Nhạc nềnLost Place

Bóng Ma Cất Tiếng Hát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cơ học của bánh răng máy ghi âm băng cối Studer A807 vang lên giòn giã trong không gian ngột ngạt của hầm tối. Cuộn băng từ Analog Ampex 456 màu nâu sậm bắt đầu quay đều, phát ra âm thanh xè xè nhẹ nhàng đầy hoài cổ. Hoàng Bách, gương mặt nhợt nhạt vì thức đêm, ngón tay mập mạp bám đầy nhựa thông và dầu máy hàn, nhấn mạnh vào nút ghi âm màu đỏ trên bàn điều khiển.


Lê Hoàng Minh đứng trước chiếc micro Analog Neumann U87 cổ, hai tay ôm lấy cây đàn đáy khảm xà cừ của người cha nuôi quá cố. Dưới lớp áo hoodie đen kéo sụp, cổ họng anh quấn chặt lớp băng gạc trắng muốt, nhưng ở ngay chính giữa sụn giáp, một vệt máu đỏ tươi đã kịp thấm loang lổ, rỉ ra từ vết rách thanh quản chưa kịp khép miệng sau ca hát thế thân nhục nhã cho Nguyễn Tuấn Kiệt lúc chập tối. Vị sắt tanh nồng của huyết dịch vẫn đọng lại nơi đầu lưỡi, kích thích từng thớ cơ cổ họng anh co thắt đau buốt.


Minh khẽ nhắm mắt, ngón tay út đeo chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ của mẹ nuôi tì mạnh vào cần đàn đáy như tìm kiếm một điểm tựa tinh thần cuối cùng. Anh hít một hơi thật sâu bằng mũi, ép luồng khí lạnh buốt của đêm đông Hà Nội xuống tận bụng dưới, kích hoạt Phương pháp nén hơi Ca trù. Cơ bụng anh căng cứng, nhưng vòm họng và sụn giáp hoàn toàn thả lỏng để giải phóng áp lực cơ học lên dây thanh quản đang tổn thương.


Anh gảy nhẹ một nhịp đàn đáy. Âm thanh trầm đục, u uất vang lên dội vào bốn bức tường bọc mút cách âm sờn rách của căn hầm quận Thanh Xuân. Rồi, anh cất tiếng hát.


“Vương miện ấy dệt bằng tro lạnh...

Kẻ cướp lời hát... sống đời hiển vinh...”


Không còn là giọng nói chuyện khàn đặc, đứt quãng hằng ngày của một kẻ dọn dẹp thấp hèn. Tiếng hát mộc của Minh vang lên dày dặn, ấm áp và có độ vang tự nhiên kinh ngạc nhờ cảnh giới Cộng hưởng vòm ngực. Từng nốt nhạc trầm buồn, u uất tựa như tiếng nấc nghẹn ngào từ đáy địa ngục, mang theo sức tàn phá cảm xúc khủng khiếp của một thiên tài bị cướp đoạt linh hồn. Kỹ thuật Tần số rung ngân tự nhiên được Minh kiểm soát hoàn hảo ở dải tần 6Hz ổn định, tạo ra một luồng sóng âm truyền cảm sinh học trực tiếp, len lỏi qua màng lọc của chiếc micro Neumann cổ, đi thẳng vào cuộn băng từ Ampex đang quay đều.


Mỗi câu hát là một lần Minh phải chịu đựng cơn đau rát cổ họng tột cùng. Anh cảm giác như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua vết sẹo mổ dài năm centimet. Máu tươi lại rỉ ra, thấm đẫm thêm lớp băng gạc trắng, nhưng Minh không dừng lại. Ánh mắt anh rực cháy một lòng kiêu hãnh cực đoan. Anh thà để thanh quản này rách nát hoàn toàn, thà vĩnh viễn câm lặng sau đêm nay, còn hơn phải tiếp tục sống kiếp bóng ma dọn rác dưới chân kẻ mạo danh bất tài.


