Nhạc nềnSoaring

Kẻ Săn Đuổi Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một phát đạn động năng siêu thanh đột ngột xé toạc không khí sa mạc, rít lên tiếng nổ kinh hoàng nhắm thẳng vào buồng lái Lạc Hồng-01. Luồng phản lực cực đại xé rách màn cát đỏ rực điện tích, kéo theo một vệt sáng trắng chói mắt tựa như lưỡi dao của tử thần vung lên giữa đêm hoang mạc.


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng phần mười giây, trực giác thợ máy của tôi rú lên báo động. Tôi không kịp suy nghĩ, hai bàn tay rách da dính đầy máu khô điên cuồng giật mạnh cần gạt thủy lực chân trái, đồng thời dậm mạnh gót chân phải vào bàn đạp xả áp phụ.


*ẦM!*


Cú bẻ lái đột ngột làm cỗ máy nặng mười lăm tấn nghiêng hẳn sang một bên. Khớp chân trái vốn đang kẹt cứng cát đá rít lên một tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai, bắn ra một cơn mưa tia lửa xanh lam. Lạc Hồng-01 trượt dài trên cồn cát đỏ, suýt chút nữa đổ sụp. Phát đạn động năng sượt qua bả vai phải của cơ giáp, tạo ra một tiếng nổ đanh gọn cùng một vệt lửa ma sát rực đỏ.


Lực chấn động khủng khiếp truyền qua lớp giáp titan rỉ sét, dội thẳng vào cụm kim cấy thần kinh dọc cột sống tôi. Tôi đổ gục về phía trước, trán đập mạnh vào kính chắn gió buồng lái. Vết rách cũ trên môi dưới lại bục ra, vị máu tanh nồng ứa đầy khoang miệng. Màng não tôi co thắt dữ dội, thùy trán đang xơ hóa mười bảy phần trăm nhói buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.


"Cảnh báo! Khớp vai phải rạn nứt cấu trúc... Giảm áp suất dầu thủy lực cánh tay phải xuống mười lăm phần trăm..."


Giọng nói dịu dàng nhưng méo mó của AI Hoài An v1.0 vang lên chập chờn giữa tiếng còi báo động đỏ nhấp nháy liên tục trong buồng tối. Ảnh ảo ba chiều của chị tôi nhấp nháy chập chờn, các dải băng thông dữ liệu màu lam chạy dọc cơ thể ảo của chị bị nhiễu loạn nghiêm trọng. Tiếng thét đau đớn của chị từ trận dẫn sét tập trước dường như vẫn còn âm ỉ dư chấn trong hệ thống, khiến âm tần của AI thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng rè rè lạnh sống lưng.


Tôi thở dốc, vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ của chị Hoài An cọ sát vào da thịt nóng hổi của tôi, mang theo cái lạnh lẽo của sa mạc. Tôi bấu chặt những ngón tay run rẩy vào bảng điều khiển, cố gắng nhìn xuyên qua kính chắn gió buồng lái đã bị rạn nứt một góc.


Trước mắt tôi là Nghĩa địa cơ giáp cổ. Hoang mạc chết chóc này được bao phủ bởi xác của những cỗ máy chiến tranh khổng lồ từ cuộc chiến năm mươi năm trước, đứng sừng sững như những bóng ma khổng lồ gỉ sét dưới ánh trăng mờ. Bức xạ điện từ ở đây cực cao, những dải hào quang lam neon rò rỉ từ các lò phản ứng hạt nhân cũ nát chập chờn bay lơ lửng giữa những đồi cát đỏ, biến nơi này thành một cấm địa không có sóng vô tuyến.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Đột ngột, một chấm đỏ thẫm xuất hiện ngay trên kính chắn gió buồng lái của tôi. Tín hiệu laser khóa mục tiêu chập chờn màu đỏ rực rọi thẳng vào ngực của Lạc Hồng-01.


Khoảng cách: 2km.


"Kẻ săn mồi tầm xa..." Tôi lầm bầm, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa dọc sống lưng.


