Lời Hứa Trên Gác Mái
Cơn mưa phùn mùa đông Hà Nội như một tấm lưới xám xịt khổng lồ, bóp nghẹt những mái ngói rêu phong của khu phố cổ. Gió bấc rít qua những khe hở của ngõ tối, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà xuống cấp.
Lê Hoàng Minh loạng choạng bước đi trong con ngõ nhỏ chỉ vừa một xe máy đi lọt trên phố Hàng Buồm. Toàn thân anh run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh thấu xương của sương đêm, mà vì cơn đau buốt tột cùng đang hành hạ vòm họng. Ngụm nước muối sinh lý cực lạnh mà anh lén nuốt trước cuộc tra hỏi của Đỗ Minh Hoàng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó—làm co thắt cơ học sụn giáp để đánh lừa máy quét sinh trắc học. Thế nhưng, cái giá phải trả là sự tàn phá tàn khốc đối với dây thanh quản vốn đã chằng chịt vết rách từ đêm thu âm trước.
Minh tựa lưng vào bức tường vôi lở loét, đưa tay bấu chặt lấy cổ họng. Dưới lớp băng gạc y tế quấn chặt, vết sẹo mổ dài năm centimet co rút lại, đau đớn như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm xuyên qua da thịt. Anh cố nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vị sắt tanh nồng của máu tươi lập tức tràn ngập khoang miệng. Anh phải cắn chặt môi, dùng vạt áo hoodie đen lau vội dòng máu đỏ vừa rỉ ra nơi khóe miệng hòng giấu kín vết thương trước khi bước vào nhà.
Leo qua ba tầng cầu thang gỗ ọp ẹp kêu kẽo kẹt của ngôi nhà cổ, Minh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát để bước vào căn gác mái rộng chưa đầy mười lăm mét vuông.
Căn phòng ngập trong ánh đèn vàng nhạt nhòa, ấm áp nhưng quạnh quẽ. Trên chiếc bàn học gỗ ép rẻ tiền đặt sát cửa sổ dột nước, Lê Vy đang ngồi thẳng lưng, đôi vai mảnh mai hơi run lên vì lạnh. Cô không có một cây đàn piano thực sự. Trước mặt cô chỉ là một phím đàn piano vẽ bằng giấy khổ lớn, đã sờn rách các góc do ngón tay cô miết lên mỗi đêm. Vy đang nhắm mắt, mười đầu ngón tay lướt nhanh trên những phím giấy vô thanh, miệng khẽ ngân nga một giai điệu cổ điển của Chopin.
Nhìn bóng lưng gầy guộc của em gái nuôi, lòng Minh thắt lại. Vy là nguồn sáng duy nhất giữ lại chút nhân tính cuối cùng trong linh hồn rách nát của anh. Vì tai nạn năm xưa của anh, gia đình khánh kiệt, cha nuôi qua đời để lại khoản nợ khổng lồ, Vy phải từ bỏ cuộc sống đủ đầy để cùng anh chui rúc trong căn gác mái ẩm thấp này. Vậy mà, cô chưa bao giờ oán hận.
“Anh Minh!”
Nghe tiếng động cửa, Vy giật mình quay lại. Đôi mắt đen láy, đượm buồn của thiếu nữ mười tám tuổi lập tức sáng bừng lên khi nhìn thấy anh. Cô vội đứng dậy, chạy lại gần và đỡ lấy chiếc ba lô bám đầy nước mưa của Minh. “Anh đi làm về muộn thế? Ngoài trời mưa lạnh lắm, em có nấu sẵn bát mì tôm pha rau cải ở bếp kia kìa, anh ăn cho ấm người.”
Minh không nói chuyện. Anh chỉ khẽ gật đầu, đưa bàn tay thô ráp, lạnh ngắt lên xoa đầu em gái. Anh dùng Kỹ thuật giấu giọng nói chuyện, phát ra thứ âm thanh khàn đặc, nhỏ nhẹ như tiếng gió rít qua kẽ lá: “Anh... ăn rồi. Em... học thế nào?”
Vy hân hoan chạy lại bàn học, cầm tờ giấy phổ nhạc có con dấu đỏ chót của Nhạc viện khoe với anh: “Anh nhìn này! Điểm thi học kỳ môn piano đệm hát của em đạt điểm tối đa đấy! Thầy trưởng khoa Đạt còn khen em có cảm nhận tiết tấu rất tự nhiên. Thầy bảo nếu em cứ giữ vững phong độ này, kỳ sau sẽ được xét học bổng bán phần.”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của em gái, Minh cảm thấy vết thương ở cổ họng như dịu đi đôi chút. Anh đưa ngón tay út đeo chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ của mẹ nuôi lên, khẽ gõ nhẹ vào tờ giấy điểm như một lời khen ngợi lặng lẽ. Thế nhưng, nụ cười trên môi Vy nhanh chóng tắt lịm, thay vào đó là vẻ lo âu hiện rõ trên gương mặt thanh tú.
