Cơn Rách Thanh Quản Đầu Tiên
Màn đêm Hà Nội rũ xuống những dải sương mù ẩm ướt và lạnh buốt, ôm trọn lấy những con ngõ nhỏ chằng chịt như tơ nhện của quận Thanh Xuân. Lê Hoàng Minh loạng choạng bước xuống những bậc thang dốc đứng dẫn vào căn hầm của Bách Studio. Cơn mưa phùn từ phố Nguyễn Du dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy anh, mang theo cái lạnh thấu xương làm đông cứng mọi thớ cơ. Cổ họng anh bỏng rát, nóng hầm hập như thể có một hòn than nóng đỏ đang bị nghẹn lại ngay dưới sụn giáp. Lớp băng gạc y tế quấn quanh cổ anh đã ẩm sũng nước mưa, lốm đốm những vệt máu tươi vừa mới bục ra từ vết sẹo mổ cũ dài năm centimet. Mỗi hơi thở hít vào là một nhịp kéo căng da thịt đầy đau đớn, khiến Minh phải cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật ra tiếng rên rỉ.
Phía sau cánh cửa cách âm bọc da dày hai lớp, Hoàng Bách đang ngồi gục đầu bên bàn kỹ thuật. Gương mặt cậu bạn thân hốc hác, đôi mắt cận thị nặng sau cặp kính dán băng keo đỏ ngầu vì thức đêm dồn toàn lực vận hành hệ thống Ẩn danh IP đa tầng (IP Routing) để bảo vệ kênh YouTube "Bóng Ma". Tiếng quạt gió của dàn máy tính chạy hết công suất kêu o o, hòa cùng mùi nhựa thông nồng nặc và mùi dầu máy hàn mạch điện tử tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Nhìn thấy Minh bước vào với vạt áo hoodie đẫm nước và chiếc cổ rỉ máu, Bách giật mình đứng phắt dậy, suýt nữa làm đổ ly cà phê đặc đã nguội ngắt trên bàn: “Minh! Mày điên rồi! Sao cổ họng mày lại ra nông nỗi này? Tao đã bảo đêm nay nghỉ thu âm cơ mà!”
Minh không thể trả lời bằng lời nói. Anh loạng choạng bước đến chiếc bàn gỗ, nhặt cây bút bi lên và viết vội dòng chữ run rẩy vào cuốn sổ tay: *“Không thể nghỉ. Kênh đang lên dốc. V-Star đang siết chặt kiểm soát truyền thông. Tao phải tung ra bản demo mộc tiếp theo ngay đêm nay để giữ nhiệt.”*
“Mày nhìn lại cái cổ họng mày đi!” Bách quát khẽ, giọng đầy bất lực và xót xa. “Dây thanh đới của mày đang bị xơ hóa nặng sau ca phẫu thuật cưỡng ép năm xưa. Đêm nay mưa lạnh, mày lại vừa hát mộc ở quán chú Trường không micro, giờ mà cố ép giọng lên nốt cao, mày sẽ câm vĩnh viễn đấy!”
Minh nhìn thẳng vào mắt Bách. Đôi mắt anh u uất nhưng rực cháy một ý chí quyết tử lạnh lùng. Anh khẽ chỉ tay vào chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ đeo ở ngón út tay trái—kỷ vật của người mẹ nuôi quá cố—rồi lại viết xuống sổ: *“Bà nội đang chờ tiền mổ tim ở viện dưỡng lão. Vy đang bị gã cậu Cảnh rình mò tống tiền. Tao không còn đường lui. Bách, bật máy Studer lên đi.”*
Bách nhìn dòng chữ, bờ vai cậu chùng xuống. Cậu biết không một thế lực nào có thể lay chuyển được lòng kiêu hãnh cực đoan và tình yêu thương gia đình của gã thiên tài tàn phế này. Cậu thở dài, quay lại bật nguồn chiếc máy ghi âm băng cối Studer A807 cổ điển. Những bánh răng cơ học bắt đầu quay đều, kéo cuộn băng từ Analog Ampex 456 chạy qua đầu từ phát ra những tiếng xè xè nhẹ đặc trưng. Bách kéo chiếc micro Analog Neumann U87 cổ của thầy Trần Tiến lại gần Minh, điều chỉnh màng lọc âm bọc nhung thật cẩn thận.
