Nhạc nềnSoaring

Cuốn Sổ Tay Và Lời Nói Dối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn chiếu công suất lớn dội thẳng vào võng mạc tôi, biến phòng thẩm vấn số 9 thành một hộp kính vô trùng đầy áp bức. Trước mắt tôi, Đại úy Minh Triết giả mạo—gã thanh tra quân cảnh mang chiếc kính áp tròng ghi âm liên tục xoay tròn—đang mỉm cười xảo quyệt. Gã vừa đưa ra dải tần số sóng não của chị Hoài An, một bằng chứng kỹ thuật thép dồn tôi vào góc chết.


"Nói đi, Hoài Nam," giọng gã trầm thấp, vang vọng qua bốn bức tường bê tông đặc chủng bọc chì cách từ trường. "Bóng ma của chị gái cậu hiện đang nằm trong buồng lái của cỗ máy nào? Chân tướng của dự án Linh Hồn Cơ Khí đang ở đâu?"


Thùy trán của tôi co thắt dữ dội. Di chứng xơ hóa mười bảy phần trăm tế bào thần kinh sau cú Over-Drive đêm qua đang thiêu đốt não bộ tôi. Tôi muốn lục tìm ký ức để đối phó, nhưng những gì tôi nhận lại chỉ là một khoảng trống xám xịt, lạnh lẽo. Tôi không nhớ nổi mình đã khai những gì với gã cách đây vài tiếng. Cổ họng tôi nghẽn đắng. Vệt máu khô màu nâu sẫm trên cổ chiếc áo khoác phi công cũ của chị Hoài An cọ sát vào da thịt, nhắc nhở tôi về cái giá của sự lãng quên.


Để giữ vững sóng não không bị chiếc kính áp tròng của gã ghi nhận dao động cảm xúc, tôi nghiến chặt răng, chủ động cắn mạnh vào vết rách cũ trên môi dưới. Vị máu tanh nồng ứa ra, mang theo cơn đau vật lý nhói buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu. Tôi dùng nỗi đau thể xác này để đè bẹp sự hoảng loạn trong tiềm thức.


"Tôi... tôi đã nói rồi," tôi thào thào, cố giữ cho giọng nói của mình đều đặn, vô cảm. "Chị tôi... đã chết mười năm trước. Tôi không biết cỗ cơ giáp nào cả. Đêm qua chỉ là sự cố sét đánh..."


Gã thanh tra giả mạo nhíu mày. Chiếc kính áp tròng trên mắt trái gã nhấp nháy ánh sáng đỏ, phân tích chỉ số căng thẳng của tôi nhưng chỉ nhận về một dải tần số phẳng lặng do cơn đau từ môi dưới đã che giấu mọi cảm xúc. Gã đứng dậy, tắt màn hình ảo ba chiều hiển thị sóng não của chị Hoài An.


"Cậu rất cứng đầu, Nam. Nhưng ta có đủ thời gian và công nghệ để bóc tách từng lớp lời nói dối của cậu. Ta sẽ cho cậu hai tiếng để suy nghĩ, trước khi ta dùng đến máy quét sóng não chuyên dụng của Sư đoàn 4. Lúc đó, bộ não xơ hóa của cậu sẽ bị cưỡng ép phơi bày vĩnh viễn."


Gã thanh tra bước ra ngoài, cánh cửa thép dày đóng sập lại với tiếng khóa cơ học khô khốc. Căn phòng rơi vào bóng tối âm u, chỉ còn lại ánh đèn sương mù mờ nhạt từ góc trần.


Tôi gục đầu xuống bàn thép, hai tay bị xích sắt khóa chặt run lên bần bật. Tôi sợ hãi. Không phải sợ cái chết, mà sợ rằng khi máy quét sóng não cắm vào thái dương, tôi sẽ vô tình dâng nộp Lạc Hồng-01 cho Cao Tiến. Tôi cũng nhớ đến Minh Triết thật—người bạn thân nhất của tôi. Hình ảnh bả vai phải sém đen vết bỏng điện của gã khi bị lính tuần tra tra tấn dã man trước mặt tôi lúc nãy cứ ám ảnh khôn nguôi. Gã đã liều mạng bảo vệ tôi, còn tôi giờ đây lại không thể nhớ nổi khuôn mặt của gã trông như thế nào khi cười.


*KÉT... T... T.*


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía góc phòng thẩm vấn, nơi có đường ống dẫn khí nén bảo trì. Tấm lưới thép che lỗ thông gió từ từ bị đẩy ra không tiếng động. Một bóng người mảnh khảnh, mặc bộ đồ kỹ sư màu xám tro dính đầy muội than, nhanh nhẹn trượt xuống nền nhà xưởng dột nát.


