Nhạc nềnSoaring

Phục Kích Ở Vách Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng lam neon rực rỡ và độc hại rít lên một tiếng điện từ chói tai, kéo tuột ý thức của tôi vào màn sương ảo ảnh rực đỏ.


Trong cơn mộng mị chập chờn của hệ thần kinh đang trên đà hoại tử, tôi lại thấy phòng thí nghiệm Lab-04 mười năm trước bốc cháy. Tiếng thét thất thanh của chị Hoài An dội vào màng não, nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua thùy trán đang xơ hóa mười bảy phần trăm của tôi. Tôi muốn lao vào ngọn lửa, muốn nắm lấy bàn tay chị, nhưng hai chân tôi ngoài đời thực hoàn toàn bại liệt, đông cứng như đá.


"Nam! Tỉnh lại! Đóng van xả áp!"


Giọng nói của chị An—không, là hệ thống AI Hoài An v1.0 tích hợp trong CPU của Lạc Hồng-01—vang lên chập chờn, dồn dập trong đầu tôi, giật mạnh tôi ra khỏi vũng lầy ảo giác.


Tôi trợn mắt, thở dốc. Trước mặt tôi không có ngọn lửa mười năm trước, chỉ có màn đêm lạnh lẽo của Vòng tròn tử thần ở lõi nghĩa địa cơ giáp cổ. Lò phản ứng hạt nhân của Lạc Hồng-01 đang rò rỉ bức xạ lam neon nghiêm trọng, nhuộm sáng cả những xác thép khổng lồ xung quanh thành một màu ma quái. Chất độc phóng xạ đang ăn mòn bầu không khí, khiến cổ họng tôi bỏng rát dưới lớp mặt nạ phòng độc cũ kỹ M40 dính đầy vết xước.


Tôi đang quỳ dưới đất, sát cabin chiếc xe tải quân sự bỏ hoang. Trong túi áo khoác phi công rộng thùng thình của chị An mà tôi đang mặc, ba ống dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe mát lạnh rực sáng sắc lam dịu nhẹ đang nằm im lìm. Đó là nguồn sống của tôi, là mỏ neo giữ lại những mảnh ký ức cuối cùng về gia đình.


Cơn đau thùy trán co thắt dữ dội khiến tôi khuỵu xuống mặt cát đỏ. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ cọ xát vào làn da nhợt nhạt, dính thêm những giọt máu tươi mới trào ra từ tai trái của tôi sau trận tử chiến với Thợ săn K.


Tôi không được phép gục ngã ở đây. Tôi phải mang số thuốc này trở về thuộc địa Hoàng Sa-Beta để tự cứu mình, và quan trọng hơn, để giải thoát cho Minh Triết thật đang bị giam cầm trong ngục tối của quân cảnh Cao Tiến. Trong đầu tôi, hình ảnh vết bỏng điện sém đen trên vai áo của Triết khi gã chịu tra tấn để bảo vệ tôi hiện lên rõ mồn một. Gã đang chờ tôi.


"Chị An... hỗ trợ em... lên buồng lái," tôi thào thào qua bộ lọc mặt nạ phòng độc đã mục nát.


"Hệ thống đang sụt áp thủy lực chân trái... Em phải tự trèo lên, Nam. Chị đang cố giữ cho lò phản ứng không phát nổ," giọng nói AI chập chờn, méo mó do di chứng sốc điện áp sét đánh từ trận chiến trước. Tiếng rít điện từ u uất của chị dội ngược dọc cột sống tôi.


Tôi cắn chặt môi dưới đến mức bật máu tươi, dùng hai tay bám vào khung xương titan rỉ sét của Lạc Hồng-01, dùng sức mạnh cơ bắp của cánh tay để kéo lê thân thể tàn phế của mình lên cao. Từng xăng-ti-mét di chuyển là một lần vết mổ sau gáy co rút, đau buốt thấu xương.


Khi lọt được vào buồng lái tối tăm, tôi lập tức ngửa đầu, ép mạnh gáy vào cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles'.


*PHẬP!*


Cơn đau quen thuộc dội ngược dọc tủy sống. Dòng điện sinh học màu lam neon rực sáng trên các huyết quản dọc cánh tay tôi, thiết lập kết nối Drift-Link Chiến thuật ở mức 50%. Tầm nhìn mù quang học của tôi được thay thế bằng màn hình hiển thị quét nhiệt chập chờn của cơ giáp.


"Đã đóng van xả áp phụ. Bức xạ lam neon giảm xuống mức an toàn," Hoài An báo cáo. "Nhưng khớp chân trái bị kẹt cát đá nặng, tốc độ di chuyển giảm hai mươi phần trăm. Chúng ta phải rút lui theo tuyến đường phía Tây: Vách đá rỉ sét."


Tôi gạt cần số cơ học, Lạc Hồng-01 khập khiễng bước đi, để lại Vòng tròn tử thần phía sau.