Minh bước vào phòng thu nhỏ bọc mút cách âm sờn rách. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu bằng mũi, ép luồng khí lạnh ẩm xuống tận bụng dưới để kích hoạt kỹ thuật Nén hơi Đan điền. Anh cố gắng thả lỏng hoàn toàn cơ cổ họng, gồng chặt cơ bụng để làm bệ đỡ cho luồng hơi thở áp lực cao chuẩn bị giải phóng.
Anh bắt đầu hát câu cao trào của ca khúc mới. Tiếng hát mộc cất lên, vang dày và trầm ấm nhờ kỹ thuật Cộng hưởng vòm ngực đỉnh cao. Từng nốt nhạc u sầu, đau đớn như xé toạc khoảng không gian chật hẹp dưới hầm tối. Thế nhưng, luồng hơi lạnh ẩm từ phổi khi nãy đã làm đông cứng các mạch máu quanh sụn giáp. Khi Minh cố đẩy giọng pha để chuyển tiếp lên nốt cao cực hạn nốt C5, một cảm giác nhói đau đột ngột, sắc lẹm như một nhát dao lam cứa ngang thanh quản đổ ập xuống.
*Rắc.*
Một tiếng động vô hình nhưng tàn khốc vang lên ngay trong vòm họng. Cơn rách dây thanh quản lần đầu tiên đã xảy ra. Minh khựng lại giữa nốt nhạc, đôi mắt anh trợn trừng vì đau đớn tột cùng thể xác. Anh ngã quỵ xuống sàn xi măng lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Một ngụm máu đỏ tươi trào ra từ khóe miệng, nhuốm đỏ cả lớp băng gạc trắng và loang lổ trên mặt sàn gỗ phòng thu.
“Minh!” Bách hét lên, lao vào phòng thu, đỡ lấy bả vai gầy gò đang run rẩy bần bật của bạn. Minh ho rũ rượi, từng cơn ho kéo theo những vệt máu đen đặc rỉ ra kẽ tay. Cổ họng anh nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào ngoài tiếng thở rít lên đầy đau đớn.
Đúng lúc đó, hệ thống máy tính của Bách vang lên những tiếng bíp bíp dồn dập. Màn hình giám sát mạng chuyển sang màu đỏ rực rỡ, hiển thị thông báo khẩn cấp: *“Cảnh báo: Phát hiện thiết bị định vị sóng vô tuyến cầm tay đang rà quét dải tần số phát sóng của hầm Thanh Xuân. Khoảng cách: 50 mét.”*
Bách mặt cắt không còn một giọt máu: “Khốn nạn! Bọn an ninh V-Star... chúng nó định vị được dải sóng phát livestream ẩn danh của mình rồi! Thằng Thắng 'Xăm' đang dẫn quân đến!”
Bách vội vàng chộp lấy chiếc Hộp gây nhiễu tần số AI cầm tay tự chế trên bàn, xoay núm điều chỉnh tần số lên mức tối đa hòng phát ra sóng nhiễu điện từ để làm chập mạch máy dò của đối phương. Nhưng thiết bị tự chế thô sơ không thể chịu nổi áp lực dòng điện quá lớn. Một tiếng *bụp* khô khốc vang lên kèm theo mùi khét lẹt của cầu chì bị cháy. Chiếc hộp gây nhiễu tắt ngấm trên tay Bách.
