Đường Ngầm Ly Khai
Tiếng súng báo động từ phía trên dội xuống qua những khe hở của tấm grating sắt, nghe đục ngầu và méo mó dưới làn mưa axit tầm tã. Những giọt hóa chất độc hại chảy dọc theo vách đá rỉ sét của hầm ngầm, bốc lên mùi hăng nồng của lưu huỳnh trộn lẫn với mùi khét lẹt của sắt thép bị ăn mòn. Dưới lòng đất sâu mười mét, không khí đặc quánh và nóng bức như một lò bánh mì bị bịt kín.
"Ráng lên! Kéo mạnh cánh tay đòn thủy lực bên phải!" Giọng Minh Triết khàn đặc, gầm lên giữa những tiếng rít chói tai của xích kéo cơ học.
Bả vai phải của Triết tì chặt vào thanh kéo bằng thép hộp. Vết bỏng điện sém đen trên vai áo của cậu—vết tích tàn nhẫn từ những luồng roi điện áp thế cao của quân cảnh—lại bục ra dưới sức căng cơ bắp, rỉ máu thấm qua lớp vải rách nát dính đầy muội than. Bên cạnh cậu, Khánh Quỳnh đang hai tay ôm chặt lấy bảng điều khiển dã chiến của chiếc xe kéo thủy lực, mồ hôi chảy ròng ròng qua gọng kính tròn, làm nhòe đi những dòng thông số áp suất đang tụt dốc thê thảm trên màn hình Quỳnh-Link.
Trên chiếc xe kéo dã chiến, cỗ cơ giáp sinh học Lạc Hồng-01 nằm nghiêng lệch như một gã khổng lồ bại trận. Khớp chân trái bị phá hủy hoàn toàn của nó đang rò rỉ xối xả dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực. Thứ chất lỏng sệt, đỏ tươi như máu tươi ấy phun ra theo từng nhịp co thắt của hệ mạch hữu cơ bên trong khung xương titan, chảy dài dọc theo vách đá rỉ sét của đường hầm, tỏa ra thứ mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc bức xạ và ozone cháy quá tải.
"Nam! Nghe tôi nói không Nam? Đừng nhắm mắt!"
Út Welder vừa chạy khập khiễng vừa khóc, một tay cậu bé ôm chặt lấy vết thương rách sâu trên đầu do báng súng nện, máu tươi chảy xối xả qua kẽ ngón tay đen nhẻm, tay còn lại cố gắng đỡ lấy bả vai Hoài Nam đang nằm mê man trên cáng kéo phụ lực. Cậu bé mới mười lăm tuổi, khuôn mặt lấm lem bùn đất và bụi chì, nhưng đôi mắt ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn thấy vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An mà Nam đang mặc. Vệt máu ấy đã đóng thành một mảng cứng ngắc, tanh nồng, như một dấu ấn của sự chết chóc đang chực chờ nuốt chửng lấy người anh nuôi của cậu.
Hoài Nam nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Thùy trán của anh co thắt dữ dội dưới sức tàn phá của vùng xơ hóa thần kinh đã chạm ngưỡng hai mươi mốt phần trăm. Mỗi hơi thở của anh là một sự tra tấn thể xác, hai chân bại liệt hoàn toàn ngoài đời thực của anh lạnh ngắt, không còn chút cảm giác. Trong túi áo khoác phi công cũ, ba ống dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe nguyên chất vẫn phát ra thứ ánh sáng màu lam nhạt chập chờn, phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, rỉ máu tươi đã khô nơi tai trái của anh.
"Chúng ta... đang đi đâu?" Giọng Nam thào thào, mông lung và trống rỗng. Cơn mất trí nhớ ngắn hạn của cú quá tải Drift-Link trước đó đã xóa sạch toàn bộ ký ức của anh về cuộc chiến ngoài hoang mạc. Anh không nhớ vì sao mình lại có ba ống thuốc này, không nhớ vì sao xưởng số 9 lại sụp đổ, và đáng sợ hơn cả là anh không thể nhớ nổi khuôn mặt của bác Sáu.
"Xuống Đường hầm dung nham nguội, Nam ạ!" Triết hét lên, tiếng xích kéo rít lên ken két trên nền đá dốc. "Bác Sáu đang ở phía trên giữ cửa. Chúng ta phải đưa cậu và Lạc Hồng xuống dưới trước khi quân cảnh mang máy quét địa chấn đến!"