Cô ngập ngừng, hai tay đan chặt vào nhau: “Nhưng... anh ơi. Hôm nay viện dưỡng lão nghèo ở Đông Anh lại gọi điện cắt còi báo động rồi. Họ bảo... khoản viện phí và tiền thuốc điều trị Alzheimer của bà nội đã quá hạn mười ngày. Nếu trong vòng hai tuần tới chúng ta không đóng đủ năm triệu tiền tạm ứng phẫu thuật tim khẩn cấp, họ buộc phải chuyển bà sang khu điều trị tự nguyện giá cao... hoặc... trả bà về.”
Năm triệu đồng. Đối với những ngôi sao như Nguyễn Tuấn Kiệt, đó chỉ là giá của một bữa ăn tối trong nhà hàng VIP. Nhưng đối với một lao công bị trừ một tuần lương như Minh lúc này, đó là một con số khổng lồ nằm ngoài tầm với.
Minh siết chặt nắm tay. Anh nhìn lên bức tường vôi bong tróc, nơi cây đàn đáy cổ của cha nuôi Lê Văn Hùng đang treo lặng lẽ dưới ánh đèn. Cây đàn đáy bằng gỗ mun sậm màu, khảm xà cừ hoa sen đã nứt nhẹ ở thùng đàn—kỷ vật duy nhất nhắc nhở anh về lòng tự tôn của một gia đình nghệ sĩ thực lực. Cha nuôi trước khi mất đã dặn anh phải giữ gìn cây đàn này bằng cả mạng sống, bởi nó chứa đựng linh hồn nghệ thuật ca trù của dòng họ.
Đúng lúc bầu không khí đang chìm vào sự im lặng nghẹt thở, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía cửa chính.
Cánh cửa gỗ mục nát bị một cú đạp thô bạo văng chốt, đập mạnh vào tường vôi làm bụi phấn rơi lả tả. Vy giật mình hét lên một tiếng nhỏ, vội vàng nép sau lưng Minh.
Hai gã đàn ông thô lỗ bước vào căn gác mái chật hẹp, mang theo luồng gió lạnh buốt và mùi rượu nếp rẻ tiền nồng nặc. Kẻ đi đầu là Lê Văn Cảnh, cậu ruột thực dụng của Vy. Gã mặc chiếc quần jean rách rưới, gương mặt gầy đét như nghiện, đôi mắt hí gian xảo đảo liên tục quanh phòng để tìm kiếm đồ vật có giá trị. Đi ngay phía sau gã là Lê Hữu Phước, bác họ đòi nợ ở quê. Phước khoảng năm mươi tuổi, dáng người mập mạp, da ngăm đen, tay cầm cuốn sổ nợ rách nát bọc nilon và một chiếc gậy gỗ lớn.
“Thằng câm! Mày trốn ở đây hả?” Cảnh hất hàm, chỉ ngón tay bẩn thỉu vào mặt Minh, giọng lè nhè đầy mùi cồn. “Bà già Sửu sắp chết dí ở viện dưỡng lão rồi, mà hai đứa mày vẫn có tiền thuê cái gác mái này cơ à? Khôn hồn thì nộp tiền ra đây!”
Phước bước lên một bước, đập mạnh chiếc gậy gỗ xuống nền nhà kêu cốp một tiếng khô khốc: “Thằng Minh! Hôm nay tao lên đây không phải để nghe mày khất nợ nữa. Chữ ký tay run rẩy của bố nuôi mày trước khi chết vẫn còn rành rành trong sổ nợ của tao đây. Tổng cả gốc lẫn lãi là ba mươi triệu đồng! Hôm nay không trả, tao dỡ cái gác mái này đi!”
Vy run rẩy bấu chặt lấy vạt áo hoodie của Minh, nước mắt đã rớm nơi khóe mắt: “Cậu Cảnh... bác Phước... nhà cháu thực sự không còn đồng nào cả. Tiền lương dọn dẹp của anh Minh vừa bị công ty trừ phạt...”