“Thiết bị cháy rồi! Chúng nó đã biết chính xác căn hầm này!” Bách hoảng loạn nhìn ra phía cửa sắt bọc da.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng búa sắt đập dữ dội vào cánh cửa sắt bên ngoài hành lang dốc đứng vang lên đôm đốp, làm rung chuyển cả những mảng vôi vữa trên trần hầm. Giọng nói hung hãn, lì lợm của Lê Đức Thắng—đội phó an ninh V-Star—vang lên qua khe cửa: “Mở cửa! Đội an ninh V-Star kiểm tra hành chính! Đứa nào bên trong khôn hồn thì giao nộp ổ cứng bản thu mộc ra đây, bằng không tao dỡ nát cái hầm này!”
Minh cố gượng đứng dậy, gương mặt tím tái vì thiếu oxy và đau đớn, tay vẫn ôm chặt cổ họng đang rỉ máu. Bách nhìn vết thương của bạn, rồi nhìn chiếc micro cổ Neumann U87 của thầy Tiến đặt trên giá đỡ. Ánh mắt cậu kỹ sư âm thanh nghèo bỗng trở nên kiên định đến lạ lùng. Cậu biết, nếu cả hai cùng ở lại, danh tính thật của Minh sẽ bị lột trần hằng ngày, và di vật của người thầy quá cố sẽ bị phá hủy vĩnh viễn.
Bách nhanh tay tháo chiếc micro Neumann U87 cổ, quấn vội vào một tấm vải bạt cũ rồi nhét sâu vào chiếc túi rác màu đen chứa đầy vỏ lon bia bên cạnh bàn máy. Cậu đẩy chiếc túi vào tay Minh, rồi kéo mạnh cánh cửa ngách thoát hiểm nhỏ khuất sau đống phụ tùng xe máy cũ—lối thông sang cửa hàng sửa xe bên cạnh.
“Minh! Mày cầm lấy mic của thầy, trèo qua lối này chạy mau! Anh Thành xe ôm đang đợi ở ngõ sau! Tao sẽ khóa cửa ngách lại để chặn chúng nó!” Bách nói nhanh, giọng run rẩy nhưng dứt khoát.
Minh trợn mắt lắc đầu, cố dùng tay kéo áo Bách lại. Anh không thể bỏ mặc bạn mình đối mặt với đám côn đồ tàn bạo của Thắng.
“Đi mau! Mày ở lại đây thì tiếng hát của mày, danh dự của thầy và mạng của bà nội mày sẽ mất sạch! Chạy đi!” Bách dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh Minh vào khoảng tối của lối thoát hiểm ngách, rồi sập cánh cửa sắt dày lại, gạt chốt khóa cơ từ bên trong.
Minh ngã nhào trên đống lốp xe cũ của tiệm sửa xe bên cạnh. Qua khe hở nhỏ của cánh cửa ngách, anh chỉ có thể bất lực nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc bắt đầu diễn ra trong căn hầm Bách Studio.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt chính bọc da bị đập sập hoàn toàn. Lê Đức Thắng dẫn đầu nhóm côn đồ vạm vỡ lao vào phòng. Hắn quét ánh mắt hung dữ khắp căn hầm, nhìn thấy những vệt máu tươi loang lổ trên sàn và Hoàng Bách đang đứng chắn trước bàn mixer Soundcraft.
“Thằng ca sĩ Bóng Ma đâu?” Thắng hất hàm, gõ gõ chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc vào lòng bàn tay.
Bách nở một nụ cười thách thức, tay vẫn giữ chặt ổ cứng máy tính: “Không có ca sĩ nào ở đây cả. Đây chỉ là phòng thu nghèo của tao. Bọn mày đột nhập gia cư bất hợp pháp, tao sẽ báo cảnh sát!”
“Cảnh sát à? Để xem thằng Tám cảnh sát khu vực có thèm ngó tới cái hầm rác này không khi tao đập nát mặt mày!” Thắng sneer một tiếng lạnh lùng. Hắn ra hiệu cho đàn em: “Tìm thằng quấn băng gạc cổ cho tao! Thằng béo này giữ lại, đập nát đống máy móc của nó đi!”