Khi nốt ngân cuối cùng tắt lịm, Bách nhấn nút dừng băng. Minh loạng choạng khuỵu gối, một tay bấu chặt vào giá đỡ micro, tay kia ôm lấy cổ họng ho sặc sụa. Những giọt máu đỏ tươi trào ra từ khóe môi, rơi lốm đốm xuống sàn xi măng lạnh lẽo. Bách vội vàng lao tới, đỡ Minh ngồi xuống chiếc sofa rách, nhanh tay dùng gạc y tế sạch ấn chặt vào cổ anh để cầm máu.


“Mày điên rồi, Minh ạ! Hát thế này là tự sát!” Bách vừa run rẩy băng bó vừa nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng sau cặp kính cận dày cộm dán băng dính. “Nhưng... bản thu âm này... nó quá khủng khiếp. Thầy Tiến ở trên trời có linh thiêng chắc chắn sẽ tự hào về mày.”


Minh không thể nói chuyện, chỉ khẽ gật đầu, đưa tay lau vạt máu trên môi rồi chỉ về phía máy Studer. Anh ra hiệu cho Bách tiến hành kế hoạch.


Bách quay lại bàn máy, bắt đầu quy trình số hóa bản thu từ cuộn băng Ampex 456. Để đối phó với hệ thống quét dải tần tự động của tập đoàn giải trí khổng lồ V-Star, Bách áp dụng Quy tắc lọc nhiễu Analog. Anh lén điều chỉnh âm phổ, giữ lại những tạp âm tự nhiên của bóng đèn chân không ấm áp và tiếng xè xè siêu nhỏ của băng từ để làm giả cấu trúc tệp âm thanh. Đây là đòn phản công kỹ thuật đầu tiên nhằm che mắt các thuật toán nhận diện giọng nói AI của đối thủ.


Bách mở máy tính cá nhân, kích hoạt phần mềm bảo mật tự viết. Kênh YouTube ẩn danh mang tên “Bóng Ma” được khởi tạo với hình ảnh đại diện là chiếc mặt nạ sắt xám lạnh, u uất. Bách hít một hơi sâu, nhìn sang Minh:


“Tao bắt đầu chạy Du kích truyền thông ẩn danh. Tao sẽ rải bản thu này lên các diễn đàn nhạc mộc nhỏ trước thông qua hệ thống Ẩn danh IP đa tầng của tao. Nếu bọn V-Star quét ra, chúng nó sẽ đánh bản quyền, nhưng hệ thống IP đa tầng này sẽ liên tục điều hướng máy chủ phát sóng giả khắp thế giới để ngăn chúng nó định vị vật lý hầm này.”


Bách nhấn phím Enter. Bản thu mộc đầu tiên của “Vương Miện Tro Tàn” chính thức được phát tán lên không gian mạng.


Thời gian như ngưng đọng trong căn hầm tối tăm bốc mùi nhựa thông và sương lạnh. Ngoài kia, tiếng mưa phùn vẫn gõ liên tục lên mái tôn dột nát. Minh tựa đầu vào tường, nhắm mắt chịu đựng cơn đau buốt cổ họng, tay nắm chặt chiếc nhẫn bạc của mẹ nuôi. Cả hai chờ đợi trong sự im lặng nghẹt thở.


Chưa đầy mười lăm phút sau, hệ thống cảnh báo tự động của Bách báo động đỏ. Hệ thống quét tự động của V-Star đã phát hiện ra sự trùng khớp tần số giọng hát của Bóng Ma với các ca khúc độc quyền của Nguyễn Tuấn Kiệt (vốn được tạo ra từ giọng hát thế thân của Minh). Lệnh Đánh sập bản quyền tự động từ phòng pháp chế V-Star lập tức được gửi đi nhằm gỡ bỏ video khẩn cấp.


“Mẹ kiếp, bọn chúng nhanh thật!” Bách chửi thề, ngón tay gõ phím liên hồi. “Nhưng tao đã chuẩn bị sẵn dải lọc nhiễu analog. Thuật toán của chúng bị nhiễu dải tần ống chân không nên không thể tự động xác nhận trùng khớp 100%. Tao đang kích hoạt IP Routing, chuyển hướng nguồn phát sang máy chủ trung gian ở Singapore!”


