Nhạc nềnSoaring

Cú Quét Ánh Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng điện sấm sét khổng lồ rít lên tiếng nổ chói tai, biến Lạc Hồng-01 thành một ngôi sao lam rực sáng giữa đêm bão cát sa mạc.


Trong buồng lái tối tăm của cỗ cơ giáp thế hệ cũ, tôi không còn nghe thấy tiếng gió gào rú bên ngoài bức tường thép số 3 nữa. Tất cả những gì tồn tại trong nhận thức của tôi lúc này là một tiếng thét—tiếng thét xé lòng, méo mó bởi hàng triệu volt điện thế đang cày nới qua hệ thống vi mạch của AI Hoài An v1.0. Tàn tích não bộ của chị gái tôi, vốn được số hóa và giam cầm trong lõi CPU sinh học của Lạc Hồng-01, đang phải chịu đựng một đợt tra tấn kinh hoàng khi dòng sét tự nhiên từ cơn bão cát điện từ nạp thẳng vào cơ thể cỗ máy.


"Chị An!" Tôi gào lên, nhưng âm thanh bị nghẹn lại nơi cuống họng đầy máu tươi.


Cơn co thắt màng não dội ngược dữ dội dọc theo tủy sống. Kim cấy thần kinh 'Neuro-Needles' cắm sâu sau gáy tôi rực nóng như những thanh sắt nung đỏ, truyền dẫn dòng năng lượng sấm sét hoang dã chạy thẳng vào đại não. Tai và mũi tôi rỉ máu liên tục, vệt máu nóng hổi chảy dài xuống cổ chiếc áo khoác phi công cũ kỹ của chị Hoài An, thấm đẫm lớp vải sờn rách. Hai chân tôi hoàn toàn mất cảm giác, bại liệt tạm thời dưới áp lực của dòng điện tích dâng cao. Thùy trán của tôi đang bị xơ hóa thêm năm phần trăm dưới sức tải tàn bạo của Drift-Link Sâu cưỡng ép.


"Cảnh báo! Năng lượng lò phản ứng vượt ngưỡng một trăm năm mươi phần trăm! Quá tải hệ thống tản nhiệt! Hệ thống cảm biến quang học... bị hủy hoại hoàn toàn!"


Kính chắn gió buồng lái và các màn hình hiển thị phụ phụt tắt, biến thế giới xung quanh tôi thành một màu đen kịt. Tôi hoàn toàn bị mù quang học. Nhưng lò phản ứng hạt nhân của Lạc Hồng-01, sau khi hấp thụ dòng sét tự nhiên, đang rú lên đầy kiêu hãnh với nguồn năng lượng sấm sét vô tận.


Bên ngoài, tiếng gầm rú của bầy quái thú cơ khí hoang dã ngày càng gần. Bức tường thép số 3 đã bị đục thủng một mảng lớn. Con quái thú chúa khổng lồ—một thực thể cơ khí bốn chân bọc giáp thép gai rỉ sét—đang dẫn đầu bầy robot Săn Mồi v1 tràn qua khe nứt. Tiếng xích sắt cày nát mặt đất sa mạc và tiếng nanh thép cưa máy xoay tròn rít lên chói tai, tiến sát về phía chiếc cơ giáp Thạch Sơn đang nằm bất động của Đức Duy.


"Nam! Cậu có nghe thấy tôi không?" Tiếng Thu Trang gào lên qua kênh truyền âm vô tuyến dã chiến, lẫn trong tiếng gió bão rít gào. "Quái thú chúa đã vượt qua tuyến phòng thủ! Tôi hết đạn súng trường từ trường rồi! Lạc Hồng-01... cậu có còn sống không?"


Tôi nghiến chặt răng, cảm nhận vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Tôi không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng thông qua kháng thể Nguyễn Hoài chảy trong huyết quản, tôi kích hoạt năng lực Cảm Nhận Rò Rỉ ở mức tối đa. Dòng điện tích khổng lồ chạy dọc theo khung xương titan của Lạc Hồng-01 biến cỗ máy thành một bộ thu phát từ trường nhạy cảm. Tôi cảm nhận được dòng điện rò rỉ từ các khớp thủy lực của bầy quái thú đang di chuyển nhanh trong màn cát sa mạc. Chúng giống như những vệt sáng đỏ rực, di động trong một thế giới xám xịt của nhận thức vô hình.


