Thợ Săn Địa Chấn
Ý thức của Hoài Nam lơ lửng giữa một khoảng không vô định, tối tăm và lạnh buốt của Vực sâu ký ức (Drift Space). Những dải ánh sáng màu lam neon chập chờn, đứt gãy như những sợi tơ nhện khổng lồ quấn chặt lấy nhận thức của anh. Trong bóng tối ảo ảnh đó, gương mặt mờ ảo của chị Hoài An hiện lên, đôi mắt chị rực sáng sắc lam đầy hoảng loạn, giọng nói kép méo mó vang vọng dồn dập, xé toạc sự im lặng của cõi vô thức: "Nam! Trốn đi! Chúng đang quét địa chấn từ phía trên! H hạm đội đặc nhiệm... đang khóa mục tiêu vào chúng ta! Chạy đi... em trai!"
Một luồng xung lực điện từ cực mạnh đột ngột dội thẳng vào màng não của Nam. Cơn đau nhói buốt như một mũi khoan sắt nung cắm sâu vào thùy trán đang bị xơ hóa hai mươi mốt phần trăm, cưỡng ép kéo tuột anh ra khỏi không gian Drift.
*HỰ!*
Hoài Nam bật người dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng tối tăm, ngột ngạt của buồng lái Lạc Hồng-01. Mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa như tắm, hòa cùng vệt máu tươi mới trào ra từ màng tang và tai trái, chảy dài xuống cổ áo chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An. Vệt máu khô màu nâu sẫm từ những trận chiến trước bám chặt trên cổ áo cọ xát vào làn da nhợt nhạt của anh, thô ráp và lạnh lẽo như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự lãng quên.
"Nam! Cậu tỉnh rồi!" Giọng nói khàn đặc của Minh Triết vang lên qua khe hở của nắp buồng lái mở hé.
Nam chớp mắt liên tục, cố xua đi những đốm sáng lam neon đang nhảy múa trong võng mạc nứt rạn. Đầu anh đau như búa bổ, một khoảng trống xám xịt, lạnh lẽo ngự trị trong tâm trí. Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào túi áo khoác phi công. Ba ống dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe rực sáng màu lam nhạt vẫn nằm im lìm ở đó. Anh biết chúng là thứ cứu mạng mình, nhưng anh bàng hoàng nhận ra mình hoàn toàn không nhớ nổi làm cách nào và ở đâu anh có được chúng trong hai mươi tư giờ qua. Ký ức về cuộc chạm trán với Thợ săn K ngoài sa mạc đã biến mất không một dấu vết.
"Triết... chuyện gì đang xảy ra?" Nam thào thào hỏi, giọng khô khốc như cát bụi thuộc địa.
Khánh Quỳnh từ trên bệ đỡ kỹ thuật cúi xuống, gương mặt sắc sảo của cô hằn rõ vẻ căng thẳng tột độ dưới ánh sáng đỏ cam nhạt của lò địa nhiệt ngầm. Cô mặc bộ trang phục kỹ sư màu xám tro dính đầy muội than, tay cầm thiết bị Quỳnh-Link đang hiển thị các dải thông số sóng âm dồn dập:
"Đội săn lùng phế tích Hàn Thiết đã tiếp cận các tầng hầm phía trên chúng ta. Chúng không dùng máy quét phổ quang thông thường nữa. Chúng đang thả các neo địa chấn khổng lồ xuống vách đá ngầm để dò tìm tọa độ của tổ cơ khí thông qua độ phản xạ âm tần."
*THÌNH... THÌNH... THÌNH...*
Một chuỗi rung chấn trầm đục, đều đặn dội xuống từ trần đá hầm ngầm, làm lả tả những hạt bụi chì và cát đỏ rơi xuống kính chắn gió buồng lái. Tiếng thrumming ấy như nhịp đập của một trái tim máy móc khổng lồ đang rà quét từng mét khối đất đá, tiến gần hơn về phía khoang ngầm địa nhiệt dã chiến này.
"Chết tiệt! Chân trái của Lạc Hồng-01 vẫn bị bại liệt hoàn toàn hệ thống thủy lực, chúng ta không thể di chuyển cỗ máy đi đâu được!" Minh Triết nghiến răng, bả vai phải của gã bục vết thương bỏng điện rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi dọc theo vai áo sém đen dính đầy muội than.
Đúng lúc đó, một hiểm họa chí mạng khác xuất hiện. Dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả từ chân trái Lạc Hồng-01 đang chảy tràn dọc theo vách đá rỉ sét của đường hầm ngầm, nhỏ xuống nền đá nóng bỏng tạo thành những tiếng xèo xèo rùng rợn. Thứ chất lỏng hữu cơ sệt như máu tươi ấy bốc lên mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc ozone cháy quá tải.
