Kế Hoạch Đột Nhập Hố Rác
Lưỡi cưa máy của con robot Săn Mồi v1 rít lên điên cuồng, ánh đèn quét đỏ rực của nó khóa chặt vào buồng lái nứt rạn của Lạc Hồng-01, chỉ còn một phần mười giây trước khi nó lao xuống xé nát Hoài Nam đang kiệt quệ thể xác.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tôi không còn thời gian để sợ hãi. Đôi bàn tay trần dính máu, da thịt đã bị lột ra từng mảng sau cú quá tải tời Thiết Vĩ ở tập trước, điên cuồng bấu chặt lấy hai cần gạt cơ học của hệ thống điều khiển phụ. Lò phản ứng chính vẫn tắt ngấm để tránh phát xạ nhiệt, nhưng nguồn pin Lithium-Graphene dự phòng Over-Charge mười lăm phần trăm còn lại đột ngột bị cưỡng ép phóng ra một luồng xung lực cuối cùng.
"Chị An! Khóa van xả thủy lực tay trái!" Tôi gào lên trong tâm trí.
Cánh tay trái của Lạc Hồng-01, vốn được quấn chặt bằng những sợi xích sắt chịu lực dã chiến rỉ sét, vung lên một vòng cung tàn bạo từ trong bóng tối của nhánh hầm sập.
*XOẢNG! XOẢNG!*
Sợi xích sắt nặng nề va chạm trực diện với lưỡi cưa máy đang xoay tròn của con robot Săn Mồi v1. Tiếng kim loại nghiền nát nhau vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa điện đỏ rực thiêu cháy một mảng da trên cánh tay trần của tôi qua khe hở buồng lái mở hé. Lưỡi cưa máy bị kẹt cứng giữa các mắt xích rỉ sét, rít lên những tiếng kèn kẹt thảm hại. Con quái thú bốn chân bằng thép của tập đoàn Hàn Thiết giãy giụa điên cuồng, cố phóng ra luồng điện cao thế dọc theo sợi xích để làm tê liệt hệ thống điều khiển của tôi.
"Không dễ thế đâu!"
Tôi nghiến chặt răng chịu đựng luồng điện nhẹ dội ngược làm tê rần dọc cột sống. Dồn toàn bộ trọng lượng cánh tay cơ giáp, tôi ép mạnh nắm đấm thép xuống.
*BỐP!*
Cú đấm cơ học thô bạo nện thẳng vào vòm cảm biến quang học màu đỏ rực của con robot, đập nát vụn lớp kính cường lực và làm văng ra những sợi dây điện chập chờn tia lửa xanh. Đúng lúc đó, từ phía sau, Minh Triết lao tới với một thanh sắt phế liệu nhọn hoắt trong tay. Gã gầm lên, dồn hết sức lực từ bả vai phải vẫn còn sém đen vết bỏng điện, cắm mạnh thanh sắt vào khe hở của hộp pin năng lượng sau lưng con robot.
*XÈ... È... O!*
Con robot Săn Mồi v1 giật nảy lên một cái rồi hoàn toàn lịm đi, ánh đèn đỏ trên đầu tắt ngấm, đổ sụp xuống bên cạnh cabin buồng lái của Lạc Hồng-01 như một khối sắt vụn vô hồn.
Tôi buông hai cần gạt, ngã quỵ về phía trước, trán đập mạnh vào bảng điều khiển. Tai trái tôi lại rỉ ra một vệt máu tươi nóng hổi, nhỏ xuống cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An. Vệt máu khô màu nâu sẫm từ những trận chiến trước cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt của tôi, thô ráp và lạnh lẽo như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự lãng quên.
"Nam! Cậu không sao chứ?" Minh Triết thở hổn hển, lao đến bên buồng lái, tay gã run rẩy lau vệt máu trên mặt tôi.
"Tôi ổn... Mau đưa Út Welder đi!" Tôi thào thào, giọng khản đặc.
