Nhạc nềnSoaring

Ca Phẫu Thuật Trong Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái nóng hầm hập của khoang ngầm địa nhiệt sâu dưới Đường hầm dung nham nguội như một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực Hoài Nam. Bóng tối ở đây không đen hoàn toàn, nó bị nhuộm bởi thứ ánh sáng đỏ cam lập lòe, ma quái phát ra từ lò địa nhiệt trung tâm và dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực vẫn đang rò rỉ xối xả từ chân trái của cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01. Thứ chất lỏng hữu cơ sệt như máu tươi ấy nhỏ xuống nền đá nóng bỏng, tạo thành những tiếng xèo xèo rùng rợn và bốc lên mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc ozone cháy quá tải. Mùi lưu huỳnh, mùi rỉ sét và mùi thịt cháy khét lẹt từ hệ mạch sinh học bị tổn thương hòa quyện vào nhau, biến khoang ngầm thành một lò mổ cơ khí ngột ngạt.


Hoài Nam nằm trên chiếc cáng dã chiến dính đầy bụi chì, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của người chị quá cố Hoài An. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ áo khoác phi công cũ của anh—dấu vết rỉ máu từ tai trái sau trận quá tải Drift-Link trước đó—giờ đã cứng ngắc, cọ sát vào làn da cổ nhợt nhạt. Thùy trán của Nam co thắt dữ dội dưới sức tàn phá của hội chứng Quá Nhiệt Não Bộ (Brain Melt). Tế bào thần kinh bị thiêu đốt liên tục khiến anh rơi vào trạng thái mất trí nhớ ngắn hạn hoàn toàn về hai mươi tư giờ qua. Anh biết mình mang ba ống dung dịch Nepenthe rực sáng màu lam nhạt trong túi áo khoác, nhưng anh không thể nhớ nổi mình đã phải đánh đổi những gì ngoài sa mạc để có được chúng.


Ở góc khoang ngầm, Út Welder đang nằm mê man trên một đống bao tải phế liệu. Vết thương rách sâu trên đầu cậu bé do báng súng nện dã man từ trận càn quét trước vẫn tiếp tục rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc dã chiến xám xịt dính đầy muội than. Minh Triết đang quỳ bên cạnh, một tay giữ chặt dải băng gạc trên đầu Út, tay kia run rẩy quệt mồ hôi trộn lẫn muội than trên mặt. Vết bỏng điện sém đen trên vai áo của Minh Triết thật—di chứng tàn bạo từ trận tra tấn bằng roi điện áp thế cao của quân cảnh Cao Tiến—lại bục ra dưới sức căng cơ, rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi dọc theo bả vai của gã thợ máy trung thành.


"Quỳnh... chúng ta không có thời gian," Chú Sơn lên tiếng, giọng trầm hùng của người cựu binh già xé toạc tiếng rít của lò địa nhiệt. Ông ngồi trên chiếc xe lăn tự chế bằng bánh xích robot, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào khớp gối gãy nát của Lạc Hồng-01. "Lò phản ứng đã sập nguồn, nhưng hệ mạch sinh học của cỗ máy này đang tự hoại tử. Nếu không đại tu hệ thống thủy lực vai phải và làm mát trong vòng bốn mươi tám giờ, thằng nhóc này sẽ chết não vĩnh viễn cùng với linh hồn của chị nó."


Khánh Quỳnh đứng bên cạnh bệ nâng thủy lực dã chiến, gương mặt sắc sảo của người phụ nữ hai mươi tám tuổi hằn rõ vẻ mệt mỏi sau gọng kính tròn thông minh. Cô mặc bộ trang phục kỹ sư màu xám tro dính đầy muội than và dầu máy đen kịch. Nhìn Hoài Nam đang rên rỉ vô thức trên cáng, lòng cô thắt lại. Cô là người yêu cũ của Hoài An, cô mang trên vai món nợ tình cảm và mặc cảm tội lỗi tột cùng của kẻ sống sót. Cô không thể để Nam đi vào vết xe đổ của chị gái mình.


"Tôi biết," Khánh Quỳnh lạnh lùng đáp, cố che giấu sự lo lắng đang cào xé tâm can. "Nhưng hệ thống thủy lực vai phải của Lạc Hồng-01 bị rạn nứt cấu trúc nghiêm trọng. Hệ mạch sinh học hữu cơ chạy dọc vai đã bị cháy rối ren. Anh Bình không thể phân biệt được mạch dẫn nào còn sống hay đã chết bằng mắt thường. Nếu chúng ta đấu nối sai, dòng điện dội ngược sẽ nướng chín não bộ của Nam ngay lập tức."


