Nhạc nềnSoaring

Liều Thuốc Trong Đống Đổ Nát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Móng vuốt hợp kim của Lạc Hồng-01 xé rách không khí sa mạc, lao thẳng vào buồng lái Vô Diện. Tiếng rít gào của gió bão cát điện từ bị che lấp bởi tiếng kim loại va chạm chói tai. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chưa đầy một phần mười giây, Thợ săn K đã cố gắng bẻ lái cơ giáp bắn tỉa của hắn để lùi lại, đồng thời rút ra một thanh đao nhiệt năng dự phòng rực sáng ánh lửa đỏ cam để tự vệ. Nhưng khoảng cách năm mươi mét đối với động cơ phản lực phụ đang quá tải một trăm năm mươi phần trăm của Lạc Hồng-01 chỉ là một cái chớp mắt.


*UỲNH!*


Cú tông trực diện bằng cả khối thép mười lăm tấn khiến Vô Diện loạng choạng. Thanh đao nhiệt năng của Thợ săn K vung lên một đường vòng cung, chém sượt qua bả vai trái của Lạc Hồng-01, tạo ra một cơn mưa tia lửa rực sáng và làm bốc khói đen kịt lớp dầu thủy lực sinh học rò rỉ. Nhưng tôi không lùi lại. Sự đau đớn từ cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' dọc cột sống dội thẳng lên đại não như một luồng điện cao thế nung đỏ, thiêu cháy các tế bào thần kinh thùy trán đang xơ hóa mười bảy phần trăm. Tai trái và màng tang tôi rỉ máu tươi liên tục, thấm đẫm cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ của chị Hoài An. Vệt máu khô màu nâu sẫm từ những trận chiến trước giờ đây bị hòa loãng bởi dòng máu nóng hổi mới trào ra.


"Chị An! Giữ chặt bệ đỡ tay phải!" Tôi gầm lên trong đầu.


"Đang dồn toàn bộ áp lực thủy lực! Khóa mục tiêu cận cách!" Giọng nói của chị tôi vang lên, không phải từ loa vô tuyến, mà truyền trực tiếp vào võng mạc đang rực sáng sắc lam neon của tôi.


Tôi gạt mạnh cần điều khiển cơ học bằng bàn tay trần dính máu. Cánh tay phải của Lạc Hồng-01 vung lên, kích hoạt tuyệt kỹ cận chiến Thiết Trảo Kích. Móng vuốt hợp kim rít lên tiếng xì dầu thủy lực áp lực cao cực đại, găm thẳng vào khớp vai của Vô Diện. Tiếng kim loại bị xé rách rùng rợn vang lên giữa đêm tối. Lực bóp cơ học thô bạo của Lạc Hồng-01 nghiền nát lớp giáp composite bảo vệ, xé toạc các đường cáp truyền dẫn và giật phăng cánh tay súng trường bắn tỉa của Vô Diện ra khỏi thân máy.


Dầu thủy lực đen kịt bắn tung tóe lên kính chắn gió buồng lái của tôi. Thợ săn K gầm lên trong vô vọng qua kênh tần số ngắn dã chiến. Nhận ra cơ giáp của mình đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu tầm xa và khung xương bị hủy hoại chí mạng, hắn không chần chừ thêm một giây.


*ĐOÀNG!*


Hệ thống thoát hiểm khẩn cấp của Vô Diện được kích hoạt. Nắp buồng lái của hắn nổ tung, chiếc ghế phóng mang theo Thợ săn K vọt thẳng lên trời cao, biến mất vào màn bão cát điện từ mù mịt.


Tôi ngồi gục trên ghế lái, lồng ngực phập phồng thở dốc. Mùi dầu thủy lực quân sự cổ dã chiến tanh nồng bốc lên từ các kẽ hở của buồng lái, trộn lẫn với mùi máu và khói khét của dây điện cháy. Lạc Hồng-01 đứng sừng sững giữa sa mạc sa mạc hoang tàn, một chân trái khập khiễng do kẹt cát đá chịu sức nặng của cả cơ thể rỉ sét.


"Nam... chúng ta phải di chuyển ngay," giọng Hoài An vang lên, mang theo một tần số rung động yếu ớt đầy lo âu. "Bức xạ từ trận chiến đang thu hút bầy robot tự hành dã dã ngoại. Tọa độ xe tải quân sự... chỉ cách đây ba trăm mét về phía Đông Nam, ngay trung tâm Vòng tròn tử thần."


