Lẻn Qua Biên Giới
Bầu trời biên cương Hoàng Sa-Beta đêm nay không có mây, chỉ có một màn sương hóa chất đặc quánh nhuộm sắc đỏ rực của những lò địa nhiệt rò rỉ từ sâu trong lòng đất. Cơn mưa axit đầu mùa trút xuống xối xả, gõ rầm rập lên những tấm tôn gỉ sét của khu ổ chuột Sắt Rỉ và tạo thành những tiếng xèo xèo buốt óc khi tiếp xúc với lớp vỏ titan rỉ sét của cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 đang nằm bại liệt dưới khoang ngầm dã chiến.
Tôi nằm trên lưng Minh Triết, hai cánh tay tàn phế của tôi siết chặt lấy bả vai gã. Hai chân tôi buông thõng vô lực, kéo lê một cách thảm hại trên nền đất sình lầy pha lẫn mỡ máy. Sức nặng của một gã thanh niên mười chín tuổi đè nặng lên tấm lưng vốn đã chấn thương của Triết, nhưng gã không hề than vãn lấy một lời. Qua lớp vải sờn rách của chiếc áo khoác phi công cũ rộng thùng thình mà tôi đang mặc—di vật duy nhất của chị Hoài An—tôi có thể cảm nhận rõ ràng cái nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể Triết, hòa cùng mùi mồ hôi chua nồng và mùi máu tươi rỉ ra từ vết bỏng điện sém đen trên vai áo gã. Đó là dấu vết tàn bạo của những luồng roi điện áp thế cao mà gã phải gánh chịu từ quân cảnh của Tướng Cao Tiến để bảo vệ bí mật của tôi.
"Ráng lên chút nữa, Nam. Sắp tới Bức tường thép số 3 rồi," Triết thào thào qua chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cũ M40-Modified đeo trên mặt. Giọng gã đứt quãng, xen lẫn tiếng thở khò khè nặng nhọc qua bộ lọc khí nén.
Tôi khẽ gật đầu, dù biết gã không thể nhìn thấy. Trên cổ áo tôi, vệt máu khô màu nâu sẫm từ trận tử chiến trước vẫn bám chặt, thô ráp và lạnh lẽo cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt. Thùy trán của tôi co thắt từng cơn âm ỉ, một vùng xám xịt lạnh lẽo chiếm ngự trong tâm trí—di chứng của hội chứng Quá Nhiệt Não Bộ khi tế bào thần kinh đã bị xơ hóa đến hai mươi ba phần trăm. Tôi biết trong túi áo mình đang có ba ống dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe rực sáng màu lam nhạt mát lạnh, nhưng lúc này, tôi hoàn toàn không nhớ nổi mình đã lấy chúng từ đâu trong vòng hai mươi tư giờ qua. Tất cả những gì tôi biết là chúng tôi phải sống sót vượt qua biên giới đêm nay để tìm kiếm Cool-X và Scrap Titanium cứu lấy Lạc Hồng-01 trước khi các sợi cáp thần kinh sinh học của cỗ máy bị hoại tử hoàn toàn.
Trước mắt chúng tôi, Bức tường thép số 3 sừng sững hiện ra trong màn mưa axit như một chiếc máy chém khổng lồ bằng kim loại rác tái chế. Cao hơn ba mươi mét, bức tường chắn ngang ranh giới giữa khu ổ chuột nghèo khổ và vùng hoang mạc chết đầy rác thải độc hại bên ngoài. Những dòng nước mưa axit chảy dọc theo thân tường thép rỉ sét, sủi bọt trắng xóa và tỏa ra thứ khói độc nghi ngút mùi lưu huỳnh.
"Lính tuần tra của Sư đoàn 4 Quân cảnh thuộc địa biên thùy đang chốt chặn ở cổng phụ phía Tây," tôi thì thầm sát tai Triết, mắt đảo qua các tháp canh rực sáng đèn pha quét nhiệt sinh học. "Khánh Quỳnh nói đúng, Cao Tiến đã tăng cường an ninh bằng cảm biến quét nhiệt sinh học mới của tập đoàn Hàn Thiết. Bất kỳ dao động nhiệt độ cơ thể nào vượt quá ngưỡng bình thường cũng sẽ kích hoạt súng máy tự động trên tháp canh."
Triết dừng lại sau một đống container gỉ sét bỏ hoang cách bức tường khoảng năm mươi mét. Gã từ từ hạ tôi xuống một tấm thép lót sàn ướt sũng. Tiếng mưa axit ăn mòn mặt nạ phòng độc của tôi rít lên kèn kẹt, các khớp nối cao su bọc quanh mũi bắt đầu rỉ sét nhanh chóng dưới tác động của hóa chất mạnh.
