Mùi Sắt Rỉ Và Tro Tàn
Gió từ vành đai Hoàng Sa-Beta chưa bao giờ mang lại cảm giác dễ chịu. Nó luôn rít qua những khe nứt của bức tường thép rác tái chế, cuốn theo những hạt bụi kim loại li ti, bám vào cổ họng người ta một vị chát đắng của đồng và sắt rỉ. Hoài Nam đứng giữa bãi phế liệu Tấn Phát, hai tay lút sâu trong đống linh kiện rác thải của tập đoàn Hàn Thiết đổ xuống từ tầng bình lưu tuần trước. Chiếc áo khoác phi công cũ kỹ rộng thùng thình của chị Hoài An bọc lấy thân hình gầy gò của cậu, mùi dầu thủy lực khét lẹt của vụ nổ mười năm trước như vẫn còn bám chặt trên từng thớ vải bạc màu. Cậu mím chặt môi, cố lờ đi cơn đau nhói âm ỉ nơi thùy trán—di chứng của những đêm mất ngủ và nỗi dằn vặt của kẻ sống sót duy nhất.
"Nam! Gom nhanh tay lên, bão cát điện từ sắp tràn qua rồi!"
Tiếng gọi của Minh Triết vang lên từ phía bên kia đống đổ nát của một cỗ máy kéo cũ. Chàng trai hai mươi tuổi, nước da ngăm đen dính đầy dầu mỡ, đang chật vật vác một trục truyền động rỉ sét trên vai. Triết là người bạn duy nhất còn lại của Nam, người duy nhất không nhìn cậu bằng ánh mắt né tránh hay coi cậu là kẻ mang điềm gở sau tai nạn thảm khốc của gia đình Nguyễn Hoài.
Nam không đáp, cậu chỉ gật đầu, nhanh tay nhét một bo mạch điều khiển bị cháy sém vào chiếc túi vải dệt bằng sợi carbon. Cậu cúi người, ngón tay chạm vào một mảnh kim loại xám xịt nằm khuất dưới gầm cabin xe xúc. Trực giác của một thợ máy lâu năm khiến tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. Đây không phải rác thải công nghiệp thông thường. Bề mặt của nó nhám nhẹ, có những đường rãnh sinh học li ti chạy dọc như huyết quản—đặc trưng của hợp kim titan-sinh học thế hệ cũ.
Cậu vội vàng giấu mảnh kim loại vào túi trong của chiếc áo khoác phi công. Đúng lúc đó, tiếng còi báo động từ xa vọng lại, rền rĩ và đứt quãng trong màn sương công nghiệp màu xám tro. Đó không phải còi báo bão cát. Đó là tiếng còi báo động đỏ của toán tuần tra tập đoàn Hàn Thiết.
"Chạy thôi!" Triết buông trục truyền động xuống đất, lao về phía Nam, nắm lấy vai cậu kéo đi. "Toán càn quét của Đội trưởng Hùng đang tiến vào khu ổ chuột Sắt Rỉ. Lần này chúng mang theo cả robot tự hành."
Họ băng qua những lối đi hẹp giữa các bức tường container gỉ sét của khu ổ chuột, nơi hàng vạn công nhân nghèo khổ đang hoảng loạn tháo chạy. Khói đen từ các lò địa nhiệt ngầm bốc lên nghi ngút, hòa vào bầu không khí vốn đã đặc quánh bụi mịn.
Khi họ chạy về đến Khoang bảo dưỡng số 9, bác Sáu đang đứng trước cửa xưởng, tay cầm chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn thủ công, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ lo lắng tột độ.
"Hai đứa vào trong mau! Khóa chặt cửa hầm lại!" Bác Sáu quát lớn, giọng khàn đặc vì hít phải hơi axit lâu năm.
