Nhạc nềnSoaring

Thủy Triều Đen Khai Hỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đao nhiệt năng rực sáng một màu đỏ cam ma quái, rít lên những tiếng u uất xé toạc màn sương mù axit đang bao phủ Vách đá rỉ sét. Chỉ còn hai mét. Cái nóng hầm hập tỏa ra từ lưỡi đao của cỗ cơ giáp trinh sát Hắc Phong đã bắt đầu làm chảy lỏng lớp sơn bảo vệ trên kính chắn gió buồng lái của Lạc Hồng-01. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của khoang điều khiển, tôi nghe rõ tiếng cười khẩy vặn vẹo của Trung úy Quốc Việt truyền qua tần số dã chiến:


"Chết đi, thằng nhặt rác! Bộ não của chị gái mày thuộc về tập đoàn Hàn Thiết!"


Cái chết cận kề trong gang tấc. Chân trái của Lạc Hồng-01 đã hoàn toàn mất lực sau cú chém đứt cáp thủy lực của Quốc Việt ở tập trước. Dòng dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực rò rỉ xối xả từ vết chém, chảy dài dọc theo vách đá rỉ sét xuống mặt sa mạc bên dưới, bốc lên mùi tanh nồng đặc trưng của hợp chất hữu cơ bị đốt cháy. Lạc Hồng-01 nghiêng hẳn ra ngoài khoảng không vô tận của Rãnh nứt Alpha. Tôi không thể né tránh. Bất kỳ chuyển động bộc phát nào hòng lùi lại cũng sẽ khiến vách đá sạt lở hoàn toàn, kéo cả tôi và cỗ cơ giáp cổ này rơi xuống vực sâu.


"Nam! Áp suất thủy lực chân trái sụt giảm chạm ngưỡng báo động đỏ! Lò phản ứng hạt nhân đang quá nhiệt do di chứng dẫn sét!" Giọng nói của AI Hoài An v1.0 chập chờn, méo mó vang lên trong đầu tôi. Ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị nhấp nháy liên tục, các dải dữ liệu chạy dọc cơ thể ảo của chị bị bẻ cong bởi luồng từ trường cực mạnh từ đao nhiệt năng của đối phương.


Tôi nghiến chặt răng, vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra, vị máu tanh nồng ứa đầy khoang miệng. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ của chị Hoài An cọ xát vào làn da nhợt nhạt của tôi, thô ráp và lạnh lẽo. Tôi không được phép ngã xuống ở đây. Trong túi áo khoác của tôi, ba ống dung dịch Nepenthe rực sáng sắc lam dịu nhẹ vẫn đang nằm im lìm. Tôi phải mang chúng về thuộc địa. Tôi phải cứu Minh Triết thật đang chịu tra tấn trong ngục tối của Cao Tiến. Hình ảnh vết bỏng điện sém đen trên vai áo của Triết khi gã chịu đựng đau đớn để bảo vệ tôi hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ dồn nén đến mức cực hạn.


"Chị An! Khóa toàn bộ van xả áp chân trái!" Tôi gầm lên qua hệ thống liên kết thần kinh.


"Nhưng làm vậy sẽ khiến hệ thống thủy lực chân trái bị phá hủy hoàn toàn!" Hoài An hét lên cảnh báo.


"Cứ làm đi!"


*HÚ... U... U!*


Thanh đao nhiệt năng của Quốc Việt chém xuống dứt khoát, nhắm thẳng vào vị trí buồng lái của tôi. Không thể di chuyển bọc sườn, tôi dùng bấu chặt bàn tay trần dính máu vào cần gạt cơ học trái, cưỡng ép cánh tay trái bọc giáp thép dày của Lạc Hồng-01 đưa lên đỡ đòn trực diện.


