Nhạc nềnSoaring

Bóng Đen Từ Tổng Bộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của xe tuần tra quân cảnh dội thẳng qua màn cát đỏ, thúc ép chúng tôi phải hành động.


Nhưng cơ thể tôi đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa. Dưới bệ điều khiển của Lạc Hồng-01, hai chân tôi hoàn toàn mất cảm giác, xụi lơ và lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục. Di chứng của đòn Over-Drive sáu mươi phần trăm để dẫn dòng sét tự nhiên vẫn đang tàn phá hệ thống thần kinh vận động của tôi. Máu tươi rỉ ra từ tai và mũi đã bắt đầu khô lại, đóng thành những vệt màu nâu sẫm, cứng ngắc trên cổ chiếc áo khoác phi công rộng thùng thình của chị Hoài An. Trong đầu tôi, những mảng ký ức về lời hứa bên lò rèn rỉ sét chỉ còn là một khoảng trống xám xịt, trống rỗng đến mức tàn nhẫn.


"Nam! Nghe tôi nói không? Cậu phải ra khỏi buồng lái ngay!" Giọng Khánh Quỳnh vang lên từ kênh truyền âm dã chiến, gấp gáp và đầy hoảng loạn. "Quân cảnh của Sư đoàn 4 đang phong tỏa toàn bộ đồi cát đỏ. Cao Tiến đã phát lệnh truy nã đỏ!"


Tôi cố gắng bấu chặt những ngón tay run rẩy vào thành ghế phi công, nhưng ngay cả việc nâng cánh tay lên cũng khiến thùy trán của tôi đau nhói như bị một mũi khoan sắt nung cắm thẳng vào vỏ não. Màn hình quang học của Lạc Hồng-01 tối đen như mực. Lò phản ứng hạt nhân rò rỉ những luồng khói trắng ngột ngạt, mang theo mùi dầu thủy lực sinh học màu đỏ rực tanh nồng—thứ mùi đặc trưng của dòng máy cổ đại đang thấm qua các khe hở của buồng lái, chảy dài dọc theo thân tháp truyền thông gỉ sét xuống mặt sa mạc.


*ẦM!*


Cánh cửa buồng lái bị cưỡng ép giật mở từ bên ngoài bằng một xà beng thủy lực. Ánh sáng đỏ rực từ đèn pha của những chiếc xe tuần tra bọc thép Sư đoàn 4 quét qua gương mặt nhợt nhạt của tôi.


"Đứng yên! Kẻ đào tẩu Nguyễn Hoài Nam, cậu bị bắt vì tội danh gián điệp hai mang và tàng trữ thiết bị quân sự bất hợp pháp!"


Một toán quân cảnh trang bị súng trường từ trường và giáp chống bạo động nặng nề tràn vào. Tôi chưa kịp phản ứng thì đã bị những cánh tay thép thô bạo lôi tuột ra khỏi ghế lái. Cơn đau từ đốt sống cổ truyền thẳng xuống thắt lưng khiến tôi khuỵu xuống mặt cát nóng bỏng. Chân trái của tôi kéo lê vô lực.


"Buông nó ra! Nó chỉ là một thằng thợ máy phế liệu!"


Từ phía sau đống đổ nát của tháp canh cũ, Minh Triết lao ra. Gương mặt đen nhẻm dính đầy muội than của gã hằn lên sự giận dữ tột cùng. Gã vung chiếc cờ lê hợp kim tự chế, cố gắng gạt phăng họng súng của một tên lính tuần tra đang gí vào đầu tôi. Nhưng sự kháng cự của một thợ máy nghèo khổ trước lực lượng quân đội chính quy là hoàn toàn vô vọng.


*BZZZT!*


Một luồng điện màu lam cực mạnh từ roi điện áp thế cao nện thẳng vào bả vai phải của Minh Triết. Gã hét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật dữ dội rồi đổ sụp xuống cát bụi, chiếc cờ lê rơi keng trên nền đá rỉ sét. Quân cảnh thô bạo xích tay gã lại, kéo lê đi như một bao cát thải.


"Triết..." Tôi thào thào, cổ họng nghẹn đắng vị máu khô. Tôi muốn gọi tên gã, muốn nhớ lại những kỷ niệm cũ, nhưng thùy trán xơ hóa mười bảy phần trăm lại dội lên một cơn đau buốt thấu xương, xóa sạch mọi nỗ lực tái cấu trúc ký ức của tôi. Tôi bị tống vào khoang sau của một chiếc xe thiết giáp tối tăm, bị xích chặt vào sàn thép lạnh ngắt trước khi chiếc xe gầm rú lao đi trong đêm bão cát.


