Nhạc nềnSoaring

Bên Dưới Nền Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bíp của kíp nổ dẹt gắn trên bốn góc tấm thép sàn bàn nâng thủy lực số hai rít lên đều đặn, lạnh lùng xé toạc bầu không khí ngột ngạt của Khoang bảo dưỡng số 9. Mười giây. Đó là tất cả những gì còn lại trước khi tấm sàn thép dày ngăn cách mặt đất và hầm ngầm bí mật bị thổi bay thành trăm mảnh phế liệu.


Tôi quỳ rạp dưới nền đất nện dính đầy dầu thải đen kịt, một bên vai ê ẩm do báng súng nện lúc nãy, thùy trán co thắt từng cơn dữ dội. Bên cạnh tôi, Minh Triết đang co giật nhẹ, vết bỏng điện sém đen trên vai áo bảo hộ bốc lên làn khói mỏng mùi vải cháy và da thịt khét lẹt. Đôi mắt Triết trợn trừng vì đau đớn, nhưng gã vẫn cố dùng bàn tay còn lại bấu chặt lấy gấu áo khoác phi công cũ kỹ của chị Hoài An mà tôi đang mặc, miệng mấp máy không ra hơi: "Nam... chạy..."


Đội trưởng Hùng đứng cách đó ba bước, nụ cười méo mó tàn nhẫn hằn rõ trên khuôn mặt đầy sẹo. Gã đang xoay xoay mảnh hợp kim titan-sinh học cổ nhặt được từ túi áo tôi, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tham lam tột độ của kẻ vừa đánh hơi thấy một kho báu khổng lồ. Gã không thèm nhìn chúng tôi, chỉ hướng về phía toán lính tuần tra Hàn Thiết đang lùi lại phòng thủ: "Tránh ra xa! Khi mìn nổ, gom toàn bộ phế liệu cấm bên dưới lên. Thằng nhóc này và lão già kia, nếu còn thở thì xích lại mang về phòng thí nghiệm."


Tám giây.


Tôi nhìn vệt xích bọc thép rỉ sét của bàn nâng thủy lực số hai. Tôi biết rõ kết cấu của hầm ngầm bên dưới—nơi cha tôi, ông Nguyễn Hoài Sơn, đã dùng cả đời để đào sâu mười mét dưới lòng đất khu ổ chuột Sắt Rỉ, bọc kín bằng các tấm chì dày để chống lại sóng radar quét nhiệt của tập đoàn. Nếu mìn bộc phá nổ trực diện từ phía trên, xung lực cực đại sẽ ép sập toàn bộ hệ thống dầm đỡ chịu lực, chôn vùi cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 vào đống đổ nát vĩnh viễn.


Tôi không thể để điều đó xảy ra. Tôi đã hèn nhát sống sót sau tai nạn của chị Hoài An mười năm trước, nhưng hôm nay, tôi sẽ không trốn chạy nữa.


Sáu giây.


Tên lính tuần tra đang giẫm chặt lên chân trái của tôi bắt đầu lơ là cảnh giác, gã hơi nghiêng người nhìn về phía kíp nổ đang nhấp nháy ánh đỏ. Trực giác thợ máy của tôi hoạt động với công suất tối đa. Tôi quan sát thấy khớp gối bên phải của bộ giáp tuần tra gã đang mặc bị rò rỉ một vệt dầu thủy lực màu vàng nhạt—một lỗi bảo trì phổ biến của lính biên thùy.


Tôi dồn toàn bộ sức lực còn lại vào chân phải, đạp mạnh vào đúng khớp gối bị rò rỉ của gã.


*Rắc!*


Tiếng van thủy lực bị vỡ vụn kèm theo tiếng chửi thề của tên lính. Gã mất đà đổ sụp xuống bên trái. Ngay trong khoảnh khắc gã ngã, tôi nhoài người tới, dùng bả vai húc mạnh vào hông Minh Triết, đẩy gã lăn lông lốc vào góc an toàn dưới gầm chiếc bàn nâng thủy lực số một—nơi được gia cố bằng ba lớp thép tấm dã chiến chịu lực.


