Nhạc nềnSoaring

Lệnh Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Sắt Rỉ vang lên đều đặn, tạo thành một bản nhạc nền u ám và lạnh lẽo. Từng giọt hóa chất độc hại ăn mòn lớp kẽm mỏng manh, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và tỏa vào bầu không khí thứ mùi khét lẹt của kim loại bị oxy hóa.


Hoài Nam mở mắt. Bóng tối của Khoang bảo dưỡng số 9 bao trùm lấy tầm nhìn của anh, chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn dầu mù tạt chập chờn và thứ ánh sáng màu lam nhạt phát ra từ ba ống dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe nằm trong túi áo khoác phi công cũ.


Cơn đau thùy trán dội lên như một nhát búa nung đỏ đóng thẳng vào vỏ não. Nam rên rỉ, cố gắng chống tay ngồi dậy trên chiếc giường sắt dã chiến, nhưng hai chân anh hoàn toàn mất cảm giác, bại liệt và lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục.


"Đừng cử động, Nam. Cậu vừa trải qua cơn sốc phản vệ thần kinh cực nặng."


Giọng nói trầm thấp của Khánh Quỳnh vang lên từ góc tối. Cô đang ngồi bên bàn hiệu chỉnh, đôi mắt mệt mỏi sau gọng kính tròn nhìn chăm chắm vào biểu đồ điện não đồ chập chờn trên màn hình thiết bị Quỳnh-Link.


Nam đưa bàn tay run rẩy lên chạm vào gáy. Các vết sẹo nhỏ quanh màng tang do cắm kim thần kinh vẫn còn rỉ ra một thứ dịch vàng nhạt lẫn máu. Trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ rộng thùng thình của chị Hoài An mà anh đang mặc, vệt máu khô từ trận chiến trước đã đóng thành một mảng màu nâu sẫm, cứng ngắc và bốc mùi tanh nồng của huyết tương bị nhiễm độc bức xạ.


"Tôi... tôi đang ở đâu?" Giọng Nam khàn đặc, khô khốc như sa mạc. "Triết đâu? Còn cỗ cơ giáp..."


"Chúng tôi đã kéo cậu và Lạc Hồng-01 về đây ngay trước khi Sư đoàn 4 Quân cảnh phong tỏa vách đá," Minh Triết từ trong bóng tối bước ra, tay cầm một dải băng gạc dính đầy dầu máy. Vết bỏng điện sém đen trên vai áo của cậu—di chứng từ trận tra tấn trước đó—vẫn hằn rõ qua lớp vải rách, như một minh chứng tàn nhẫn cho sự tàn bạo của chính quyền thuộc địa. "Nhưng cỗ máy của cậu... nó hỏng nặng rồi, Nam ạ."


Dưới hầm ngầm sâu mười mét, dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực vẫn đang rò rỉ xối xả từ khớp chân trái và cánh tay phải của Lạc Hồng-01. Thứ chất lỏng màu đỏ như máu ấy thấm qua các kẽ nứt của sàn bê tông, tỏa ra mùi tanh nồng của hợp chất hữu cơ bị đốt cháy quá tải. Khớp vai phải của cơ giáp bị rạn nứt hoàn toàn, bộc lộ các sợi cáp thần kinh sinh học Synch-Wire đứt gãy, co rút lại như những gân máu của một sinh vật chết lâm sàng.


Nam bóp chặt trán. Đầu anh đau như búa bổ, và đáng sợ hơn cả là cảm giác trống rỗng tột cùng trong trí nhớ. Anh nhìn ba ống thuốc Nepenthe rực sáng màu lam trong túi áo khoác, rồi nhìn Minh Triết.


"Triết... chuyện gì đã xảy ra ngoài hoang mạc? Tại sao tôi lại có những ống thuốc này?"