Khoang bảo dưỡng số 9 thực chất là một nhà xưởng nửa ngầm nửa nổi, nơi chắp vá những chiếc xe cơ giới cũ nát để kiếm từng đồng xu tín dụng thuộc địa. Nhưng sâu bên dưới nền đất nện dính đầy dầu thải của xưởng, bên dưới bàn nâng thủy lực rỉ sét, là một bí mật có thể khiến tất cả bọn họ bị treo cổ ngay lập tức: chiếc cơ giáp sinh học thế hệ cũ Lạc Hồng-01.
Chưa kịp đóng cánh cửa thép dày của xưởng, tiếng xích sắt gầm rú dội vào vách tôn rỉ sét đã áp sát. Ba chiếc xe bọc thép hạng trung mang logo hình đầu sói bằng thép của tập đoàn Hàn Thiết rầm rập dừng lại, bao vây toàn bộ lối ra vào của Khoang bảo dưỡng số 9.
Cửa xe mở ra. Một toán lính mặc giáp bảo hộ đen tuyền, tay lăm lăm súng trường động năng và roi điện áp thế cao nhảy xuống, nhanh chóng thiết lập hàng rào phong tỏa. Dẫn đầu toán lính là Đội trưởng Hùng—một gã đàn ông thô kệch với vết sẹo dài trên má, đôi mắt ti hí chứa đầy sự tàn nhẫn của kẻ chuyên đi săn lùng phế liệu cấm và cưỡng bức lao động.
"Bác Sáu thợ máy," Hùng bước vào xưởng, chiếc roi điện trên tay gã nổ lách tách những tia lửa màu xanh tím lạnh người. Gã dùng mũi giày da bọc thép đá văng một hộp đựng ốc vít dã chiến. "Tháng này xưởng của ông nộp thiếu 30% định mức titan tái chế. Tập đoàn không nuôi những kẻ ăn hại ở vành đai biên thùy này."
Bác Sáu cố giữ bình tĩnh, bước lên một bước, cúi đầu thấp giọng: "Báo cáo Đội trưởng Hùng, đợt bão cát tuần trước làm sập ba nhánh mỏ địa nhiệt, chúng tôi không gom đủ phế liệu thô. Xin ngài cho khất đến kỳ đổ thải tới, chúng tôi nhất định sẽ bù đủ."
"Khất?" Hùng cười khẩy, nụ cười méo mó đầy hống hách. "Luật của tập đoàn Hàn Thiết không có từ 'khất'. Không có titan, thì dùng người thế chỗ. Thằng nhóc kia," gã chỉ thẳng roi điện về phía Hoài Nam đang đứng sau lưng Triết, "và cả thằng này nữa. Hai đứa bay đủ tuổi vào khu mỏ địa nhiệt sâu rồi đấy. Đi làm pin sinh học cho lò phản ứng của tập đoàn đi."
"Không được!" Minh Triết hét lên, bước ra chắn trước mặt Nam. "Chúng tôi đã nộp đủ thuế đồng xu tín dụng cho tuần này rồi! Các người không có quyền bắt người vô cớ! Luật cấm tàng trữ thiết bị quân sự thế hệ cũ không áp dụng cho dân thường nhặt rác!"
"Quyền?" Hùng nheo mắt, khuôn mặt sầm tối lại. "Ở cái xó Hoàng Sa-Beta này, Hàn Thiết chính là luật!"
Không một cảnh báo, gã vung tay. Chiếc roi điện áp thế cao quất thẳng vào bả vai của Minh Triết. Một tiếng *xoẹt* chói tai vang lên kèm theo luồng điện xanh rực rỡ. Triết rú lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật dữ dội rồi đổ gục xuống nền đất, bả vai áo bảo hộ bị cháy sém, da thịt rách nát bốc khói khét lẹt.
"Triết!" Nam gào lên, lao đến đỡ lấy bạn. Toàn thân Triết run rẩy, mắt trợn trừng vì sốc điện, bả vai rỉ máu tươi hòa lẫn với muội than đen kịt.
Bác Sáu định vung chiếc mỏ lết lên nhưng ngay lập tức ba họng súng trường động năng lạnh ngắt đã gí sát vào màng tang ông.