Ba tên côn đồ lao vào lục soát phòng thu, búa sắt vung lên đập vỡ vụn màn hình máy tính, giật đứt toàn bộ dây cáp của máy ghi âm băng cối Studer A807. Bách điên cuồng lao vào, dùng chiếc ghế sắt nhỏ để phản kháng hòng bảo vệ bàn mixer Soundcraft—tài sản lớn nhất cả đời của cha anh để lại.
“Không được đụng vào máy của tao!” Bách hét lên.
Nhưng một tên lao công nghèo làm sao đối đầu nổi với những kẻ cận chiến chuyên nghiệp. Thắng lách người né cú vung ghế của Bách, rồi vung chiếc gậy ba khúc thép giáng một đòn tàn nhẫn, cực mạnh thẳng vào cánh tay trái của Bách.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên ghê rợn trong không gian hầm tối. Bách rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, chiếc ghế sắt rơi keng xuống sàn. Cậu ngã gục xuống bên bàn điều khiển, tay phải ôm lấy cánh tay trái đã gãy gập, biến dạng hoàn toàn dưới lớp áo phông đẫm mồ hôi.
Thắng không dừng lại. Hắn vung gậy đập nát bét bàn mixer Soundcraft 16-channel trước mắt Bách, biến thiết bị analog quý giá thành một đống sắt vụn méo mó. Bách nằm trên vũng máu, nước mắt và mồ hôi lã chã rơi, nhưng ánh mắt cậu vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc túi rác màu đen ở góc phòng đã biến mất—cậu mỉm cười đau đớn vì biết Minh đã mang chiếc micro cổ thoát thân an toàn.
Minh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng tàn bạo đó qua khe cửa ngách. Lòng căm thù tột đỉnh dâng trào trong lồng ngực anh, nóng rực như lửa thiêu. Anh muốn lao ra, muốn dùng chính sinh mạng này để giết chết gã Thắng tàn bạo, nhưng cơn co thắt sụn giáp và vết rách thanh quản lại bùng lên, khiến anh ngạt thở, ho ra một ngụm máu tươi đen đặc xuống nền đất ẩm ướt của tiệm sửa xe.
*“Mày phải sống... Tiếng hát của mày... là vũ khí duy nhất...”* Lời dặn của Bách vang vọng trong đầu Minh.
Anh cắn chặt răng đến bật máu, ôm chặt chiếc túi đen chứa chiếc micro Neumann cổ, lết thân thể tàn tạ qua cửa sau tiệm sửa xe ra ngõ tối phố Thanh Xuân. Trời mưa phùn lạnh buốt dội thẳng vào gương mặt tái nhợt của anh.
Phía đầu ngõ, chiếc xe máy Wave Alpha cũ của anh Đinh Văn Thành xe ôm đã nổ máy chờ sẵn trong bóng tối của rặng cây bàng. Nhìn thấy Minh loạng choạng lao ra với chiếc cổ đẫm máu và vạt áo hoodie nhuốm đỏ, anh Thành hoảng hốt lao tới đỡ lấy anh:
“Minh! Trời đất ơi! Sao lại máu me thế này? Thằng Bách đâu cháu?”
Minh không thể nói nói, anh chỉ lắc đầu trong nước mắt, tay chỉ về phía ngõ sau và ôm chặt chiếc túi đen. Anh Thành hiểu ngay tình thế nguy cấp, đỡ Minh ngồi lên yên sau xe:
“Bám chặt lấy chú! Chú đưa cháu đi gặp bác sĩ Liên ngay!”
Chiếc xe Wave Alpha rồ ga, phóng vút đi dưới làn sương mù và mưa phùn lạnh lẽo của đêm đông Hà Nội. Phía sau họ, tiếng còi xe bảo an của V-Star bắt đầu rú lên inh ỏi quanh khu phố Thanh Xuân, khép lại một đêm thảm kịch đẫm máu đầu tiên của người nghệ sĩ bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!