"Chúng ta phải bôi thứ này lên người," Triết nói, gã lôi ra một túi quặng sắt từ thô Magnetite dã chiến đã được nghiền mịn trộn với dầu máy lạnh bôi trơn. Gã dùng tay trần bôi thứ hỗn hợp đen nhầy nhụa, lạnh buốt đó lên khắp người tôi, từ cổ áo khoác phi công cũ đến dọc hai chân bại liệt, rồi tự bôi lên người mình. Thứ quặng sắt từ này sẽ hấp thụ bức xạ nhiệt cơ thể, biến chúng tôi thành những bóng ma vô hình trước cảm biến hồng ngoại của quân cảnh.
*CẠCH... CẠCH...*
Tiếng bước chân bọc thép nện đều đặn trên nền đất đá vang lên từ phía cổng phụ. Ánh đèn pin siêu sáng của toán lính Sư đoàn 4 Quân cảnh quét mạnh qua đống container gỉ sét nơi chúng tôi ẩn nấp. Đi kèm với họ là hai robot tuần tra bốn chân—những phiên bản tiền chiến của dòng robot Săn Mồi v1—với vòm cảm biến quét nhiệt liên tục xoay tròn phát ra những tia laser đỏ lòm.
"Có tiếng động gì đó ngoài vành đai," một gã lính quân cảnh lên tiếng, giọng nói méo mó qua bộ đàm mũ bảo hộ. Gã nâng khẩu súng trường động năng lên, hướng thẳng luồng ánh sáng trắng về phía đống phế liệu.
Tôi nín thở, tim đập liên hồi dọc theo lồng ngực. Để đánh lạc hướng, tôi dùng bàn tay trái dính đầy máu khô nhặt một mảnh thép rỉ, cố hết sức ném mạnh về phía nhánh hầm sụt lún bên phải cách đó hai mươi mét.
*KENG!*
Mảnh thép va chạm vào đống sắt vụn vang lên một tiếng động lanh lảnh. Nhưng toán lính Sư đoàn 4 không hề bị đánh lừa. Hai con robot bốn chân lập tức quay ngoắt đầu quét nhiệt về phía container của chúng tôi. Thuật toán của chúng không quét theo tiếng động thô sơ; chúng đang dò tìm nhịp tim sinh học và lượng nhiệt rò rỉ qua các kẽ hở của đống container.
"Cảm biến phát hiện dao động sinh học lạ ở góc ba mươi độ! Khóa mục tiêu khẩn cấp!" Tiếng còi báo động nhỏ trên lưng con robot bắt đầu rít lên.
Triết hoảng loạn. Gã vội vã cõng xốc tôi lên lưng để lùi lại tìm đường thoát thân. Nhưng dưới cơn mưa axit tầm tã, mặt đất phế liệu dính đầy mỡ máy trở nên trơn trượt như mỡ.
*XOẠC... XOẢNG!*
Chân trái của Triết trượt mạnh trên một tấm tôn ướt, cả hai chúng tôi ngã nhào xuống đống phế liệu gỉ sét. Tiếng kim loại va chạm xé rách màn đêm tĩnh lặng, vang lên chói tai giữa tiếng mưa rơi.
"Ai đó? Đứng im! Sư đoàn 4 Quân cảnh thuộc địa biên thùy ra lệnh đầu hàng vô điều kiện!" Gã lính quân cảnh hét lớn, đèn pin siêu sáng khóa chặt vào đống container nơi chúng tôi vừa ngã xuống. Tiếng lên đạn rào rào của ba khẩu súng trường động năng vang lên lạnh lùng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi luồng ánh sáng đèn pha chuẩn bị quét qua bả vai của Triết, tôi biết mình không thể dùng bạo lực. Nếu tôi nổ súng bằng khẩu Grizzly, tiếng nổ sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn vành đai tường thành, và chúng tôi sẽ bị bao vây bởi hàng trăm lính chính quy.
Tôi thò tay vào túi áo khoác phi công, rút ra thiết bị phát sóng gây nhiễu radar Haze-01 cầm tay mà tôi luôn mang theo. Đôi bàn tay trần dính máu của tôi run rẩy gạt cần công suất lên mức tối đa, chấp nhận rủi ro bị định vị ngược từ các trạm quét tần số của tập đoàn.
"Chị An... giúp em dồn xung lực điện từ!" Tôi rít lên trong kẽ răng.
Tôi kích hoạt tuyệt kỳSóng nhiễu điện từ 'Haze-Pulse'`. Thiết bị cầm tay trong lòng bàn tay tôi lập tức rung lên bần bật, rực sáng các tia lửa điện màu lam nhạt dọc theo các đường vi mạch tự chế. Một luồng sóng từ trường vô hình, cực mạnh phóng ra trong bán kính ba mươi mét.