Tôi quệt dòng máu đang chảy xuống mắt, làm nhòe đi ánh sáng lam nhạt của Drift-Link. "Em biết. Chúng ta không thể trở về tay trắng sau khi đã đi xa đến thế này."


Tôi gạt cần số, cưỡng ép cỗ máy khổng lồ khập khiễng bước đi. Chúng tôi đang tiến sâu vào Vòng tròn tử thần—khu vực trung tâm của nghĩa địa cơ giáp cổ. Nơi đây là nấm mồ khổng lồ của cuộc chiến tranh thuộc địa lần thứ nhất năm mươi năm trước. Những xác cơ giáp chỉ huy cao ba mươi mét đứng sừng sững như những bộ xương kim loại khổng lồ dưới ánh trăng mờ, lớp vỏ titan của chúng đã bị axit sa mạc ăn mòn đến loang lổ. Bức xạ điện từ ở đây cực kỳ đậm đặc, khiến các thiết bị radar quét nhiệt thô sơ của tôi hoàn toàn bị mù, chỉ còn lại những sọc nhiễu trắng xóa chập chờn trên màn hình hiển thị.


Sự nguy hiểm của Vòng tròn tử thần không chỉ nằm ở địa hình hiểm trở, mà còn ở những cỗ máy chiến tranh khổng lồ chưa nổ hoàn toàn nằm rải rác dưới các đụn cát. Chỉ cần một sóng radio lạ hoặc một chấn động cơ học quá mạnh kích hoạt bộ cảm biến cổ, toàn bộ khu vực này sẽ biến thành một lò lửa địa ngục. Tôi phải di chuyển cực kỳ cẩn trọng, tắt hoàn toàn hệ thống đánh lửa lò phản ứng phụ, chỉ sử dụng động cơ điện dã chiến để hạn chế tiếng ồn nhiệt.


Sau mười phút bò men theo những xác thép khổng lồ, tôi phát hiện ra mục tiêu.


Chiếc xe tải quân sự thế hệ cũ nằm nghiêng dưới gầm của một chiếc cơ giáp vận tải Sơn Lâm đã rỉ mục. Lớp bạt bọc thùng xe đã bị gió cát xé rách từ lâu, lộ ra khung thép bọc chì xám xịt. Đó chính là tọa độ 42-Alpha mà Khánh Quỳnh đã gửi cho tôi trước khi tôi xuất kích đơn độc ngoài biên giới.


Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng tôi lập tức bị dập tắt bởi những bóng đen đang di chuyển xung quanh chiếc xe.


*RÈ... RÈ...*


Từ trong bóng tối của gầm xe tải và các hốc đá rỉ sét, những đôi mắt đỏ rực như than hồng đồng loạt thắp sáng. Đó là bầy robot tự hành Săn Mồi v1 hoang dã. Bốn chân bằng thép rỉ sét của chúng bám chặt vào vách đá, đầu tích hợp lưỡi cưa máy xoay tròn với tốc độ cao tạo ra những tiếng rít chói tai xé rách không khí đêm tĩnh lặng. Súng tiểu liên liên thanh gắn trên vai chúng bắt đầu xoay nòng, khóa mục tiêu vào Lạc Hồng-01.


Bầy robot này đã bị bỏ lại sau chiến tranh, hệ thống nhận diện của chúng đã bị lỗi hoàn toàn, biến chúng thành những con thú săn mồi cơ khí tàn bạo, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ vật thể phát nhiệt nào đi vào lãnh thổ của chúng.


"Số lượng mười hai con," Hoài An báo cáo chiến thuật, các đường vạch đỏ dự báo đường đạn lại xuất hiện chập chờn trên võng mạc tôi. "Chúng đang kích hoạt thuật toán bầy đàn. Nam, hệ thống tản nhiệt của chúng ta đang quá giới hạn, không thể dùng các đòn đánh điện từ diện rộng."


"Em sẽ giải quyết chúng bằng tay không," tôi nghiến răng, ngón tay bấu chặt vào cần gạt cơ học. "Chúng ta cần những ống Nepenthe đó để giữ lại ký ức, chị An. Em không muốn quên đi khuôn mặt của chị..."


*HÚ!*


Con robot Săn Mồi v1 đầu tiên lao vọt ra từ gầm xe tải, lưỡi cưa máy xoay áp lực cao của nó chém mạnh một đường vòng cung hướng thẳng vào khớp chân trái đang bị yếu của Lạc Hồng-01.