*XOẢNG! UỲNH!*


Một tiếng nổ từ trường kinh hoàng vang lên. Lửa điện màu đỏ cam bắn tung tóe qua kính chắn gió nứt rạn. Lớp giáp titan dày trên vai trái của Lạc Hồng-01 bị chém sụt một mảng lớn, kim loại nóng chảy lỏng chảy ròng ròng như dòng dung nham rỉ sét. Sức chấn động khủng khiếp truyền qua cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' cắm sâu dọc cột sống tôi, dội ngược thẳng vào màng não. Tôi trợn mắt, máu tươi từ tai trái lại rỉ ra, thấm đẫm cổ áo khoác cũ. Nhịp tim của tôi vọt lên mức 160 nhịp/phút, thùy trán đang xơ hóa mười bảy phần trăm nhói buốt như bị một mũi khoan nung đỏ đâm xuyên qua. Máy quét sinh học của buồng lái rít lên tiếng chuông cảnh báo hoại tử tế bào não.


"Cảnh báo! Sóng não phi công chạm ngưỡng quá tải cực hạn! Kích hoạt giao thức tự ngắt!"


"KHÔNG!" Tôi gầm lên, bàn tay phải run rẩy bẻ gãy chốt khóa an toàn cơ học 'Safety-Fuse' trên bảng điều khiển. Tôi cưỡng ép bản thân vào trạng thái Quá tải thần kinh (Vùng xơ hóa thùy trán). Dòng điện sinh học từ lò phản ứng hạt nhân dội ngược thẳng vào não bộ, các sợi cáp thần kinh dọc cột sống tôi nóng lên gây bỏng rát da thịt dọc lưng áo.


Để không bị điên loạn bởi cơn bão điện từ trong màng não, tôi lập tức áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim 'Trạng Thái Tĩnh'. Tôi hít sâu bằng bụng trong bốn giây, nín thở bốn giây, và thở ra đều đặn trong bốn giây.


*Một nhịp... hai nhịp... ba nhịp...*


Từng luồng dưỡng khí lạnh buốt đi qua bộ lọc carbon mục nát của mặt nạ phòng độc, làm dịu đi cơn co thắt mạch máu não. Nhịp tim của tôi trên màn hình hiển thị từ từ hạ về mức 90 nhịp/phút. Sự tĩnh lặng ma quái bao trùm lấy tâm trí tôi giữa tiếng gào rú của bão cát điện từ bên ngoài. Tôi không còn cảm thấy nỗi đau thể xác nữa, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối của một thợ máy đang căn chỉnh một cỗ máy hủy diệt.


Quốc Việt nhìn thấy Lạc Hồng-01 khuỵu chân trái, đứng im chịu đòn thì nghĩ rằng tôi đã hoàn toàn vô lực. Hắn đắc ý gầm rú cơ giáp Hắc Phong, vung thanh đao nhiệt năng thứ hai lên chuẩn bị cho cú chém quyết định xuyên thủng tim tôi.


Hắn không biết rằng, dưới sự điều hòa của nhịp thở Trạng Thái Tĩnh, tôi đang thực hiện một tính toán chiến thuật điên rồ nhất. Tôi khóa hoàn toàn van thủy lực phụ của chân trái bị hỏng, dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực còn lại trong hệ thống sang piston của cánh tay phải.


*KÍT... KÍT... KÍT...*


Cánh tay phải của Lạc Hồng-01 rung lên bần bật, tiếng dầu áp lực cao rít lên chói tai qua các đường ống đồng quấn quanh buồng lái. Lực nén thủy lực tăng vọt lên mức năm mươi phần trăm vượt ngưỡng chịu tải cơ học thông thường.


"Giao thức Ghi Đè Bản Ngã kích hoạt! Giải phóng toàn bộ băng thông não bộ!" Giọng Hoài An rít lên đầy đau đớn.


Một luồng ánh sáng lam neon rực rỡ bùng phát từ gáy tôi, bẻ cong ánh sáng xung quanh buồng lái. Tôi cảm nhận được toàn bộ sức mạnh cơ học khủng khiếp của cỗ máy đang hội tụ vào nắm đấm tay phải. Đây không chỉ là áp lực thủy lực; đây là ý chí sinh tồn của kẻ sống sót, là lời hứa bảo vệ đồng đội chảy trong huyết quản của tôi.


Ngay khi đao nhiệt năng của Quốc Việt chỉ còn cách kính buồng lái mười xăng-ti-mét, tôi đẩy mạnh cần gạt quyết định ra phía trước.


Tuyệt kỹ Đấm xung lực thủy lực 'Thủy Triều Đen' khai hỏa.