Con đường độc đạo dẫn về biên giới thuộc địa men theo rìa phía Tây của Rãnh nứt Alpha—nơi được mệnh danh là Vách đá rỉ sét. Đây là một bức tường đá dựng đứng khổng lồ, được tạo nên từ những mảng địa chất sụt lún kết hợp với hàng vạn tấn phế liệu kim loại, khung xương cơ giáp rỉ mục qua nhiều thập kỷ bị thải loại từ tầng bình lưu. Những thanh dầm thép nhọn hoắt nhô ra từ vách đá như những chiếc răng nanh của một con quái thú sa mạc.


Gió đêm rít gào qua các khe kim loại, tạo nên những tiếng hú rợn người. Cơn mưa axit nhẹ bắt đầu rơi, những giọt nước độc hại chạm vào lớp vỏ thép rách nát của Lạc Hồng-01, phát ra tiếng xèo xèo và tỏa ra làn sương mù axit màu xám nhạt làm mờ đi các thấu kính cảm biến quang học.


"Nam, có gì đó không ổn," giọng Hoài An đột ngột hạ thấp xuống tần số bảo mật. "Cảm biến địa chấn phát hiện dao động lạ phía sau vách đá. Không phải quái thú cơ khí hoang dã. Tần số này quá đều đặn."


Tôi nheo mắt nhìn màn hình quét nhiệt đầy những sọc nhiễu trắng xóa do bức xạ của nghĩa địa cổ. "Chị An, bật máy phát sóng gây nhiễu Haze-01. Chúng ta cần ẩn nấp."


"Không đủ công suất! Pin dự phòng Lithium-Graphene đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi hấp thụ dòng sét dã chiến. Thiết bị gây nhiễu... tắt hoàn toàn."


Máy phát sóng gây nhiễu trên vai Lạc Hồng-01 xè xè vài tiếng rồi tắt phụt, biến chúng tôi thành một mục tiêu phát nhiệt di động khổng lồ giữa đêm tối lạnh lẽo.


*RÈ... RÈ...*


Đột ngột, trực giác xúc giác điện "Cảm Nhận Rò Rỉ" của tôi nhói lên ở các đầu ngón tay đang bám trên cần gạt. Dòng điện rò rỉ trong mạch dây của Lạc Hồng-01 biến thiên một cách bất thường. Có một nguồn từ trường cực mạnh đang áp sát từ phía sau vách đá rỉ sét, bẻ cong dòng điện sinh học của tôi.


"NÉ MAU!" Tôi hét lên, hai tay điên cuồng giật cần điều khiển cơ học bằng tay.


*HÚ... U... U!*


Một vệt sáng đỏ cam rực lửa đột ngột xé toạc màn sương mù axit, chém sượt qua khoảng không nơi buồng lái Lạc Hồng-01 vừa đứng trước đó một phần mười giây. Sức nóng của đao nhiệt năng tỏa ra làm chảy lỏng một mảng xích rỉ sét trên vách đá bên cạnh, phát ra tiếng rít chói tai.


Từ trong màn sương mù trống rỗng, một cỗ cơ giáp màu xám đen, thiết kế khí động học thuôn dài với các khớp nối bọc vải cách âm hoàn toàn hiện hình. Lớp ngụy trang quang học bẻ cong ánh sáng của nó chập chờn như một bóng ma trước khi ổn định lại.


Cơ giáp trinh sát tàng hình Hắc Phong.


"Kính chào kẻ đào tẩu Nguyễn Hoài Nam," một giọng nói xương xẩu, vặn vẹo đầy sát khí vang lên qua tần số ngắn dã chiến. "Đại tá Lý Hoàng gửi lời chào đến cậu. Và tôi, Trung úy Quốc Việt, sẽ là người trực tiếp thu hồi khoang lái chứa bộ não của chị gái cậu."


Tôi nghiến răng nhìn cỗ cơ giáp đối phương. Quốc Việt—cánh tay phải tàn bạo của Lý Hoàng, kẻ chuyên săn lùng các phi công tự do để làm pin sinh học cho tập đoàn Hàn Thiết. Hắn đã phục kích sẵn ở đây dọc đường trở về của tôi.


"Chị An, quét tọa độ địch!"


"Không thể khóa mục tiêu! Hắn đã kích hoạt lại ngụy trang tàng hình! Hắc Phong đã biến mất khỏi cảm biến quang học!" Hoài An báo cáo dồn dập.


Trước mắt tôi, cỗ cơ giáp Hắc Phong lại một lần nữa tan biến vào không khí dưới cơn mưa axit, chỉ còn lại làn sương mù xám xịt chập chờn.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Từ hai phía cánh sườn của vách đá, hai cỗ cơ giáp phụ trợ Hắc Phong khác bất ngờ xuất hiện, xả súng máy liên thanh cỡ nòng 20mm liên tiếp. Những viên đạn động năng không nhắm trực tiếp vào Lạc Hồng-01, mà bắn nát kết cấu thép rỉ mục của vách đá phía trên đầu tôi.