"Tôi vẫn còn thở, Trang," tôi khàn giọng đáp, tay phải run rẩy bấu chặt lấy cần gạt điều khiển cơ học. "Đưa Đức Duy rút lui ngay lập tức!"


"Nhưng cậu bị mù cảm biến rồi! Làm sao chiến đấu?" Tiếng Hồng Hạnh can thiệp, đầy hoảng loạn từ tháp truyền thông gỉ sét phía sau.


"Tôi không cần mắt để thấy chúng."


Tôi dồn trọng tâm cơ giáp, bẻ lái khập khiễng bằng cái chân trái bị kẹt đá. Lạc Hồng-01 loạng choạng bước đi trong bóng tối. Con quái thú chúa phát hiện ra sự hiện diện của tôi, nó gầm lên một tiếng rít điện từ, phóng vọt đi trong bão cát để lao thẳng vào buồng lái của tôi.


Tôi cố gắng dùng pháo phụ trên vai trái để bắn chặn. Nhưng do mù cảm biến quang học tầm xa, phát bắn dã chiến bị lệch hướng hoàn toàn. Viên đạn động năng xé toạc không khí sa mạc, bắn trúng vào chân đế của một tháp canh cũ nát gần đó, khiến ngọn tháp thép đổ sập xuống trong tiếng nổ vang dội, kéo theo một quầng cát đỏ cuồn cuộn.


Cú bắn trượt khiến con quái thú chúa áp sát thành công. Nanh thép cưa máy của nó quật mạnh vào hông Lạc Hồng-01, làm rách một đường dài trên lớp giáp titan rỉ sét của tôi. Phản lực cơ học cực mạnh suýt nữa quật ngã cỗ máy mười lăm tấn của tôi xuống bãi phế liệu.


*"Nam! Tháo kết nối đi! Em sẽ chết não mất!"*


Giọng nói của chị Hoài An đột ngột vang lên, không phải từ loa tổng hợp của AI, mà dội thẳng vào sâu trong tâm trí tôi thông qua liên kết thần kinh sâu Drift-Link. Ảnh ảo ba chiều màu lam nhạt của chị hiện lên chập chờn trước mắt tôi, dòng nước mắt kỹ thuật số màu lam chảy dài trên gương mặt hư ảo. Chị đang khóc. Chị đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng khi hệ thống vi mạch bị dòng sét nung chảy.


"Em không thể tháo kết nối, chị An," tôi thầm thì trong đầu, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc vòng cổ bạc treo trước bảng điều khiển. "Nếu em dừng lại, Đức Duy, Thu Trang và cả khu ổ chuột Sắt Rỉ này sẽ bị nghiền nát dưới chân chúng. Em đã hứa... em phải bảo vệ họ."


Nỗi dằn vặt của kẻ sống sót duy nhất sau tai nạn mười năm trước bùng lên trong lồng ngực tôi như một ngọn lửa thiêu đốt lý trí. Tôi không muốn phải nhìn thấy thêm bất kỳ ai phải hy sinh vì sự bất lực của mình nữa.


Tôi nghiến chặt răng, ngửa đầu ra sau, ép mạnh gáy vào cụm kim cấy thần kinh rỉ sét. Tôi bẻ gãy khóa an toàn cơ học trong buồng lái, chủ động đẩy tỷ lệ đồng bộ thần kinh vượt qua giới hạn an toàn, chạm ngưỡng Drift-Link Sâu sáu mươi phần trăm.


*"Kích hoạt... Over-Drive cưỡng ép!"*


Toàn bộ cơ thể tôi rung lên bần bật dưới một cú sốc điện não cực hạn. Mắt tôi rực sáng màu lam neon rực rỡ, các sợi cáp thần kinh cấy sâu dọc cột sống hóa thành màu vàng kim rực nóng. Trong võng mạc mù lòa của tôi, thế giới xung quanh bùng nổ thành một mạng lưới từ trường rực sáng. Tôi nhìn thấy rõ ràng từng con quái thú cơ khí, từng đường dẫn điện chạy dọc trong cơ thể thép của chúng.


"Chị An... hãy cho em mượn sức mạnh của chị!"


