Vết Sẹo Dưới Ánh Đèn
Cơn mưa phùn mùa đông Hà Nội giăng một màn sương xám xịt lên những tấm kính cường lực của Trụ sở tập đoàn giải trí V-Star. Nhìn từ tầng mười, thành phố hiện đại ngoài kia mờ ảo và lạnh lẽo, nhưng sự ngột ngạt bên trong tòa nhà kính chọc trời này còn khủng khiếp hơn gấp bội.
Lê Hoàng Minh đẩy chiếc xe dọn dẹp cơ học nặng nề qua hành lang lát đá marble bóng loáng. Tiếng bánh xe rít lên đều đặn, khô khốc, hòa vào tiếng ù ù của hệ thống điều hòa trung tâm. Toàn bộ cơ thể anh đau nhức như vừa bị một cỗ xe nghiền nát. Đêm qua, dưới căn hầm tối tăm bốc mùi dầu máy của Bách Studio, Minh đã dốc toàn bộ tàn lực để hoàn thành bản thu âm mộc đầu tiên của “Vương Miện Tro Tàn”. Nốt cao cực hạn ở quãng tám thứ tư đã xé rách sụn giáp của anh một lần nữa.
Lúc này, dưới lớp Băng gạc y tế quấn cổ dày cộp, vết sẹo mổ dài năm centimet đang co rút dữ dội. Vị sắt tanh nồng của máu rỉ ra từ vết thương chưa kịp khép miệng đọng lại nơi đầu lưỡi. Minh khẽ kéo sụp chiếc mũ hoodie đen cũ kỹ để che đi gương mặt xanh xao vì suy dinh dưỡng, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt vào cán chổi lau nhà.
Đột ngột, một tiếng xoảng chói tai vang lên từ phía phòng nghỉ VIP của nghệ sĩ hạng S cuối hành lang. Tiếng pha lê vỡ vụn dội vào tường đá, tiếp theo là tiếng gào thét điên cuồng của Nguyễn Tuấn Kiệt:
“Tìm ra nó cho tao! Thằng rác rưởi Bóng Ma đó không thể có dải tần của tao! Tại sao bài phê bình của thằng Sơn Loa Đài vẫn chưa bị gỡ? Bọn truyền thông làm ăn kiểu gì thế hả?”
Minh dừng chổi. Qua khe cửa khép hờ bọc nỉ cách âm, anh nhìn thấy Tuấn Kiệt – thần tượng triệu fan đứng đầu bảng xếp hạng quốc gia – đang điên cuồng đập phá đồ đạc. Gương mặt đẹp không góc chết nhờ phẫu thuật thẩm mỹ của Kiệt méo mó vì giận dữ và sợ hãi. Trên bàn trà, chiếc máy tính bảng hiển thị bài viết bóc phốt của Phan Thanh Sơn với biểu đồ phổ âm Spectrogram đỏ rực – bằng chứng tố cáo hào quang giọng hát của Kiệt hoàn toàn là giả tạo.
Minh siết chặt ngón tay út đeo chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ của mẹ nuôi. Một cảm giác hả hê xen lẫn cay đắng dâng lên trong lồng ngực. Kẻ mạo danh đang run sợ trước tiếng hát mộc của một bóng ma.
“Mã số 9042! Mày đang đứng hóng hớt cái gì đấy?”
Một giọng nói hách dịch, chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh. Trưởng phòng Nhân sự V-Star Đỗ Minh Hoàng bước ra từ ngách hành lang, đôi giày da bóng lộn gõ nhịp cộc cằn xuống sàn. Hoàng hói nửa đầu, cặp kính gọng nhựa đen dày cộp trễ xuống mũi, ánh mắt nhìn Minh đầy khinh miệt.
“Dạ... tôi đang dọn dẹp...” Minh cúi đầu, dùng Kỹ thuật giấu giọng nói chuyện để phát ra thứ âm thanh khàn đặc, đứt quãng như một kẻ hỏng giọng hoàn toàn.
“Dọn dẹp? Hôm nay mày đi muộn ba mươi lăm phút!” Hoàng chỉ ngón tay mập mạp bám đầy mùi thuốc lá vào mặt Minh, giọng rít lên. “Mày có biết quy chế của công ty không? Một lao công cấp thấp như mày lấy quyền gì mà vô kỷ luật? Tao sẽ trừ một tuần Tiền lương dọn dẹp phòng thu của mày! Nếu còn tái phạm, tao sẽ sa thải vĩnh viễn và bắt mày đền bù tổn thất hợp đồng lao động!”