Tôi giật mình ngẩng đầu lên. Ánh sáng mờ nhạt rọi lên mái tóc buộc cao gọn gàng và gọng kính tròn thông minh của cô gái.


"Khánh Quỳnh?" tôi thầm thì, giọng run rẩy.


"Suỵt! Im lặng," Khánh Quỳnh nhanh chóng áp sát tôi. Cô không lãng phí một giây nào, rút từ trong túi da kỹ sư ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa da gỉ sét dính đầy dầu mỡ đen kịt. "Tôi chỉ có một trăm hai mươi giây trước khi hệ thống tuần tra tự động của quân cảnh thiết lập lại. Đây là Nhật ký chắp vá của Minh Triết. Cậu phải đọc nó ngay!"


Cô nhét cuốn sổ vào đôi bàn tay đang bị xích của tôi.


"Cuốn sổ này... là gì?" tôi bàng hoàng hỏi, ngón tay chạm vào lớp bìa da thô ráp.


"Là mạng sống của cậu, và của cả Minh Triết thật nữa," ánh mắt Khánh Quỳnh hiện lên nỗi đau đớn tột cùng, nhưng giọng cô vẫn giữ được sự lý trí lạnh lùng của một kỹ sư trưởng. "Trí nhớ ngắn hạn của cậu đang bị hủy hoại nghiêm trọng do di chứng Quá Nhiệt Não Bộ. Cậu không thể nhớ nổi những gì mình đã khai cách đây vài giờ, và gã thanh tra giả mạo kia đang dùng máy quét sóng não để tìm ra kẽ hở. Triết đã thức trắng đêm để ghi chép lại tất cả những thói quen, những sự kiện và lời khai giả mà cậu đã dựng lên trước đó. Hãy ghi nhớ chúng, dùng nó làm tấm khiên để đối phó với máy quét!"


Tôi run rẩy mở cuốn sổ tay dưới ánh sáng tù mù của căn phòng giam. Trang giấy đầu tiên hiện lên nét chữ nguệch ngoạc bằng bút chì đen của Minh Triết: *"Nam, nếu mày đọc dòng này, tức là mày lại quên tao rồi. Tao là Minh Triết, thằng thợ hàn cùng mày lớn lên ở xưởng số chín. Nhớ kỹ: Đêm qua mày đã khai rằng mày đang sửa máy phát điện phụ dưới chân tháp truyền thông lúc bão sét đánh xuống. Mày bị điện giật ngất đi, không hề nhìn thấy chiếc cơ giáp nào. Đừng quên chi tiết này, nếu không cả hai chúng ta đều chết."*


Nước mắt tôi suýt trào ra, làm nhòe đi những dòng chữ chì. Tôi lật nhanh các trang tiếp theo. Cuốn sổ ghi lại tỉ mỉ từng thói quen nhỏ của tôi: cách tôi cầm cờ lê bằng tay trái, cách tôi cắn môi khi lo lắng, ngày mất của ba tôi, và cả những thông số kỹ thuật dã chiến của máy phát điện phụ mà chúng tôi đã chắp vá từ phế liệu.


Tôi điên cuồng dùng móng tay bấm vào lòng bàn tay trái, khắc sâu những từ khóa cốt lõi: *Sét đánh - Máy phát điện phụ - Chập mạch hạt nhân - Liệt chân trái.* Tôi phải biến những dòng chữ này thành phản xạ sinh học của cơ thể.


"Nghe đây, Nam," Khánh Quỳnh ghé sát tai tôi, tay cô lướt nhanh trên thiết bị kết nối cầm tay 'Quỳnh-Link'. "Khi gã thanh tra kết nối máy quét sóng não vào thái dương cậu, tôi sẽ đứng từ ngoài phòng điều khiển phụ, sử dụng Quỳnh-Link để phát sóng nhiễu tần số thấp. Sóng nhiễu này sẽ làm lệch tần số đo điện não của máy quét, hiển thị chỉ số căng thẳng của cậu ở mức bình thường. Nhưng cái giá phải trả là màng não của cậu sẽ bị bỏng nhẹ do xung điện dội ngược. Cậu có chịu đựng được không?"


"Tôi chịu được," tôi nghiến răng, ánh mắt rực lên quyết tâm sắt đá. "Chỉ cần cứu được Triết, chỉ cần bảo vệ được Lạc Hồng-01, cái giá nào tôi cũng trả."


"Tốt. Hãy nhớ kỹ: khi máy quét hỏi về những chi tiết không có trong sổ tay, cậu phải chủ động tạo ra một cơn đau vật lý cực mạnh để ghi đè lên sóng não cảm xúc. Đừng để máy quét bắt được tần số dao động của chị Hoài An."