Triết khựng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng. Cậu nhận ra Nam lại quên. Cơn quá tải thần kinh từ cú đấm Thủy Triều Đen đã xóa sạch toàn bộ ký ức của Nam về trận tử chiến với Thợ săn K và hành trình thu hồi thuốc cứu mạng trong hai mươi bốn giờ qua.


"Cậu... cậu không cần nhớ đâu," Triết nghẹn ngào, cố tránh ánh mắt của bạn. "Chỉ cần biết cậu đã mang được thuốc về. Cậu đã cứu được tôi."


Chưa kịp để Nam định thần, một tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm mưa axit.


*HÚ... U... U... U!*


Tiếng còi hú dồn dập của xe bọc thép Sư đoàn 4 Quân cảnh thuộc địa biên thùy vang vọng khắp các ngõ ngách của khu ổ chuột Sắt Rỉ. Âm thanh ấy dội vào các vách tôn, tạo nên một bầu không khí hoảng loạn tức thì.


Ngay sau đó, hệ thống loa phóng thanh công cộng của thuộc địa biên cương phát đi một giọng nói trầm đục, uy nghiêm nhưng đầy rẫy sự đạo đức giả. Đó là giọng của Tướng Cao Tiến:


*"HỠI TOÀN THỂ CƯ DÂN KHU Ổ CHUỘT SẮT RỈ! BAN CHỈ HUY QUÂN SỰ THUỘC ĐỊA CHÍNH THỨC BAN HÀNH LỆNH TRUY NÃ ĐỎ ĐỐI VỚI ĐỐI TƯỢNG NGUYỄN HOÀI NAM. TỘI DANH: GIÁN ĐIỆP HAI MANG CHO TẬP ĐOÀN HÀN THIẾT, ĂN CẮP TÀI SẢN QUÂN SỰ CÔNG NGHỆ CAO. BẤT KỲ AI CHE GIẤU HOẶC HỖ TRỢ ĐỐI TƯỢNG SẼ BỊ KHÉP VÀO TỘI PHẢN QUỐC VÀ XỬ TỬ NGAY LẬP TỨC!"*


Nam bàng hoàng nhìn màn hình ảo chập chờn phía trên bàn làm việc của Quỳnh. Hình ảnh gương mặt anh hiển thị rõ ràng với dòng chữ đỏ rực: "ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM - TRUY NÃ TOÀN DIỆN".


"Cao Tiến... gã đang muốn diệt khẩu tôi để che giấu dự án Linh Hồn Cơ Khí," Nam nghiến răng, vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra, vị máu tanh nồng ứa đầy khoang miệng.


"Gã không chỉ muốn diệt khẩu cậu," Khánh Quỳnh lạnh lùng đứng dậy, tắt thiết bị Quỳnh-Link. "Gã muốn kích động bạo loạn ở khu Sắt Rỉ này để có cớ hợp pháp san phẳng toàn bộ khu ổ chuột, xóa sổ mọi dấu vết của Lạc Hồng-01 trước khi các thanh tra trung ương đến. Chúng ta phải đi ngay lập tức."


Nhưng đã quá muộn.


Tiếng xích xe thiết giáp nghiến rầm rập trên mặt đường đầy bùn axit ngoài cửa xưởng. Ánh đèn pha halogen rực sáng từ những chiếc xe tuần tra bọc thép của Sư đoàn 4 quét qua các khe hở của bức tường tôn, biến không gian bên trong xưởng thành một lưới ánh sáng trắng rùng rợn.


"Bao vây toàn bộ khu vực! Thiết lập hàng rào kẽm gai phong tỏa xưởng số 9! Không để một con ruồi nào thoát ra ngoài!" Tiếng sĩ quan chỉ huy gầm lên qua loa cầm tay ngoài cửa.


