Nhạc nềnSoaring

Bản Án Tử Hình Trá Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn huỳnh quang trong phòng làm việc của Tướng Cao Tiến không phát ra thứ ánh sáng trắng vô trùng như dưới phòng thẩm vấn số 9. Nó tỏa ra một sắc vàng nhạt tù mù, thứ ánh sáng của những kẻ đứng trên đỉnh cao thuộc địa dùng để che giấu những vết ố rỉ sét trên đại lễ phục đính đầy huân chương giả tạo.


Tôi bị áp giải vào phòng, hai tay vẫn bị khóa chặt trong cùm sắt cơ học. Dưới chân tôi, hai đầu gối run rẩy kịch liệt. Di chứng của cú quét sóng điện từ dội ngược từ máy quét nói dối ở tập trước vẫn chưa tan biến; hai chân tôi gần như bại liệt hoàn toàn, tê dại và mất cảm giác từ vùng thắt lưng trở xuống. Tôi phải tì toàn bộ trọng lượng cơ thể lên vai hai tên lính quân cảnh Sư đoàn 4 để không bị đổ sụp xuống sàn bê tông lạnh ngắt.


Cổ áo khoác phi công cũ kỹ của chị Hoài An cọ sát vào làn da gáy nhạy cảm của tôi. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ áo—vết tích rỉ máu từ tai trái của tôi sau trận bão cát dẫn sét—đã cứng lại, cào vào da tôi như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự lãng quên. Trong miệng tôi vẫn còn vương vị tanh nồng của huyết tương. Vết rách sâu trên môi dưới và đầu lưỡi do tôi chủ động cắn mạnh lúc nãy để đánh lừa máy quét nói dối vẫn đang rỉ máu âm ỉ, mỗi lần nuốt nước bọt là một lần cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên thùy trán đang bị xơ hóa mười bảy phần trăm.


"Thả cậu ta ra," giọng nói của Tướng Cao Tiến vang lên trầm đục, uy nghiêm nhưng đầy rẫy sự đạo đức giả.


Hai tên lính quân cảnh thô bạo đẩy tôi xuống chiếc ghế gỗ đối diện bàn làm việc của gã. Cùm sắt trên tay tôi rít lên tiếng va chạm kim loại chói tai khi gã sĩ quan mở khóa. Tôi lập tức bấu chặt các ngón tay run rẩy vào mép bàn gỗ để giữ thăng bằng, cố gắng không để lộ sự kiệt quệ thể xác trước mắt kẻ thù.


Ở góc phòng, bác sĩ Minh Châu đang đứng thủ thế, gương mặt hiền từ của bà hằn sâu những nếp nhăn lo âu và phẫn nộ. Bà bước lên một bước, đập mạnh một tập hồ sơ bệnh án điện tử xuống bàn của Cao Tiến. Trên màn hình ảo hiển thị biểu đồ quét cắt lớp não bộ 3D của tôi, nơi các mảng xơ hóa thần kinh màu xám đen đang lan rộng như những rễ cây khô hút cạn sự sống.


"Tướng quân! Tôi phản đối việc này dưới danh nghĩa bác sĩ trưởng trạm xá thuộc địa!" Minh Châu gằn giọng, đôi mắt điểm bạc rực lên sự kiên quyết. "Hoài Nam đang bị tổn thương màng não cực kỳ nghiêm trọng do xung điện dội ngược. Thùy trán của cậu ta đã bị xơ hóa mười bảy phần trăm, các neuron vận động dọc tủy sống đang trong trạng thái viêm nhiễm sinh học cấp tính. Nếu cậu ta phải chịu thêm bất kỳ áp lực thần kinh hay va chạm vật lý nào ngoài sa mạc, cậu ta sẽ bị hoại tử não bộ vĩnh viễn! Cậu ta cần phải được điều trị y tế khẩn cấp, không phải là một nhiệm vụ thực địa!"


Tướng Cao Tiến không thèm liếc nhìn biểu đồ quét não. Gã từ từ đứng dậy, vóc dáng uy nghiêm ngoài năm mươi tuổi của gã đổ một bóng đen dài xuống người tôi. Gã chỉnh lại chiếc cổ áo cứng ngắc của bộ đại lễ phục quân đội thuộc địa, mỉm cười đầy bao dung—thứ nụ cười của một kẻ sẵn sàng bán đứng cả thuộc địa Hoàng Sa-Beta để đổi lấy sự xa hoa của tập đoàn Hàn Thiết.