Triết quay lại, bế xốc Út Welder lên. Cậu bé mồ côi mười lăm tuổi đã ngất đi vì đau đớn và mất máu, chân trái bị rạn xương dập nát cơ học do tảng đá đè co rút lại một cách tội nghiệp. Chúng tôi chật vật rút lui qua những khe đá hẹp của Đường hầm dung nham nguội, kéo theo cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 bại liệt chân trái bằng xích kéo dã chiến, hướng về phía khoang ngầm địa nhiệt sâu dưới lòng đất.
***
Tại khoang ngầm dã chiến, bầu không khí ngột ngạt và đầy bụi chì xám xịt. Ánh sáng đỏ cam từ lò địa nhiệt rọi lên gương mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị của bác sĩ Minh Châu. Bà đang nhanh tay khâu vết thương rách sâu trên đầu cho Út Welder, dải băng gạc dã chiến nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi máu tươi của cậu bé.
"Xương chân trái của thằng bé bị rạn nghiêm trọng, cần phải nẹp cố định và tuyệt đối không được vận động trong vòng một tháng," Minh Châu thở dài, quệt mồ hôi trán dính muội than. Bà quay sang nhìn tôi đang ngồi trên hòm sắt phế liệu, hai chân buông thõng vô lực. "Còn cháu, Nam... Thùy trán của cháu đã xơ hóa đến hai mươi ba phần trăm rồi. Nếu cháu còn tiếp tục đồng bộ thần kinh cưỡng ép mà không có bộ lọc bảo vệ, cháu sẽ mất trí hoàn toàn trước khi kịp cứu thuộc địa này."
Khánh Quỳnh đứng bên cạnh cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 đang bốc khói đen kịt dưới hầm tối. Cô dùng thiết bị Quỳnh-Link quét qua khớp gối chân trái của cỗ máy, vẻ mặt lạnh lùng của cô hằn rõ sự bế tắc:
"Khớp gối chân trái đã bị cháy mạch sinh học hoàn toàn do chúng ta phải bơm sai dầu máy dã chiến để bôi trơn tạm thời ở tập trước. Dòng dầu đỏ sinh học đang rò rỉ xối xả dưới sàn hầm. Nếu trong vòng bốn mươi tám giờ tới, chúng ta không tìm được dung dịch tản nhiệt Cool-X nguyên chất để hạ nhiệt buồng lái, và thép hợp kim titan sinh học để gò lại khớp gối cho nó... toàn bộ các sợi cáp thần kinh sinh học kết nối giữa bộ não của Nam và ý thức của Hoài An trong buồng lái sẽ bị hoại tử hoàn toàn. Lúc đó, cả hai chị em sẽ biến thành những xác sống cơ khí mất trí vĩnh viễn."
Bốn mươi tám giờ. Chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần đã chính thức kích hoạt dọc theo tủy sống của tôi.
"Chúng ta lấy đâu ra những thứ đó bây giờ?" Minh Triết nghiến răng, bả vai phải bục vết thương rỉ máu tươi dính đầy muội than. "Xưởng số 9 đã bị quân cảnh san phẳng, bác Sáu thì bị bắt..."
"Có một kẻ có," Khánh Quỳnh lạnh lùng ngắt lời. "Tuấn Kiệt. Gã cò mồi chợ đen của khu Sắt Rỉ. Tôi vừa nhận được tín hiệu liên lạc ngầm của gã. Gã đang nắm giữ thông tin về một đợt đổ thải công nghệ mới của tập đoàn Hàn Thiết ngoài tường thành."
***
Cuộc gặp gỡ diễn ra tại một ngóc ngách ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu máy rò rỉ của đường hầm địa nhiệt ngầm.
Tuấn Kiệt đứng đợi chúng tôi trong bóng tối, dáng người gầy gò, đôi mắt hí lém lỉnh chập chờn dưới ánh sáng của năm chiếc đồng hồ thông minh hỏng đeo đầy trên hai cổ tay. Gã mặc chiếc áo khoác nhiều túi dính đầy vết dầu mỡ, miệng ngậm một thanh kim loại nhỏ.
"Tôi không làm việc từ thiện, thưa các vị kỹ sư đáng kính," Tuấn Kiệt cười khẩy, giọng nói nhanh nhảu đầy thực dụng khi thấy chúng tôi bước đến. "Thông tin về tọa độ bãi thải mới của tập đoàn có giá không hề rẻ. Tôi muốn thanh toán bằng một ngàn đồng xu tín dụng thuộc địa. Trả trước."
