Giai Điệu Dưới Mưa Phùn
Cơn gió bấc rít qua khe cửa sổ mục nát của căn gác mái, kéo theo màn sương muối buốt giá của đêm đông Hà Nội. Trên chiếc đệm cũ nát sờn rách, Lê Vy đã mệt lả sau một đêm khóc cạn nước mắt, hơi thở của cô em gái nuôi dần trở nên đều đặn nhưng thi thoảng vẫn khẽ giật mình vì dư chấn của trận đập phá đòi nợ lúc chập tối. Lê Hoàng Minh đứng lặng bên cạnh giường, chiếc bóng gầy gò của anh đổ dài trên bức tường vôi bong tróc dưới ánh đèn dầu leo lét. Đôi bàn tay thô ráp của anh khẽ vuốt ve thùng gỗ mun của cây đàn đáy—kỷ vật duy nhất của cha nuôi Lê Văn Hùng để lại. Vết nứt nhẹ nơi hông đàn như một vết thương chưa lành, nhắc nhở anh về sự yếu hèn của bản thân trước nanh vuốt của số phận.
Cổ họng Minh đột ngột co thắt dữ dội. Anh vội vã đưa tay bịt chặt miệng, cố nén tiếng ho khan đang chực trào ra ngoài để không làm Vy thức giấc. Vị tanh nồng của máu tươi lại dâng lên nơi đầu lưỡi. Ngụm nước muối lạnh buốt anh nuốt lúc sáng để làm tê liệt tạm thời dải tần thanh quản trước cuộc rà quét của Đỗ Minh Hoàng giờ đây đang phản phệ tàn khốc. Từng thớ cơ quanh sụn giáp bỏng rát như bị nung đỏ, vết sẹo mổ dài năm centimet co rút lại, kéo căng lớp da cổ khiến anh đau đớn đến mức rơm rớm nước mắt. Minh lặng lẽ bước ra góc phòng, quấn lại lớp băng gạc y tế màu trắng quanh cổ thật chặt, rồi khẽ xỏ ngón tay út vào chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ của mẹ nuôi—bùa hộ mệnh tinh thần duy nhất giữ cho anh không phát điên vì oán hận.
Năm triệu đồng tạm ứng phẫu thuật tim khẩn cấp cho bà nội Sửu tại viện dưỡng lão Đông Anh đang đếm ngược từng giờ. Số tiền lương dọn dẹp tại V-Star đã bị phong tỏa hoàn toàn. Minh biết, nếu anh không kiếm được tiền trước khi bình minh lên, bà nội sẽ bị trục xuất, và Vy sẽ bị gã cậu ruột đê tiện Lê Văn Cảnh bắt đi gán nợ cho tay đại gia già. Anh không còn lựa chọn nào khác. Minh liếc nhìn chiếc mặt nạ sắt rèn thủ công đặt trên bàn học của Vy—thứ khế ước bóng tối mà anh chưa dám đeo lên mặt. Anh chưa sẵn sàng lộ diện dưới danh nghĩa "Bóng Ma". Nhưng anh phải hát. Dù chỉ là hát lót dưới danh phận một kẻ vô danh trong đêm tối.
Minh kéo sụp chiếc mũ hoodie đen cũ kỹ che nửa mặt, ôm cây đàn guitar mộc sờn cũ của mình, lặng lẽ bước ra khỏi căn gác mái. Đường phố cổ Hà Nội lúc một giờ sáng chìm trong màn mưa phùn mờ ảo. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường nhựa ướt đẫm, phản chiếu những bóng cây bàng trụi lá khẳng khiu như những cánh tay quỷ quái. Gió bấc thổi thốc vào mặt, luồn qua lớp áo mỏng khiến Minh run lên bần bật. Cổ họng anh buốt nhói khi hít phải luồng khí lạnh ẩm ướt, sẹo mổ co thắt liên tục báo hiệu một tình trạng tồi tệ. Anh phải đi bộ gần hai cây số để đến phố Nguyễn Du, nơi quán cà phê acoustic "Khúc Ban Chiều" của chú Đỗ Mạnh Trường đang chuẩn bị đóng cửa muộn.