Tôi phản xạ bằng bản năng của một thợ máy thực địa. Tôi không bẻ lái né tránh—chân trái kẹt cát sẽ không thể thực hiện cú bẻ lái góc vuông kịp thời. Tôi chủ động điều khiển Lạc Hồng-01 quỳ một gối xuống, dùng cánh tay trái bọc giáp thép dày gạt phăng con robot đang lao tới giữa chừng.


*KENG!*


Cú gạt mạnh mẽ hất văng con robot Săn Mồi ra xa, đập mạnh vào vách đá rỉ sét tạo ra một vụ nổ nhỏ từ pin Lithium của nó. Nhưng ngay lập tức, hai con robot khác từ hai phía bọc sườn lao lên, lưỡi cưa máy rít lên tiếng xé gió nhắm vào buồng lái của tôi.


Tôi cố gắng xoay người để kích hoạt sợi cáp neo Thiết Vĩ sau lưng nhằm quét sạch chúng. Nhưng khi sợi cáp neo nặng ba tấn vừa vung ra, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên. Sợi cáp đã bị kẹt chặt vào chiếc lốp xe tải khổng lồ gỉ sét nằm nửa chìm nửa nổi dưới cát đỏ.


*RẮC!*


Lực giật ngược đột ngột khiến Lạc Hồng-01 mất thăng bằng hoàn toàn, cỗ máy khổng lồ loạng choạng suýt ngã quỵ xuống đống đổ nát. Tận dụng cơ hội đó, một con robot Săn Mồi v1 nhảy vọt lên, bốn chân thép của nó bám chặt vào kính chắn gió buồng lái của tôi. Đầu lưỡi cưa máy của nó xoay tròn áp lực cao, bắt đầu khoan trực tiếp vào lớp kính bảo vệ dày cộm.


*XÈ... XÈ... XÈ...*


Những tia lửa bắn tung tóe ngay trước mắt tôi, chỉ cách khuôn mặt tôi chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét. Tiếng rít của kim loại bị mài mòn dội thẳng vào màng nhĩ đau buốt. Lớp kính bảo vệ bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn rùng rợn như mạng nhện.


"Cảnh báo! Kính chắn gió buồng lái bị nứt nghiêm trọng... Rò rỉ khí độc axit bên ngoài vào trong..."


Một luồng khói xám nồng nặc mùi lưu huỳnh và axit sunfuric tràn vào buồng lái chật hẹp. Tôi lập tức bị sặc, cổ họng bỏng rát như có lửa đốt, nước mắt nước mũi chảy tràn làm nhòe đi tầm nhìn. Cơn đau thùy trán dâng cao tột độ do thiếu oxy, màng não co thắt dữ dội.


"Nam! Dồn áp lực thủy lực vào tay phải! Nghiền nát nó!" Hoài An hét lên bên tai tôi, giọng nói của chị mang theo sự đau đớn tột cùng khi cảm nhận được sự hủy hoại sinh học trong cơ thể tôi.


Tôi không thể thở, nhưng ý chí sinh tồn của kẻ sống sót duy nhất thổi bùng ngọn lửa điên cuồng trong huyết quản. Tôi dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực còn lại của cánh tay phải vào móng vuốt hợp kim, kích hoạt Thiết Trảo Kích. Cánh tay phải rỉ sét của Lạc Hồng-01 vươn lên bộc phát, năm ngón vuốt thép bấu chặt lấy đầu của con robot đang bám trên kính lái.


*RẮC... RẮC...*


Tôi nghiến chặt răng, kéo mạnh cần gạt nén van thủy lực. Lực bóp cơ học khổng lồ nghiền nát bộ vi xử lý và bẻ gãy hoàn toàn khớp nối lưỡi cưa máy của con robot gác cổng ngay trên kính lái. Lưỡi cưa máy của nó dừng xoay, rơi rụng xuống đất sa mạc. Tôi hất mạnh xác con robot nát bét ra ngoài, đập trúng hai con robot khác đang định áp sát từ phía sau.


Nhận ra bầy robot hoạt động theo thuật toán bầy đàn đơn giản, luôn nhắm vào nguồn nhiệt lớn nhất, tôi chủ động dùng xác chiếc xe tải quân sự bọc chì làm vật cản. Tôi điều khiển Lạc Hồng-01 di chuyển khập khiễng ra phía sau thùng xe tải, che giấu lò phản ứng hạt nhân phát nhiệt, buộc bầy robot phải chia tách ra để tìm kiếm mục tiêu.