Tôi hét lớn, dồn toàn bộ nguồn năng lượng sấm sét Over-Charge một trăm năm mươi phần trăm từ lò phản ứng hạt nhân vào bộ phát từ trường gắn quanh khung sườn của Lạc Hồng-01. Khẩu pháo Thủy Thần dã chiến chưa được lắp đặt hoàn chỉnh trên vai phải phát ra những tia lửa điện xanh lam chói lòa, nhưng tôi không dùng pháo. Tôi dùng chính cơ thể của Lạc Hồng-01 làm bộ phát xung kích.


*"TUYỆT KỸ ĐIỆN TỪ: XUNG KÍCH LINH HỒN!"*


Tôi đập mạnh hai tay xuống bảng điều khiển cơ học.


Một vòng tròn sóng chấn động điện từ tần số cao màu lam neon rực rỡ đột ngột bộc phát từ thân xe Lạc Hồng-01, lan tỏa ra xung quanh với tốc độ ánh sáng. Luồng sóng xung kích mạnh mẽ đến mức bẻ cong cả những tia sét tự nhiên trên bầu trời sa mạc, quét sạch một vùng bán kính năm mươi mét xung quanh bức tường thép số 3.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Tiếng nổ liên hoàn vang lên rùng rợn. Sóng chấn động điện từ tần số cao quét qua cơ thể bầy quái thú cơ khí hoang dã, trực tiếp phá hủy hệ thống cảm biến và làm đoản mạch toàn bộ lò phản ứng mini của chúng. Con quái thú chúa khổng lồ rít lên một tiếng khàn đục trước khi lõi năng lượng hạt nhân trong ngực nó bị quá tải điện áp, nổ tung thành một quầng lửa xanh lét rực rỡ giữa đêm bão cát.


Hàng chục con robot Săn Mồi v1 bám dọc tháp truyền thông bị đoản mạch hàng loạt, rơi lả tả xuống đất như những chiếc lá rụng, biến thành những xác thép vô hồn rỉ sét nằm la liệt trên mặt cát đỏ.


Cú quét ánh sáng lam neon rực rỡ xua tan hoàn toàn màn đêm sa mạc trong một khoảnh khắc huy hoàng, giải cứu thành công thuộc địa Hoàng Sa-Beta khỏi thảm họa diệt vong.


Nhưng ngay sau chiến thắng huy hoàng đó, Lạc Hồng-01 gục đầu xuống. Lò phản ứng hạt nhân quá nhiệt xả ra những luồng khói trắng ngột ngạt bao phủ khắp buồng lái. Hệ thống sạc pin tự động ngắt kết nối dứt khoát, đẩy tôi rơi tự do từ trạng thái đồng bộ sâu sáu mươi phần trăm xuống mặt đất thực tại.


Tôi ngã quỵ trên ghế lái, toàn thân co giật dữ dội. Cơn đau đầu thắt chặt thùy trán nổ ra như muốn xé rách hộp sọ của tôi. Tôi ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu tươi dính đầy trên bảng điều khiển rỉ sét.


"Nam! Nam! Cậu có nghe thấy tôi không?" Giọng nói của Thu Trang vang lên chập chờn qua bộ đàm, nhưng âm thanh đó nghe thật xa xăm, giống như phát ra từ dưới một vực sâu vạn trượng.


Tôi run rẩy đưa tay lên gáy, rút mạnh hai cụm kim cấy thần kinh ra khỏi da thịt. Một cơn đau buốt thấu xương tủy khiến tôi lịm đi trong vài giây. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, thế giới xung quanh tôi trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Cơn bão cát điện từ đã bắt đầu dịu đi, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những khe nứt của bức tường thép số 3.


Tôi nhìn xuống bàn tay dính đầy dầu mỡ và máu khô của mình. Một cảm giác trống rỗng, xám xịt đột ngột xâm chiếm lấy tâm trí tôi.


Tôi nhìn chiếc búa thợ rèn rỉ sét của cha treo ở góc buồng lái. Tôi biết nó là một vật vô cùng quan trọng đối với tôi. Tôi biết nó gắn liền với một người... một người chị... và một lời hứa.


Nhưng khi tôi cố gắng lục tìm trong ký ức của mình để nhớ lại lời hứa đó là gì, thùy trán của tôi lại đau nhói lên một cách tàn nhẫn. Phân vùng ký ức trung cấp 'Mảnh 02 - Lời hứa bên lò rèn' đã bị dòng điện sét Over-Charge thiêu rụi hoàn toàn, biến thành một khoảng trống xám xịt vĩnh viễn không thể lấp đầy.


