nghiệp gia cố bằng các tấm thép Scrap Titanium dày cộp, mô phỏng lại chính cơ chế bộc phát lực của tuyệt kỳThiết Trảo Kích̀ trên Lạc Hồng-01.
Tôi dồn toàn bộ trọng tâm thân trên, nhoài người ra khỏi khe đá, hai tay phóng thẳng về phía trước, khóa chặt lấy hàm răng thép xoay tròn của con robot từ phía sau.
*XOẢNG... RẮC...*
Lực ma sát cực mạnh từ lưỡi cưa máy nghiền nát lớp thép bọc ngoài của đôi găng tay tôi, bắn ra những tia lửa cam rực sáng cả một góc tối. Đôi găng tay rít lên tiếng mài mòn thảm hại, áp lực dội ngược làm hai khớp vai tôi suýt chệch khỏi ổ khớp.
"Triết! Đập vào gáy nó!" Tôi gào lên, hai tay gân xanh nổi cuồn cuộn, cố dùng sức người trần mắt thịt để kìm hãm tốc độ quay của lưỡi cưa.
Triết lao tới, vung chiếc búa tạ rỉ sét đập mạnh một cú trời giáng vào đỉnh đầu con robot.
*BOONG!*
Tiếng nổ kim loại vang lên trầm đục, nhưng lớp giáp composite siêu dày của dòng robot gác cổng cao cấp này quá cứng. Cú đánh không hề làm nó suy suyển, ngược lại, phản lực cực mạnh khiến chiếc búa nảy ngược, suýt nữa làm gãy cổ tay của Triết. Gã loạng choạng lùi lại, ôm cổ tay rên rỉ.
Con robot Săn Mồi v1 bị chọc giận. Nó gầm lên một tiếng rít điện tử, hệ thống phóng điện cao thế tích hợp quanh sườn tự động kích hoạt để tự vệ.
*XÈ... È... O...*
Một luồng điện xanh lam cao áp phóng ra dọc theo sợi xích sắt và đôi găng tay, truyền thẳng vào cơ thể tôi. Cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát ngay lập tức, làm tê liệt hoàn toàn cánh tay trái của tôi. Bao tay bảo hộ bị cháy sém, bốc mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng điện. Thùy trán của tôi—vốn đã bị xơ hóa hai mươi ba phần trăm—co thắt dữ dội, khiến tôi nhìn thấy những ảo ảnh chập chờn của chị Hoài An đang gào thét trong buồng lái bốc cháy.
Không! Tôi không được phép gục ngã ở đây! Triết đang ở ngay phía sau, và Út Welder vẫn đang chờ thuốc cứu mạng dưới khoang ngầm địa nhiệt!
Tôi dùng bàn tay phải còn cử động được, đập mạnh vào van xả áp thủy lực dã chiến trên bộ khung định vị đùi-gối của chân phải.
*XÌ... T... T...*
Áp suất dầu thủy lực cực đại từ bình nén dã chiến dồn dập bơm thẳng vào piston gối phải, cưỡng ép khớp gối bại liệt của tôi duỗi thẳng ra với một lực bộc phát khủng khiếp. Tôi xoay người, dồn toàn bộ lực thủy lực cơ học từ gối chân phải, đạp một cú chí mạng thẳng vào khe xả nhiệt của lò phản ứng mini nằm ngay sau lưng con robot.
*UỲNH! CRACK...*
Cú đạp mang sức nặng cơ học thô bạo đập nát vụn lớp vỏ bảo vệ của lò phản ứng. Tiếng kim loại vỡ vụn dòn giã vang lên trong lòng đất hẹp. Luồng điện cao thế phụt tắt ngay lập tức. Con robot Săn Mồi v1 giật nẩy lên vài cái rồi đổ sụp xuống mặt cát đỏ, vòm cảm biến quang học đỏ ngòm lịm dần rồi tắt phụt vĩnh viễn.
Tôi ngã quỵ xuống bên cạnh xác con robot, thở hổn hển, cánh tay trái bỏng điện run lên bần bật không còn chút sức lực.
"Nam! Cậu có sao không?" Triết lao tới, vội vàng đỡ tôi ngồi dậy dưới cơn mưa axit đang bắt đầu ăn mòn lớp vỏ thép của con robot vừa chết.
"Tôi không sao... nhanh lên, chúng ta phải thu hoạch trước khi tuần tra quay lại," tôi thào thào, chỉ tay vào khoang chứa nhiên liệu của con robot.
Triết dùng mỏ hàn dã chiến nhanh chóng cắt mở các khoang kỹ thuật của con robot Săn Mồi v1. Chúng tôi thu hoạch được 5 bình dung dịch tản nhiệt Cool-X nguyên chất—thứ hóa chất dẫn nhiệt nhanh vô giá mà xưởng số 9 đang cạn kiệt—và hàng chục tấm giáp Scrap Titanium chất lượng cao từ lớp vỏ bảo vệ của nó. Số tài nguyên này đủ để gò lại khớp gối chân trái cho Lạc Hồng-01.