*XÈ... È... O... XÈ... È... O...*
Ngay lập tức, chiếc kính áp tròng ghi âm và camera trên mũ bảo hộ của toán lính quân cảnh bị nhiễu loạn nghiêm trọng, màn hình ảo hiển thị của chúng biến thành các sọc ngang xám xịt chập chờn. Hai con robot bốn chân của tập đoàn rú lên những tiếng rít điện tử chói tai, hệ thống cảm biến quét nhiệt sinh học bị mù hoàn toàn do luồng sóng ngắn Haze-Pulse làm đoản mạch tạm thời.
"Chết tiệt! Thiết bị nhiễu từ trường cực mạnh! Mũ bảo hộ của tôi bị mù rồi!" Gã lính dẫn đầu gào lên, gã loạng choạng lùi lại, tay liên tục đập mạnh vào mũ bảo hiểm để khôi phục tín hiệu.
Nhưng cái giá phải trả cho phát bắn Haze-Pulse dã chiến này vô cùng tàn nhẫn. Cơn mưa axit xối xả đã ngấm qua các kẽ hở của chiếc Mặt nạ phòng độc M40-Modified mà tôi đang đeo. Nước axit ăn mòn cực mạnh hòa lẫn bụi chì đã làm tắc nghẽn hoàn toàǹBộ lọc không khí nén carbon (Carbon Filter)` dã chiến bên trong mặt nạ. Lõi carbon bị rã ra thành một thứ bùn axit đen kịt dính chặt lấy van thở.
Tôi buộc phải giật phăng mặt nạ phòng độc ra để không bị ngạt thở. Ngay lập tức, bầu không khí ngập tràn khí thải axit sunfuric độc hại và bụi kim loại siêu mịn của bãi thải tràn vào buồng phổi tôi.
*KHỤ... KHỤ...*
Lồng ngực tôi bỏng rát như có ai đổ chì nóng chảy vào trong. Tôi phải dùng cả hai tay trần dính máu bịt chặt miệng, nuốt ngược những ngụm máu tươi rỉ ra từ vết rách môi dưới để không phát ra tiếng ho chí mạng. Đầu tôi đau nhói như bị búa tạ đóng đinh, thùy trán xơ hóa co thắt dữ dội dưới tác động của khí độc.
"Triết... đi... đi mau! Chúng ta chỉ có sáu mươi giây trước khi hệ thống của chúng tự động reset!" Tôi thào thào bằng giọng nói khản đặc dính đầy máu.
Minh Triết nghiến chặt răng, vết bỏng điện trên vai phải gã bục ra rỉ máu ướt đẫm tấm áo bảo hộ đen kịt. Gã dùng hết chút sức lực tàn dư, cõng xốc tôi lên lưng, chệnh choạng lao thẳng qua khe hở của Bức tường thép số 3 đang bị sương mù điện từ bao phủ.
Vượt qua ranh giới tường thành, chúng tôi đổ sụp xuống đất sa mạc cát đỏ dính đầy mưa axit, ẩn nấp sau một đống đổ nát của những cánh tuabin gió khổng lồ bị tập đoàn thải bỏ từ tầng bình lưu xuống. Toán lính quân cảnh Sư đoàn 4 vẫn đang hoảng loạn đập phá thiết bị phía sau bức tường thành, không hề biết chúng tôi đã lẻn qua biên giới thành công.
Tôi nằm vật ra cát đỏ nóng hổi, lồng ngực phập phồng đau đớn, cố hít thở những luồng khí lạnh sa mạc để xoa dịu buồng phổi đang rách nát. Ba ống Nepenthe rực sáng màu lam nhạt trong túi áo khoác cọ xát vào ngực tôi, mát lạnh nhưng đầy cay đắng. Chúng tôi đã vượt qua được chốt chặn của Sư đoàn 4 Quân cảnh, nhưng thời gian bốn mươi tám giờ của Lạc Hồng-01 vẫn đang trôi đi tàn nhẫn.
Đúng lúc tôi định ra hiệu cho Triết tiếp tục di chuyển sâu vào Hố rác công nghệ Hàn Thiết, một âm thanh lạ bất ngờ vang lên từ ngay phía sau đống cánh tuabin gỉ sét.
*XÈ... È... O...*
Đó không phải là tiếng mưa axit rơi trên kim loại. Đó là tiếng rít cơ học đặc trưng của một hệ thống thủy lực đang nạp áp suất cao. Tôi lạnh gáy, từ từ quay đầu lại trong bóng tối.
Một vòm cảm biến quang học đơn độc rực sáng sắc đỏ ngòm của con robot Săn Mồi v1 bảo vệ bãi rác đang từ từ nhô ra từ bóng tối của đống phế liệu, khóa chặt tiêu cự quét nhiệt vào ngay gáy tôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!