“Trừ phạt? Thằng phế vật hỏng giọng này thì làm được cái tích sự gì ngoài quét rác!” Cảnh cười khinh miệt, gã đảo mắt lên tường và lập tức nhìn thấy cây đàn đáy cổ của ông Hùng. Đôi mắt gã sáng lên đầy tham lam. “À! Cây đàn đáy mun khảm xà cừ này bán cho mấy tiệm đồ cổ phố Nguyễn Du cũng được dăm bảy triệu đấy! Coi như trừ vào tiền lãi tháng này!”
Gói gọn lời nói, Cảnh lao lại gần, giơ tay định giật cây đàn đáy trên tường xuống.
“Không được chạm vào di vật của cha tôi!”
Một luồng nội lực vô hình bùng phát. Minh lao lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Anh dùng thân mình chắn trước Cảnh, một tay chụp chặt lấy cổ tay gã cậu ruột đê tiện, siết mạnh đến mức xương khớp của gã kêu răng rắc. Ánh mắt Minh rực cháy một ngọn lửa cuồng nộ, lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức khiến Cảnh rùng mình, đứng khựng lại.
“A... thằng câm này mày dám láo à?” Cảnh đau đớn hét lên, gã dùng tay còn lại xô mạnh vào ngực Minh.
Do thể xác đang suy kiệt nghiêm trọng vì vết rách thanh quản và tác dụng của nước muối lạnh, Minh không giữ được thăng bằng. Anh bị xô ngã nhào về phía sau, bả vai đập mạnh vào cạnh bàn gỗ ép làm trầy xước một mảng da lớn, máu đỏ rỉ ra thấm qua lớp áo mỏng. Vy khóc nấc lên, vội lao ra ôm lấy anh trai.
Phước bước lên, giật phắt cây đàn đáy cổ trên tường xuống, ôm chặt vào lòng: “Cây đàn này tao tịch thu! Thằng Minh, nếu mày muốn lấy lại di vật của bố mày, và nếu mày muốn bà nội mày không bị ném ra đường, thì ký vào cái giấy gán nợ gác mái này vĩnh viễn cho tao!”
Cảnh rút từ trong túi áo ra một tờ giấy nhàu nát, ném xuống sàn nhà khinh miệt bên cạnh chiếc ví tiền rẻ tiền của Minh mà gã vừa giật được từ túi quần anh. Gã mở ví, lôi ra vài tờ tiền lẻ rách nát rồi ném trả chiếc ví rỗng xuống đất:
“Có mấy trăm nghìn lẻ này mà đòi chữa bệnh cho bà già à? Tao bảo cho mà biết, tao đã tìm được một mối đại gia dưới Hải Phòng rồi. Họ đồng ý trả ba mươi triệu tiền sính lễ để cưới con Vy về làm vợ lẽ. Con Vy học Nhạc viện làm cái đéo gì cho tốn tiền! Đồng ý gả nó đi, nợ nần xóa sạch, bà già lại có tiền mổ tim. Mày chọn đi, thằng câm!”
Nghe đến việc ép gả Vy cho một tay đại gia già tuổi bố cô để gán nợ đỏ đen, lồng ngực Minh như muốn nổ tung. Lòng kiêu hãnh nghệ sĩ cực đoan và bản năng bảo vệ em gái nuôi trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh không thể dùng bạo lực thể xác lúc này—nếu anh bị bắt giam vì tội hành hung, Vy sẽ hoàn toàn cô độc và rơi vào tay gã cậu đê tiện, chưa kể cảnh sát khu vực Tám vốn đã nhận tiền của V-Star để rình rập anh hằng ngày.
Anh phải dùng đến thứ vũ khí duy nhất của mình: giọng hát.
Minh gạt Vy ra, đứng dậy một cách chậm rãi nhưng uy nghiêm như một vị hoàng đế bước lên từ đống tro tàn. Anh bước lại gần Phước, giật phắt cây đàn đáy cổ lại từ tay gã bác họ đòi nợ bằng một lực mạnh mẽ không thể kháng cự. Phước bị bất ngờ, lùi lại một bước đầy cảnh giác.
Minh hít một hơi thật sâu xuống tận bụng dưới, kích hoạt kỹ thuật nén hơi đan điền truyền thống mà cha nuôi đã dạy năm xưa để giải phóng hoàn toàn áp lực cơ học cho vùng cổ họng đang rỉ máu. Anh nhìn thẳng vào mắt Phước, cất giọng nói khàn đặc nhưng vang dội, có độ trầm đục uy lực chấn động cả căn gác mái:
“Bác Phước... Bác quên... danh dự của cha tôi... nghệ sĩ Lê Văn Hùng rồi sao? Năm xưa... ai đã cứu mạng con trai bác... khi nó bị tai nạn ở quê? Cha tôi... chưa từng quỵt ai một đồng!”
