Nhạc nềnLost Place

Bức Tường Truyền Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn rả rích của rạng đông mùa đông Hà Nội như một tấm lưới xám xịt, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã ngột ngạt bên trong căn gác mái phố cổ. Ánh sáng mờ nhạt của ngày mới chưa kịp len qua ô cửa kính nứt nẻ thì luồng khí lạnh ẩm buốt đã xộc thẳng vào phòng, mang theo mùi rêu mốc và vị tanh nồng của máu.


Lê Hoàng Minh ngồi tựa lưng vào mảng tường vôi bong tróc, hai tay ghì chặt lấy cổ họng quấn băng gạc trắng. Lớp gạc y tế quấn ba vòng quanh cổ anh đã chuyển sang màu hồng nhạt do thứ dịch huyết rỉ ra từ vết sẹo mổ dài năm centimet. Mỗi nhịp thở của Minh rít lên khè khè, đau đớn và bỏng rát như thể có ai đó đang cọ xát giấy nhám trực tiếp vào sụn giáp đang viêm sưng tấy. Dưới tác động của cơn rách dây thanh quản lần đầu từ đêm qua, anh hoàn toàn mất đi khả năng phát âm. Mọi nỗ lực mấp máy môi lúc này chỉ đổi lại những tiếng khào khào vô nghĩa trào ra cùng vị sắt tanh của máu.


Trên chiếc bàn học gỗ ép rẻ tiền của Lê Vy, chiếc máy tính xách tay cũ kỹ của luật sư Trần Hà My vẫn đang phát ra những tiếng cạch cạch dồn dập. Hà My thức trắng đêm, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi sau cặp kính gọng kim loại mỏng nhưng ánh nhìn vẫn sắc sảo, kiên định. Những ngón tay cô gõ liên tục trên bàn phím, cố gắng soạn thảo các văn bản kháng nghị pháp lý để đối phó với tối hậu thư đe dọa phạt năm mươi tỷ đồng từ ban pháp chế V-Star.


Ở góc phòng, Lê Vy khẽ cựa mình trên chiếc chiếu cói dột nước mưa. Con bé mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy anh trai và Hà My đang căng thẳng tột độ bên bàn làm việc. Vy khẽ ho nhẹ, kéo chiếc áo khoác đồng phục Nhạc viện sờn vai ôm lấy cơ thể mảnh mai gầy gò của mình. Cô không hề biết những gì đã xảy ra ở hầm Thanh Xuân đêm qua, cũng không biết Hoàng Bách đang nằm viện với cánh tay gãy nát. Cô chỉ nghĩ anh trai mình bị viêm họng nặng do thời tiết dạo này quá lạnh.


“Anh Minh... cổ họng anh lại đau à?” Vy lo lắng bước lại gần, đặt bàn tay mát lạnh lên trán anh. “Để em đi mua cho anh bát cháo ấm với ít lát gừng nhé. Chị My cũng chưa ăn gì đúng không? Em chạy ra đầu ngõ một lát rồi về ngay.”


Minh không thể nói, anh chỉ khẽ gật đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo để trấn an em gái. Anh luồn tay vào túi áo hoodie đen, khẽ chạm vào chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ đeo ở ngón út trái—kỷ vật duy nhất của mẹ nuôi để lại—như để tìm kiếm chút bình yên nội tâm cuối cùng trước cơn bão sắp đổ ập xuống. Vy khoác chiếc làn nhựa cũ, lặng lẽ bước ra cửa gỗ kẽo kẹt, để lại không gian im lặng đến rợn người cho hai người lớn.


Ngay khi tiếng bước chân của Vy khuất hẳn sau khúc quanh cầu thang gỗ ọp ẹp, Hà My lập tức quay sang Minh, gương mặt cô đanh lại, lộ rõ vẻ bất an tột độ:


“Bản tối hậu thư của Trần Quốc Bảo không đơn giản là một lời đe dọa pháp lý suông, Minh ạ. V-Star đang bắt đầu kích hoạt toàn bộ bộ máy của chúng. Tôi vừa nhận được thông báo từ một nguồn tin nội bộ... Ngô Bách Đạt đã đích thân ký lệnh trừng phạt.”


***


Cùng lúc đó, tại tầng 25 của Trụ sở tập đoàn giải trí V-Star—tòa nhà kính chọc trời sừng sững giữa quận Cầu Giấy rực rỡ ánh đèn công nghệ—bầu không khí bên trong văn phòng Chủ tịch lạnh lẽo như một hầm băng.