Khoản tiền lương dọn dẹp ít ỏi đó là sinh mạng của hai anh em Minh. Đó là tiền học phí Nhạc viện của Vy, là tiền viện phí của bà nội Sửu đang nằm viện dưỡng lão nghèo ngoại ô. Minh không thể mất công việc này, ít nhất là chưa phải lúc này. Anh buộc phải nhẫn nhục. Minh cúi gập người, hai tay siết chặt cán chổi đến mức các đầu ngón tay trắng bệch:
“Tôi xin lỗi sếp... Đêm qua... tôi bị lên cơn hen phế quản... xin sếp châm chước...”
“Hen phế quản? Một lũ rác rưởi bệnh tật!” Hoàng hậm hực, nhưng ánh mắt gã đột ngột dừng lại ở phần cổ quấn băng gạc trắng của Minh. Sự nghi ngờ dâng lên trong đôi mắt hí gian xảo của gã trưởng phòng nhân sự. Chủ tịch Ngô Bách Đạt vừa ra lệnh rà soát toàn bộ nhân sự cấp thấp có dấu hiệu nghi vấn về giọng nói hoặc hành vi lén lút quanh phòng thu VIP.
“Đi theo tao vào phòng nhân sự. Có vài việc cần làm rõ.” Hoàng lạnh lùng ra lệnh.
Trái tim Minh đập liên hồi chống trả lồng ngực. Anh lầm lũi đi sau Hoàng, đầu óc hoạt động hết công suất để tìm phương án đối phó. Minh biết, nếu danh tính thật của anh bị lộ, V-Star sẽ dùng Bản hợp đồng độc quyền thanh quản năm xưa để tống anh vào tù ngay lập tức.
Bước vào phòng nhân sự windowless lạnh lẽo sực mùi nước xịt phòng tổng hợp, Hoàng khóa trái cửa lại. Gã ngồi xuống chiếc ghế da lớn, hất hàm chỉ vào chiếc ghế đối diện:
“Ngồi xuống. Tháo cái mũ hoodie ra.”
Minh lặng lẽ kéo mũ xuống, để lộ gương mặt hốc hác, xanh xao dưới ánh đèn huỳnh quang trắng ở trần nhà.
“Tại sao lúc nào mày cũng quấn băng gạc quanh cổ?” Hoàng chống cằm, ánh mắt dò xét như muốn nhìn thấu lớp vải gạc. “Công ty dọn dẹp báo cáo mày hầu như không bao giờ giao tiếp bằng lời nói với ai. Có người nghi ngờ mày lén mang thiết bị ghi âm vào phòng thu VIP để đánh cắp tài liệu.”
“Sếp... tôi bị tai nạn hủy hoại thanh quản... giọng nói... chỉ còn tiếng thì thầm...” Minh dùng Kỹ thuật giấu giọng nói chuyện, cố ý tạo ra những tiếng ho khan đứt quãng, khàn đặc đầy đau đớn.
Để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất này, trước khi bước vào văn phòng, Minh đã lén nuốt một ngụm nước muối sinh lý cực lạnh từ chai nước mang theo trong xe dọn dẹp. Độ lạnh buốt và nồng độ muối cao lập tức kích hoạt phản xạ co thắt cơ học cực hạn của sụn giáp và dây thanh quản đang bị tổn thương. Cổ họng anh lúc này bỏng rát như có than hồng thiêu đốt, nhưng nó đảm bảo rằng bất kỳ âm thanh nào anh phát ra lúc này cũng sẽ bị biến dạng hoàn toàn, triệt tiêu hoàn toàn dải tần số rung ngân 6Hz đặc trưng của Bóng Ma.
“Tao không tin.” Hoàng đập bàn đứng dậy, tiến lại gần Minh. “Tháo băng gạc ra cho tao kiểm tra! Tao cần xác nhận mày có thực sự bị thương tật hay đang ngụy trang.”