Đó là Thợ săn K. Sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp được tập đoàn Hàn Thiết mua chuộc để truy sát tôi ngoài hoang mạc này. Hắn đang lái chiếc cơ giáp Vô Diện—một cỗ máy bắn tỉa có thân hình khẳng khiu, phủ bạt ngụy trang cách nhiệt màu cát sa mạc hoàn hảo, hoàn toàn tàng hình trước hệ thống quét nhiệt thô sơ của Lạc Hồng-01. Giữa Nghĩa địa cơ giáp cổ đầy rác thải phóng xạ này, hắn chính là một bóng ma vô hình, một tử thần ẩn nấp trong bóng tối chờ đợi thời cơ kết liễu con mồi.


Tôi điên cuồng nhấn nút kích hoạt máy phát sóng gây nhiễu radar 'Haze-01' gắn bên ngoài buồng lái.


*XÈ... XÈ...*


Thiết bị rít lên một tiếng rồi phụt tắt. Màn hình điều khiển hiển thị dòng chữ cảnh báo đỏ chót: "Quá tải từ trường! Thiết bị gây nhiễu bị tê liệt do bức xạ điện từ Nghĩa địa cổ."


"Chết tiệt!" Tôi đấm mạnh tay xuống bệ điều khiển.


Không có thiết bị gây nhiễu, tôi hoàn toàn phơi bày trước kính ngắm quang học của Vô Diện. Bão cát điện từ ngoài kia đang gào rú, cát đỏ đập vào vỏ thép Lạc Hồng-01 rầm rầm, nhưng nó không đủ để che mắt một sát thủ chuyên nghiệp như Thợ săn K. Hắn chỉ cần một phát bắn nữa để xuyên thủng buồng lái rỉ sét này và găm thẳng viên đạn động năng vào tim tôi.


Tôi cố gắng tìm kiếm một lối thoát. Trong đầu tôi, những mảnh ký ức về thời thơ ấu bên Minh Triết ở xưởng phế liệu chập chờn hiện về, nhưng gương mặt của mẹ tôi thì đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn là một khoảng trống xám xịt lạnh lẽo. Tôi không nhớ nổi giọng hát ru của bà, không nhớ nổi bữa cơm chiều sum họp năm xưa. Tôi chỉ còn nhớ vết bỏng điện sém đen trên bả vai phải của Minh Triết thật khi gã bị lính quân cảnh tra tấn dưới họng súng của Cao Tiến. Gã đã liều mạng để tôi trốn thoát. Tôi không thể chết ở đây. Tôi phải sống sót để lấy được 3 ống Nepenthe tại tọa độ 42-Alpha, tôi phải đưa Triết ra khỏi ngục tối.


"Hoài Nam... phát hiện biến thiên từ trường ở góc ba mươi độ phía Tây Bắc..." Giọng nói chập chờn của AI Hoài An vang lên, võng mạc mắt trái của tôi rực lên một vạch đỏ dự báo quỹ đạo đường đạn.


Thợ săn K lại nạp đạn. Hắn chuẩn bị khai hỏa phát thứ hai.


Tôi biết mình không thể dựa vào hệ thống tự động lái của cơ giáp nữa. Phản xạ của Lạc Hồng-01 bị trễ mất 1.5 giây do khớp chân bị kẹt cát và rò rỉ dầu đỏ sinh học dọc bả vai trái. Nếu tôi để máy tính điều khiển né tránh, máy tính của Vô Diện sẽ dễ dàng tính toán ra điểm rơi dựa trên sách giáo khoa quân sự.


Tôi nghiến chặt răng, đưa tay gạt mạnh cần khóa ngắt kết nối tự động lái. Tôi cắm hai bàn tay trần dính máu vào các cần gạt cơ học thô sơ của hệ thống điều khiển chân và hông. Tôi sẽ vận dụng Kỹ thuật lái không quy luật 'Phản Xạ Bóng Ma'. Tôi sẽ lái cỗ máy này bằng đôi tay trần và bản năng của một thợ máy phế liệu.


*ĐOÀNG!*


Phát đạn động năng thứ hai xé rách bão cát sa mạc lao tới.