"Bác sĩ Minh Châu thân mến, tôi hiểu sự tận tụy của bà," Cao Tiến thong thả nói, giọng gã ngọt nhạt như mật độc. "Nhưng chúng ta đang sống trong thời chiến. Toàn bộ vành đai thuộc địa đang bị đe dọa bởi làn sóng quái thú cơ khí sau cơn bão cát điện từ đêm qua. Hoài Nam là nghi phạm duy nhất có mặt tại tháp truyền thông lúc sự cố xảy ra. Dù máy quét nói dối hiển thị cậu ta vô tội, nhưng dư luận ngoài kia và cả ban thanh tra của tập đoàn Hàn Thiết đều đang cần một lời giải thích thỏa đáng."


Gã tiến lại gần tôi, đặt một bàn tay đeo găng da đen bóng lên bả vai tôi. Gã siết nhẹ, và tôi phải nghiến chặt răng để không hét lên khi cơn đau từ bả vai trái bị chấn thương dội ngược lên đỉnh đầu.


"Để dập tắt mọi nghi ngờ và chứng minh lòng trung thành tuyệt đối của gia tộc Nguyễn Hoài với thuộc địa," Cao Tiến cúi đầu sát tai tôi, thì thầm bằng chất giọng lạnh lẽo, "tôi quyết định giao cho cậu một nhiệm vụ đặc biệt. Một chuyến tuần tra đơn độc ngoài Vùng hoang mạc chết, tiến sâu vào Rãnh nứt Alpha để báo cáo tình trạng di chuyển của quái thú chúa. Đây là nghĩa vụ cao cả của một công dân thuộc địa, Nam ạ."


Nhiệm vụ tự sát tuần tra Vùng hoang mạc chết.


Tôi lạnh gáy. Rãnh nứt Alpha là một vực sâu địa chất đầy rác thải phóng xạ và là tổ ấm của bầy quái thú cơ khí hoang dã nguy hiểm nhất biên thùy. Gửi một thợ máy đang bị liệt hai chân và xơ hóa não bộ vào đó mà không có bất kỳ sự hỗ trợ hỏa lực nào từ quân đội chính quy—đây không phải là tuần tra, đây là một bản án tử hình trá hình nhằm diệt khẩu tôi một cách hợp pháp.


"Tướng quân! Ông đang đẩy cậu ta vào chỗ chết!" Minh Châu gào lên, cố gắng dùng quyền bác sĩ của mình để can thiệp. "Tôi sẽ ký lệnh đình chỉ nhiệm vụ của cậu ta dưới danh nghĩa tình trạng y tế khẩn cấp!"


"Rất tiếc, bác sĩ," Cao Tiến lạnh lùng rút ra một tấm thẻ nhựa tổng hợp màu xám có đóng dấu đỏ nổi—Con dấu chỉ huy tối cao quân đội thuộc địa. "Dưới sắc lệnh khẩn cấp thời chiến số không chín, quyền chỉ huy quân sự cao hơn quyền y tế. Lệnh tuần tra này đã được phê duyệt. Nếu Hoài Nam từ chối thực hiện..."


Gã dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua tôi đầy ẩn ý.


"...Tôi sẽ buộc phải áp dụng Luật cấm tàng trữ thiết bị quân sự thế hệ cũ. Lực lượng quân cảnh Sư đoàn 4 sẽ ngay lập tức san phẳng Khoang bảo dưỡng số 9 để tịch thu toàn bộ sắt vụn khả nghi. Bác Sáu của cậu sẽ bị truy tố tội đồng lõa, và người bạn thân nhất của cậu—Minh Triết... cậu biết gã đang nằm trong ngục tối của chúng tôi rồi đấy. Vết bỏng điện trên vai gã có thể sẽ bị nhiễm trùng nặng hơn nếu không được thả ra sớm."


Tôi rùng mình. Hình ảnh bả vai phải sém đen vết bỏng điện của Minh Triết khi bị roi điện áp thế cao tra tấn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi. Gã đã liều mạng bảo vệ tôi, bảo vệ Lạc Hồng-01. Tôi không thể để gã và bác Sáu phải chết trong ngục tối chỉ vì sự bất lực của mình. Tôi cũng không thể để Cao Tiến san phẳng xưởng số 9, nơi cất giấu cỗ cơ giáp sinh học—linh hồn duy nhất còn lại của chị Hoài An.


Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi chạm vào Khánh Quỳnh đang đứng im lặng bên cạnh bàn điều khiển phụ của văn phòng. Gương mặt cô lạnh lùng như đá, nhưng đôi bàn tay dính đầy muội than của cô đang lén lút gõ nhanh trên thiết bị Quỳnh-Link giấu trong lòng bàn tay.