Mỗi khi một bóng đỏ của robot Săn Mồi v1 lách qua góc thùng xe, móng vuốt Thiết Trảo Kích của Lạc Hồng-01 lại lao ra từ bóng tối, nghiền nát đầu hoặc bẻ gãy chân của chúng trước khi chúng kịp nổ súng. Sự tàn bạo và chuẩn xác của những đòn cận chiến bằng tay trần diễn ra liên tục trong vòng năm phút nghẹt thở dưới cơn mưa tia lửa điện và khói độc lưu huỳnh.


Khi con robot cuối cùng bị giẫm nát bét dưới bàn chân thép nặng nề của Lạc Hồng-01, toàn bộ Vòng tròn tử thần rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng xì xì của dầu thủy lực rò rỉ và tiếng thở dốc, ho sặc sụa của tôi trong buồng lái ngập tràn khí độc.


Tôi vội vàng mở khóa chốt an toàn dưới ghế lái, ngắt kết nối Drift-Link tạm thời để giải phóng màng não khỏi dòng điện dội ngược. Cụm kim cấy thần kinh rút nhẹ ra khỏi gáy, mang theo cơn đau nhói buốt thấu tim. Tôi đeo chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ dính đầy vết xước lên mặt, hít thở từng ngụm khí carbon nghẹn ứ, rồi đẩy cửa buồng lái bước ra ngoài.


Hai chân tôi hoàn toàn bại liệt ngoài đời thực. Tôi phải dùng hai tay bám chặt vào khung xương thép rỉ sét của Lạc Hồng-01, từ từ trượt xuống mặt cát đỏ nóng hổi dọc theo thân máy rò rỉ dầu đỏ sinh học. Tôi lết từng bước đau đớn trên mặt đất, kéo lê hai chân tàn phế tiến về phía chiếc xe tải quân sự bị bỏ hoang.


Tôi chui vào cabin xe tải dính đầy bụi chì. Dưới ghế lái của chiếc xe tải quân sự cổ, một chiếc hộp chì bọc bảo vệ rỉ sét hiện ra. Tôi dùng chiếc búa thợ rèn rỉ sét mang theo bên hông đập mạnh ba nhát vào ổ khóa từ trường đã bị liệt.


*XOẢNG!*


Chiếc hộp chì mở ra. Bên trong, nằm gọn gàng trong các khay xốp chống sốc, là ba ống thủy tinh dày chứa một loại dung dịch lỏng rực sáng màu lam neon dịu nhẹ.


Dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe (Dạng lỏng).


Tôi run rẩy cầm một ống thuốc lên, áp lớp thủy tinh mát lạnh vào gò má dính đầy máu và muội than của mình. Sự thèm khát tột cùng dâng lên trong tiềm thức tôi—thứ dung dịch màu lam này chính là tài nguyên sinh mệnh của tôi, là mỏ neo duy nhất giúp tôi không quên đi tên của Minh Triết, không quên đi giọng hát ru ấm áp của người mẹ quá cố, và không quên đi lý do vì sao tôi lại lái chiếc cơ giáp ma quái này. Nó là liều thuốc cứu mạng nằm giữa đống đổ nát của thuộc địa biên cương.


"Chúng ta lấy được rồi, chị An..." Tôi thào thào dưới lớp mặt nạ phòng độc, nước mắt nóng hổi chảy dài làm nhòe đi ba ống thuốc rực sáng màu lam.


Tôi cẩn thận nhét ba ống Nepenthe vào túi trong của chiếc áo khoác phi công cũ, cài chặt khóa kéo dính đầy bụi chì.


Đúng lúc đó, một tiếng động cơ học rùng rợn vang lên từ phía sau lưng tôi.


*Ù... Ù...*


Tiếng gầm rú của lò phản ứng hạt nhân trên Lạc Hồng-01 đột ngột thay đổi tần số. Từ trong buồng lái trống không của cỗ cơ giáp cổ rỉ sét, một luồng bức xạ màu lam neon cực mạnh bất ngờ bùng phát, rực sáng cả một góc trời đêm của nghĩa địa cổ. Luồng ánh sáng lam rực rỡ và độc hại ấy chiếu rọi lên những xác cơ giáp khổng lồ xung quanh, tạo ra một màn sương mù điện từ chói mắt.


Cơn đau thùy trán của tôi đột ngột quay trở lại với cường độ khủng khiếp gấp mười lần, như thể có một luồng điện cao thế dội thẳng từ lò phản ứng rò rỉ xuyên qua không gian bám chặt vào màng não của tôi. Những ảo ảnh sống động về cái chết của chị gái Hoài An mười năm trước lại bắt đầu hiện lên dồn dập, che khuất tầm nhìn của tôi bằng một màu đỏ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!