Nhạc nềnSoaring

Nơi Sâu Thẳm Nóng Rực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bộc phá từ trên đỉnh đầu dội xuống qua những lớp đá sập, nghe đục ngầu nhưng chấn động thì chạy dọc theo những đốt sống tủy của Hoài Nam. Đá hộc từ trần Đường hầm dung nham nguội lả tả rơi xuống, va vào lớp vỏ thép rỉ sét của cỗ cơ giáp sinh học Lạc Hồng-01 đang nằm nghiêng lệch trên chiếc xe kéo dã chiến dính đầy bụi chì. Không khí đặc quánh, nóng hừng hực và nồng nặc mùi lưu huỳnh của thế giới ngầm địa nhiệt như muốn thiêu cháy hai lá phổi đang rách nát của Nam dưới lớp mặt nạ lọc khí carbon đã hỏng.


"Kéo! Triết, bám chặt lấy xích neo!"


Khánh Quỳnh hét lên, giọng cô khản đặc giữa tiếng rít ken két của ròng rọc thép. Đôi bàn tay vốn chỉ quen gõ bàn phím hiệu chỉnh của cô giờ đây rộp đỏ, dính đầy mỡ máy đen kịt khi cô cố ghì chặt sợi xích chịu tải.


Bên cạnh cô, Minh Triết đang dùng cả tấm lưng trần để đẩy bánh xe kéo dã chiến vượt qua một gờ đá nhọn. Vết bỏng điện sém đen trên vai áo của Minh Triết thật—di chứng tàn bạo từ trận tra tấn bằng roi điện áp thế cao của quân cảnh Cao Tiến—lại bục ra dưới sức căng cơ cực hạn. Máu tươi rỉ ra, hòa cùng muội than đen kịt chảy dài dọc theo bả vai của gã thợ máy trung thành. Triết không kêu lấy một tiếng, gã chỉ nghiến răng đến mức bật máu nơi nướu, đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất nhìn chằm chằm vào cỗ cơ giáp khổng lồ đang rò rỉ dầu đỏ xối xả.


Dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả từ chân trái Lạc Hồng-01 chảy dài dọc theo vách đá rỉ sét của đường hầm ngầm, nhỏ xuống nền đá nóng bỏng tạo thành những tiếng xèo xèo rùng rợn. Thứ chất lỏng hữu cơ sệt như máu tươi ấy bốc lên mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc ozone cháy quá tải, vẽ nên một vệt đường đi không thể xóa nhòa.


"Nam! Đừng nhắm mắt! Nhìn tôi này!" Triết khàn giọng hét lên khi thấy đầu của Nam ngoẹo sang một bên trên chiếc cáng kéo phụ lực.


Hoài Nam nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ áo khoác phi công cũ của Nam—dấu vết rỉ máu từ tai trái của anh sau trận quá tải Drift-Link trước đó—giờ đã cứng ngắc, cọ sát vào làn da cổ nhợt nhạt của anh. Thùy trán của Nam đang co thắt dữ dội dưới sức tàn phá của hội chứng Quá Nhiệt Não Bộ (Brain Melt). Tế bào thần kinh bị đốt cháy liên tục khiến anh rơi vào trạng thái mất trí nhớ ngắn hạn hoàn toàn về hai mươi tư giờ qua. Anh nhìn Minh Triết, nhìn Khánh Quỳnh bằng ánh mắt mông lung, trống rỗng tột cùng. Anh biết mình mang ba ống dung dịch Nepenthe rực sáng màu lam nhạt trong túi áo khoác, nhưng anh không thể nhớ nổi mình đã phải đánh đổi những gì ngoài sa mạc để có được chúng.


*ẦM!*


Một đợt nổ bộc phá khác từ phía trên dội xuống, gần hơn, dữ dội hơn. Trần đá phía sau họ đổ sụp hoàn toàn, chặn đứng lối thoát duy nhất trở lại mặt đất. Đúng lúc chiếc xe kéo dã chiến suýt lật nhào xuống vực sâu địa nhiệt, một bóng người ngồi trên chiếc xe lăn tự chế bằng bánh xích robot lao ra từ bóng tối của ngã rẽ đường hầm.


"Đấu nối cáp tời vào dầm chịu lực số bốn! Nhanh lên!"


Giọng nói trầm hùng, đầy uy quyền xé toạc màn khói lưu huỳnh. Đó là Chú Sơn, cựu thợ máy quân đội bị liệt nửa người dưới, người dẫn dắt Liên minh thợ mỏ địa nhiệt. Đi theo ông là bốn thợ mỏ vạm vỡ mang theo cuốc chim và búa thủy lực dã chiến.


Nhận được mệnh lệnh, hai thợ mỏ lao tới phụ lực cùng Triết, giật mạnh sợi xích neo bọc chì, găm chặt đầu móc vào một mỏm đá dung nham nguội. Chiếc xe kéo dã chiến khựng lại sát mép vực trong gang tấc. Lạc Hồng-01 được hạ đặt an toàn xuống nền đá nóng hầm hập của một khoang ngầm rộng lớn, nơi lò địa nhiệt trung tâm đang tỏa ra thứ ánh sáng đỏ cam ma quái.


Chú Sơn quay bánh xe lăn tiến lại gần cỗ cơ giáp rỉ sét. Đôi mắt sắc sảo của người cựu binh già quét qua khung xương titan và những thớ cơ sinh học đang co thắt vô thức của Lạc Hồng-01. Gương mặt phong sương của ông biến đổi từ kinh ngạc sang kính trọng tột cùng. Ông thầm thì:


"Hợp kim titan-sinh học... Đây là dòng Lạc Hồng đời đầu. Không ngờ di sản của Nguyễn Hoài Sơn vẫn còn tồn tại."