Đột nhiên, màn hình hiển thị phụ trên bàn làm việc của Cao Tiến nhấp nháy một dải dữ liệu thô bị nhiễu. Đó là một bản đồ địa hình 3D dã chiến của Rãnh nứt Alpha. Giữa những vệt đỏ cảnh báo quái thú, có một chấm xanh lam nhấp nháy cô độc kèm theo dòng chữ kỹ thuật cực nhỏ chỉ hiển thị trong đúng hai giây: *"Tọa độ 42-Alpha. Xác xe tải quân sự cũ bị bỏ hoang. Thùng bọc chì chứa 3 ống Dung dịch ức chế thần kinh Nepenthe (Dạng lỏng). Hãy sống sót để lấy nó."*


Tim tôi đập mạnh một nhịp. Nepenthe—liều thuốc sống còn để cứu lấy bộ não đang mục nát của tôi, thứ dược phẩm vô giá bị tập đoàn Hàn Thiết độc quyền phong tỏa nguồn cung cấp. Khánh Quỳnh đã dùng Quỳnh-Link để hack vào hệ thống bản đồ của Cao Tiến, gửi cho tôi manh mối cứu mạng duy nhất này.


Nhiệm vụ tự sát của Cao Tiến giờ đây đã biến thành cơ hội săn tìm dược phẩm sinh mệnh duy nhất của tôi.


"Tôi chấp nhận," tôi khàn giọng nói, giọng nói của tôi vang lên dứt khoát giữa căn phòng tĩnh lặng.


"Nam! Cậu điên rồi sao?" Minh Châu thảng thốt kêu lên.


Tôi nhìn thẳng vào mắt Cao Tiến, không hề né tránh. "Tôi sẽ thực hiện lệnh tuần tra ngoài hoang mạc chết. Nhưng tôi có một điều kiện. Ông phải thả Minh Triết và bác Sáu ra ngay lập tức, đồng thời rút toàn bộ quân cảnh khỏi xưởng số 9. Tôi muốn thấy họ an toàn trước khi tôi bước ra ngoài tường thành."


Cao Tiến cười lớn, tiếng cười của gã vang lên đầy đắc ý. Gã rút từ trong ngăn kéo ra một bản thỏa ước bằng giấy da nhân tạo màu vàng ố—bản cam kết tự chịu trách nhiệm nếu xảy ra tai nạn tử vong ngoài tường thành.


"Cậu rất biết điều, Nam. Một người lính quả cảm luôn biết hy sinh vì gia đình," gã đẩy bản thỏa ước và một chiếc bút mực từ trường về phía tôi. "Ký vào đây. Cậu sẽ có quyền xuất kích hợp pháp ngoài biên giới. Nhưng hãy nhớ kỹ: cậu sẽ không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ hỏa lực hay cứu viện nào từ quân đội thuộc địa. Nếu cậu chết ngoài kia, đó là do tai nạn sa mạc thông thường."


Tôi cầm cây bút bằng đôi tay run rẩy, ký tên mình xuống dưới bản thỏa ước tàn bạo. Từng nét chữ nguệch ngoạc hiện lên như một lời tuyên án, nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa phẫn uất và quyết tâm sinh tồn đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.


"Thả người bạn của cậu ta ra," Cao Tiến lạnh lùng ra lệnh cho lính tuần tra. "Chuẩn bị cho cậu ta một chiếc xe địa hình cũ để xuất kích vào đêm nay."


"Không cần xe tuần tra," tôi ngắt lời gã, giọng nói lạnh lùng như thép nguội. "Tôi sẽ đi bằng phương tiện của riêng tôi."


Cao Tiến nhướng mày nghi ngờ, nhưng gã không hỏi thêm. Với gã, một kẻ tàn phế đi ra sa mạc bằng thứ gì cũng không quan trọng, vì gã biết chắc chắn tôi sẽ không bao giờ có cơ hội quay trở về. Gã không hề biết rằng, dữ liệu điện não rò rỉ từ chiếc kính áp tròng của gã thanh tra giả mạo lúc nãy đã được Trịnh Bách chuyển thẳng cho Thợ săn K—sát thủ bắn tỉa tàn bạo nhất của tập đoàn Hàn Thiết đang phục kích sẵn ngoài sa mạc.


***


Đêm muộn. Cơn bão cát điện từ đầu mùa bắt đầu hú lên điên cuồng ngoài vành đai thuộc địa, mang theo những luồng cát đỏ rực điện tích va đập chan chát vào những tấm tôn gỉ sét của khu ổ chuột Sắt Rỉ. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và ozone cháy khét.


Tôi chật vật bò xuống hệ thống Đường hầm dung nham nguội sâu mười mét dưới nền đất đổ nát của xưởng số 9. Hai chân tôi hoàn toàn bại liệt, tôi phải dùng hai cánh tay rách da dính máu khô để kéo lê thân thể kiệt quệ của mình trên nền đá nóng bỏng, ẩm ướt mùi nước thải axit.