"Một ngàn xu?" Minh Triết giận dữ bước lên, gầm gừ. "Gã hút máu này! Cửa hàng của chúng tôi đã bị quân cảnh phá nát, chúng tôi lấy đâu ra tiền xu thuộc địa lúc này?"
"Vậy thì không có thông tin gì cả," Tuấn Kiệt nhún vai, quay lưng định bước đi. "Các người có thể giữ cỗ cơ giáp rỉ sét đó lại làm sắt vụn."
Minh Triết mất kiểm soát, lao lên định dùng sức mạnh cơ bắp để tóm lấy cổ áo Tuấn Kiệt. Nhưng ngay lập tức, hai gã bảo kê vạm vỡ bước ra từ bóng tối của hốc đá, rút hai khẩu súng lục động năng rít lên tiếng lên đạn cơ học, chĩa thẳng vào ngực Triết.
"Lùi lại, gã thợ máy nóng nảy," Tuấn Kiệt cười cợt, tay vuốt lại nếp áo. "Ở chợ đen này, súng đạn luôn nói chuyện nhanh hơn nắm đấm."
"Kiệt. Nhìn cái này đi."
Bác Sáu, người vừa được thả tự do tạm thời nhờ sự can thiệp ngầm của dân quân, từ trong bóng tối bước ra. Bác đặt lên bàn đá một chiếc hộp nhỏ bọc chì cách từ trường. Khi nắp hộp mở ra, một vi mạch xử lý cổ (Pre-Collapse Chip) nằm im lìm bên trong, bề mặt của nó hoàn toàn sạch sẽ, không hề có các ký hiệu mã hóa của tập đoàn Hàn Thiết.
Đôi mắt hí của Tuấn Kiệt lập tức rực sáng lên sự tham lam tột độ. Gã nuốt nước bọt, bước lại gần:
"Một vi mạch xử lý cổ... không chứa mã độc theo dõi của tập đoàn? Thứ này... các người lấy nó từ đâu?"
"Đó là linh kiện dự phòng cuối cùng của cha tôi để lại cho Lạc Hồng-01," tôi lên tiếng từ trên chiếc cáng kéo dã chiến, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng nỗi đau đứt ruột. Tôi biết, mất đi vi mạch này, AI Hoài An sẽ không còn cơ hội được sửa chữa bộ nhớ nếu hệ thống bị chập mạch lần nữa. Nhưng để cứu mạng chị và chính mình, tôi buộc phải chấp nhận cái giá tích lũy tàn nhẫn này.
"Giao dịch thế nào?" Bác Sáu hỏi, giọng khàn khàn.
Tuấn Kiệt nhanh tay giật lấy chiếc hộp bọc chì, nhét tọt vào túi áo khoác sâu hoắm của gã. Gã ra hiệu cho đám bảo kê hạ súng, rồi ghé sát tai bác Sáu thì thầm:
"Được rồi, các vị hào phóng. Tập đoàn Hàn Thiết vừa đổ một container phế liệu cao cấp từ tầng bình lưu xuống Hố rác công nghệ Hàn Thiết ngoài tường thành. Trong đó có ít nhất năm bình dung dịch làm mát Cool-X nguyên chất và hàng chục tấm giáp thép hợp kim rỉ sét Scrap Titanium chưa bị axit ăn mòn."
Gã rút ra một tấm thẻ nhựa dán băng keo phản quang, hiển thị sơ đồ tuần tra của Đội tuần tra biên thùy số 7:
"Nhưng hãy nghe cho rõ đây: Đội tuần tra biên thùy số 7 đã được trang bị các cảm biến quét nhiệt sinh học mới của tập đoàn tại Chốt số 3. Bất kỳ phương tiện cơ giới nào, dù là một chiếc xe địa hình cũ nát, chỉ cần phát ra một luồng nhiệt lượng nhỏ cũng sẽ kích hoạt pháo tự động của tháp canh thổi bay các người thành tro bụi. Muốn sống sót lấy được đồ, các người chỉ có thể đi bộ đột nhập thầm lặng."