Khánh Quỳnh nhanh chóng thu hồi thiết bị, cô lướt nhìn vết thương rỉ máu sau gáy tôi với ánh mắt xót xa, rồi nhanh nhẹn leo ngược trở lại đường ống thông gió, biến mất vào bóng tối như một bóng ma kỹ thuật.


Nửa tiếng sau, cánh cửa phòng thẩm vấn số 9 một lần nữa mở ra. Đại úy Minh Triết giả mạo bước vào cùng hai tên lính tuần tra khiêng theo một thiết bị kim loại nặng nề—máy quét sóng não dã chiến của Sư đoàn 4. Thiết bị có các đầu kim sinh học nhọn hoắt rực sáng ánh đèn xanh lục bảo.


"Thời gian suy nghĩ đã hết, Hoài Nam," gã thanh tra giả mạo lạnh lùng ra lệnh. "Kết nối máy quét."


Hai tên lính thô bạo đè đầu tôi xuống bàn thép, cắm trực tiếp các đầu kim sinh học của máy quét vào hai bên thái dương của tôi. Một cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng vào vỏ não, kèm theo tiếng o o tần số cao chạy dọc màng tai. Trên màn hình ảo của máy quét, biểu đồ điện não đồ của tôi bắt đầu hiển thị dưới dạng các đường sóng màu cam chập chờn.


"Bắt đầu thẩm vấn," gã thanh tra giả mạo đứng trước màn hình, chiếc kính áp tròng trên mắt trái gã xoay tròn liên tục. "Hoài Nam, hãy trả lời lại: Đêm qua, cậu đã làm gì tại tháp truyền thông gỉ sét trước khi bão cát điện từ đạt đỉnh điểm?"


Tôi nhắm mắt lại, lục tìm những từ khóa đã khắc sâu trong lòng bàn tay trái.


"Tôi... tôi đang sửa máy phát điện phụ dưới chân tháp," tôi khai, giọng khàn đặc nhưng rành rọt. "Bão cát làm sụt áp lưới điện khu ổ chuột, tôi phải đấu nối lén nguồn điện từ máy phát hạt nhân cũ để sạc pin..."


Trên màn hình, đường sóng điện não hơi dao động nhẹ nhưng ngay lập tức, một luồng sóng nhiễu tần số thấp từ thiết bị Quỳnh-Link của Khánh Quỳnh từ xa dội vào hệ thống, làm phẳng lặng dải tần số hiển thị. Máy quét hiển thị chỉ số: *Bình thường - Không có dấu hiệu nói dối.*


Gã thanh tra giả mạo nhíu mày, gã tiến lại gần hơn, gõ mạnh tay xuống bàn thép.


"Vậy tại sao lò phản ứng của cỗ cơ giáp cổ Lạc Hồng-01 lại phát ra tần số sóng năng lượng trùng khớp với điện não của cậu lúc tháp truyền thông bị sét đánh?"


"Tôi không biết cơ giáp nào cả!" tôi gào lên, cố tình tạo ra sự hoảng loạn giả tạo. "Sét đánh thẳng vào tháp truyền thông, dòng điện Over-Charge hàng vạn vôn chạy dọc đường dây dẫn sạc ngược vào máy phát điện phụ dưới chân tháp... Luồng điện dội ngược đó đã đánh trúng tôi, thiêu cháy thùy trán và làm liệt hai chân tôi! Tần số sóng năng lượng đó là do máy phát điện hạt nhân bị chập mạch phóng ra, không phải do tôi lái cơ giáp!"


Máy quét sóng não rít lên một tiếng bíp dài. Sóng nhiễu của Khánh Quỳnh hoạt động hoàn hảo, che mắt hệ thống phân tích tự động. Chỉ số căng thẳng của tôi vẫn nằm trong ngưỡng an toàn.


Gã thanh tra giả mạo bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã gí sát gương mặt xảo quyệt vào mắt tôi, chiếc kính áp tròng ghi âm xoay tròn điên cuồng.


"Lập luận rất khớp với lời khai trước. Nhưng ta muốn kiểm tra một chi tiết khác. Hoài Nam, hãy nói cho ta biết: Mẹ của cậu—bà Nguyễn Thị Lan—đã mất vào ngày tháng năm nào?"


Câu hỏi đột ngột của gã như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu tôi.


Tôi đông cứng hoàn toàn. *Mẹ tôi... bà Nguyễn Thị Lan?*


Trong cuốn sổ tay chắp vá của Minh Triết không hề ghi chép về ngày mất của mẹ tôi. Ký ức về người mẹ quá cố đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi não bộ của tôi sau cú Drift-Link sâu đêm qua để cứu dân quân. Tôi không thể nhớ nổi gương mặt của bà, nói gì đến ngày bà mất.