Hàng vạn tấn đất đá sa mạc trộn lẫn với những mảnh thép phế liệu nhọn hoắt đổ sụp xuống như một trận lũ quét kim loại.


"Quét đuôi cơ học Thiết Vĩ!" Tôi gầm lên.


Tôi xoay mạnh trục hông của Lạc Hồng-01 một vòng ba trăm sáu mươi độ, giải phóng sợi cáp neo hạng nặng sau lưng quét một vòng rộng để quật ngã các khối đá sập. Nhưng chân trái bị kẹt cát đá chịu sức nặng quá tải đột ngột rít lên thảm hại.


*RẮC!*


Lạc Hồng-01 mất thăng bằng hoàn toàn. Cỗ máy khổng lồ trượt dài trên nền đất đá sụt lún, nghiêng ngả sát rìa vực sâu thẳm của Rãnh nứt Alpha. Chỉ cần lệch một mét nữa, cả tôi và cơ giáp sẽ rơi xuống vực sâu không đáy đầy rác thải phóng xạ.


*HÚ... U... U!*


Tiếng rít của đao nhiệt năng lại vang lên sát sườn phải của tôi. Quốc Việt đang áp sát từ góc chết tàng hình, lợi dụng lúc tôi đang mất thăng bằng để tung đòn kết liễu nhắm thẳng vào buồng lái.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi không thể dùng radar, không thể dùng cảm biến. Tôi rút khẩu súng lục động năng tự vệ 'Grizzly' giắt bên hông bộ đồ phi công cũ, hướng nòng súng ra ngoài cửa sổ buồng lái đã bị nứt rạn từ tập trước.


Tôi không bắn vào Quốc Việt. Tôi bắn thẳng ba phát đạn cỡ 12.7mm vào vách đá rỉ sét phía trên khu vực không gian bị méo mó.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Sức công phá của đạn động năng làm nổ tung một mảng quặng sắt từ thô và bụi rỉ sét đỏ rực bọc quanh vách đá. Một cơn bão bụi đỏ khổng lồ bùng phát, bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu.


Những hạt bụi rỉ sét li ti bám chặt vào lớp vỏ ngụy trang bẻ cong ánh sáng của Hắc Phong, để lộ ra một bóng mờ màu đỏ rực hình người đang lao tới.


"Tìm thấy mày rồi!" Tôi gầm lên, điều khiển cánh tay trái bọc giáp titan của Lạc Hồng-01 đấm mạnh ra phía trước để đỡ đòn.


*XOẢNG!*


Thanh đao nhiệt năng của Quốc Việt chém mạnh vào giáp tay trái của tôi, tạo ra một tiếng nổ từ trường kinh hoàng và làm bốc khói khét lẹt lớp dầu đỏ sinh học. Nhưng Hắc Phong của hắn quá nhanh.


Lợi dụng đà phản lực của pin năng lượng siêu nhẹ, Quốc Việt xoay chuyển cơ thể cơ giáp Hắc Phong một góc vuông không tưởng. Thanh đao nhiệt năng thứ hai của hắn giấu dưới cánh tay phụ bất ngờ vung lên, chém một đường chí mạng từ dưới lên dọc theo khớp gối chân trái của Lạc Hồng-01.


*XOẸT... RẮC!*


Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên rùng rợn. Đường cáp dẫn dầu thủy lực chính chạy dọc chân trái của Lạc Hồng-01 bị chém đứt lìa.


Dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực—thứ máu của cỗ máy cổ đại—phun ra xối xả dưới áp lực cao, bốc hơi nghi ngút dưới cơn mưa axit.


"Cảnh báo! Áp suất thủy lực chân trái sụt giảm ba mươi phần trăm và đang tiếp tục rò rỉ nhanh chóng! Tốc độ di chuyển giảm ba mươi phần trăm!" Giọng Hoài An vang lên dồn dập, đầy hoảng loạn trong đầu tôi.


Cú chém tàn bạo khiến chân trái của Lạc Hồng-01 hoàn toàn mất lực, khuỵu xuống mặt đá sụt lún. Tôi bị dồn sát mép vực sâu vách đá rỉ sét, toàn bộ cơ thể cơ giáp nghiêng hẳn ra ngoài khoảng không vô tận của Rãnh nứt Alpha.


Trước mắt tôi, qua kính chắn gió buồng lái nứt rạn đầy bụi đỏ, cỗ cơ giáp Hắc Phong của Quốc Việt hiện hình hoàn toàn. Đao nhiệt năng rực sáng lửa đỏ cam của hắn đang giơ cao, chỉ cách buồng lái của tôi chưa đầy hai mét, chuẩn bị cho cú chém quyết định xuyên thủng tim tôi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!