Cơn hoảng loạn dâng lên tột độ. Minh định lén thò tay vào túi áo để tráo chiếc thẻ từ của phòng nhân sự hòng vô hiệu hóa camera giám sát AI xung quanh, nhưng anh lập tức nhận ra hệ thống camera quét hồng ngoại của V-Star quá dày đặc. Bất kỳ chuyển động đáng ngờ nào cũng sẽ kích hoạt chuỗi báo động đỏ. Anh buộc phải từ bỏ ý định tranh đoạt vật lý.
“Tháo ra! Nhanh lên!” Hoàng quát lớn, tay gã đã đặt lên chuôi chiếc roi điện bảo an bên hông.
Minh hít một hơi thở run rẩy, đưa đôi bàn tay chai sần lên cổ. Anh chậm rãi tháo chiếc ghim y tế, từ từ gỡ bỏ ba vòng Băng gạc y tế quấn cổ.
Khi lớp gạc cuối cùng rơi xuống, Đỗ Minh Hoàng lập tức nín thở, gương mặt gã biến sắc từ nghi ngờ sang kinh tởm tột độ.
Trước mắt gã là một vết sẹo mổ dài năm centimet co rút ghê rợn, lồi lõm như một con rết đỏ sẫm bám chặt lấy yết hầu của Minh. Vết sẹo đang bị viêm nhiễm nghiêm trọng, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi loang lổ xen lẫn dịch vàng do áp lực co thắt từ ngụm nước muối lạnh và nỗ lực hát nốt cao đêm qua. Cấu trúc vòm họng bị hủy hoại hiển hiện rõ ràng đến mức tàn khốc.
“Được rồi! Đeo vào đi! Ghê tởm quá!” Hoàng lùi lại hai bước, xua tay lia lịa, không giấu nổi vẻ ghê tởm trên gương mặt béo phị. Gã không thể ngờ một kẻ có cổ họng rách nát, hoại tử thế này lại có thể liên quan đến tiếng hát mộc cao vút, đầy nội lực của Bóng Ma.
Minh lặng lẽ quấn lại lớp băng gạc, nén cơn đau buốt đang chạy dọc sống lưng lên tận đại não. Anh đã vượt qua cuộc kiểm tra trực tiếp bằng mắt thường của Hoàng nhờ chính bi kịch thể xác của mình.
Tuy nhiên, Hoàng nhanh chóng lấy lại vẻ hách dịch thường ngày. Gã mở ngăn kéo, rút ra Thẻ nhân viên dọn dẹp mã số 9042 của Minh và ném mạnh xuống mặt bàn gỗ, cùng với một thiết bị quét cầm tay màu xám lạnh:
“Mày lách được hôm nay, nhưng quy chế mới của Chủ tịch Đạt không cho phép bất kỳ sai sót nào. Ngày mai, V-Star sẽ triển khai hệ thống Quét vân giọng sinh trắc học toàn diện cho toàn bộ nhân viên, kể cả lao công dọn dẹp. Mày phải quét vân tay và nói câu khẩu lệnh của công ty vào máy chủ để đối chiếu tự động.”
Hoàng chỉ tay vào chiếc máy quét, nụ cười xảo quyệt hiện rõ trên môi:
“Nếu dải tần giọng nói của mày có bất kỳ sự trùng khớp nào với dữ liệu của Bóng Ma, hoặc nếu mày từ chối quét... tao sẽ tống mày ra đường và phong tỏa toàn bộ số tiền lương dọn dẹp còn lại của mày. Liệu mà chuẩn bị giọng nói cho ngày mai đi, mã số 9042!”
Minh cầm lấy chiếc thẻ từ lạnh ngắt, khớp xương tay run lên bần bật. Nước muối lạnh bắt đầu thấm sâu vào phế quản, gây ra một cơn co thắt dữ dội trong lồng ngực. Anh phải cúi đầu thật thấp để giấu đi vạt máu đỏ tươi đang rỉ ra từ khóe môi, thấm qua lớp băng gạc mới quấn.
Hệ thống đối chiếu tự động của V-Star sẽ hoạt động vào ngày mai. Dù anh có làm biến dạng giọng nói bằng nước muối lạnh, thuật toán học sâu của máy chủ vẫn có khả năng bóc tách các dải tần cơ bản để tìm ra sự trùng khớp với chữ ký giọng hát của Bóng Ma.
Ranh giới giữa sự sinh tồn và sự hủy diệt danh tính của Minh chỉ còn được tính bằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!