Nhạc nềnLost Place

Xiềng Xích Pháp Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn đêm đông Hà Nội rả rích không dứt, phả vào ô cửa kính nứt nẻ của căn gác mái phố cổ luồng hơi lạnh ẩm buốt xương. Trên chiếc đệm bông cũ nát bốc mùi ẩm mốc, Lê Hoàng Minh nằm co quắp, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Từng nhịp thở của anh rít lên khè khè qua khe thanh quản hẹp, đau đớn và bỏng rát như thể có một vốc than hồng đang âm ỉ cháy đỏ ngay dưới sụn giáp. Lớp băng gạc y tế màu trắng quấn quanh cổ anh đã thấm đẫm thứ dịch huyết hồng nhạt, bốc lên mùi sắt tanh nồng trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng rẻ tiền mà anh Thành xe ôm mua vội cho lúc rạng sáng.


Minh khẽ động đậy ngón tay út trái, nơi chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ—kỷ vật của người mẹ nuôi quá khuất—đang tì lạnh ngắt vào da thịt. Anh quay đầu nhìn sang góc phòng. Lê Vy, đứa em gái nuôi tội nghiệp, đang nằm ngủ thiếp đi trên chiếc chiếu cói trải tạm dưới đất. Gương mặt con bé hốc hác, đôi mi mắt vẫn còn sưng mọng và vương vệt nước mắt khô dài sau chuỗi ngày lo lắng tột cùng cho bệnh tình của bà nội Sửu và khoản nợ đè nặng của gã cậu Cảnh. Minh khẽ thở dài, lồng ngực phập phồng đau nhức do bả vai bị chấn thương nhẹ sau cú ngã đêm qua ở hầm Thanh Xuân.


Phòng thu dưới hầm của Hoàng Bách đã bị đập nát. Cánh tay trái của Bách đã gãy gập dưới cây gậy thép tàn nhẫn của Lê Đức Thắng. Minh nhắm mắt lại, hai luồng nước mắt nóng hổi lăn dài bên thái dương, hòa vào vệt máu khô nơi khóe miệng. Anh căm hận V-Star. Anh căm hận Ngô Bách Đạt và Nguyễn Tuấn Kiệt—những kẻ đã cướp đi giọng hát, danh phận, và giờ đây là cả người bạn chí cốt của anh. Chiếc micro Analog Neumann U87 cổ của thầy Trần Tiến nằm im lìm trong chiếc túi rác đen đặt sát đầu giường, như một chứng nhân câm lặng cho sự bất lực của một thiên tài tàn phế.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột giữa tiếng mưa đêm rơi lộp bộp trên mái tôn dột nát. Minh giật mình nín thở. Anh vội vàng kéo chiếc mũ hoodie đen sụp xuống che nửa mặt, tay luồn xuống gầm đệm nắm chặt lấy thanh sắt dọn dẹp rỉ sét để phòng hờ. Lê Vy vẫn ngủ say do quá kiệt sức. Minh loạng choạng đứng dậy, bước chân run rẩy tiến lại gần cửa gỗ mục.


Qua khe hở nhỏ, không phải gã bác họ Phước đòi nợ, cũng không phải tay sai của Hải an ninh. Đứng dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, ẩm ướt là một người phụ nữ khoảng hai mươi tám tuổi, dáng người cao ráo, sắc sảo. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám sẫm đã hơi sờn vai, mái tóc ngắn cá tính ôm lấy gương mặt thanh tú, đôi mắt kiên định sau cặp kính gọng kim loại mỏng đang bám đầy những hạt mưa bụi.


Minh khẽ hé cửa, thanh sắt trong tay vẫn ghì chặt.


Người phụ nữ nhìn thấy Minh, ánh mắt cô không hề né tránh mà lập tức dừng lại nơi lớp băng gạc quấn cổ họng thấm máu của anh. Cô khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát vang lên:


“Anh là Lê Hoàng Minh, cựu ca sĩ của V-Star? Và cũng là người đứng sau kênh ẩn danh 'Bóng Ma'?”