Ngô Bách Đạt đứng quay lưng lại phía cửa, hai tay chắp sau hông, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những con kiến bò dưới màn mưa phùn. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng, một tách trà Earl Grey vẫn bốc khói nghi ngút bên cạnh chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt tiền.


Phía sau gã, Vũ Đình Khương—Trưởng ban Truyền thông của V-Star—đang khom lưng cúi đầu, mồ hôi hột rỉ ra trên trán dù hệ thống điều hòa trung tâm đang chạy ở mức mười sáu độ C. Khương liên tục lật mở chiếc máy tính bảng hiển thị biểu đồ cổ phiếu của V-Star đang có một vệt đỏ cắm đầu đi xuống.


“Chủ tịch... kênh ẩn danh 'Bóng Ma' đã vượt mốc một triệu lượt xem tự nhiên sau khi bài phê bình của Sơn Loa Đài được phát tán,” Khương run rẩy báo cáo, giọng nói nghẹn lại vì sợ hãi. “Lượng tương tác tự nhiên quá khủng khiếp. Công chúng đang bắt đầu hoài nghi về thực lực hát live của Tuấn Kiệt. Một số nhãn hàng lớn đã gọi điện hỏi về tính xác thực của giọng hát mộc...”


Ngô Bách Đạt không quay lại. Gã chỉ khẽ nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, giọng nói trầm thấp, chậm rãi nhưng chứa đựng một thứ uy lực bạo tàn khiến người nghe phải nổi gai ốc:


“Hủy hoại một con người không cần dùng đến dao kéo, Khương ạ. Chỉ cần cướp đi quyền được tin tưởng của nó. Khi công chúng coi một thiên tài là kẻ tâm thần phân liệt, thì mọi lời nói thật của nó đều sẽ trở thành những tiếng sủa điên dại trong bóng tối.”


Gã đặt tách trà xuống đĩa sứ phát ra một tiếng *cạch* khô khốc, rồi từ từ quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo găm thẳng vào Khương:


“Kích hoạt chiến dịch bôi nhọ bẩn. Dùng thuật toán Đánh sập bản quyền tự động (Copyright Strike) để xóa sổ hoàn toàn kênh 'Bóng Ma' trên tất cả các nền tảng số trong vòng ba tiếng đồng hồ. Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ dải tần số âm thanh nào của thằng lao công đó tồn tại trên internet nữa.”


“Dạ... dạ rõ thưa Chủ tịch!” Khương cúi rạp người. “Tôi đã chuẩn bị sẵn hồ sơ bệnh án giả mạo của Lê Hoàng Minh từ năm 2016. Chúng ta sẽ tung tin hắn bị tâm thần hoang tưởng hoại tử thanh quản tự hủy hoại bản thân, rồi quay sang vu khống, tống tiền ngôi sao Tuấn Kiệt để lấy tiền chữa bệnh cho bà nội. Kênh tin tức Cát Vàng đã nhận tiền và sẵn sàng lên bài giờ vàng.”


“Làm cho sạch sẽ,” Đạt lạnh lùng xua tay. “Và bảo Hải an ninh siết chặt vòng vây quanh con bé Lê Vy. Thằng Minh chỉ chịu đầu hàng khi chiếc lồng sắt quanh em gái nó hoàn toàn khép chặt.”


***


Tại căn gác mái phố cổ, chiếc máy tính của Hà My đột ngột phát ra tiếng chuông cảnh báo đỏ liên tục. Minh giật mình, cố gượng dậy bước lại gần màn hình.


Trên màn hình trình duyệt, trang chủ của kênh ẩn danh “Bóng Ma”—đứa con tinh thần chứa đựng dải tần mộc hoàn mỹ 6Hz mà Minh và Bách đã thức trắng đêm để hoàn thành dưới hầm Thanh Xuân—bỗng chốc biến mất. Thay vào đó là một dòng chữ xám lạnh, tàn nhẫn của hệ thống tự động: *“Tài khoản này đã bị chấm dứt do nhận được nhiều khiếu nại từ bên thứ ba về việc vi phạm bản quyền thương mại của Tập đoàn giải trí V-Star.”*


Minh trố mắt nhìn màn hình, lồng ngực anh nghẹn lại, một cơn co thắt phế quản dữ dội khiến anh ngã quỵ xuống cạnh bàn. Anh dùng tay cào mạnh vào ngực áo hoodie, cố gắng hít thở nhưng luồng khí lạnh như những lưỡi dao cứa rách cổ họng anh. Tiếng hát của anh... linh hồn của anh... đã bị xóa sổ chỉ bằng một cái nhấp chuột của kẻ mạnh.