*UỲNH! OÀNG!*


Cú đấm tay phải của Lạc Hồng-01 lao đi với tốc độ cực nhanh, xé toạc màn sương mù axit và tạo ra một luồng sóng xung lực cơ học mạnh mẽ đến mức bẻ cong cả không khí xung quanh. Tiếng rít gió xé tai vang dội khắp vực sâu.


Nắm đấm titan khổng lồ đập thẳng vào ngực của Hắc Phong. Lớp giáp composite tối tân của cỗ cơ giáp trinh sát bị nghiền nát ngay lập tức dưới lực nén thủy lực cực đại. Tiếng kim loại rạn vỡ, tiếng nổ tung của hệ thống động cơ phản lực siêu nhẹ vang lên rùng rợn.


Cú đấm Thủy Triều Đen mang theo xung lực xuyên thấu giáp, truyền thẳng vào hệ thống khung xương của Hắc Phong, hất văng cỗ cơ giáp nặng mười tấn của Quốc Việt bay ngược ra sau mười mét, đập mạnh vào vách đá rỉ sét. Một góc vách đá khổng lồ đổ sụp xuống, chôn vùi một nửa thân ảnh của Hắc Phong dưới đống đổ nát rỉ mục.


"Á... á... lũ nhặt rác dơ bẩn!" Tiếng gào thét đau đớn của Quốc Việt vang lên qua tần số vô tuyến dã chiến trước khi bị tiếng nhiễu sóng nuốt chửng.


Hắc Phong nát bét một bên vai, hệ thống tàng hình quang học bị phá hủy hoàn toàn rò rỉ tia lửa điện xanh đỏ chập chờn. Quốc Việt điên cuồng kích hoạt động cơ phản lực phụ còn sót lại, cố gắng đẩy cỗ cơ giáp vỡ nát của mình tháo chạy khỏi vách đá sạt lở để thoát thân.


Nhưng ngay trước khi bóng dáng Hắc Phong biến mất vào màn mưa axit, một tín hiệu vô tuyến mã hóa băng thông rộng đột ngột được phát ra từ hệ thống truyền tin khẩn cấp của hắn, hướng thẳng về Sở chỉ huy thuộc địa biên cương:


*BÁO CÁO... ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM... NGUYỄN HOÀI NAM CHÍNH LÀ KẺ CẮP CƠ GIÁP QUÂN SỰ... LẠC HỒNG-01... PHÁT LỆNH TRUY NÃ ĐỎ...*


Tôi muốn điều khiển Lạc Hồng-01 đuổi theo để cắt đứt đường truyền, nhưng ngay sau cú đấm Thủy Triều Đen, toàn bộ hệ thống thủy lực chân trái và cánh tay phải của Lạc Hồng-01 phát ra tiếng nổ giòn giã rồi hoàn toàn bất động. Cánh tay phải bị rách nát toàn bộ hệ thống ống dẫn dầu thủy lực, dầu đỏ sinh học phun ra xối xả nhuộm đỏ cả vách đá. Lạc Hồng-01 rơi vào trạng thái chết lâm sàng cơ học, gục đầu xuống sát mép vực thẳm.


Cùng lúc đó, cơn đau dội ngược từ liên kết Drift-Link quá tải 65% tràn vào màng não của tôi như một cơn bão lửa. Toàn thân tôi co giật dữ dội trên ghế lái, hai mắt trợn trừng rỉ máu.


*Xoẹt...*


Một dải ánh sáng trắng xóa quét qua tâm trí tôi, xé rách vĩnh viễn một phân vùng ký ức lớn. Toàn bộ những sự kiện, những cuộc đối thoại, khuôn mặt của Thợ săn K và trận chiến tại nghĩa địa cổ diễn ra trong vòng hai mươi bốn giờ qua biến mất hoàn toàn khỏi não bộ của tôi, để lại một khoảng không xám xịt, lạnh lẽo vĩnh viễn.


Tôi lịm đi trong buồng tối chập chờn điện lam nhạt, tai chỉ còn nghe thấy tiếng còi hú dồn dập của lực lượng quân cảnh chính quy Sư đoàn 4 đang từ xa kéo đến bao vây khu vực vách đá dưới cơn mưa axit.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!