"Nam! Dầu đỏ sinh học có mật độ và nhiệt độ đặc thù," Khánh Quỳnh thì thầm đầy hốt hoảng, mắt cô nhìn chằm chằm vào biểu đồ nhiệt trên Quỳnh-Link. "Nếu sóng quét địa chấn từ các neo của Hàn Thiết chạm vào vũng dầu đỏ sinh học đang chảy xối xả này, thuật toán của chúng sẽ nhận diện ra ngay lập tức sự tồn tại của một cỗ cơ giáp sinh học cổ đại."
Ở góc khoang ngầm, Út Welder chật vật ngồi dậy trên đống bao tải phế liệu. Cậu bé mười lăm tuổi mồ côi đen nhẻm, gầy nhom cố gắng ôm chặt lấy vết thương rách sâu trên đầu. Lớp gạc dã chiến xám xịt dính đầy muội than trên trán cậu bé đã bị máu tươi rỉ qua, chảy thành vệt dài dọc theo thái dương xuống má. Cậu bé khóc không thành tiếng, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng vẫn cố gắng bậm môi để không phát ra tiếng động.
"Bác Sáu... bác Sáu bị bắt rồi. Cháu... cháu phải giúp anh Nam," Út Welder thào thào, tay chân run rẩy vớ lấy chiếc xẻng rỉ sét.
"Út! Ngồi yên đó!" Minh Triết khẽ gầm lên, gã lao tới giật lấy chiếc xẻng từ tay cậu bé. "Vết thương của em đang rách sâu!"
"Không! Để cháu làm! Cháu biết cách bọc chì chống phổ quang!" Út Welder quyết liệt giằng lại.
Cậu bé mồ côi run rẩy bò rạp dưới gầm cơ giáp, dùng đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy muội than xúc từng đống bụi chì trộn lẫn với axit thải màu xám đục đổ ập lên vệt dầu đỏ sinh học đang rò rỉ xối xả từ chân trái Lạc Hồng-01. Tiếng xèo xèo của axit ăn mòn hữu cơ vang lên rùng rợn dưới hầm tối, tỏa ra một làn khói độc màu xám tro nồng nặc mùi lưu huỳnh. Út Welder nghiến chặt răng, cố chịu đựng hơi độc xộc thẳng vào mũi, dùng tay trần miết chặt lớp bụi chì ẩm ướt xung quanh khớp gối để dập tắt hoàn toàn phổ quang của vệt dầu sinh học theo đúng Quy tắc bảo trì cơ khí thủ công 'Xương Sắt'.
*THÌNH... THÌNH... THÌNH...*
Tiếng neo địa chấn dội xuống vách đá ngầm phía trên ngày càng dồn dập. Tần số quét âm tần đã áp sát đến phân khu hầm ngầm số chín, chỉ cách trần khoang địa nhiệt chưa đầy ba mươi mét.
"Chúng ta phải đánh lạc hướng chúng," Minh Triết quệt mồ hôi trộn lẫn muội than trên mặt, mắt gã lóe lên một quyết định dứt khoát. "Quỳnh, cô giữ cho lò phản ứng của Lạc Hồng tắt hoàn toàn. Tôi và Út Welder sẽ mang bẫy mìn phế liệu sang nhánh hầm phía Tây, kích nổ cộng hưởng âm tần giả để dụ bầy robot Săn Mồi v1 hướng sang phía đó."
"Triết! Nhánh hầm phía Tây rất không ổn định, địa chất ở đó đã bị rạn nứt nghiêm trọng do các đợt bộc phá trước của quân đội!" Khánh Quỳnh cảnh báo.
"Không còn lựa chọn nào khác! Nếu không dụ chúng đi, trong vòng mười phút nữa cả đội sẽ bị bắt sống dưới hầm này!" Minh Triết gắt lên. Gã cúi xuống đỡ Út Welder dậy, vai phải bục vết thương rỉ máu tươi bám chặt lấy vai cậu bé.
Nam ngồi trong buồng lái tối tăm, hai chân bại liệt hoàn toàn khiến anh không thể bước xuống cabin để ngăn cản họ. Anh bấu chặt các đầu ngón tay dính máu khô vào bảng điều khiển nguội lạnh, lòng đau đớn tột cùng trước sự bất lực của chính mình. Anh chỉ có thể nhìn bóng dáng gầy gò của Minh Triết và cậu bé Út Welder ôm lấy chiếc vali chứa bẫy mìn phế liệu tự chế, âm thầm lách qua khe đá hẹp tiến về phía nhánh hầm phía Tây.