"Để tôi... kết nối," một giọng nói khào khào, yếu ớt nhưng kiên định vang lên từ chiếc cáng dã chiến.


Hoài Nam đã tỉnh lại từ lúc nào. Anh chật vật chống tay ngồi dậy, đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất rực lên ánh sáng lam nhạt chập chờn của dòng điện sinh học vẫn chưa tan hết. Hai chân anh hoàn toàn bại liệt, lạnh ngắt dưới lớp chăn sờn rách, nhưng ý chí của anh thì nóng rực như dung nham.


"Nam! Cậu điên rồi sao?" Minh Triết lao tới, giữ chặt lấy bả vai Nam. "Thùy trán của cậu đang bị xơ hóa hai mươi mốt phần trăm! Cậu vừa thoát khỏi cơn co giật suýt chết não, giờ lại muốn cắm kim thần kinh vào gáy ư?"


"Triết... tôi phải làm," Nam nhìn thẳng vào mắt người bạn thân nhất, bàn tay run rẩy của anh siết chặt lấy cuốn sổ tay dính máu của Triết đang đặt bên cạnh cáng. "Chỉ có năng lực Cảm Nhận Rò Rỉ của tôi mới nhận biết được đường đi của dòng điện sinh học trong hệ mạch hữu cơ của Lạc Hồng. Nếu không kết nối thần kinh ở mức tối thiểu, anh Bình sẽ không thể hàn chính xác các sợi cáp sinh học. Chúng ta sẽ mất Lạc Hồng, mất chị An... và tất cả chúng ta sẽ bị chôn vùi dưới hầm tối này khi quân cảnh tràn xuống."


Khánh Quỳnh nhìn Nam, đôi môi cô mím chặt đến mức nhợt nhạt. Cô biết Nam nói đúng. Đây là một canh bạc điên rồ, nhưng là con đường sống duy nhất của họ. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại sự lý trí lạnh lùng của một kỹ sư trưởng:


"Được. Tôi sẽ thiết lập kết nối Drift-Link ở mức tối thiểu mười phần trăm. Tôi sẽ cắm các kim dẫn truyền phụ để theo dõi sát sao sóng não của cậu qua thiết bị Quỳnh-Link. Nếu nhịp tim của cậu vượt quá một trăm năm mươi hoặc thùy trán có dấu hiệu hoại tử, tôi sẽ kích hoạt giao thức ngắt khẩn cấp ngay lập tức."


Anh Bình, thợ máy thủy lực dã chiến với chiếc kính lúp một mắt chuyên dụng gắn chặt trên trán, run rẩy cầm lấy bộ kìm thủy lực bọc chì và mỏ hàn plasma cầm tay. Gương mặt gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi tái mét dưới ánh sáng đỏ cam của lò địa nhiệt. Gã biết rõ sai số một phần mười milimet của mỏ hàn cũng có thể biến buồng lái thành một cái lò thiêu sống phi công.


Bốn thợ mỏ vạm vỡ của Liên minh thợ mỏ địa nhiệt phối hợp cùng Minh Triết, cẩn thận nhấc thân thể tàn phế của Hoài Nam đặt vào ghế lái tối tăm của Lạc Hồng-01. Buồng lái mở toang, bốc lên mùi đồng cổ và mùi hóa chất nồng nặc. Nam ngồi vào ghế lái, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được cái lạnh buốt giá của lớp nhựa gel khô khốc dưới lưng.


"Chuẩn bị kết nối phụ," Khánh Quỳnh ra lệnh. Cô leo lên bệ đỡ bên hông buồng lái, tay cầm cụm kim cấy thần kinh rỉ sét màu đồng cổ. Đôi bàn tay thon dài dính đầy muội than của cô run nhẹ khi cô ghé sát vào sau gáy Nam.


*PHẬP!*


Một cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát ngay lập tức dọc theo cột sống của Nam. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi nướu, vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra, vị máu tanh nồng ứa đầy khoang miệng. Cụm kim cấy thần kinh găm thẳng vào màng não và dịch tủy của anh, thiết lập đường truyền dữ liệu sinh học song song với hệ thống máy tính của cơ giáp. Trên màn hình thiết bị Quỳnh-Link cầm tay của Khánh Quỳnh, các dải thông số sóng não Delta của Nam hiển thị bằng những đường răng cưa màu cam nhấp nháy liên tục.


"Drift-Link thiết lập ở mức mười phần trăm. Sóng não ổn định ở ngưỡng chịu tải tối thiểu. Bình! Bắt đầu đi!" Khánh Quỳnh hét lên qua tiếng rít của lò địa nhiệt.