Hà My hoảng hốt đỡ lấy anh, bàn tay cô run lên khi lướt chuột kháng cáo: “Khốn nạn! Chúng dùng thuật toán quét vân giọng tự động của hệ thống đối tác ưu tiên để đánh sập kênh mà không cần qua quy trình kiểm duyệt thủ công của YouTube! Tôi đang gửi đơn kháng cáo kèm theo bằng chứng bệnh án Bạch Mai chứng minh chữ ký giả mạo...”


Nhưng chưa đầy hai phút sau, một email phản hồi tự động lạnh lùng gửi về hộp thư của My: *“Yêu cầu kháng cáo của bạn bị từ chối. Tài liệu chứng cứ không được cơ quan có thẩm quyền của Hiệp hội Bản quyền quốc gia phê duyệt. Tài khoản 'Bóng Ma' sẽ bị xóa vĩnh viễn khỏi máy chủ.”*


Minh đấm mạnh nắm tay xuống mặt bàn gỗ ép khiến chiếc cốc nước thủy tinh rơi xuống sàn vỡ tan tành. Những mảnh kính vỡ găm vào mu bàn tay anh rỉ máu, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm thía gì so với sự uất ức nghẹn ngào đang dâng trào trong lồng ngực. Anh viết vội vào cuốn sổ tay, nét chữ nguệch ngoạc rách cả giấy: *“Chúng nó xóa sạch rồi! Bách bị gãy tay, phòng thu bị đập nát, giờ đến tiếng hát của tao cũng bị chúng nó bóp nghẹt trên internet! Tao phải làm sao đây My?”*


My nhìn dòng chữ đẫm máu của Minh, nước mắt cô khẽ rơi sau tròng kính. Cô hiểu nỗi đau tột cùng của một thiên tài bị tước đoạt phương tiện biểu đạt linh hồn. Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó.


Điện thoại của My liên tục rung lên những tiếng chuông dồn dập từ các blogger âm nhạc độc lập. Phan Thanh Sơn gọi điện với giọng nói đầy lo lắng qua loa ngoài:


“My ơi! Có chuyện lớn rồi! Kênh tin tức Cát Vàng vừa tung ra một loạt bài điều tra độc quyền. Chúng đăng tải hồ sơ bệnh án cũ của Hoàng Minh, vu khống cậu ấy bị tâm thần hoang tưởng hoại tử thanh quản tự hủy hoại bản thân từ năm mười bốn tuổi! Chúng nói Bóng Ma thực chất là một kẻ điên loạn đạo nhái các bản thu cũ của Tuấn Kiệt để tống tiền V-Star năm mươi tỷ!”


My bàng hoàng mở trình duyệt điện thoại. Ngay trên trang chủ của Cát Vàng, bài viết giật gân đã đạt hàng trăm ngàn lượt chia sẻ: *“CHÂN TƯỚNG KẺ ẨN DANH 'BÓNG MA': CỰU LAO CÔNG TÂM THẦN PHÂN LIỆT TỐNG TIỀN THẦN TƯỢNG QUỐC DÂN NGUYỄN TUẤN KIỆT.”*


Bên dưới bài viết là những hình ảnh chụp lén vết sẹo mổ cổ họng co rút rỉ máu của Minh lúc anh dọn dẹp vệ sinh tại tòa nhà V-Star, kèm theo những dòng bình luận định hướng đầy độc hại của hệ thống clone farm do Vũ Đình Khương điều khiển.


*“Hóa ra là một thằng điên dọn rác tàn phế! Thế mà bấy lâu nay mình cứ tưởng là thiên tài ẩn danh nào chứ!”*

*“Đạo nhạc của Tuấn Kiệt rồi còn dám trơ trẽn tống tiền năm mươi tỷ! Loại rác rưởi này phải tống vào tù!”*

*“Thương Kiệt yêu của em quá, bị thằng tâm thần này bôi nhọ suốt mấy ngày qua mà vẫn im lặng chịu đựng!”*


FC Ánh Dương—lực lượng fan cuồng đông đảo lên tới hàng vạn người của Tuấn Kiệt—như một bầy sói đói được giật dây, bắt đầu điên cuồng tấn công mạng. Chúng spam bình luận chửi bới, khủng bố tin nhắn đe dọa giết bất kỳ tài khoản nào dám lên tiếng bênh vực “Bóng Ma”. Ngay cả Trần Thu Trang—Trưởng FC Bóng Ma—cũng bị chúng doxxing thông tin cá nhân, số điện thoại và địa chỉ trường học, ép cô phải đóng trang cá nhân trong sự hoảng loạn tột độ.