Trước mắt tôi, cỗ cơ giáp sinh học thế hệ cũ Lạc Hồng-01 đứng sừng sững trong bóng tối âm u của hầm ngầm. Lớp vỏ titan rỉ sét của nó lấp lánh những vệt điện tích màu lam nhạt bám tụ sau cơn bão sét. Khớp vai trái của nó vẫn rách nát, rò rỉ những vệt dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực tanh nồng dọc theo thân máy xuống nền đất bọc chì cách từ trường.


Khánh Quỳnh đã đứng đợi sẵn bên cạnh thang nâng buồng lái, tay cô cầm chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ M40 đã được gia cố lại bộ lọc carbon.


"Nam, cậu thực sự muốn đi sao?" Quỳnh hỏi, giọng cô run lên dưới sức gió bão cát rít qua khe hầm. "Bộ lọc của cậu chỉ chịu tải được tối đa mười giờ trong môi trường axit của Rãnh nứt Alpha. Và sát thủ của tập đoàn... họ chắc chắn đã nhận được tọa độ của cậu."


"Tôi không còn lựa chọn nào khác, Quỳnh," tôi thào thào đáp, cố gượng dậy bám vào thang nâng để leo vào buồng lái. "Nếu tôi không đi, Triết và bác Sáu sẽ chết trong ngục tối. Chị Hoài An... chị ấy đang đợi tôi ngoài kia. Tôi phải lấy được số thuốc Nepenthe đó để giữ cho bộ não này không bị mục nát trước khi tôi quên mất chị ấy."


Tôi trượt người vào trong buồng lái chật hẹp, tối tăm của Lạc Hồng-01. Mùi dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực bốc lên nồng nặc, bao phủ lấy da thịt tôi. Tôi nhắm mắt, ngửa đầu ra sau, ép mạnh gáy dọc theo cụm kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' rỉ sét màu đồng cổ.


*PHẬP!*


Cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát ngay lập tức, dữ dội và tàn bạo như hàng vạn luồng điện cao áp lỏng đang được bơm trực tiếp vào dịch tủy của tôi. Toàn thân tôi co giật dữ dội trên ghế lái, hai mắt trợn trừng rực sáng lên ánh sáng lam nhạt của trạng thái Drift-Link Cơ bản ở mức 20%.


Nhưng ngay khi dòng điện đồng bộ thần kinh thiết lập, hai chân bại liệt của tôi đột ngột khôi phục lại phản xạ thông qua hệ thống truyền động cơ khí của cơ giáp. Nỗi đau thể xác tột cùng đã mang lại cho tôi sức mạnh để kiểm soát cỗ máy chiến tranh khổng lồ này.


*"Cảnh báo... Kết nối thần kinh thiết lập ở mức hai mươi phần trăm... Phát hiện rò rỉ điện áp nhẹ dọc tủy sống..."*


Giọng nói dịu dàng, đứt quãng của AI Hoài An v1.0 vang lên trong buồng lái chập chờn ánh đèn neon màu lam nhạt. Ảnh ảo ba chiều mờ ảo của chị tôi hiện lên bên cạnh bảng điều khiển, gương mặt chị đượm buồn nhìn tôi đầy lo lắng.


"Chị... em đến đây," tôi thầm thì, tay phải điên cuồng kéo cần gạt cơ học chính của hệ thống thủy lực chân.


Lạc Hồng-01 gầm lên một tiếng khàn đục từ sâu trong lò phản ứng hạt nhân cũ kỹ. Khớp chân trái bị kẹt cát đá rít lên thảm hại, phát ra những tia lửa điện xanh lam xé toạc bóng tối hầm ngầm. Cỗ máy khổng lồ nặng mười lăm tấn từ từ bước ra khỏi bệ đỡ bọc chì, rầm rập tiến về phía lối ra ngoài tường thành.


Phía trước tôi, cánh cổng thép khổng lồ của Bức tường thép số 3 từ từ hé mở một khe hẹp dưới sự điều khiển lén lút của Đại úy Thanh Phong. Bên ngoài cánh cổng, màn đêm sa mạc Hoàng Sa-Beta hiện ra như một địa ngục trần gian ngập tràn bão cát đỏ rực điện tích và những tiếng gầm rú xa xăm của quái thú cơ khí hoang dã.


Tôi không hề nhìn lại phía sau. Tôi biết, ngoài vùng hoang mạc chết kia, Thợ săn K cùng họng súng bắn tỉa từ trường của cơ giáp Vô Diện đang khóa chặt mục tiêu vào buồng lái của tôi. Nhưng tôi vẫn nghiến chặt răng, thúc ép Lạc Hồng-01 bước những bước chân nặng nề, đơn độc bước ra ngoài bức tường thép, tiến thẳng vào vực sâu đen tối của sa mạc sa mạc đỏ rực sấm sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!