Trong buồng lái, chỉ còn lại tiếng rít nhẹ của hệ thống tản nhiệt dã chiến đã cạn kiệt Cool-X và nhịp thở dồn dập của Nam. Khánh Quỳnh đứng trên bệ nâng, tay giữ chặt thiết bị Quỳnh-Link để theo dõi sóng âm.
Năm phút trôi qua dài như một thế kỷ.
*UỲNH!*
Một tiếng nổ chấn động dữ dội vang lên từ phía Tây đường hầm ngầm. Sóng âm từ vụ nổ bẫy mìn phế liệu cộng hưởng mạnh mẽ, tạo ra một vệt tín hiệu âm tần giả khổng lồ trên màn hình Quỳnh-Link.
"Thành công rồi! Sóng quét địa chấn của bầy robot đang quay ngoắt một góc chín mươi độ hướng về phía Tây!" Khánh Quỳnh reo lên khe khẽ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay sau tiếng nổ cộng hưởng, một chuỗi âm thanh rạn nứt kinh hoàng của đất đá vang lên từ lòng đất. Rung chấn từ vụ nổ dã chiến dội ngược vào vách đá địa chất vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng của đường hầm dung nham nguội.
*RẮC... RẮC... ÀO... O... O!*
"Sụt lở rồi! Nhánh hầm phía Tây đang sập!" Khánh Quỳnh hét lên.
Qua khe hở buồng lái, Nam nhìn thấy một đám mây bụi chì và cát đỏ khổng lồ cuồn cuộn phun ra từ nhánh hầm phía Tây, che phủ toàn bộ tầm nhìn thành một màu xám xịt. Tiếng đất đá đổ sụp rầm rập kéo dài không dứt, kèm theo tiếng gào khóc đau đớn của Minh Triết vang vọng qua vách đá:
"Nam! Quỳnh! Cứu... cứu Út với! Thằng bé bị kẹt dưới đá sập rồi!"
Không một giây do dự, Hoài Nam gạt phăng sự yếu ớt của thể xác sinh học. Anh cắm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' sâu hơn vào gáy, chấp nhận cơn đau buốt nhói chạy dọc cột sống để thiết lập liên kết Drift-Link dã chiến ở mức mười phần trăm. Lạc Hồng-01 không sạc nguồn, lò phản ứng hạt nhân tắt hoàn toàn để tránh phát xạ nhiệt, anh chỉ sử dụng nguồn điện pin Lithium-Graphene dự phòng đang đạt mức Over-Charge một trăm năm mươi phần trăm từ dòng sét của tập trước.
"Quỳnh! Giữ chặt Quỳnh-Link! Tôi phải vận hành tời cơ học sau lưng!" Nam hét lên.
Cỗ cơ giáp sinh học Lạc Hồng-01 rên rỉ khàn đục dưới áp lực dòng điện Lithium dã chiến. Khớp chân trái bại liệt hoàn toàn khiến cỗ máy không thể đứng dậy, nhưng phần thân trên và cánh tay phải dã chiến của nó vẫn có thể hoạt động. Nam điều khiển Lạc Hồng-01 bò rạp trên nền đá nóng bỏng, kéo lê thân hình mười lăm tấn titan rỉ sét vượt qua khe đá hẹp, tiến vào nhánh hầm phía Tây đang sụp đổ.
Bối cảnh nhánh hầm phía Tây hiện ra như một địa ngục đất đá. Bụi chì xám xịt dày đặc làm mù hoàn toàn hệ thống cảm biến quang học của cơ giáp. Nam phải mở nắp buồng lái, dùng mắt trần rỉ máu để nhìn xuyên qua màn sương bụi.
Minh Triết đang quỳ rạp trên đống đổ nát, hai tay rách nát chảy máu tươi đang điên cuồng dùng chiếc xà beng thép cố gắng bẩy một tảng đá granite khổng lồ nặng hơn ba tấn đang đè nghiến lên chân trái của Út Welder.
"Ráng lên Út! Anh bẩy được rồi... ráng lên em!" Triết khóc khàn giọng, vết bỏng điện sém đen trên vai áo của gã bục ra xối xả, máu tươi nhuộm đỏ cả cánh tay.
*CRẮC... PHỰT!*
Chiếc xà beng thép phế liệu không chịu nổi áp lực cực đại, bị uốn cong rồi gãy đôi làm hai đoạn. Minh Triết bị mất đà ngã nhào ra sau, đầu đập vào vách đá rỉ sét chảy máu tươi. Tảng đá granite khổng lồ sụt xuống thêm vài milimet, nghiền nát thêm xương chân của cậu bé mồ côi.
"Á... Á... Anh Triết... cứu em... nóng quá... cháu đau quá anh Nam ơi!" Út Welder gào khóc thảm thiết, vết thương rách đầu của cậu bé lại bục ra, máu tươi chảy tràn che kín một bên mắt đen nhẻm dính đầy muội than.