Minh siết chặt thanh sắt, đôi mắt u uất sau vành mũ hoodie nheo lại đầy cảnh giác. Anh không thể nói chuyện. Cổ họng anh lúc này chỉ có thể phát ra những tiếng khè khè vô nghĩa.


“Tôi không phải người của V-Star,” người phụ nữ nhanh chóng giải thích, cô rút từ trong túi áo vest ra một tấm danh thiếp ép plastic phẳng phiu đưa qua khe cửa. “Tôi là Trần Hà My, luật sư tự do chuyên ngành sở hữu trí tuệ thuộc Văn phòng Luật sư Trần & Cộng sự. Tôi tìm đến đây để cứu anh... trước khi ban pháp chế của Ngô Bách Đạt tống anh vào tù.”


Nhìn thấy cái tên Trần Hà My, Minh khẽ khựng lại. Anh nhớ mang máng cái tên này từ những bài báo cũ—nữ luật sư chính trực duy nhất dám đứng ra khởi kiện V-Star để đòi bản quyền cho một nhạc sĩ nghèo ba năm trước, dù cuối cùng cô đã thất bại thảm hại trước thế lực tài phiệt khổng lồ của Ngô Bách Đạt và bị cô lập khỏi giới luật sư giải trí.


Minh từ từ hạ thanh sắt xuống, hé mở cánh cửa gỗ kẽo kẹt để My bước vào. Căn gác mái chật hẹp chưa đầy mười lăm mét vuông sực mùi ẩm mốc và thuốc sát trùng khiến Hà My khẽ nhíu mày xót xa. Cô nhìn lướt qua chiếc đàn organ đồ chơi cũ kỹ liệt phím ở góc phòng, cây đàn đáy của cha nuôi treo trên tường nứt nhẹ, rồi dừng lại nơi Lê Vy đang ngủ say.


“Chúng ta cần nói chuyện khẩn cấp,” My hạ thấp giọng, kéo một chiếc ghế nhựa cũ ngồi đối diện với Minh. “Kênh 'Bóng Ma' của anh đã đạt một triệu lượt xem tự nhiên sau đêm qua. Đó là một cú tát trực diện vào mặt Nguyễn Tuấn Kiệt và V-Star. Nhưng anh có biết mình đang đối mặt với điều gì không?”


Minh định mở miệng phát âm, nhưng một cơn co thắt sụn giáp đột ngột ập tới khiến anh gập người ho rũ rượi. Anh phải dùng vạt áo hoodie bịt chặt miệng để không phát ra tiếng động làm thức giấc Vy. Khi anh ngẩng lên, vạt áo đã lốm đốm những giọt máu tươi đỏ thẫm.


My hốt hoảng giữ lấy vai anh: “Đừng nói! Cổ họng anh đang bị rách sâu. Bác sĩ Liên ở Bạch Mai đã báo cho tôi biết tình trạng của anh khi anh Thành đưa anh đến sơ cứu lúc bốn giờ sáng.” Cô rút trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút bi đặt vào tay Minh. “Dùng cái này đi.”


Minh nhận lấy cây bút, ngón tay run rẩy viết xuống trang giấy trắng tinh: *“Bách sao rồi? Phòng thu dưới hầm bị đập nát hoàn toàn.”*


My nhìn dòng chữ, ánh mắt cô tối sầm lại đầy căm phẫn: “Hoàng Bách đang nằm điều trị tại khoa chấn thương chỉnh hình Bệnh viện Bạch Mai. Cánh tay trái gãy nát xương do bị Thắng dùng gậy thép đánh trực diện khi cố bảo vệ chiếc micro cổ của thầy Tiến. Toàn bộ thiết bị mixer và máy Studer của cậu ấy đã thành đống sắt vụn. Hải an ninh đã cho người xóa sạch hiện trường dưới hầm.”