“Khúc Ban Chiều” hiện ra sau rặng cây hoa sữa già cỗi. Quán cà phê nhỏ nằm nép mình trong một ngôi nhà gỗ sờn, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa kính mờ sương tạo nên một cảm giác hoài niệm cô độc. Thế nhưng, đập vào mắt Minh ngay trước cửa quán lại là tấm poster quảng cáo khổng lồ, bóng bẩy của Nguyễn Tuấn Kiệt—ngôi sao triệu fan của V-Star, kẻ đã cướp đoạt giọng hát và danh phận của anh. Gương mặt hoàn hảo nhờ phẫu thuật thẩm mỹ của Kiệt mỉm cười rạng rỡ dưới ánh đèn LED, tương phản gay gắt với vẻ rách nát, u uất của Minh đứng dưới mưa phùn. Minh siết chặt quai đeo đàn, cúi đầu đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông gió đồng vang lên lách cách. Mùi hương gỗ mục, mùi cà phê phin đắng ngắt và hơi ấm từ lò sưởi điện nhỏ phả vào mặt Minh. Quán lúc này chỉ còn lác đác ba bốn vị khách ngồi ở hiên ngoài dưới mái bạt che mưa, lặng lẽ nhấp những ngụm trà nóng. Chú Đỗ Mạnh Trường—người đàn ông năm mươi tuổi có dáng vẻ phong trần, mái tóc điểm sương cột gọn phía sau—đang lau chùi cây đàn guitar mộc Gibson sản xuất năm 1974 của mình sau quầy bar.
Nhìn thấy bóng người gầy gò quấn băng gạc trắng kín cổ bước vào, chú Trường dừng tay, ánh mắt ái ngại hiện rõ trên gương mặt hằn sâu nếp nhăn. Chú nhận ra Minh—cậu ca sĩ thực lực từng hát lót tại quán thời sinh viên, người mà chú hằng tiếc nuối khi nghe tin anh bị hỏng giọng vĩnh viễn sau tai nạn.
“Minh đấy à cháu? Sao lại lang thang ngoài đường giờ này dưới trời mưa lạnh thế?” Chú Trường bước ra khỏi quầy, giọng trầm ấm đầy lo lắng.
Minh cúi đầu chào, anh không dám nhìn thẳng vào mắt chú. Anh dùng Kỹ thuật giấu giọng nói chuyện, cố ý ép hẹp dây thanh quản để phát ra thứ âm thanh khàn đặc, đứt quãng như tiếng gió rít qua kẽ lá: “Chú Trường... Cháu cần... hát lót đêm nay. Chú cho cháu... lên sân khấu... một bài thôi. Cháu cần tiền... đóng viện phí khẩn cấp... cho bà.”
Chú Trường khựng lại, ánh mắt nhìn xuống chiếc cổ quấn băng gạc dày của Minh, rồi thở dài đầy ái ngại: “Minh ơi, chú thương hoàn cảnh của cháu, nhưng giọng cháu thế này... làm sao mà hát được? Khách khứa giờ này thưa thớt, họ lại thích nghe những bản ballad nhẹ nhàng của Tuấn Kiệt phát qua loa. Cháu cố hát, lỡ rách thêm cổ họng thì sống thế nào?”
“Cháu... hát được. Chú cho cháu... hát mộc... không cần micro.” Minh khẩn khoản cầu xin, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt vào quai đeo đàn. “Chỉ một bài thôi chú. Cháu xin chú.”
Nhìn thấy sự kiên định quyết tử trong đôi mắt u uầu của Minh, chú Trường không nỡ từ chối. Chú nhìn ra ngoài hiên, nơi màn mưa phùn đang giăng kín không gian lạnh lẽo, rồi gật đầu ái ngại: “Được rồi. Chỉ một bài thôi nhé. Chú không bật hệ thống loa đâu, cháu cứ ngồi ở góc sân khấu gỗ kia mà hát mộc. Có mấy vị khách quen ngoài hiên, cháu hát khẽ thôi để tránh làm tổn thương cổ họng.”