Giọng nói của Minh phát ra bằng kỹ thuật cộng hưởng vòm ngực vĩ đại, dù khàn đặc nhưng mang một tần số sinh học đặc biệt, trực tiếp dội vào màng nhĩ và hệ thần kinh của Phước. Phước bàng hoàng đứng lặng. Ký ức về người nghệ sĩ ca trù Lê Văn Hùng thanh cao, trọng nghĩa khí năm xưa hiện về trong tâm trí gã. Phước vốn là kẻ thực dụng nhưng mang lòng nể sợ ông Hùng sâu sắc.
Lá gan đòi nợ hung hãn của Phước lập tức bị xẹp xuống một nửa trước uy lực giọng nói và danh dự nghệ sĩ của người đã khuất.
“Tao... tao không biết!” Phước ấp úng, tay cầm sổ nợ hơi run lên. “Nhưng nợ thì phải trả! Bà Sửu sắp phẫu thuật rồi, tao cũng cần tiền!”
Minh siết chặt cần cổ cây đàn đáy mun, đưa ngón tay út đeo nhẫn bạc chỉ thẳng vào tờ giấy nợ:
“Hai tuần! Tôi cam kết... sẽ thanh toán trước một nửa... khoản nợ của bác... và toàn bộ tiền viện phí phẫu thuật... của bà nội. Nếu không làm được... tôi sẽ tự tay giao nộp... căn gác mái này và cây đàn đáy của cha.”
“Anh Minh! Không được!” Vy khóc nghẹn ngào, ôm lấy cánh tay trầy xước của anh. Cô biết anh lấy đâu ra số tiền khổng lồ đó trong vòng hai tuần khi lương dọn dẹp đã bị phong tỏa.
Cảnh định bước lên chửi bới thêm, nhưng Phước đã ngăn gã lại. Ánh mắt kiên định, quyết tử của Minh và danh dự của ông Hùng đã thuyết phục được Phước.
“Được! Đúng hai tuần!” Phước gật đầu, cất cuốn sổ nợ vào túi bọc nilon. “Tao nể mặt ông Hùng cho mày thêm mười bốn ngày. Đúng hạn không có tiền, đừng trách tao tàn nhẫn gán nợ gác mái và gả con Vy đi!”
Phước quay người, kéo theo Cảnh đang hậm hực bước ra khỏi căn gác mái dột nát. Cánh cửa gỗ bị gió bấc thổi mạnh dập vào khung cửa phát ra tiếng rầm khô khốc, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho căn phòng.
Vy ngã quỵ xuống sàn nhà, ôm lấy đầu gối khóc nức nở. Minh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh em gái. Anh đưa bàn tay run rẩy lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt ngây thơ của cô, lòng đau đớn như bị ngàn nhát dao đâm.
Để giữ lời hứa danh dự của cha nuôi, để bảo vệ tương lai học tập của Vy tại Nhạc viện và cứu mạng bà nội Sửu đang nằm thoi thóp tại viện dưỡng lão, anh không còn đường lui nữa.
Tiền lương dọn dẹp rẻ rách tại V-Star đã bị Đỗ Minh Hoàng phong tỏa. Cách duy nhất để kiếm được số tiền khổng lồ đó trong vòng hai tuần là anh bắt buộc phải cất tiếng hát của mình để kiếm tiền nhanh, bất chấp Bản hợp đồng độc quyền thanh quản năm xưa đang như một thòng lọng pháp lý rình rập siết cổ anh.
Minh đứng dậy, bước lại gần chiếc bàn học gỗ ép. Anh chậm rãi mở chiếc ba lô bọc nilon đen, lôi chiếc mặt nạ sắt rèn thủ công màu xám lạnh giấu sâu dưới đáy ba lô ra đặt lên bàn phổ nhạc bằng giấy của Vy.
Dưới ánh đèn vàng nhạt nhòa, chiếc mặt nạ sắt phản chiếu những tia sáng xám lạnh lùng, ma mị như một khế ước quyết tử của số phận. Anh sẽ đeo chiếc mặt nạ này lên, bước vào bóng tối để cất tiếng hát của Bóng Ma, thách thức cả đế chế giải trí khổng lồ V-Star hòng đòi lại công lý và sinh mạng cho những người anh yêu thương.
Cầm cây đàn đáy cũ trong tay, Minh nhìn Vy đang khóc nghẹn, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm phục hận điên cuồng trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!