Trên màn hình ảo, đường sóng điện não của tôi đột ngột vọt cao rực sáng màu đỏ cảnh báo. Nhịp tim tăng vọt lên một trăm năm mươi nhịp. Máy quét bắt đầu phát ra âm thanh cảnh báo dồn dập: *Phát hiện dao động cảm xúc cực hạn - Nghi vấn nói dối!*


"Sao vậy, Nam?" gã thanh tra giả mạo nhếch mép cười đắc ý. "Một câu hỏi đơn giản về người mẹ quá cố mà cũng khiến sóng não của cậu dao động mạnh thế sao? Có phải cậu đang cố che giấu điều gì?"


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi nhớ đến lời dặn của Khánh Quỳnh. Tôi không được phép để lộ sự mất trí nhớ, càng không được để lộ tần số sóng não của chị Hoài An đang chập chờn thức tỉnh trong đầu.


Tôi nghiến chặt răng, dồn toàn bộ sức lực của cơ hông, cố tình cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình.


*PHẬP!*


Cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát ngay lập tức. Vị máu nóng hổi, tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Cơn đau vật lý cực hạn này như một luồng điện mạnh mẽ dội thẳng vào màng não, đè bẹp hoàn toàn sự hoảng loạn cảm xúc của tôi. Cùng lúc đó, Khánh Quỳnh từ phòng điều khiển phụ kích hoạt Quỳnh-Link ở công suất tối đa, phát ra một luồng sóng xung kích điện từ cực mạnh làm lệch tần số đo điện não của máy quét.


*XÈ XÈ...*


Máy quét sóng não bị loạn nhịp hoàn toàn. Màn hình ảo hiển thị các sọc ngang xám xịt, trước khi trả về chỉ số: *Bình thường - Sóng não ổn định do chấn thương vật lý cấp tính.*


Tôi thở hộc hộc, máu tươi từ khóe môi chảy dài xuống cổ áo khoác phi công cũ dính máu khô. Tôi nhìn gã thanh tra giả mạo bằng ánh mắt căm hờn, đầy thách thức.


"Tôi... tôi không nhớ," tôi khàn giọng đáp, cố nuốt vị máu tanh vào trong. "Sau tai nạn của chị tôi... tôi bị chấn thương tâm thần. Mỗi lần nhắc đến mẹ... đầu tôi lại đau như búa bổ... Cơn đau này... là thật..."


Đại úy Minh Triết giả mạo nhìn vào màn hình máy quét đã hiển thị kết quả bình thường, gương mặt gã hằn lên sự tức giận và bất lực. Công nghệ tối tân của gã đã hoàn toàn bị lừa bởi sự phối hợp giữa cuốn sổ tay chắp vá, thiết bị gây nhiễu của Khánh Quỳnh và ý chí sắt đá tự gây thương tích của tôi.


"Được rồi, tháo máy quét ra," gã thanh tra giả mạo tức tối ra lệnh cho lính tuần tra. Gã thu hồi thiết bị, nhưng ánh mắt gã vẫn khóa chặt lấy tôi đầy nghi kỵ. "Cậu đã vượt qua cuộc kiểm tra nói dối hôm nay, Hoài Nam. Nhưng cậu vẫn là nghi phạm đặc biệt. Cậu sẽ bị cấm rời khỏi khu vực quân sự này cho đến khi có lệnh mới của Tướng Cao Tiến."


Gã quay lưng bước đi, cánh cửa phòng giam một lần nữa đóng sập lại.


Tôi thở phào nhẹ nhõm, toàn thân đổ sụp xuống ghế sắt. Màng não của tôi bị bỏng nhẹ, nóng rát dọc hai bên thái dương do dòng điện dội ngược từ máy quét bị nhiễu. Nhưng tôi biết mình đã tạm thời chiến thắng cuộc đấu trí sinh tử này.


Đột nhiên, từ trong kẽ nứt của lỗ thông gió phía trên, thiết bị Quỳnh-Link nhỏ gọn của Khánh Quỳnh rơi xuống lòng bàn tay tôi, phát ra một tín hiệu âm thanh nhỏ chập chờn. Giọng nói của Khánh Quỳnh vang lên qua bộ đàm mini dã chiến, gấp gáp và đầy bàng hoàng:


"Nam! Nghe tôi nói không? Tôi vừa bẻ khóa được tần số phát sóng của chiếc kính áp tròng ghi âm trên mắt gã thanh tra giả mạo... Cực kỳ nguy hiểm! Gã không chỉ làm việc cho Cao Tiến. Tín hiệu từ chiếc kính áp tròng đó đang truyền trực tiếp toàn bộ dữ liệu điện não và sóng tương thích của cậu về siêu máy chủ trung tâm của Giám đốc công nghệ Trịnh Bách tại tập đoàn Hàn Thiết!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!