Tôi không bẻ lái tránh sang hai bên như thông thường. Tôi chủ động giật mạnh cần gạt hông, ép Lạc Hồng-01 thực hiện một cú xoay người đột ngột ngay tại chỗ, bẻ hướng di chuyển giật cục một góc vuông chín mươi độ không tưởng. Trọng tâm cơ giáp bị lệch hoàn toàn, gối chân trái khuỵu xuống sát mặt cát, nhưng chính chuyển động phi vật lý đó đã cứu mạng tôi.


Viên đạn siêu thanh bắn sượt qua khoảng không tàn ảnh nơi buồng lái vừa đứng trước đó một phần mười giây, cắm thẳng xuống đụn cát phía sau tạo ra một vụ nổ cát đỏ cao mười mét.


Chấn động mạnh khiến tôi suýt văng ra khỏi ghế lái. Hai tai tôi ù đi, máu tươi rỉ ra từ lỗ tai trái, thấm đẫm cổ áo khoác phi công cũ của chị tôi. Tôi đau đớn gầm lên, tay phải với lấy khẩu Súng lục động năng tự vệ 'Grizzly' dắt bên hông bộ đồ bay cũ. Tôi mở nắp kính chắn gió phụ, chĩa nòng súng cỡ 12.7mm ra ngoài khoảng không bão cát rít gào.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Từng phát đạn Grizzly gầm vang xé toạc đêm tối hoang mạc. Nhưng khoảng cách hai kilômét là quá xa đối với một khẩu súng lục tự vệ. Những viên đạn động năng rớt rụng vô hại giữa những đụn cát đỏ mênh mông, không thể chạm tới vách đá nơi Thợ săn K đang ẩn nấp. Sự bất lực tột cùng dâng trào trong lồng ngực tôi. Vũ khí phụ duy nhất của tôi hoàn toàn vô dụng trước kẻ thù vô hình tầm xa.


"Nam... không thể bắn trả... lò phản ứng hạt nhân đang quá nhiệt đạt một trăm mười độ..." Giọng Hoài An rít lên đầy lo lắng. "Chúng ta cần tìm chỗ ẩn nấp..."


Tôi quét mắt qua kính chắn gió. Giữa Nghĩa địa cơ giáp cổ, xác một chiếc cơ giáp vận tải hạng nặng từ thời tiền chiến đổ sụp nằm chắn ngang một hẻm đá lớn. Lớp giáp thép dày của nó đứng sừng sững như một bức tường thành kiên cố.


Tôi nghiến răng, dùng hết sức lực tàn dư của đôi tay điều khiển Lạc Hồng-01 chạy khập khiễng, lê lết chiếc chân trái bị kẹt cát lao thẳng về phía xác cỗ máy cổ đại.


*PHẬP!*


Một phát đạn động năng thứ ba bắn trúng vách đá ngay sát đầu cơ giáp, đá vụn và thép gỉ bắn tung tóe găm vào kính buồng lái làm nứt thêm những đường rãnh chằng chịt. Tôi nhào người về phía trước, đưa Lạc Hồng-01 lách vào hốc đá lớn bên dưới xác cỗ máy vận tải cổ đại, tạm thời che chắn buồng lái khỏi tầm ngắm tử thần của sát thủ.


Tôi thở dốc, tựa đầu vào thành buồng lái tối tăm rực sáng các sợi cáp thần kinh màu lam neon. Tạm thời an toàn, nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm bớt.


*KỊCH... KỊCH... KỊCH...*


Thông qua hệ thống cảm biến rò rỉ điện tích dưới chân cơ giáp, tôi đột ngột cảm nhận được những rung động địa chấn nhỏ nhưng cực kỳ đều đặn dội lại từ phía vách đá cách đây hai kilômét. Đó là âm thanh nạp đạn nặng nề, cơ học của cơ giáp Vô Diện.


Thợ săn K đang nạp đạn xuyên phá hạng nặng. Hắn biết tôi đang ẩn nấp sau vách đá gỉ sét này, và hắn chuẩn bị bắn xuyên qua lớp thép bảo vệ để kết liễu tôi vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!