"Lão già, khôn hồn thì đứng im," một tên lính tuần tra gầm gừ.
Hoài Nam quỳ trên đất, hai tay ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của Triết. Cơn giận dữ dâng lên như núi lửa phun trào trong lồng ngực cậu, thùy trán đau nhói như có hàng vạn cây kim châm vào. Cậu nhìn chằm chằm vào Đội trưởng Hùng, đôi mắt đen xếch lên đầy sát khí. Nhưng lý trí của kẻ đã chứng kiến cả gia đình bị hủy diệt mười năm trước buộc cậu phải kìm nén. Nếu cậu ra tay bằng tay không lúc này, Triết và bác Sáu sẽ chết ngay lập tức.
Nam từ từ hạ thấp trọng tâm, cúi đầu xuống sát đất, giọng run rẩy giả vờ sợ hãi: "Đội trưởng Hùng... xin ngài bớt giận. Chúng tôi có phế liệu tốt. Tôi vừa nhặt được một bộ vi xử lý nguyên vẹn ở bãi Tấn Phát. Xin ngài tha cho Triết."
Nam vừa nói, vừa lén thò tay xuống gầm bàn gỗ bên cạnh, nơi cậu đã bí mật lắp đặt một bộ gây nhiễu radar thô sơ tự chế từ linh kiện rác thải. Cậu cần làm nhiễu hệ thống thông tin của chúng để tạo cơ hội đưa Triết vào hầm ngầm.
Cạch.
Ngón tay Nam vừa chạm vào công tắc kích hoạt, một tên lính tuần tra đã tinh mắt phát hiện ra chuyển động bất thường. Hắn lao tới, dùng báng súng trường nện thẳng vào lưng Nam, khiến cậu ngã nhào ra đất, chiếc túi vải dệt carbon văng ra ngoài, làm rơi mảnh hợp kim titan-sinh học xám xịt ra nền xưởng.
Tên lính dùng chân giẫm nát bộ gây nhiễu tự chế dưới gầm bàn, cười hô hố: "Đội trưởng! Thằng nhóc này định dùng đồ chơi tự chế để giở trò!"
Hùng bước tới, nhặt mảnh hợp kim titan-sinh học lên. Gã nheo mắt nhìn những rãnh sinh học li ti trên bề mặt mảnh kim loại, khuôn mặt đột ngột biến sắc. Gã quay sang nhìn Nam, ánh mắt đầy nghi ngờ và tham lam: "Cái này... không phải rác thải thông thường. Đây là titan sinh học của dòng cơ giáp quân sự cổ. Thằng nhóc, mày lấy cái này ở đâu?"
Nam im lặng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương.
"Lục soát toàn bộ cái xưởng này cho tao!" Hùng quát lớn, giọng đầy phấn khích. "Mang máy quét từ trường hạng nặng vào đây! Có dao động bất thường của kim loại quân sự ở gần đây!"
Toán lính lập tức hành động. Chúng đập phá các kệ chứa linh kiện, lật tung các thùng phế liệu. Hai tên lính khênh vào một thiết bị hình trụ màu đen—máy quét từ trường cầm tay thế hệ mới của tập đoàn Hàn Thiết.
Hùng tự tay cầm đầu dò của máy quét, rà dọc theo nền đất nện của Khoang bảo dưỡng số 9.
Nam biết tình thế đã rơi vào đường cùng. Dưới nền xưởng, ngay bên dưới bàn nâng thủy lực cũ nát kia, chính là hầm chứa Lạc Hồng-01. Mặc dù hầm đã được bọc chì chống dò radar do bố cậu tự tay làm mười lăm năm trước, nhưng chiếc máy quét thế hệ mới của Hùng có độ nhạy từ trường cực cao, nó có thể phát hiện ra sự rỗng kết cấu của lòng đất.
Cậu cố gắng bò dậy, với lấy một nắm quặng sắt từ thô trong chiếc thùng bên cạnh, định ném mạnh về phía máy quét để tạo dao động giả đánh lạc hướng. Nhưng chân trái của cậu bị tên lính tuần tra giẫm chặt xuống đất.