Bác Sáu, trưởng nhóm bảo trì của xưởng, từ ngoài hiên lao vào. Gương mặt già nua dính đầy muội than và dầu máy đen kịt của ông lộ rõ vẻ kiên quyết. Ông cầm chặt chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn thủ công, nhìn Nam và Triết với ánh mắt nghiêm nghị:


"Triết! Quỳnh! Kéo thằng Nam và cỗ cơ giáp của nó xuống Đường hầm dung nham nguội ngay! Lối vào hầm thủy lực số hai vẫn chưa bị lộ. Tao sẽ ở lại chặn cửa."


"Nhưng bác Sáu, quân cảnh có súng chính quy!" Triết hét lên.


"Tao bảo đi là đi!" Bác Sáu trợn mắt gầm lên, đẩy mạnh Triết về phía cầu thang hầm. "Nếu để chúng nó tìm thấy Lạc Hồng-01, tất cả chúng ta, cả khu ổ chuột này sẽ biến thành tro bụi!"


Triết cắn răng, cùng Khánh Quỳnh vực Nam dậy. Hai chân Nam bại liệt hoàn toàn, anh phải tì toàn bộ trọng lượng cơ thể lên vai Triết. Từng bước đi của họ dưới căn hầm tối tăm là một cuộc chạy đua nghẹt thở với tử thần.


Dưới hầm ngầm, cỗ cơ giáp Lạc Hồng-01 sừng sững trong bóng tối, rỉ sét và vỡ nát. Dòng dầu đỏ sinh học rò rỉ từ chân trái của nó chảy dài dọc lối đi, tạo thành một vệt đỏ sẫm như máu dưới ánh đèn pin chập chờn. Triết và Quỳnh chật vật dùng xe kéo thủy lực dã chiến, cố gắng đẩy cỗ máy nặng mười lăm tấn di chuyển vào sâu trong bóng tối của đường hầm địa nhiệt nguội.


Phía trên đầu họ, tiếng đập cửa tôn rầm rầm vang lên chói tai.


*RẦM! RẦM! RẦM!*


"Mở cửa! Sư đoàn 4 Quân cảnh thuộc địa biên thùy thực hiện lệnh khám xét khẩn cấp!"


Bác Sáu đứng chắn trước cửa hầm ngầm, hai tay khoanh trước ngực, đối mặt trực diện với toán lính quân cảnh vũ trang hạng nặng vừa đạp tung cánh cửa tôn ngoài tiền sảnh. Đi đầu là một sĩ quan chỉ huy trẻ tuổi, gương mặt lạnh lùng đeo kính bảo hộ hồng ngoại, tay lăm lăm khẩu súng trường từ trường.


"Các quan binh Sư đoàn 4 có việc gì mà nửa đêm đập phá xưởng của tôi thế này?" Bác Sáu cãi lý, giọng bình thản nhưng bàn tay bấu chặt vào chiếc mỏ lết sau lưng đang run nhẹ.


"Lão già, bớt lời đi," tên sĩ quan chỉ huy bước lên, gí sát họng súng đen ngòm vào ngực bác Sáu. "Chúng tôi nhận được báo cáo đối tượng truy nã đỏ Nguyễn Hoài Nam đang lẩn trốn ở đây cùng một cỗ cơ giáp ăn cắp của quân đội. Giao nộp nó ra, hoặc cả cái xưởng này sẽ bị san bằng."


"Xưởng của tôi chỉ có sắt vụn và xe xúc rác," bác Sáu nhổ một bãi nước bọt dính bụi chì xuống đất. "Lấy đâu ra cơ giáp quân sự? Các ông muốn vu oan cho dân nghèo để quỵt thuế phế liệu tháng này chứ gì?"


Đám đông thợ máy trẻ và cư dân khu ổ chuột nghe tiếng động đã bắt đầu tụ tập ngoài hàng rào kẽm gai. Họ nhìn thấy bác Sáu bị gí súng thì nổi giận, la hét phản đối. Sự phẫn uất tích tụ qua nhiều năm bị bóc lột, sưu thuế cắt cổ của quân đội thuộc địa bùng phát thành những tiếng la ó dữ dội.