Minh siết chặt cây bút đến mức đầu bút đâm thủng trang giấy. Nước mắt anh lã chã rơi, lồng ngực nghẹn ngào một tiếng khóc câm lặng đầy u uất. Anh viết tiếp, nét chữ hằn sâu bạo lực: *“Lũ khốn nạn! Tao sẽ giết chúng nó!”*


“Bình tĩnh lại, Hoàng Minh!” My giữ chặt lấy bàn tay đang run rẩy của anh, ánh mắt cô nghiêm khắc nhưng chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc. “Sự trả thù bằng bạo lực chỉ mang lại tro tàn và tống anh vào tù vĩnh viễn. Anh nghĩ nếu anh đi tù hoặc chết đi, ai sẽ bảo vệ Lê Vy? Ai sẽ đòi lại công lý cho cánh tay tàn phế của Hoàng Bách và di nguyện của thầy Trần Tiến? Anh phải dùng thứ vũ khí mạnh nhất của mình: tiếng hát và pháp luật!”


Minh từ từ thả lỏng tay, ngước nhìn My với ánh mắt hoài nghi. Anh viết: *“Pháp luật? V-Star nắm giữ toàn bộ hệ thống. Tao đã ký bản hợp đồng độc quyền thanh quản năm xưa. Mọi âm thanh từ cổ họng tao đều thuộc về chúng nó.”*


Hà My nghiêm nét mặt, cô mở chiếc cặp da sờn góc, rút ra một tập tài liệu dày cộp bọc nilon bảo vệ. Đó là bản sao của *Bản hợp đồng độc quyền thanh quản năm xưa* mà cô đã lén thu thập được qua các nguồn tin nội bộ.


“Đây chính là xiềng xích mà chúng dùng để giam cầm anh,” My chỉ ngón tay vào điều khoản trang số 4, nơi ghi rõ Quy tắc 'Bản quyền thanh quản': *'Mọi tần số âm thanh, dải rung ngân, và sản phẩm phát âm phát ra từ thanh quản của bên B (Lê Hoàng Minh) trong vòng 20 năm kể từ ngày ký đều thuộc quyền sở hữu thương mại tuyệt đối và độc quyền của bên A (Tập đoàn V-Star). Bên B không được phép phát hành, biểu diễn công khai hoặc ẩn danh bất kỳ âm thanh nào ngoài hệ thống của bên A nếu chưa được sự đồng ý bằng văn bản.'*


My nhìn thẳng vào mắt Minh, giọng cô đanh thép:


“Đây là một quy tắc pháp lý bẩn thỉu và phi nhân tính nhất mà tôi từng thấy trong ngành giải trí. Chúng biến cơ thể, biến linh hồn của một người nghệ sĩ thành một món hàng hóa độc quyền bị tước đoạt hoàn toàn quyền con người. Dựa trên điều khoản này, V-Star đã chuẩn bị một hồ sơ kiện tụng hình sự khổng lồ chống lại anh. Chúng cáo buộc anh tội 'vi phạm bản quyền thương mại nghiêm trọng' và 'hủy hoại tài sản trí tuệ của tập đoàn' khi anh tự ý phát tán giọng hát mộc trên kênh ẩn danh 'Bóng Ma'.”


Minh khẽ cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng và tự ti. Anh đặt bút viết: *“Hợp đồng có chữ ký và dấu vân tay máu của tao. Tao đã ký khi ký hợp đồng lao công dọn dẹp để lấy tiền cứu bà nội. Tao thua rồi.”*


“Không, anh chưa thua!” My đột ngột cắt lời, cô bật chiếc đèn pin mini cầm tay, rọi thẳng ánh sáng trắng vào bản sao hợp đồng, rồi rút từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp chuyên dụng đặt lên phần chữ ký phụ lục năm 2016.


“Nhìn kỹ vào đây đi, Hoàng Minh,” My nói, giọng cô run lên vì xúc động căng thẳng. “Tôi đã phân tích nét ký này dưới kính hiển vi pháp lý suốt ba tiếng đồng hồ trước khi đến đây. Anh nhìn những đường kéo nét ở cuối chữ 'Minh' này xem. Nó có sự run rẩy, đứt gãy sinh học cực kỳ bất thường. Nét bút bị kéo lê, không có điểm nhấn lực của một bàn tay đang tỉnh táo điều khiển.”