***


Sở chỉ huy thuộc địa Hoàng Sa-Beta hiện ra dưới dáng vẻ của một pháo đài bê tông cốt thép kiên cố, xám xịt và lạnh lẽo. Tôi bị kéo lê qua những hành lang dài ngập tràn ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang nhấp nháy chập chờn, rồi bị ném thẳng xuống một chiếc ghế sắt nặng nề giữa phòng thẩm vấn số 9.


Phòng thẩm vấn không có cửa sổ. Bốn bức tường bê tông đặc chủng dày nửa mét bọc chì cách từ trường, tỏa ra mùi ẩm mốc của hóa chất lọc khí và sắt rỉ. Chỉ có một chiếc bàn thép không gỉ đặt ở giữa, và một chiếc đèn chiếu công suất lớn rọi thẳng vào mắt tôi, khiến võng mạc vẫn còn sót lại những dải sáng lam nhạt của tôi đau nhức dữ dội.


*CẠCH...*


Cánh cửa thép dày mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta mặc bộ quân phục thanh tra chính quy phẳng phiu màu xám tro của Sư đoàn 4, găng tay da đen bóng và đôi bốt da không dính một hạt cát sa mạc. Gương mặt ông ta gầy gò, sắc sảo, nhưng nụ cười nham hiểm giả tạo trên môi lại khiến sống lưng tôi lạnh toát. Trên mắt trái của ông ta là một chiếc kính áp tròng công nghệ cao hiển thị dữ liệu màu xanh lục, liên tục xoay tròn để ghi âm và phân tích biểu cảm của tôi.


"Chào cậu, Hoài Nam," gã thanh tra bước đến, đặt một chiếc vali bọc thép nhỏ xuống bàn. Giọng nói của gã trầm ấm, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự áp bức vô hình. "Ta tự giới thiệu. Ta là Đại úy Minh Triết, thanh tra đặc biệt từ trung ương thuộc địa gửi đến để điều tra về vụ bạo động tại bức tường thép số 3."


Tôi giật mình, lồng ngực thắt lại. *Minh Triết?*


Cái tên đó... trùng khớp hoàn toàn với tên của người bạn thân nhất của tôi, người đang bị giam giữ ở một góc nào đó trong pháo đài này. Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một đòn tâm lý tàn nhẫn do Cao Tiến dàn dựng nhằm lợi dụng sự suy thoái trí nhớ của tôi, khiến tôi hoang mang và nghi ngờ chính bản ngã của mình.


"Đại úy... Minh Triết?" Tôi khàn giọng hỏi, cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy.


"Phải," gã thanh tra giả mạo mỉm cười, tháo đôi găng tay da đen ra, để lộ bàn tay trắng trẻo không một vết chai sạn—trái ngược hoàn toàn với bàn tay đầy vết bỏng chì và dầu máy của tôi. "Cậu có vẻ ngạc nhiên? Hay là trí nhớ của cậu lại đang có vấn đề? Ta nghe nói thùy trán của cậu đang bị xơ hóa rất nặng do lạm dụng các thiết bị kết nối thần kinh phi pháp."


Gã ngồi xuống đối diện tôi, mở chiếc vali thép ra. Một màn hình ảo ba chiều hiện lên giữa hai chúng tôi, hiển thị biểu đồ sóng năng lượng màu lam neon rực rỡ của trận chiến đêm qua tại tháp truyền thông.


"Hãy nhìn vào đây, Nam," Đại úy Minh Triết giả mạo gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn thép. "Trận đánh bảo vệ bức tường thép số 3. Một cỗ cơ giáp cổ đại rỉ sét không có đăng ký quân sự đã phát ra một luồng xung kích điện từ tần số cao, quét sạch toàn bộ bầy quái thú cơ khí hoang dã. Và đây là biểu đồ đo đạc sóng năng lượng của lò phản ứng hạt nhân trên cỗ máy đó."


Gã phóng to một dải tần số dạng răng cưa màu đỏ thẫm.


"Tần số này... trùng khớp hoàn toàn với công nghệ điều khiển sinh-máy của tập đoàn Hàn Thiết. Cụ thể là dự án Linh Hồn Cơ Khí v1.0. Nói cho ta biết, một thợ máy phế liệu nghèo khổ như cậu lấy đâu ra một vũ khí hủy diệt cấp quân sự của tập đoàn? Có phải cậu là gián điệp hai mang được Hàn Thiết cài vào để phá hoại hệ thống phòng thủ thuộc địa?"