Đúng lúc đó, từ phía đầu hầm tối tăm, một tiếng rít điện từ chói tai vang lên. Ánh đèn quét màu đỏ rực như máu của một robot Săn Mồi v1 thuộc Đội săn lùng phế tích Hàn Thiết nhô ra từ bóng tối. Con quái thú bốn chân bằng thép rỉ sét di chuyển uyển chuyển dọc theo vách đá dựng đứng, lưỡi cưa máy khổng lồ trên đầu nó đang xoay tròn áp lực cao phát ra tiếng rít xé tai. Cảm biến nhiệt của nó đang quét liên tục quanh đống đổ nát để truy tìm nguồn nhiệt sinh học.
"Chết tiệt! Nó phát hiện ra tiếng động của vụ sập hầm rồi!" Khánh Quỳnh đứng phía sau Lạc Hồng-01, tay cầm súng lục động năng Grizzly run rẩy.
Nếu Nam khởi động lò phản ứng hạt nhân để chiến đấu, luồng nhiệt lượng khổng lồ phát ra sẽ lập tức kích hoạt hệ thống cảnh báo của hạm đội đặc nhiệm Hàn Thiết trên tầng bình lưu, biến toàn bộ khu ổ chuột Sắt Rỉ thành tro bụi. Anh bắt buộc phải cứu Út Welder trong trạng thái 'cơ giáp chết'.
"Triết! Kéo Út ra ngay khi tôi nâng đá!" Nam hét lên qua kênh đàm thoại dã chiến.
Trong buồng lái tối tăm, Hoài Nam gạt cần điều khiển phụ sau lưng ghế lái, giải phóng khóa chốt sợi cáp neo hạng nặng của hệ thống Quét đuôi cơ học 'Thiết Vĩ'. Sợi cáp thép dày bọc sợi hữu cơ nặng hơn ba tấn phóng ra từ sau lưng Lạc Hồng-01, lao thầm lặng trong bóng tối như một con mãng xà đen, quấn chặt lấy bệ đỡ của tảng đá granite khổng lồ đang đè trên người Út Welder.
"AI Hoài An! Dồn toàn bộ năng lượng pin Lithium vào tời cơ học sau lưng! Bỏ qua hệ thống thủy lực cánh tay!" Nam ra lệnh trong tâm trí.
Giọng nói dịu dàng nhưng méo mó của AI Hoài An v1.0 vang lên chập chờn, đứt quãng dọc theo tủy sống của anh: "Đang... dồn... năng lượng... Pin Lithium sụt giảm xuống... ba mươi phần trăm... Cảnh báo quá nhiệt hệ thống tời cơ học..."
Lạc Hồng-01 gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong khung xương titan. Hệ thống tời cơ học sau lưng cơ giáp bắt đầu xoay tròn, sợi cáp Thiết Vĩ căng cứng như dây đàn, rít lên những tiếng kít kít chói tai dưới sức kéo cực hạn của tảng đá ba tấn.
Cơn đau phản chấn từ lực kéo khổng lồ truyền qua cụm kim cấy thần kinh, dội ngược thẳng vào màng não của Nam. Anh trợn mắt rỉ máu, toàn thân co giật dữ dội trên ghế lái, các đầu ngón tay bấu chặt vào cần gạt cơ học đến mức móng tay bị lột ra, máu đỏ tươi chảy dài dọc theo cần gạt. Thùy trán của anh bỏng rát như bị tạt axit, xơ hóa thêm hai phần trăm dưới sức tải tàn bạo của dòng điện dã chiến.
"Lên... LÊN ĐI!" Nam gầm lên qua kẽ răng rỉ máu.
Tảng đá granite khổng lồ từ từ bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất mười phân.
"Triết! Kéo thằng bé ra! NHANH!" Khánh Quỳnh hét lớn.
Minh Triết bất chấp bả vai phải đang rỉ máu tươi xối xả, lao vào đống đổ nát, dùng cả hai tay ôm chặt lấy thân hình gầy gò của Út Welder kéo mạnh ra ngoài ngay trước khi sợi cáp Thiết Vĩ bị quá nhiệt quá tải, bốc khói đen khét lẹt và tuột xích tời.
*ẦM!*
Tảng đá granite rơi sụp xuống mặt đất, tạo ra một chấn động mạnh làm bụi đất bay mù mịt.
Đúng lúc đó, ánh đèn quét màu đỏ rực của robot Săn Mồi v1 quét thẳng vào bả vai rỉ sét của Lạc Hồng-01 đang nằm bò dưới bóng tối. Lưỡi cưa máy của nó rít lên điên cuồng, con quái thú bốn chân thu người lại, chuẩn bị lao vọt ra để xé nát buồng lái của Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!