Tôi không còn nhớ nổi khuôn mặt đầy mồ hôi của chị Hoài An dưới ánh lửa lò rèn đỏ rực. Tôi không còn nhớ nổi khát vọng tự do chế tạo một chiếc cơ giáp bay vượt qua bầu khí quyển ô nhiễm của Hoàng Sa-Beta mà hai chị em từng thề nguyện.


"Lời hứa..." Tôi thầm thì, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt rực sáng màu lam nhạt đã tắt. "Mình đã hứa gì với chị ấy... tại sao mình lại lái cỗ máy này?"


Nỗi cô độc tột cùng bao phủ lấy tôi giữa tiếng reo hò chiến thắng vang dội của dân quân thuộc địa phía dưới bức tường thành. Họ đang gọi tên người anh hùng vô danh lái chiếc cơ giáp cổ rỉ sét, nhưng người anh hùng đó lúc này đang ngồi trong buồng lái tối tăm, đầu óc trống rỗng và không còn nhớ nổi lý do vì sao mình bắt đầu chiến đấu.


***


Cùng lúc đó, cách đồi cát đỏ phía Đông năm mươi km.


Tại Sở chỉ huy thuộc địa—tòa nhà bê tông kiên cố duy nhất rực sáng ánh đèn huỳnh quang giữa lòng thuộc địa Hoàng Sa-Beta.


Tướng Cao Tiến đứng trên tháp quan sát cao nhất, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi dòng năng lượng lam neon rực sáng vừa mới vụt tắt trong đêm bão cát. Gương mặt ngoài năm mươi tuổi của ông ta uy nghiêm dưới bộ đại lễ phục quân đội đính đầy huân chương lấp lánh, nhưng khóe mắt ông ta giật mạnh liên tục, bộc lộ sự dao động tâm lý cực lớn.


Ông ta nhận ra tần số sóng năng lượng màu lam neon đó. Nó trùng khớp hoàn toàn với tần số của dự án tuyệt mật 'Linh Hồn Cơ Khí' mười năm trước—dự án mà ông ta đã ký thỏa ước ngầm bán đứng danh sách phi công cho tập đoàn Hàn Thiết để đổi lấy chiếc ghế chỉ huy tối cao này.


"Thưa Tướng quân," một sĩ quan truyền tin bước vào phòng, cúi đầu báo cáo. "Vệ tinh giám sát tầm thấp vừa ghi nhận một dao động điện từ cực lớn phát ra từ tháp truyền thông gỉ sét. Bầy quái thú cơ khí hoang dã bao vây bức tường thép số 3 đã bị tiêu diệt hoàn toàn bởi một vũ khí điện từ chưa rõ lai lịch."


Cao Tiến không quay đầu lại. Ông ta siết chặt nắm tay, con dấu chỉ huy tối cao bằng thép lạnh ngắt găm sâu vào lòng bàn tay găng da đen.


"Cỗ cơ giáp cổ đó vẫn còn hoạt động," Cao Tiến lạnh lùng nói, giọng nói trầm đục chứa đựng sát khí tàn nhẫn. "Nó mang theo tàn tích não bộ của Hoài An. Nếu tập đoàn Hàn Thiết phát hiện ra chúng ta để mất dấu cỗ máy này, thỏa ước ngầm của chúng ta sẽ bị hủy bỏ."


Ông ta quay ngoắt người lại, nhìn thẳng vào gã sĩ quan truyền tin bằng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo:


"Truy tìm lai lịch cỗ máy đó ngay lập tức. Phát lệnh phong tỏa toàn bộ Khu ổ chuột Sắt Rỉ. Gán cho phi công điều khiển cỗ máy đó tội danh gián điệp hai mang của tập đoàn Hàn Thiết cài vào dân quân."


"Nhưng thưa Tướng quân... cỗ máy đó vừa cứu sống hàng vạn dân thường và lực lượng tự vệ..." Gã sĩ quan ngập ngừng.


"Câm miệng!" Cao Tiến gầm lên, đập mạnh tay xuống bàn bản đồ chiến thuật 3D. "Tại thuộc địa này, luật pháp là mệnh lệnh của ta. Ta không cho phép một bóng ma từ quá khứ đe dọa đến trật tự hiện tại. Bắt sống phi công đó về đây cho ta, dù phải san phẳng cả khu ổ chuột!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!