Anh Bình leo lên vai phải của Lạc Hồng-01, nơi hệ thống ống dẫn dầu áp lực cao bị rách nát loang lổ. Gã dùng kìm thủy lực bóp chặt ống dẫn dầu cũ bị rách để ngăn dòng dầu đỏ sinh học tiếp tục rò rỉ. Ngay khi gã siết chặt kìm, một luồng điện rò rỉ từ lò phản ứng sập nguồn đột ngột dội ngược dọc theo khung xương titan, truyền thẳng qua cụm kim cấy thần kinh vào não bộ của Nam.


"A... A... ARGGGH!"


Hoài Nam hét lên đau đớn, toàn thân co giật dữ dội trên ghế lái. Hai mắt anh trợn trừng, đồng tử rực lên sắc lam neon chập chữa. Nhịp tim của anh trên màn hình Quỳnh-Link vọt lên một trăm năm mươi nhịp trên phút. Dòng điện sinh học lỏng như axit nung đỏ đang thiêu cháy từng sợi dây thần kinh vận động dọc cột sống anh.


"Dừng lại! Bình, dừng lại ngay!" Minh Triết gào lên, gã định lao vào buồng lái để giật đứt dây cáp thần kinh nhưng bị Chú Sơn dùng tay trần chặn lại.


"Không được ngắt đột ngột! Nếu ngắt bây giờ, xung lực dội ngược sẽ phá hủy hoàn toàn thùy trán của cậu ta!" Chú Sơn gầm lên, đôi mắt ông rực sáng sát khí chiến trận. "Nam! Vận dụng kỹ thuật thở! Giữ tỉnh táo!"


Trong buồng lái tối tăm rực sáng các sợi cáp thần kinh màu lam neon, Hoài Nam nghiến răng chịu đựng nỗi đau thấu xương tủy. Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ ý chí để thực hiện chu kỳ hít vào bốn giây, nín thở bốn giây, thở ra bốn giây—kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim Trạng Thái Tĩnh mà bác sĩ Minh Châu từng truyền dạy. Nhịp thở của anh dần trở nên chậm rãi, đều đặn. Nhịp tim trên màn hình hạ về mức một trăm hai mươi nhịp trên phút, mồ hôi trán tuôn ra đầm đìa như tắm, hòa cùng vệt máu tươi mới trào ra từ màng tang.


Nam đưa bàn tay trần run rẩy của mình ra ngoài buồng lái, đặt trực tiếp lên đống dây dẫn thần kinh sinh học dính đầy dầu đỏ hữu cơ rò rỉ ở vai phải cơ giáp. Năng lực Cảm Nhận Rò Rỉ (Xúc giác điện) được kích hoạt. Thông qua da thịt của bàn tay trần, anh cảm nhận được một dòng điện rò rỉ siêu nhỏ, lạnh buốt và sắc lẹm như lưỡi dao chạy qua các thớ cơ hữu cơ của cỗ máy.


"Ở đây..." Nam thào thào, ngón tay trỏ dính máu của anh chỉ chính xác vào một khe hở nhỏ khuất sau dầm chịu lực số bốn. "Sợi cáp dẫn truyền thần kinh số ba... nó bị nứt ngầm... dòng điện đang rò rỉ ra vỏ thép..."


Khánh Quỳnh bàng hoàng nhìn theo ngón tay của Nam. Đúng là ở đó có một vết nứt siêu nhỏ mà máy quét phổ quang của cô không thể phát hiện ra do bị nhiễu bức xạ địa nhiệt. Cô lập tức dùng thiết bị kết nối Quỳnh-Link hiệu chỉnh lại thông số đầu ra của bộ lọc thần kinh, đồng thời cấy một bộ ngắt mạch dã chiến vào cổng gáy của Nam để hấp thụ luồng xung lực dội ngược.


"Bình! Hàn sợi cáp số ba! Dùng mỏ hàn plasma nhanh lên!" Quỳnh ra lệnh.


Anh Bình đưa đầu mỏ hàn plasma rực sáng ngọn lửa xanh lét ghé sát vào sợi cáp sinh học chính. Ngay khi sức nóng cực đại của plasma chạm vào lớp vỏ hữu cơ, các thớ cơ sinh học của Lạc Hồng-01 co rút lại dữ dội như bị tạt axit, bốc lên một làn khói đen khét lẹt mùi thịt cháy. Hệ mạch hữu cơ của cơ giáp bắt đầu có dấu hiệu hoại tử nhiệt.


"Dừng lại! Ngọn lửa plasma thông thường quá nóng! Nó đang thiêu cháy sợi cáp sinh học chính!" Khánh Quỳnh hét lên đầy hoảng loạn. "Nếu tiếp tục hàn nhiệt, hệ thần kinh của Lạc Hồng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn!"