Minh nhíu mắt nhìn qua thấu kính lúp. Quả thực, nét ký tên của anh trông vô cùng nguệch ngoạc, giống như nét vẽ của một đứa trẻ hoặc một người đang bị co giật.


“Đây là Chữ ký giả trong hợp đồng độc quyền!” My tuyên bố, ánh mắt cô rực sáng rực rỡ. “V-Star đã giả mạo chữ ký của anh trên bản phụ lục bán đứt thanh quản vĩnh viễn. Chúng đã thực hiện hành vi này khi anh đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh sau ca phẫu thuật thanh quản cưỡng ép mười năm trước!”


Minh bàng hoàng trợn mắt. Anh nhớ lại... năm đó, sau khi bị mụ Trang ép hát liên tục 12 tiếng không nước uống dẫn đến rách thanh quản lần đầu, anh được đưa vào phòng mổ khẩn cấp. Khi tỉnh dậy, cổ họng anh đã mang vết sẹo mổ dài co rút, giọng nói khàn đặc tàn phế, và mụ Trang đưa ra bản hợp đồng nói rằng anh đã ký đồng ý bán giọng hát để công ty chi trả viện phí.


*Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa lại vang lên, dồn dập và khẩn trương hơn. Minh lập tức giơ thanh sắt lên phòng thủ, nhưng My đã nhanh chóng ra hiệu cho anh bình tĩnh:


“Đừng lo, là người của tôi.”


My hé cửa. Đỗ Quốc Việt—gã shipper trẻ tuổi, nhanh nhẹn trong bộ đồng phục giao hàng màu đỏ đẫm nước mưa—lách người bước vào phòng. Việt kéo khóa chiếc thùng giữ nhiệt giao hàng, rút ra một phong bì thư màu vàng lớn bọc nilon bảo vệ đưa cho My:


“Chị My, tài liệu mật từ khoa lưu trữ Bệnh viện Bạch Mai đây. Tôi phải lén luồn qua chốt bảo an ca đêm của V-Star để mang ra ngoài. Hải an ninh đang rà quét gắt gao lắm!”


My nhận phong bì, rút ra xấp tài liệu bệnh án cũ ố vàng từ năm 2016. Cô lật nhanh đến trang ghi nhận trạng thái bệnh nhân ngày 15 tháng 10 năm 2016—đúng ngày ghi trên bản phụ lục hợp đồng độc quyền thanh quản.


“Đây rồi!” My chỉ vào dòng chữ chẩn đoán của bác sĩ điều trị năm xưa: *'Bệnh nhân Lê Hoàng Minh, 14 tuổi, đang trong trạng thái hôn mê sâu (Coma độ 3) sau ca phẫu thuật vi phẫu thanh quản cấp cứu. Chỉ số sinh tồn yếu, mất hoàn toàn nhận thức hành vi trong vòng 48 giờ kể từ lúc 08:00 ngày 15/10/2016.'*


My nhìn Minh, đôi mắt cô rưng rưng nước mắt nhưng đầy kiêu hãnh:


“Hoàng Minh! Bệnh án chứng minh thời điểm V-Star đăng ký chữ ký phụ lục hợp đồng, anh đang hôn mê sâu trên giường bệnh! Anh không thể nào tự tay ký hay điểm chỉ vào bản hợp đồng bán mình đó được! Đây là bằng chứng thép chứng minh hành vi giả mạo tài liệu và lừa đảo chiếm đoạt tài sản trí tuệ quy mô lớn của Ngô Bách Đạt!”