Đường hầm dung nham nguội mở ra trước mắt họ như một cái miệng quái thú tối tăm, ngột ngạt. Đây vốn là một hệ thống đường hầm tự nhiên dẫn sâu vào lòng đất hành tinh Hoàng Sa, được liên minh thợ mỏ địa nhiệt sử dụng làm lối đi bí mật để tránh sự kiểm soát của tập đoàn Hàn Thiết. Nhiệt độ bên dưới tăng lên nhanh chóng theo từng mét dốc, hơi nóng bốc lên hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc khiến phổi của Nam bỏng rát dưới lớp mặt nạ lọc khí carbon đã rách nát.
*ẦM! ẦM!*
Những tiếng nổ lớn dội xuống từ trần hầm ngầm phía sau. Chấn động mạnh đến mức những mảng đá rỉ sét từ vách hầm lả tả rơi xuống, suýt chút nữa đè sụp chiếc xe kéo thủy lực.
"Chúng nó bắt đầu dùng mìn bộc phá dọn dẹp đống đổ nát của xưởng rồi!" Khánh Quỳnh nghiến răng, tay gạt mạnh cần xả áp để tăng tốc độ xe kéo. "Dòng dầu đỏ của Lạc Hồng rò rỉ quá nhiều, máy quét phổ quang của quân cảnh sẽ phát hiện ra vết dầu thấm qua sàn bê tông chỉ trong vài phút. Bác Sáu... bác ấy không thể giữ chân chúng lâu hơn được nữa!"
Nam cố gượng dậy, nhưng cơn co thắt mạch máu não đột ngột giật mạnh dọc cột sống khiến anh hét lên một tiếng đứt quãng, toàn thân co quắp lại trên cáng. Hệ thống tủy sống bị liệt tạm thời do di chứng quá tải thần kinh đang bài xích dữ dội với cơ thể sinh học của anh. Anh bất lực nhìn Minh Triết đang dùng hết sức lực tàn dư, bả vai rách nát rỉ máu để đẩy cỗ máy khổng lồ rỉ sét trượt xuống dốc đá trơn trượt đầy bùn axit.
"Triết... bỏ tôi lại đi..." Nam nghẹn ngào, những giọt mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy dài trên má. "Cơ giáp hỏng rồi... tôi cũng không nhớ nổi... tôi chiến đấu vì cái gì nữa..."
"Câm mồm!" Triết gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất nhìn thẳng vào Nam. "Chị An đã hy sinh để cậu sống sót! Bác Sáu đã chấp nhận bỏ cái xưởng này để giữ lại mạng cho cậu! Út Welder bị đánh nát đầu cũng không hé răng khai nửa lời! Cậu nghĩ cậu có quyền được từ bỏ sao, Hoài Nam?"
Câu nói của Triết như một nhát búa nện thẳng vào tâm trí trống rỗng của Nam. Anh bấu chặt tay vào mép cáng sắt, cảm giác tội lỗi của kẻ sống sót dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Đúng thế, anh không có quyền gục ngã. Dù trí nhớ có bị xóa sạch, dù cơ thể có bị tàn phá thành một phế nhân, anh vẫn phải sống để đưa những con người trung nghĩa này thoát khỏi địa ngục.
Ngay phía sau họ, từ lối vào hầm ngầm thủy lực số hai trên mặt đất, một tiếng nổ kinh hoàng khác vang lên, kèm theo tiếng hét khàn đặc của bác Sáu vọng qua đường ống thông gió:
"Chạy đi! Đóng cửa hầm ngầm lại!"
Tiếng hét bị cắt đứt bởi tiếng báng súng nện mạnh và tiếng roi điện nổ xèo xèo của lính tuần tra Sư đoàn 4. Bác Sáu đã chủ động kích nổ một lượng mìn phế liệu nhỏ dự phòng dưới chân giàn nâng thủy lực để đánh sập lối vào hầm chứa, chấp nhận chôn vùi toàn bộ xưởng bảo dưỡng số 9 bề nổi—tài sản tích lũy mười lăm năm của ông—để tạo ra một bức tường đá ngăn cách hoàn toàn lối thoát của tổ cơ khí với bầy đặc nhiệm phía trên.