"Bác Sáu! Nằm xuống!" Tôi hét lên hướng về phía bác Sáu đang bị khống chế ở góc xưởng.


Bốn giây.


Tôi lao vọt về phía bàn điều khiển cơ học cũ nát của bàn nâng số hai. Các ngón tay tôi dính đầy muội than và máu tươi từ vết rách trên trán, bám chặt lấy cần gạt xả áp thủy lực khẩn cấp. Van xả đã bị xơ hóa hoàn toàn sau mười lăm năm không sử dụng, rỉ sét bám dày như những lớp vảy quái thú. Tôi dùng cả trọng lượng cơ thể đu người lên cần gạt.


*Két... rầm!*


Cần gạt gãy đôi, nhưng dòng dầu thủy lực áp lực cao kịp thời được giải phóng. Tấm sàn thép khổng lồ của bàn nâng số hai sụt xuống đột ngột, tạo ra một khe hở rộng hơn một mét dẫn thẳng xuống lòng đất tối tăm.


Hai giây.


"Thằng chó! Đứng lại!" Tiếng gầm của Đội trưởng Hùng vang lên cùng tiếng súng trường động năng khai hỏa bừa bãi. Những viên đạn từ trường găm sầm sập vào vách tôn rỉ sét sau lưng tôi, bắn ra những tia lửa đỏ rực.


Tôi không ngoảnh đầu lại. Tôi nhắm mắt, buông mình rơi tự do vào khe hở tối tăm của hầm ngầm.


Một giây.


*OÀNG!*


Tiếng nổ kinh hoàng của bốn khối mìn bộc phá dội thẳng từ phía trên xuống. Sóng xung kích cực đại kèm theo lửa đỏ và hàng vạn mảnh thép vụn xé toạc không khí ngay trên đầu tôi. Áp lực không khí cực mạnh hất văng tôi đập mạnh vào vách tường hầm, chiếc áo khoác phi công cũ bị xé rách một mảng lớn ở lưng. Đất đá, dầm thép và bụi cát đỏ đổ sập xuống như một trận lũ quét, bịt kín lối vào hầm ngầm bằng một bức tường đổ nát khổng lồ.


Tôi rơi mạnh xuống nền đất ẩm ướt của hầm chứa Lạc Hồng-01, phổi nghẹn đặc vì khói thuốc súng và bụi chì độc hại.


Toàn bộ hầm ngầm chìm vào bóng tối tịch mịch. Chỉ còn tiếng sỏi đá rơi rào rào từ trên trần hầm và tiếng rên rỉ của những thanh dầm thép đang oằn mình gánh đỡ hàng chục tấn đổ nát phía trên. Tôi ho sặc sụa, vị máu tanh nồng dâng lên cổ họng. Chân trái của tôi bị một tảng bê tông sụt lở đè trúng, đau buốt thấu xương.


Tôi cố gắng chống tay ngồi dậy, quệt dòng máu đang chảy dài xuống mắt. Trong bóng tối dày đặc của hầm ngầm, một nguồn năng lượng tĩnh điện cực nhẹ bỗng chập chờn xuất hiện, làm tê rần các đầu ngón tay tôi.


*Cạch... cạch...*


Tiếng rơ-le điện cổ xưa hoạt động. Hệ thống đèn chiếu sáng khẩn cấp dã chiến dọc vách hầm từ từ bật sáng, tỏa ra thứ ánh sáng màu lam neon mờ ảo, chập chờn như những đốm ma trơi.


và trước mắt tôi, cỗ máy khổng lồ hiện ra từ màn sương bụi.


Đó là *Cơ giáp sinh học thế hệ cũ Lạc Hồng-01*.