Minh khẽ cúi đầu cảm ơn. Anh tháo bao đàn, bước lên bục gỗ nhỏ rộng chưa đầy hai mét vuông ở góc quán. Sân khấu mộc mạc không có ánh đèn rọi rực rỡ, chỉ có một ngọn đèn bão nhỏ treo lơ lửng tỏa ra ánh sáng cam ấm áp. Minh ngồi lên chiếc ghế đẩu cao, kéo sụp mũ hoodie đen để che đi vết sẹo co rút trên cổ họng. Anh ôm lấy cây guitar cũ của mình, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên phím đàn, gảy lên những nốt dạo đầu trầm buồn của một ca khúc cũ.
Tiếng đàn guitar mộc vang lên mộc mạc, len lỏi qua tiếng mưa phùn rơi rào rào trên mái bạt ngoài hiên. Minh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu bằng mũi, nén luồng khí lạnh xuống bụng dưới để kích hoạt Kỹ thuật Nén hơi Đan điền mà cha nuôi đã dạy. Cơ bụng anh căng cứng như đá, nhưng toàn bộ vùng cổ họng và vòm họng hoàn toàn được thả lỏng để giảm thiểu tối đa áp lực cơ học lên vết rách thanh quản đang rỉ máu.
Anh cất tiếng hát.
“Đêm lạnh lùng... sương rơi ướt vai gầy...
Giai điệu cũ... ai còn hát nơi đây...”
Không còn là giọng nói khàn đặc, đứt quãng ngụy trang hằng ngày. Nhờ cảnh giới Cộng hưởng vòm ngực (Chest Voice Mastery), tiếng hát mộc của Minh vang lên trầm ấm, dày dặn và có độ vang tự nhiên kinh ngạc, tựa như tiếng chuông đồng ngân vang giữa đêm thanh vắng. Âm thanh không qua bất kỳ thiết bị khuếch đại hay bộ lọc kỹ thuật số nào, nhưng dải tần số ấm áp của nó có một sức hút sinh học kỳ lạ, trực tiếp chạm vào tần số cảm xúc của người nghe.
Mấy vị khách ngồi ngoài hiên ngoài bỗng dừng cuộc trò chuyện. Họ quay đầu lại, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn về phía góc sân khấu tối tăm, nơi một bóng đen đang cúi đầu hát dưới ánh đèn bão leo lét. Tiếng hát mộc mạc, u uất len lỏi vào tâm trí họ, khơi dậy những nỗi buồn dằn vặt thầm kín nhất. Chú Trường đứng sau quầy bar cũng sững sờ, chiếc khăn lau ly trên tay chú rơi xuống bàn từ lúc nào. Chú không thể tin được, một kẻ bị hỏng giọng vĩnh viễn lại có thể phát ra thứ âm thanh hoàn mỹ, giàu cảm xúc đến thế.
Thế nhưng, Minh đang phải chịu đựng một cơn đau tột cùng thể xác. Mỗi nốt nhạc ngân dài là một lần luồng hơi áp lực cao cọ xát vào vết rách sâu trên dây thanh quản. Cảm giác bỏng rát như có than hồng thiêu đốt lan tỏa khắp cổ họng, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc y tế màu trắng. Minh phải cắn chặt răng, dùng ý chí tinh thần cực hạn để vượt qua phản xạ co thắt tự nhiên của cơ thể hòng giữ vững cao độ ổn định.
Ở góc tối nhất của quán, sát ô cửa kính mờ sương, một vị khách đặc biệt đang ngồi cô độc. Cô mặc chiếc đầm dạ hội màu đen giản dị, khoác ngoài chiếc áo măng tô dạ ấm áp, mái tóc sậm màu xõa ngang vai che bớt gương mặt sắc sảo nhưng u uất. Đó chính là Trịnh Khánh Vy—nữ ca sĩ thực lực hạng A của V-Star, bạn học cùng khóa Nhạc viện năm xưa của Minh. Cô lén đến đây sau một buổi biểu diễn mệt mỏi tại trung tâm, tìm kiếm một góc bình yên để trốn chạy khỏi hào quang giả tạo và sự dằn vặt lương tâm khi phải đồng lõa giữ im lặng cho vụ hát nhép của Tuấn Kiệt.