Minh nhìn xấp bệnh án, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Hy vọng... một tia sáng công lý mỏng manh bỗng chốc bùng cháy giữa đêm tối u uất của cuộc đời anh. Anh viết vội: *“Chúng ta có thể kiện chúng nó ngay ngày mai không?”*


Ánh mắt My bỗng chùng xuống, cô thở dài đầy dằn vặt: “Chưa thể, Hoàng Minh. V-Star là một đế chế khổng lồ. Chúng mua chuộc toàn bộ hệ thống truyền thông, báo chí, và thậm chí cả một số cán bộ cấp cao của Hiệp hội Bản quyền và tòa án dân sự. Nếu tôi nộp đơn kiện lúc này, Ngô Bách Đạt sẽ dùng tiền để dìm đơn kiện xuống, tịch thu bản hợp đồng gốc và tiêu hủy hồ sơ bệnh án của anh tại Bạch Mai ngay lập tức. Chúng ta cần một bằng chứng sống không thể chối cãi trước công chúng.”


My nắm lấy đôi tay gầy gò của Minh:


“Hơn nữa, nếu anh tiếp tục phát nhạc ẩn danh trên YouTube dưới danh nghĩa 'Bóng Ma', ban pháp chế của Trần Quốc Bảo sẽ dùng lệnh cấm tạm thời để bắt giữ anh ngay lập tức vì tội vi phạm bản quyền dân sự đã được công chứng. Anh sẽ bị tống giam trước khi kịp đứng ra tòa đối chất. Chúng ta phải bảo toàn danh tính ẩn danh của anh bằng mọi giá.”


Minh cúi đầu, lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng nghẹt thở. Anh viết: *“Vậy tao phải câm lặng vĩnh viễn sao?”*


“Không! Anh phải hát!” My nói, giọng cô rực lửa quyết tâm. “Nhưng không phải trên YouTube để chúng dùng thuật toán đánh sập. Anh phải bước lên một sân khấu đại chúng lớn nhất cả nước, nơi sóng truyền hình trực tiếp quốc gia được bảo trợ bởi luật bảo mật danh tính quốc tế, nơi V-Star không thể dùng tiền để cắt sóng hay bắt giữ anh ngay lập tức. Chúng ta sẽ dùng chính giọng hát mộc của anh để lột trần công nghệ tráo giọng của Tuấn Kiệt trước hàng triệu khán giả!”


Minh nhìn My, trong đầu anh bỗng chốc hiện lên hình ảnh chiếc mặt nạ sắt rèn thủ công mà Bách đã đúc cho anh...


*Tít! Tít! Tít!*


Tiếng chuông điện thoại của Hà My đột ngột vang lên dồn dập phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của gác mái. My rút điện thoại ra nhìn màn hình. Đó là một email khẩn cấp được gửi từ Hãng luật Minh Tâm—đại diện pháp lý tối cao của tập đoàn giải trí V-Star, do chính tay Trưởng phòng pháp chế Trần Quốc Bảo ký tên.


My mở email, gương mặt cô bỗng chốc tái mét đi vì hoảng hốt. Cô quay màn hình điện thoại về phía Minh.


Đó là một Bản tối hậu thư pháp lý khẩn cấp có đóng dấu đỏ chói của V-Star:


*“Gửi Lê Hoàng Minh và các cá nhân liên quan. Chúng tôi phát hiện dải tần số giọng hát độc quyền của ca sĩ Nguyễn Tuấn Kiệt thuộc sở hữu trí tuệ của V-Star đang bị phát tán bất hợp pháp trên kênh ẩn danh 'Bóng Ma'. Yêu cầu gỡ bỏ toàn bộ video trong vòng 48 giờ. Nếu quá thời hạn trên, chúng tôi sẽ chính thức khởi tố hình sự Lê Hoàng Minh tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản trí tuệ và yêu cầu bồi thường dân sự 50 tỷ đồng đối với bất kỳ cá nhân, tổ chức nào chứa chấp, hỗ trợ phát tán giọng hát của đối tượng.”*


Bản tối hậu thư lạnh lùng và tàn nhẫn như một mũi dao găm thẳng vào căn gác mái nghèo nàn, đẩy Minh, My và cả gã shipper Việt vào một vòng vây xiềng xích pháp lý nghẹt thở không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!