Trong lúc tôi đang cố gượng dậy, Triết di chuyển sâu hơn vào đống đổ nát của một container rác cao cấp vừa rớt từ pháo đài bay củàTập đoàn công nghệ Hàn Thiết (Chi nhánh Hoàng Sa-Beta)` xuống hoang mạc biên thùy. Gã bới tìm giữa những mảnh vỡ của các thiết bị viễn thông sang trọng bị thải loại.
"Nam! Nhìn cái này xem!" Triết gọi giật giọng, tay gã lôi ra từ đống dây cáp cháy sém một khối kim loại bọc chì hình hộp chữ nhật cỡ lòng bàn tay. "Đây là một ổ cứng quân sự dã chiến của tập đoàn. Nó bị lỗi phần cứng bên ngoài, nhưng cổng kết nối sinh học vẫn còn nguyên vẹn."
Tôi đón lấy khối kim loại nặng trịch, trực giác của một thợ máy mách bảo tôi rằng thứ này chứa đựng những dữ liệu không tầm thường. Chúng tôi nhanh chóng nhét toàn bộ số Cool-X, titan sinh học và ổ cứng vào túi vải carbon, rồi Triết cõng xốc tôi lên lưng, chệnh choạng rút lui qua Đường hầm dung nham nguội sâu dưới lòng đất trước khi bão cát điện từ xóa sạch dấu vết của cuộc chiến.
Tại cửa hầm ngầm, `Tèo Chạy Vặt̀ đã đứng chờ sẵn từ lâu. Cậu nhóc mười hai tuổi, nhanh nhẹn như con sóc dưới bộ đồ rách nát, khẽ thổi một tiếng còi đồng mật mã ngắn để báo hiệu an toàn rồi nhanh chóng dẫn chúng tôi lách qua các khe đá ẩm ướt để trở về khoang bảo dưỡng ngầm số 9.
Khánh Quỳnh đang đứng đợi dưới ánh đèn dầu mù sương của căn hầm ngầm bọc chì. Khi nhìn thấy tôi bị bỏng điện nặng ở cánh tay trái và Triết kiệt sức dính đầy bùn axit, gương mặt cô đanh lại, đôi mắt sau gọng kính tròn hiển hiện một nỗi dằn vặt sâu sắc. Cô không nói một lời, lập tức lôi tôi lên giường bệnh dã chiến, dùng cồn y tế rửa sạch vết bỏng điện trên tay tôi, rồi tiêm một liều giảm áp thần kinh để kìm hãm cơn co thắt thùy trán đang xơ hóa của tôi.
"Hai đứa điên rồi. Nếu con robot đó kịp phát tín hiệu báo động, Cao Tiến sẽ cho pháo tự hành san phẳng cả khu ổ chuột này," Quỳnh lạnh lùng mắng, nhưng bàn tay cô băng bó cho tôi lại vô cùng nhẹ nhàng.
"Chúng tôi mang được Cool-X và titan về rồi... và cả cái này nữa," Triết thở dốc, đặt khối ổ cứng quân sự dã chiến dính máu lên bàn kỹ thuật.
Khánh Quỳnh khựng lại khi nhìn thấy ký hiệu bảo mật hình đầu sói của tập đoàn Hàn Thiết khắc nổi trên vỏ chì của ổ cứng. Cô vội vàng cầm lấy nó, cắm cổng kết nối chuyên dụng Quỳnh-Link vào máy tính dã chiến, đôi bàn tay gõ liên tục trên bàn phím ảo để bẻ khóa các lớp mật mã thuật toán cổ.
Căn hầm ngầm rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng máy tản nhiệt dã chiến kêu o o và tiếng mưa axit gầm rú từ phía trên dội xuống vách đá.
Màn hình máy tính của Quỳnh nhấp nháy liên tục các dải mã nguồn màu xanh lục, rồi đột ngột chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo giải mã thành công. Một tệp tin tài liệu tuyệt mật đóng dấu đỏ của Sư đoàn 4 Quân cảnh thuộc địa hiện ra rõ mồn một.
Khánh Quỳnh bỗng đứng sững người, hơi thở cô nghẹn lại, đôi mắt mở to bàng hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình.
"Quỳnh... có chuyện gì vậy?" Tôi gượng ngồi dậy, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang lan tỏa khắp căn phòng.
Quỳnh từ từ quay mặt lại phía tôi, gương mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy đến mức mất đi sự lý trí thường ngày:
"Nam... Triết... Nhìn cái này đi. Đây không phải là tài liệu kỹ thuật... Đây là bản saòThỏa ước ngầm của Tướng Cao Tiếǹ... ký kết trực tiếp với Giám đốc công nghệ Trịnh Bách của tập đoàn Hàn Thiết."
Tôi nhìn vào màn hình dã chiến. Trên nền chữ đỏ rực, chữ ký số của Cao Tiến hiện lên rõ ràng bên cạnh danh sách tuyệt mật chứa tên tuổi, mã gen tương thích sinh học của toàn bộ các phi công trẻ thuộc địa biên thùy—trong đó có tên của chị Hoài An mười năm trước, và tên của tôi ở vị trí hiện tại. Cao Tiến đã bán đứng toàn bộ họ cho tập đoàn để làm pin sinh học cho dự án 'Linh Hồn Cơ Khí', đổi lấy một chiếc ghế chủ tịch chi nhánh mới tại trung tâm hành tinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!