"Chết tiệt! Chúng ta không có mỏ hàn sinh học chuyên dụng ở đây!" Anh Bình tuyệt vọng hét lên giữa tiếng rít của lửa.


"Dùng phương pháp thủ công! Quy tắc bảo trì Xương Sắt!" Chú Sơn ra lệnh từ phía dưới xe lăn. "Bình, tắt mỏ hàn plasma đi! Dùng búa gõ nguội và đinh tán chịu lực bọc chì để căn chỉnh cơ học các khớp thủy lực chân và vai! Chúng ta phải dùng sức người để gò lại khung xương titan mà không được dùng nhiệt!"


Anh Bình lập tức tắt mỏ hàn plasma, vứt nó xuống nền đá nóng bỏng tạo thành một tiếng "bộp" khô khốc. Gã vơ lấy chiếc búa tạ gõ xỉ bằng đồng đỏ và những chiếc đinh tán chịu lực bọc chì. Tiếng búa gõ đập chan chát vào các tấm giáp thép rỉ sét bắt đầu vang lên dồn dập, vang vọng khắp khoang ngầm tối tăm. Mỗi nhát búa nện xuống khung xương của Lạc Hồng-01 truyền một lực chấn động vật lý cực mạnh qua liên kết Drift-Link 1:1, dội thẳng vào màng não của Hoài Nam.


Nam trợn mắt rỉ máu, toàn thân anh giật nảy lên theo từng nhịp búa nện. Cảm giác như có một bàn tay khổng lồ bằng thép đang nện búa trực tiếp vào hộp sọ và cột sống của anh. Tai trái của anh lại rỉ máu tươi dính đầy cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An. Nhưng anh vẫn không ngắt kết nối. Anh bấu chặt các đầu ngón tay dính máu vào mép ghế lái, dùng trực giác xúc giác điện để hướng dẫn Anh Bình căn chỉnh từng khớp nối thủy lực.


"Nhát búa vừa rồi... làm lệch khớp vai phải một ly... Bình, gõ nhẹ sang bên trái... Đúng thế... Giữ chặt áp lực dầu..."


Ca phẫu thuật cơ khí sinh học phức tạp và thô bạo diễn ra trong suốt ba giờ đồng hồ nghẹt thở. Mồ hôi của Nam, Triết, Quỳnh và Bình chảy thành dòng, nhỏ xuống nền đá nóng bỏng bốc hơi nghi ngút. Dưới sự chỉ dẫn bằng trực giác rỉ máu của Nam, Anh Bình đã gò lại thành công khớp vai phải và gia cố hệ thống ống dẫn dầu thủy lực bằng các tấm giáp Scrap Titanium phế liệu.


"Mối hàn thần kinh cuối cùng... đã kết nối thành công," Khánh Quỳnh thở hắt ra, đôi bàn tay dính đầy muội than của cô run rẩy rút thiết bị Quỳnh-Link khỏi cổng gáy Nam. Hệ thống tản nhiệt Cool-X dã chiến được quấn quanh buồng lái rít lên tiếng xì dầu áp lực, hạ nhiệt độ buồng lái xuống mức an toàn.


Nhưng ngay khi mối hàn thần kinh cuối cùng được nối, một luồng điện tích khổng lồ từ lò phản ứng hạt nhân đột ngột bùng phát, phóng thẳng vào màng não của Nam. Toàn bộ các màn hình hiển thị trong buồng lái phụt tắt, chỉ còn lại một màu lam neon rực rỡ và độc hại.


Ý thức của Hoài Nam đột ngột bị giật mạnh, kéo tuột ra khỏi thể xác sinh học của anh. Anh cảm thấy mình đang rơi tự do vào một khoảng không vô tận, tối tăm và lạnh lẽo.


Đây là Vực sâu ký ức (Drift Space).


Trong không gian nhận thức ảo mờ ảo đầy những mảnh vỡ ký ức lơ lửng, ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của người chị quá cố Hoài An đột ngột xuất hiện trước mặt anh. Gương mặt mờ ảo chập chờn của chị dính đầy những dải băng thông dữ liệu rỉ sét. Đôi mắt chị rực sáng sắc lam neon đầy hoảng loạn, dòng nước mắt kỹ thuật số màu lam chảy dài trên gương mặt hư ảo.


Chị Hoài An lao tới, ôm chặt lấy linh hồn của Nam, giọng nói kép méo mó, đứt quãng của chị vang lên đầy khẩn thiết, dội thẳng vào nhận thức của anh:


"Nam! Trốn đi! Chúng đang quét địa chấn từ phía trên! H hạm đội đặc nhiệm... đang khóa mục tiêu vào chúng ta! Chạy đi... em trai!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!