Khi tiếng hát mộc của Minh cất lên ở câu điệp khúc, ly trà nóng trên tay Khánh Vy bỗng run rẩy dữ dội. Một giọt nước nóng bắn vào tay khiến cô giật mình, chiếc ly sứ rơi xuống bàn gỗ phát ra tiếng động khô khốc, nước trà tràn ra loang lổ.
Khánh Vy đứng bật dậy, đôi mắt mặn mà mở to kinh hoàng nhìn về phía sân khấu gỗ.
Tần số giọng hát này. Cách xử lý nốt trầm dày dặn, độ luyến láy u sầu và kỹ thuật cộng hưởng vòm ngực độc nhất vô nhị này... không thể là ai khác ngoài Lê Hoàng Minh. Đó là chữ ký giọng hát thiên tài của người bạn học cũ mà cô đã khắc sâu vào ký ức mười năm trước, thứ giọng hát mộc mạc mà cô hằng ngưỡng mộ trước khi anh bị tai nạn cướp đi tất cả.
Khánh Vy run rẩy bước ra khỏi góc tối, đôi giày cao gót gõ lộc cộc trên nền gỗ. Cô tiến lại gần sân khấu, ánh mắt dán chặt vào bóng đen đang cúi đầu gảy đàn. Dưới ánh đèn bão mờ ảo, cô nhìn thấy lớp băng gạc y tế quấn quanh cổ người ca sĩ ẩn danh đang rỉ ra những vệt máu đỏ tươi loang lổ. Trên ngón út tay trái của anh, chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ lánh lên một tia sáng lạnh lùng dưới ánh đèn.
Chính là anh. Lê Hoàng Minh vẫn còn hát được. Giọng hát của anh không hề bị hủy hoại vĩnh viễn như lời tuyên bố của V-Star năm xưa.
“Hoàng Minh? Có phải là anh không?” Khánh Vy nghẹn ngào thốt lên, giọng cô run lên vì xúc động và bàng hoàng.
Tiếng gọi đột ngột của Vy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Minh. Tiếng hát mộc của anh đột ngột tắt lịm ở nốt nhạc cuối cùng. Minh giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt u uất sau lớp mũ hoodie đen chạm thẳng vào gương mặt sắc sảo đang đẫm nước mắt của bạn học cũ.
Hoảng loạn tột độ xâm chiếm tâm trí anh. Nếu Vy nhận diện ra anh lúc này, cô sẽ phát hiện ra anh chính là "Bóng Ma"—kẻ đang thách thức V-Star. Với tư cách là gà cưng của tập đoàn, sự tò mò của cô vô tình sẽ làm rò rỉ thông tin cho Ngô Bách Đạt và mụ Trang, đẩy nhanh tiến độ truy sát vật lý nhắm vào anh và Vy em gái.
Minh lập tức đứng dậy, trả cây đàn guitar cho chú Trường bằng một động tác vội vã. Anh không nói một lời nào, cúi đầu né tránh ánh mắt của Khánh Vy.
“Minh! Đứng lại đã! Anh nghe tôi nói...” Khánh Vy cố gọi lớn, cô bước nhanh tới định giữ lấy cánh tay anh.
Nhưng Minh đã nhanh hơn. Anh lao thẳng ra cổng phụ của quán cà phê, đẩy mạnh cánh cửa gỗ sập lại phía sau. Gió lạnh và mưa phùn ập vào mặt anh khi anh bước chân ra ngoài phố Nguyễn Du tối tăm. Minh cắm đầu chạy trốn vào màn đêm lạnh buốt, tiếng bước chân nện dồn dập trên vỉa hè ướt đẫm, để lại Khánh Vy đứng chết lặng dưới hiên quán, ánh mắt nhìn theo chiếc bóng gầy gò của anh biến mất dần dưới làn mưa phùn xám xịt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!