***
Trở lại khoang ngầm địa nhiệt, Khánh Quỳnh trải bản đồ nhiệt lên mặt bàn đá rỉ sét. Cô dùng ngón tay thon dài dính đầy muội than vạch ra một đường đi men theo rìa phía Tây thuộc địa:
"Cảm biến quét nhiệt sinh học của Chốt số 3 hoạt động theo chu kỳ quét một trăm hai mươi độ. Cách duy nhất để vượt qua là chúng ta phải đi bộ men theo vách đá sạt lở của Vách đá rỉ sét. Địa hình ở đó chứa nhiều quặng sắt từ thô (Magnetite), từ trường tự nhiên của quặng sắt sẽ hấp thụ và làm lệch hướng sóng quét hồng ngoại của tháp canh."
"Nhưng Nam..." Minh Triết nhìn xuống hai chân bại liệt hoàn toàn của tôi, giọng gã nghẹn lại đầy đau đớn. "Cậu ấy không thể tự đi bộ được. Cơ giáp Lạc Hồng thì không thể khởi động chân trái..."
Tôi nhìn vào đôi bàn tay dính máu của mình, rồi nhìn sang cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 đang nằm im lìm trong bóng tối. Sự bất lực như một con rắn độc đang cắn xé tâm can tôi. Tôi là một phi công cơ giáp, nhưng ngoài buồng lái, tôi chỉ là một kẻ tàn phế không thể tự bước đi.
Minh Triết bước đến trước mặt tôi, gã quay lưng lại, cúi thấp người xuống:
"Lên đi, Nam. Tôi sẽ là đôi chân của cậu. Chúng ta đã cùng nhau lớn lên ở xưởng phế liệu này, tôi sẽ không để cậu phải nằm lại đây."
Tôi nhìn vết bỏng điện sém đen trên bả vai phải của Triết—vết thương hằn sâu từ trận tra tấn của quân cảnh vẫn đang rỉ máu qua lớp áo bảo hộ rách nát. Lòng tôi thắt lại. Tôi đưa hai tay ôm lấy cổ Triết, để gã cõng tôi trên lưng. Sức nặng của cơ thể tôi đè lên bả vai đau đớn của gã, nhưng Triết không hề kêu lấy một tiếng, gã chỉ nghiến chặt răng đứng vững vàng.
"Chúng ta đi thôi," tôi thì thầm sát tai gã.
Chúng tôi chuẩn bị hành trang, đeo lên mặt chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cũ M40 dã chiến dính đầy vết xước. Bộ lọc không khí nén carbon rít lên những tiếng thở khò khè, đều đặn trong bầu không khí ngột ngạt.
Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị bước ra lối thoát hiểm dẫn ra sa mạc, một âm thanh lạ vang lên từ phía trần đá hầm ngầm.
*XÈ... È... O... XÈ... È... O...*
Những giọt nước màu xám đục, sủi bọt trắng xóa bắt đầu nhỏ xuống từ các kẽ đá nứt rạn của trần hầm, rơi trúng vào lớp vỏ titan rỉ sét ngoài buồng lái của Lạc Hồng-01, tạo ra những tiếng xèo xèo rùng rợn và tỏa ra làn khói độc khét lẹt.
"Cơn mưa axit đầu mùa... nó bắt đầu rơi rồi!" Khánh Quỳnh hốt hoảng hét lên, cô vội vã dùng một tấm bạt chì rách để che chắn cho khoang chứa bộ não của AI Hoài An.
Mưa axit đầu sa mạc đang rơi, mang theo độc tính ăn mòn cực cao của khí thải công nghiệp từ tầng bình lưu dội xuống. Nếu không nhanh chóng tìm được Scrap Titanium để gò lại lớp vỏ bảo vệ và Cool-X để khôi phục hệ thống tản nhiệt, cơn mưa axit này sẽ ăn mòn xuyên qua lớp giáp rách, thiêu cháy toàn bộ hệ thống sợi thần kinh sinh học của Lạc Hồng-01 ngay tại chỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!