Cỗ máy cao mười lăm mét, đứng sừng sững giữa hầm ngầm ẩm ướt như một vị thần hộ mệnh bị lãng quên. Toàn thân nó bám đầy bụi thời gian và những mảng rỉ sét màu đồng cổ loang lổ. Nhưng bên dưới lớp vỏ titan rỉ sét ấy, tôi có thể nhìn thấy những sợi cơ khí sinh học màu xám đen—những bó cơ nhân tạo được dệt từ sợi carbon sinh học chạy dọc theo khung xương, co rút nhẹ nhàng theo nhịp biến thiên của từ trường hầm ngầm. Đây chính là Nguồn gốc thực sự của Lạc Hồng-01, cỗ máy duy nhất được chế tạo bằng công nghệ sinh học cổ xưa của hành tinh, có khả năng cộng sinh tuyệt đối với hệ thần kinh con người.


Nơi ngực của cỗ máy, buồng lái hình kén bán nguyệt đóng chặt, im lìm như một ngôi mộ thép chứa đựng tàn tích não bộ của chị Hoài An.


*Rầm... rầm...*


Tiếng khoan bộc phá rền rĩ từ trên trần hầm dội xuống cắt đứt sự hoài niệm của tôi. Bọn lính của Hùng không bỏ cuộc. Chúng đang dùng máy khoan thủy lực hạng nặng từ trên mặt đất để đục thủng bức tường sập, chuẩn bị tràn xuống hầm ngầm. Tôi chỉ còn chưa đầy ba phút trước khi chúng tìm thấy nơi này.


"Phải khởi động... phải khởi động cỗ máy này..." Tôi lẩm bẩm, cố gắng kéo cái chân bị thương ra khỏi tảng đá đổ nát.


Tôi lết về phía máy phát điện phụ trợ dã chiến đặt ở góc hầm. Máy phát điện rỉ sét này là nguồn duy nhất có thể cung cấp dòng điện ban đầu để kích hoạt lò phản ứng hạt nhân của Lạc Hồng-01. Tôi dùng hết sức bình sinh, giật mạnh sợi dây khởi động.


*Khục... khục...*


Động cơ chỉ phát ra tiếng ho khan rồi tắt lịm. Bụi rỉ sét bay ra mù mịt.


"Khốn kiếp! Chạy đi chứ!" Tôi gầm lên, đá mạnh vào hông máy phát điện. Tôi giật dây lần thứ hai, rồi thứ ba. Động cơ vẫn im lìm.


Tôi vội vàng cạy nắp bảng điều khiển cơ học cũ của máy phát. Các cầu chì đồng bên trong đã bị xơ hóa hoàn toàn, biến thành một lớp bột màu xanh lục bám đầy mạch điện. Tôi cố dùng một sợi dây đồng dã chiến để nối tắt các cầu chì, nhưng ngay khi dòng điện nhẹ vừa chạy qua, toàn bộ hệ thống bán dẫn cổ xưa đã rã ra thành những mảnh vụn khét lẹt. Phương pháp cơ học thông thường hoàn toàn thất bại.


*Rầm!*


Một mảng trần hầm sập xuống ngay sát bên cạnh, bụi cát đổ ập lên bả vai tôi. Tiếng búa khoan của kẻ thù đã sát sạt ngay trên đầu.


Tôi nhìn lên buồng lái của Lạc Hồng-01. Không còn thời gian để sửa máy phát điện nữa. Tôi buộc phải dùng đến phương pháp cấm kỵ: kết nối thần kinh trực tiếp để mượn dòng điện sinh học từ chính não bộ của mình kích hoạt lò phản ứng.


Tôi chật vật trèo lên những nấc thang bảo trì rỉ sét dọc theo chân và hông của cơ giáp. Mỗi bước đi là một cơn đau xé thịt từ chân trái bị thương. Khi tiếp cận được ngực cơ giáp, tôi đặt bàn tay dính đầy dầu mỡ lên bảng cảm biến sinh học ngoài buồng lái.


*Tít... Tít...*


Màn hình nhỏ trên ngực cơ giáp rực lên sắc đỏ cảnh báo: "HỆ THỐNG KHÓA SINH HỌC HOẠT ĐỘNG. YÊU CẦU XÁC NHẬN ADN GIA TỘC NGUYỄN HOÀI."