Ông chưa kịp dứt lời thì từ phía chiếc cáng dã chiến, Hoài Nam đột ngột co giật dữ dội. Hai mắt anh trợn trừng, đồng tử co rút lại rồi rực lên sắc lam neon chập chờn của trạng thái Quá Nhiệt Não Bộ. Dòng điện sinh học dội ngược từ lò phản ứng hạt nhân đã sập nguồn của Lạc Hồng-01 đang chạy ngược dọc theo tủy sống của Nam, thiêu cháy các cổng cắm kim thần kinh sau gáy anh.


"Nam!" Triết lao tới giữ chặt lấy bả vai Nam, nhưng luồng điện rò rỉ từ người Nam mạnh đến mức đánh bật Triết văng ra ngoài, làm sém đen thêm bả vai đang bị bỏng của gã.


"Tránh ra! Cậu ta đang bị sốc phản vệ thần kinh ngược!" Chú Sơn hét lên, tay đẩy bánh xe lăn áp sát buồng lái Lạc Hồng-01. "Quỳnh! Lấy đá lạnh địa nhiệt bọc vào vải, áp chặt vào thùy trán của cậu ta ngay lập tức để hạ nhiệt màng não!"


Khánh Quỳnh nhanh chóng nhặt một khối đá thạch anh lạnh bám đầy muối khoáng dưới vách hang, quấn vội vào chiếc khăn mùi soa dính đầy dầu mỡ rồi áp chặt lên trán Nam. Hơi nước rít lên xèo xèo khi chạm vào làn da nóng bỏng của anh.


Trong lúc đó, Chú Sơn dùng bàn tay chai sạn thọc sâu vào gầm ghế lái của Lạc Hồng-01. Dù bị liệt hai chân, phần thân trên của ông vẫn giữ được lực lượng của một thợ máy quân đội kỳ cựu. Ông gạt phăng lớp vỏ bảo vệ rỉ sét, tìm thấy cụm cầu chì sạc điện sinh học thủ công đang đỏ rực vì quá tải. Không hề do dự, Chú Sơn dùng chiếc kìm cách điện bọc chì bóp mạnh, dứt khoát bẻ gãy lõi cầu chì.


*XẸT!*


Một tia lửa điện màu lam phóng ra, hất tung chiếc kìm khỏi tay Chú Sơn. Nhưng dòng điện sinh học dội ngược lập tức bị ngắt quãng. Cơn co giật của Nam dịu dần, anh lịm đi trên cáng, hơi thở đứt quãng, khóe mũi rỉ ra một vệt máu tươi mới ấm nóng, chảy tràn lên vệt máu khô cũ trên cổ áo khoác phi công của chị An.


Anh Bình, thợ máy thủy lực của xưởng số 9, lúc này mới dám chạy đến bên khớp chân trái của Lạc Hồng-01. Nhìn dòng dầu đỏ sinh học vẫn rò rỉ xối xả, anh vội vàng vác ống bơm áp lực chứa dầu máy công nghiệp thông thường định bơm vào đường ống dẫn để cứu vãn áp suất.


"Đừng bơm thứ rác thải đó vào!" Chú Sơn gầm lên cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn. Anh Bình đã nhấn vòi bơm. Ngay khi thứ dầu máy tổng hợp chạm vào hệ mạch hữu cơ bên trong chân cơ giáp, các sợi cơ sinh học của Lạc Hồng-01 co rút lại dữ dội như bị tạt axit. Thứ dầu máy bốc cháy ngay lập tức bên trong mạch dẫn, phun ra một làn khói đen kịt, khét lẹt mùi thịt cháy và ozone quá tải. Hệ thống tự động đào thải của cơ giáp rít lên tiếng xì áp lực chói tai, đẩy ngược toàn bộ chất lỏng ra ngoài.


"Chết tiệt!" Anh Bình ngã nhào ra sau, ho sặc sụa vì khói độc.


Lạc Hồng-01 gục hẳn xuống nền đá nóng, khớp chân trái rã rời, cánh tay phải buông thõng bất động. Cỗ cơ giáp đã mất hoàn toàn khả năng di chuyển tự động. Nam nằm trên cáng, hai chân hoàn toàn liệt ngoài đời thực, bất động lạnh ngắt dưới lớp chăn sờn rách.


Chú Sơn lăn xe lại gần, gương mặt nghiêm nghị dính đầy muội than nhìn thẳng vào Minh Triết và Khánh Quỳnh đang kiệt sức. Giọng ông trầm xuống, mang theo sức nặng của một bản án tử hình đang lơ lửng:


"Cơ giáp sinh học cổ đại không hoạt động giống như những đống sắt vụn của tập đoàn Hàn Thiết. Hệ thống thần kinh của nó liên kết trực tiếp với tế bào sống của phi công. Thứ dầu máy rẻ tiền của các người vừa làm cháy một phần hệ mạch hữu cơ ở chân trái của nó."


Ông chỉ tay vào vệt khói đen vẫn đang rỉ ra từ khớp chân gãy nát của Lạc Hồng-01, rồi nhìn sang Hoài Nam đang hôn mê sâu:


"Nếu các người không tìm được dung dịch tản nhiệt Cool-X nguyên chất để hạ nhiệt buồng lái, và thép hợp kim titan sinh học để gò lại khớp gối cho nó trong vòng bốn mươi tám giờ tới... toàn bộ các sợi cáp thần kinh sinh học kết nối giữa bộ não của thằng nhóc này và linh hồn trong buồng lái sẽ bị hoại tử hoàn toàn. Lúc đó, cả hai chị em chúng nó sẽ biến thành những xác chết cơ khí không hơn không kém."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!