"Đứng im, thằng rác rưởi!" Tên lính nện thêm một báng súng vào vai Nam.
Tít... Tít... Tít...
Tiếng còi của máy quét từ trường đột ngột dồn dập hơn. Kim chỉ số trên màn hình hiển thị của Hùng nhảy vọt vào vùng đỏ cảnh báo.
"Đội trưởng! Có dao động từ trường cực mạnh ngay dưới bàn nâng thủy lực số 2!" Tên lính vận hành máy quét reo lên.
Hùng bước tới trước bàn nâng thủy lực rỉ sét, dùng mũi giày gõ gõ lên tấm thép sàn. Tiếng vang trầm đục dội lại từ lòng đất sâu hoắm bên dưới.
"Một hầm ngầm bí mật," Hùng liếm môi, đôi mắt ti hí rực lên tia sáng tàn độc. "Bác Sáu, ông gan to bằng trời thật. Tàng trữ hầm ngầm không đăng ký, lại có dao động của kim loại quân sự cổ... Theo Luật cấm tàng trữ thiết bị quân sự thế hệ cũ của tập đoàn Hàn Thiết, toàn bộ cái xưởng này sẽ bị bắn bỏ ngay lập tức."
Bác Sáu mặt cắt không còn giọt máu, ông nhìn Nam với ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Triết lúc này đã tỉnh lại một phần, cậu cố gắng gào lên trong đau đớn: "Nam... chạy đi... đừng lo cho tao..."
"Toán 1, chuẩn bị mìn bộc phá!" Hùng lạnh lùng ra lệnh, không một chút do dự. "Nổ tung cái sàn thép này cho tao. Tao muốn xem bên dưới cái xưởng rách nát này giấu thứ gì."
Hai tên lính tuần tra nhanh chóng rút từ bao lưng ra bốn khối thuốc nổ bộc phá dạng dẹt, tiến về phía bàn nâng thủy lực, bắt đầu gắn các kíp nổ từ xa vào các góc của tấm thép sàn.
Tiếng kíp nổ bắt đầu rít lên những tiếng *bíp... bíp... bíp...* đều đặn, lạnh lùng, đếm ngược thời gian phá hủy lối vào thánh địa cuối cùng của gia đình Nguyễn Hoài. Nam nhìn chằm chằm vào tấm thép sàn đang bị toán lính khoan lỗ đặt mìn. Dưới đó là người chị đã khuất của cậu. Dưới đó là Lạc Hồng-01—cơ giáp sinh học mang linh hồn và tàn tích não bộ của Hoài An.
Nếu tấm sàn bị nổ tung, Lạc Hồng-01 sẽ bị tịch thu, bác Sáu và Triết sẽ bị xử bắn, và cậu sẽ mất đi mảnh ký ức cuối cùng về gia đình mãi mãi.
Cơn đau thùy trán của Nam đột ngột bùng phát dữ dội như một dòng điện cao thế chạy thẳng vào màng não. Trong bóng tối của tâm trí cậu, giọng nói đứt quãng, ấm áp của người chị quá cố như đang vọng lại từ vực sâu của buồng lái dưới lòng đất:
*"Nam... chạy đi... chị sẽ... bảo vệ... em..."*
Nam nghiến răng đến bật máu môi. Cậu không thể chạy trốn nữa. Cậu đã chạy trốn suốt mười năm qua kể từ ngày vụ nổ xảy ra, sống như một bóng ma vô hồn giữa bãi phế liệu rỉ sét. Nhưng hôm nay, cậu phải đưa ra quyết định sinh tử. Để bảo vệ bác Sáu, để cứu mạng Triết, và để giữ lấy linh hồn của chị gái mình.
Cậu phải kích hoạt Lạc Hồng-01. Chấp nhận giao ước của sự lãng quên, chấp nhận đánh đổi từng mảnh ký ức cá nhân để đổi lấy sức mạnh sắt thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!