Minh nhìn những dòng bình luận chửi bới hiện lên liên tục trên màn hình. Mỗi chữ, mỗi câu như một mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào lòng tự trọng nghệ sĩ cực đoan của anh. Công chúng... những người đêm qua còn khóc vì tiếng hát mộc của anh, giờ đây lại dễ dàng bị dắt mũi bởi một bài báo lá cải, quay sang phỉ nhổ, coi anh như một thứ rác rưởi điên loạn của xã hội.


Sự bất công mang tính hệ thống này đè nặng lên vai Minh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở tột cùng. Anh loạng choạng bước lại gần chiếc gương nhà vệ sinh cũ kỹ, giật phắt lớp băng gạc cổ họng ra. Vết sẹo mổ co rút dài năm centimet đỏ lựng, bục chỉ rỉ máu tươi loang lổ ra ngoài da thịt. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xanh xao, hốc hác của mình trong gương, lồng ngực rung lên những tiếng khóc câm lặng đầy đau đớn và uất hận.


Anh muốn hét lên! Anh muốn dùng tiếng hát mộc để chứng minh sự thật! Nhưng cổ họng anh lúc này chỉ có thể rỉ ra những giọt máu tươi trào ra từ khóe miệng, rơi xuống bồn rửa mặt màu trắng sứ vang lên những tiếng *tí tách* lạnh lẽo.


Hà My bước lại gần từ phía sau, đặt tay lên vai anh, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá:


“Minh... nhìn tôi này! V-Star dùng tiền tài và thuật toán để xây dựng một bức tường truyền thông khổng lồ hòng bóp nghẹt tiếng nói của anh trên internet. Chúng ta không thể tiếp tục chơi trò du kích số với chúng trên sân chơi mà chúng làm chủ luật lệ nữa.”


Minh quay lại nhìn My với ánh mắt u sầu, bất lực. Anh viết vội lên cuốn sổ tay: *“Internet đã bị phong tỏa. Tao không thể phát nhạc, không thể nói chuyện. Tao phải làm sao để cứu bà nội và đòi lại công lý cho Bách?”*


Hà My siết chặt nắm tay, cô rút từ trong cặp da ra một tờ rơi quảng cáo lộng lẫy có in hình chiếc mặt nạ sắt xám lạnh—đó là chương trình sống còn giấu mặt đang thu hút sự chú ý của cả nước:


“Chúng ta sẽ đi đường thẳng, Minh ạ. Show sống còn 'Mặt Nạ Âm Nhạc' do Đài truyền hình quốc gia tổ chức có Quy trình bảo mật danh tính Mặt Nạ bằng pháp lý quốc tế. Tại đó, V-Star không thể dùng luật bản quyền độc quyền để cấm sóng một thí sinh không rõ danh tính trước khi anh cất tiếng hát. Sóng truyền hình trực tiếp giờ vàng là nơi duy nhất không thể bị xóa bỏ bởi thuật toán của Ngô Bách Đạt.”


Minh nhìn chằm chằm vào tờ rơi quảng cáo, rồi nhìn sang chiếc túi rác đen chứa chiếc micro cổ Neumann U87 của thầy Tiến đặt ở góc phòng.


Phải... nếu thế giới kỹ thuật số đã bị bóp nghẹt bởi bức tường truyền thông bẩn thỉu của kẻ mạnh, thì anh sẽ dùng chính thể xác rách nát này, đeo chiếc mặt nạ sắt bảo mệnh bước lên thánh đường biểu diễn trực tiếp lớn nhất quốc gia. Tiếng hát mộc của anh sẽ vang lên trực tiếp vào tai hàng triệu người nghe trước khi bất kỳ bộ lọc AI hay thuật toán xóa kênh nào kịp can thiệp.


Minh nhặt chiếc mặt nạ sắt xám lạnh lên, áp sát vào khuôn mặt đầy vết sẹo của mình. Đôi mắt u sầu sau hốc mắt sắt rực cháy một ngọn lửa quyết tử điên cuồng, khép lại một đêm trắng đầy bi kịch để mở ra một khế ước sinh tử mới dưới ánh đèn sân khấu trực tiếp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!