Tôi nhớ lại lời dặn của bố trước khi ông mất: *"Nam, Lạc Hồng-01 được chế tạo bằng xương máu của gia đình ta. Nó có linh hồn, và nó chỉ mở cửa cho người mang dòng máu của chúng ta. Nhưng hãy nhớ, một khi đã mở, con sẽ phải trả cái giá mà con không bao giờ tưởng tượng nổi."*


Tôi đặt lòng bàn tay lên khe quét ADN. Thiết bị quét từ chối: "ADN KHÔNG ĐỦ MẪU TƯƠNG THÍCH. HỆ THỐNG TỰ HỦY SẼ KÍCH HOẠT TRONG 30 GIÂY."


"Khốn kiếp! Tại sao chứ?" Tôi hét lên. Da tay tôi quá khô, bụi bẩn và dầu mỡ đã che kín các lỗ chân lông sinh học.


Ngay phía trên đầu tôi, khớp vai trái của Lạc Hồng-01 đột ngột chuyển động nhẹ do rung chấn từ vụ khoan phá phía trên. Bánh răng thủy lực rỉ sét quay rít, kẹp chặt lấy bàn tay trái của tôi vào khe hở của tấm giáp ngực.


*Phập!*


"Á...aaa!"


Tôi rú lên đau đớn khi các cạnh thép rỉ sét cứa sâu vào lòng bàn tay, xé rách da thịt. Máu tươi đỏ rực tuôn ra xối xả, chảy dọc theo các rãnh sinh học li ti trên vỏ titan của cơ giáp.


Nhưng ngay khi dòng máu nóng hổi của tôi ngấm sâu vào các sợi cơ khí sinh học, màn hình cảnh báo đỏ rực bỗng khựng lại. Các đường rãnh sinh học trên ngực Lạc Hồng-01 đột ngột chuyển sang màu lam neon rực rỡ, hút lấy dòng máu của tôi như một sinh vật khát nước.


"ADN GIA TỘC NGUYỄN HOÀI ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN. override GIAO THỨC TỰ HỦY THÀNH CÔNG."


Cửa buồng lái hình kén bán nguyệt từ từ mở ra với một tiếng rít áp lực dài, tỏa ra một làn sương mỏng mang mùi hương hoa hồng khô quen thuộc của chị Hoài An hòa lẫn với mùi đồng rỉ sét.


Tôi rút bàn tay dính đầy máu ra khỏi khớp thủy lực, thở hổn hển, bước vào bên trong buồng lái tối tăm. Ghế lái sinh học bằng nhựa gel khô khốc tự động ôm khít lấy cơ thể tôi.


Từ trần buồng lái, bộ kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' (Cổ)—gồm hai cụm kim sinh học dài mười phân bằng hợp kim titan-sinh học rỉ sét màu đồng cổ—từ từ hạ xuống, lơ lửng ngay sát sau gáy và dọc cột sống của tôi như những chiếc răng nanh của một con quái thú đang chờ đợi con mồi.


*ẦM!*


Một vụ nổ bộc phá thứ hai nổ tung ngay trên đỉnh hầm. Trần hầm hoàn toàn sụp đổ. Một dầm thép khổng lồ nặng hàng tấn rơi thẳng xuống, đè nghiến lên vai trái của Lạc Hồng-01, khiến cỗ máy nghiêng ngả dữ dội trong tiếng kim loại gãy nứt khô khốc.


Qua lỗ hổng khổng lồ vừa bị xé rách trên trần hầm, ánh đèn pha cực mạnh từ các xe bọc thép của Đội trưởng Hùng quét thẳng xuống buồng lái đang mở của tôi. Tiếng la hét của toán lính Hàn Thiết đã sát sạt: "Nó ở dưới này! Có một cỗ cơ giáp cổ! Bắn bỏ thằng nhóc lái máy!"


Khói bụi mịt mù từ trần hầm đổ sập che khuất tầm nhìn, tôi nghiến chặt răng, hai tay cầm lấy hai cụm kim cấy thần kinh rỉ sét màu đồng cổ, chuẩn bị cắm thẳng vào tủy sống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!