Tôi nhìn dải tần số rực sáng trên màn hình ảo. Đầu óc tôi mơ hồ, những cơn đau đầu thắt chặt thùy trán liên tục dội về khiến tôi không thể tập trung tư duy. Tôi biết gã đang gài bẫy tôi. Nếu tôi thừa nhận việc vận hành Lạc Hồng-01, tôi sẽ bị khép vào tội chết ngay lập tức, và vị trí của căn hầm ngầm dưới xưởng số 9 sẽ bị phơi bày.


"Tôi... tôi không biết cỗ cơ giáp nào cả," tôi giả vờ ho ho sặc sụa, cúi đầu xuống để che đi ánh mắt đang dao động. "Đêm qua... bão cát điện từ rất lớn. Sét đánh trúng tháp truyền thông gỉ sét... Tôi đang sửa đường dây điện trên đỉnh tháp... Tôi bị luồng điện cao áp đánh trúng..."


"Ồ? Sét đánh?" Đại úy Minh Triết giả mạo nhướn mày, nụ cười trên môi gã rộng hơn nhưng lạnh lùng hơn. "Cậu nghĩ một luồng sét tự nhiên có thể tạo ra chuỗi xung động thần kinh đồng bộ sâu đến sáu mươi phần trăm sao? Cậu nghĩ quân cảnh thuộc địa đều là những kẻ ngu ngốc?"


"Tôi nói thật!" Tôi gào lên, cố gắng đóng vai một thằng nhóc thợ máy bị chấn thương tâm thần và hoảng loạn. "Tôi bị điện giật... hai chân tôi giờ không còn cảm giác nữa! Tôi không biết gì về tập đoàn Hàn Thiết! Tôi chỉ muốn sống sót nhặt rác kiếm xu tín dụng thôi!"


*ẦM!*


Cánh cửa phòng thẩm vấn đột ngột bị đẩy mạnh. Hai tên lính tuần tra thô bạo áp giải Minh Triết thật vào phòng. Gương mặt gã sưng húp, khóe môi rỉ máu tươi, bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu nhớt sờn rách ở vai phải bộc lộ rõ vết bỏng điện từ roi điện dã chiến.


"Thả nó ra! Thằng Nam không biết gì hết!" Minh Triết thật lớn tiếng can thiệp, gã cố gắng vùng vẫy khỏi vòng vây của hai tên lính lực lưỡng. "Nó chỉ là một thằng thợ phụ của xưởng số chín! Nó bị điên từ sau tai nạn của chị gái nó mười năm trước! Các người muốn vu oan giá họa cho dân nghèo để lập công với tập đoàn Hàn Thiết à?"


Đại úy Minh Triết giả mạo không hề tức giận. Gã từ từ đứng dậy, bước đến trước mặt Minh Triết thật. Gã lướt ánh mắt lạnh lùng qua vết bỏng sém đen trên vai áo gã thợ hàn nghèo khổ, rồi quay lại nhìn tôi.


"Lòng trung thành của tầng lớp đáy xã hội thật là đáng cảm động," gã thanh tra giả mạo thở dài, giọng điệu đầy sự mỉa mai. "Nhưng luật pháp thuộc địa không vận hành bằng lòng thương hại, cậu thợ hàn ạ. Bạn của cậu đang che giấu một bí mật có thể khiến cả khu ổ chuột Sắt Rỉ này bị san phẳng."


Gã quay sang tên lính tuần tra đứng bên cạnh, khẽ gật đầu.


"Ép thằng nhóc này mở miệng. Dùng roi điện đe dọa tên thợ hàn kia. Ta muốn xem giới hạn chịu đựng của lòng trung thành này đến đâu."


"Không! Đừng động vào gã!" Tôi hét lên, cố gắng nhoài người về phía trước nhưng chiếc xích sắt khóa chặt cổ tay tôi vào ghế nện xuống mặt bàn thép tạo ra những tiếng keng chói tai.


*BZZZT... AAAAA!*


Một tên lính tuần tra dứt khoát ấn mạnh chiếc roi điện áp thế cao vào vết thương cũ trên vai phải của Minh Triết thật. Luồng điện màu lam rít lên chói tai, đốt cháy lớp da thịt vốn đã bị tổn thương của gã. Minh Triết thật trợn mắt, toàn thân co giật dữ dội trên sàn bê tông, tiếng hét thảm thiết của gã dội thẳng vào màng tai tôi, kích hoạt một cơn chấn động tâm lý cực mạnh trong tiềm thức của tôi.