Lá chắn công nghệ thô sơ của Bách đã hoạt động xuất sắc. Video của Bóng Ma không bị hạ xuống tự động mà rơi vào trạng thái chờ duyệt thủ công của quản trị viên hệ thống. Khoảng thời gian trống quý giá đó là đủ để tiếng hát lay động tần số sinh học của Minh tiếp cận trực tiếp với những người nghe nhạc chân chính.


Tại một căn hộ chung cư cao cấp ở Hà Nội, Phan Thanh Sơn – blogger âm nhạc độc lập nổi tiếng với kênh review “Sơn Loa Đài” – đang thức đêm để tìm kiếm chất liệu viết bài. Giữa một rừng những ca khúc nhạc trẻ công nghiệp được chỉnh sửa autotune vô hồn, Sơn vô tình lướt qua một đường link chia sẻ ẩn danh trên diễn đàn Underground. Tiêu đề chỉ vỏn vẹn: “Bóng Ma - Vương Miện Tro Tàn (Bản thu mộc Analog)”.


Sơn tò mò đeo chiếc tai nghe kiểm âm chuyên dụng vào tai và bấm nút Play.


Ngay khi tiếng đàn đáy u uất gảy lên, tiếp nối bởi giọng hát trầm ấm, dày dặn đạt cảnh giới Cộng hưởng vòm ngực của Bóng Ma cất lên, Sơn hoàn toàn cứng đờ người. Toàn bộ gai ốc trên cánh tay gã dựng đứng. Tần số rung ngân tự nhiên 6Hz hoàn mỹ của tiếng hát trực tiếp tác động vào hệ thần kinh của Sơn, khiến gã cảm thấy một nỗi đau đớn, u uất tột cùng nghẹn ngào dâng lên trong lồng ngực. Sơn rơi nước mắt vô thức mà không hiểu vì sao.


“Cái gì thế này? Giọng hát này... không thể là sản phẩm của máy tính!”


Sơn hoảng hốt mở phần mềm phân tích phổ âm Spectrogram trên máy tính chuyên dụng, kéo tệp âm thanh của Bóng Ma vào để phân tích dải tần. Trên màn hình, biểu đồ âm phổ hiện ra những đường cong dải tần mượt mà, tròn trịa, hoàn toàn không có các vết cắt gọt sắc cạnh của công nghệ autotune hay dấu vết chắp vá của AI voice-cloning. Đây là một giọng hát mộc 100% của một thiên tài thanh nhạc thực lực, người sở hữu cấu trúc vòm họng cộng hưởng cực cao bẩm sinh.


Nhưng điều khiến Sơn kinh hoàng hơn cả chính là khi gã kéo bản hit mới nhất của Nguyễn Tuấn Kiệt vào để đối chiếu phổ âm. Dù bản phối của Kiệt đã bị V-Star dùng công nghệ AI đè nén, nhưng chữ ký giọng hát đặc trưng, đặc biệt là dải tần số nốt cao C5, lại trùng khớp hoàn toàn với giọng hát mộc của kẻ đeo mặt nạ sắt mang tên Bóng Ma.


Chân tướng tàn khốc hiện ra trước mắt nhà phê bình lão luyện. Nguyễn Tuấn Kiệt – thần tượng triệu fan của cả nước – thực chất chỉ là một kẻ hát nhép bất tài sử dụng giọng hát bị đánh cắp của thiên tài ẩn danh này!


Sơn run rẩy gõ phím. Cơn phẫn nộ chính nghĩa nghệ thuật bùng cháy trong lòng gã. Ngay lập tức, gã viết một bài phê bình chấn động mang tên “Tiếng Hát Từ Địa Ngục: Sự Sụp Đổ Của Những Hào Quang Giả Tạo”. Trong bài viết, Sơn phân tích chi tiết kỹ thuật thanh nhạc đỉnh cao của Bóng Ma, đưa ra biểu đồ phổ âm chứng minh thực lực thô mộc vô song của anh, đồng thời công khai đặt câu hỏi hoài nghi về tính chân thật trong giọng hát của Tuấn Kiệt và sự độc quyền bóc lột của tập đoàn V-Star.