*ẦM... CẠCH... RẮC!*
Hàng vạn tấn đá hộc và phế liệu thép đổ sụp xuống, lấp kín hoàn toàn lối vào hầm thủy lực số hai. Tiếng đất đá sạt lở rầm rập kéo dài hơn một phút, bụi chì và khói thuốc súng xám xịt tràn vào đường hầm dung nham nguội, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng yếu ớt từ mặt đất dội xuống. Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy cả đội, chỉ còn lại ánh sáng màu lam nhạt chập chờn từ ba ống Nepenthe trong túi áo của Nam và vệt dầu đỏ sinh học rực sáng yếu ớt dưới đất.
Út Welder kiệt sức ngã quỵ xuống cạnh cáng của Nam, hơi thở yếu ớt, máu từ vết thương trên đầu vẫn không ngừng rỉ ra. Triết buông thanh kéo thép, đổ gục người xuống vách đá nóng hổi, bả vai phải bị bỏng điện sém đen giờ đây dính đầy muội than và máu tươi chảy dài.
Khánh Quỳnh run rẩy bật chiếc đèn pin dã chiến cầm tay. Ánh sáng vàng vọt quét qua những gương mặt lấm lem, kiệt quệ và cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 đang rò rỉ dầu đỏ xối xả. Họ đã trốn thoát xuống Đường hầm dung nham nguội, tạm thời thoát khỏi sự truy quét của máy quét địa chấn, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Xưởng số 9 đã biến thành tro tàn, bác Sáu bị bắt giữ, Út Welder bị thương nặng, và họ chính thức trở thành những kẻ ly khai ngoài vòng pháp luật, bị cô lập hoàn toàn dưới lòng đất sâu với lượng dưỡng khí hạn chế.
Triết từ từ ngồi dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cậu thò bàn tay dính đầy dầu máy vào túi bảo hộ, rút ra một cuốn sổ tay nhỏ dính đầy vết máu khô và muội than. Đó là cuốn Nhật ký chắp vá—nơi Triết tự tay ghi lại tất cả những thói quen, tên tuổi và lời hứa của Nam để giúp anh định vị lại bản ngã sau mỗi lần mất trí nhớ.
Triết đặt cuốn sổ dính máu vào bàn tay run rẩy của Nam. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu của bạn, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết tột cùng:
"Đọc đi, Nam. Đọc để nhớ lại cậu là ai, và tại sao chúng ta lại phải trốn chạy dưới lòng đất này."
Hoài Nam run rẩy mở cuốn sổ tay. Nét chữ nguệch ngoạc của Triết hiện lên dưới ánh đèn pin chập chờn, ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất về cuộc đời anh, về người chị Hoài An đã khuất, về lời hứa chế tạo cơ giáp bay vượt qua bầu khí quyển ô nhiễm của Hoàng Sa-Beta. Từng trang giấy dính máu là một minh chứng tàn nhẫn cho sự tàn phá của cỗ máy Lạc Hồng lên não bộ anh, nhưng cũng là sợi dây liên kết duy nhất giữ anh lại với thế giới loài người.
Nam nuốt nước mắt vào trong, siết chặt cuốn sổ tay dính máu trong lòng bàn tay phải dính đầy bụi chì. Anh nhìn về phía cỗ cơ giáp rỉ sét đang rò rỉ dầu đỏ xối xả bên cạnh, ánh mắt bỗng rực lên một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Anh hứa, bằng cả sinh mệnh tàn phế này, anh sẽ chiến đấu đến cùng để đưa đồng đội ra ngoài ánh sáng, để vạch trần bộ mặt thật của Cao Tiến, dù có phải xóa sạch hoàn toàn bản ngã của bản thân.
Đúng lúc đó, một tiếng động trầm đục, rền rĩ dội lại từ phía cửa hầm bị sập phía trên.
*UỲNH... UỲNH... UỲNH!*
Tiếng bộc phá hạng nặng của quân cảnh Sư đoàn 4 bắt đầu nổ vang trên trần đường hầm ngầm. Chúng đang điên cuồng dùng thuốc nổ để phá đá, mở đường xuống lòng đất để săn lùng chiếc cơ giáp cổ và diệt khẩu họ bằng mọi giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!