Trong đầu tôi, tiếng thét đau đớn của AI Hoài An khi bị sét đánh ở tháp truyền thông đêm qua đột ngột dội ngược về, hòa lẫn với tiếng thét của Minh Triết thật tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Võng mạc của tôi rực sáng màu lam nhạt chập chờn, nhịp tim vọt lên một trăm bốn mươi nhịp một phút. Tôi cảm nhận được dòng điện sinh học trong cơ thể mình đang rò rỉ, muốn bộc phát để nghiền nát kẻ thù trước mắt.


Nhưng tôi buộc phải kìm nén. Tôi nhắm chặt mắt, dùng răng cắn mạnh vào môi dưới đến mức bật máu tươi để lấy cơn đau vật lý đè bẹp sự dao động cảm xúc, giữ cho sóng não không phát ra tần số tương thích.


"Nói đi, Hoài Nam," Đại úy Minh Triết giả mạo cúi người xuống sát mặt tôi, mùi nước hoa đắt tiền của gã trộn lẫn với mùi máu và mùi thịt cháy tạo nên một cảm giác buồn nôn tột độ. "Cậu có muốn nhìn thấy người bạn thân nhất của mình bị nướng chín ở đây không? Nói cho ta biết, chiếc cơ giáp cổ Lạc Hồng-01 đang được giấu ở đâu?"


Tôi mở mắt ra, nhìn thẳng vào chiếc kính áp tròng ghi âm đang xoay tròn của gã. Đầu óc tôi đau nhói, thùy trán xơ hóa khiến tôi không thể đưa ra một lời khai nhất quán về các mốc thời gian của ngày hôm trước. Nhưng tôi biết, tôi phải dùng kiến thức cơ khí để đánh lừa gã.


"Tôi... tôi đã nói rồi," tôi khàn giọng, bọt mép rỉ ra trộn lẫn với máu môi. "Đêm qua... bão cát điện từ làm rò rỉ điện tích sa mạc cực mạnh. Tháp truyền thông gỉ sét đóng vai trò như một cột thu lôi khổng lồ. Tôi đang ở trên đỉnh tháp... luồng điện sét Over-Charge đã sạc ngược vào hệ thống máy phát điện cũ dưới chân tháp. Tiếng nổ đó... là do máy phát điện bị chập mạch hạt nhân, không phải cơ giáp nào cả..."


Đại úy Minh Triết giả mạo im lặng nhìn tôi. Chiếc kính áp tròng trên mắt gã nhấp nháy đèn đỏ, báo hiệu chỉ số căng thẳng của tôi đang ở mức bình thường do tôi đã dùng cơn đau vật lý để kiểm soát cảm xúc.


"Lập luận kỹ thuật rất logic," gã thanh tra giả mạo nhếch mép cười, nhưng ánh mắt gã đột ngột trở nên lạnh lùng và sắc bén như một con dao mổ. "Nhưng cậu đã quên mất một điều, Hoài Nam."


Gã quay lại bàn thép, lướt tay trên màn hình ảo để lật mở một tệp dữ liệu tuyệt mật khác rực sáng màu đỏ cảnh báo.


"Sét đánh tự nhiên có thể tạo ra dòng điện Over-Charge, có thể làm nổ tung máy phát điện hạt nhân cũ. Nhưng nó tuyệt đối không thể tạo ra chuỗi tương thích sinh học đặc thù của dòng máu gia tộc Nguyễn Hoài. Và nó... càng không thể tạo ra tần số đồng bộ sóng não trùng khớp một trăm phần trăm với thùy trán của Nguyễn Hoài An—nữ phi công đã tử nạn mười năm trước trong dự án Linh Hồn Cơ Khí."


Gã thanh tra giả mạo đập mạnh tay xuống bàn, gí sát gương mặt xảo quyệt của gã vào mắt tôi, dồn tôi vào thế bí hoàn toàn:


"Biểu đồ quét điện não của cậu đêm qua tại tháp truyền thông đã ghi nhận tần số Drift-Link Sâu của Hoài An. Nói đi! Bóng ma của chị gái cậu... hiện đang nằm trong buồng lái của cỗ máy nào? Chân tướng của dự án Linh Hồn Cơ Khí đang ở đâu?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!