Bài viết của Sơn như một mồi lửa ném vào kho xăng. Nhờ uy tín lớn của gã trong giới phê bình độc lập, bài viết lập tức nhận được hàng vạn lượt chia sẻ tự nhiên từ những người yêu âm nhạc thực lực. Khán giả đại chúng bừng tỉnh sau những năm tháng bị truyền thông bẩn đầu độc bằng những thần tượng visual giả tạo.


Tiếng hát mộc u sầu, lay động lòng người của Bóng Ma bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Lượt stream tự nhiên tăng vọt theo cấp số nhân: mười vạn, năm mươi vạn, rồi chạm mốc một triệu lượt xem chỉ sau một đêm ròng rã.


V-Star cố tình chi hàng trăm triệu đồng tiền quỹ đen để mua tương tác ảo hòng dìm bài viết của Sơn xuống dưới thuật toán tìm kiếm, nhưng làn sóng chia sẻ tự phát của hàng triệu khán giả quá lớn, đè bẹp hoàn toàn mọi nỗ lực bóp nghẹt thông tin của tập đoàn giải trí khổng lồ.


Tại tòa nhà kính chọc trời của trụ sở V-Star quận Cầu Giấy, ánh đèn đỏ của ban truyền thông sáng rực suốt đêm. Điện thoại reo liên tục từ các đối tác và nhà tài trợ lớn yêu cầu giải trình về vụ bê bối phổ âm. Trưởng ban truyền thông Vũ Đình Khương điên cuồng đập bàn, quát tháo đội ngũ nhân viên kỹ thuật mạng:


“Tìm ra địa chỉ IP của kênh Bóng Ma chưa? Tại sao hệ thống quét tự động không hạ được video của nó? Đội hacker mũ đen làm ăn kiểu gì thế hả?”


“Báo cáo sếp... nguồn phát sử dụng hệ thống định tuyến đa tầng cực kỳ tinh vi, liên tục nhảy IP qua các máy chủ nước ngoài. Chúng ta không thể đánh sập kênh bằng cách thông thường!” Nhân viên kỹ thuật mồ hôi đầm đìa báo cáo.


Trong phòng làm việc VIP tầng cao nhất, Chủ tịch Ngô Bách Đạt đứng lặng im bên cửa kính nhìn xuống thành phố mờ sương dưới mưa phùn. Gương mặt góc cạnh sắc sảo của hắn tối sầm lại dưới ánh đèn sảnh. Phía sau hắn, Nguyễn Tuấn Kiệt đang hoảng loạn tột độ, ôm đầu khóc lóc bên bàn trà:


“Chủ tịch... cứu em! Bọn họ đang so sánh giọng của em với thằng Bóng Ma đó! Sự nghiệp của em sẽ tiêu tan mất!”


Ngô Bách Đạt không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của hắn vang lên cắt ngang tiếng khóc của Kiệt:


“Im miệng. Thằng Bóng Ma này... dải tần giọng hát của nó quá giống với file ghi âm mộc của Lê Hoàng Minh mười năm trước. Có kẻ gián điệp nội bộ đã lén tuồn file thu âm gốc của mày ra ngoài cho nó, hoặc là...”


Đạt khẽ nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn vào biểu đồ phổ âm của Bóng Ma đang hiển thị trên màn hình máy tính máy chủ.


Tại hầm tối Thanh Xuân, màn hình máy tính của Hoàng Bách hiển thị con số lượt xem của kênh Bóng Ma chính thức vượt qua cột mốc 1.000.000 lượt xem tự nhiên. Bách quay sang nhìn Minh, giọng anh run lên vì phấn khích lẫn lo sợ tột độ:


“Minh... chúng ta đạt một triệu view rồi. Nhưng bọn V-Star... chúng nó đã bắt đầu phát điên.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!