"Thả bác Sáu ra! Quân đội chính quy chỉ biết đàn áp dân nghèo!"


"Tập đoàn Hàn Thiết cướp bóc chưa đủ, giờ đến lượt các người sao?"


Tên sĩ quan chỉ huy nhíu mày trước đám đông đang ngày càng kích động. Hắn lạnh lùng ra lệnh:


"Trấn áp đám loạn dân này cho tôi! Dùng roi điện!"


*XÈO! XÈO! XÈO!*


Từng luồng lửa điện xanh lét từ những cây roi áp thế cao bùng phát, nện thẳng vào vai và lưng của những thợ máy nghèo. Tiếng gào thét đau đớn vang lên rùng rợn dội thẳng xuống hầm ngầm nơi Nam đang ẩn nấp. Nam bấu chặt tay vào thành vách đá, lòng căm hận dâng trào khi nghe tiếng kêu cứu của những người hàng xóm đã cưu mang anh.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Út Welder—cậu bé thợ hàn mười lăm tuổi của xưởng—nhìn thấy bác Sáu bị một tên lính thô bạo đẩy ngã xuống đất. Cậu bé khóc nấc lên, liều mạng rút từ trong túi ra một quả pháo khói tự chế chạy bằng pin phế liệu, định ném ra để tạo đường thoát cho bác Sáu.


*XÈO...*


Quả pháo khói vừa kịp phụt ra một làn khói xám đục thì tên sĩ quan chỉ huy đã phát hiện ra. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua cậu bé.


Không một chút do dự, tên lính tuần tra bên cạnh vung mạnh báng súng trường từ trường nện thẳng vào đầu Út Welder.


*BỐP!*


Một tiếng động khô khốc vang lên. Cậu bé thợ hàn nhỏ tuổi đổ gục xuống nền đất bẩn thỉu của xưởng, máu tươi từ vết thương sâu trên trán tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả vệt cát bụi chì dưới chân. Quả pháo khói rơi khỏi tay cậu, lăn lóc dưới đất và tắt lịm.


"ÚT!" Bác Sáu gào lên đau đớn, định lao đến ôm lấy cậu bé nhưng bị hai tên lính quân cảnh dùng báng súng nện mạnh vào lưng, đè nghiến ông xuống sàn xưởng dính đầy dầu máy đen kịt.


"Lũ ngoan cố bẩn thỉu," tên sĩ quan chỉ huy lạnh lùng lùi lại, ra lệnh cho chiếc xe thiết giáp bánh xích phía ngoài. "San phẳng bức tường này cho tôi. Tìm kiếm lối vào hầm ngầm!"


*RẦM... ĐOÀNG!*


Chiếc xe thiết giáp rồ ga, húc đổ hoàn toàn bức tường tôn rỉ sét của xưởng số 9. Tiếng kim loại bị xé rách rùng rợn vang lên chói tai, gạch đá và xà gồ thép sụp đổ lả tả, đè bẹp các bàn nâng thủy lực và máy móc dã chiến của xưởng thành một đống phế liệu nát bét.


Toàn bộ xưởng số 9—tài sản tích lũy cả đời của bác Sáu, nơi trú ẩn duy nhất của Hoài Nam—bị tàn phá hoàn toàn chỉ trong vài giây ngắn ngủi.


Toán lính Sư đoàn 4 tràn vào như một bầy sói đói, chĩa thẳng họng súng trường vào đầu bác Sáu và các thợ máy trẻ đang quỳ dưới đất.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Hai phát súng cảnh cáo xé toạc màn đêm mưa axit, găm thẳng vào trần bê tông của hầm ngầm, cát bụi rơi xuống đầu Hoài Nam đang nấp dưới khe grating sắt. Tia laser đỏ từ kính ngắm của lính tuần tra quét qua quét lại sát lối vào hầm bí mật, dồn tất cả những người sống sót vào họng súng tử thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!