Thánh Đường Dưới Hầm Tối
Cơn mưa phùn đêm đông Hà Nội như những mũi kim băng buốt nhọn, găm thẳng vào lớp áo khoác hoodie đen cũ kỹ của Lê Hoàng Minh. Gió bấc lùa qua những khoảng trống của ngõ tối Thanh Xuân, mang theo mùi dầu máy khét lẹt từ các cửa hàng sửa xe bên đường. Minh đi bộ, một tay ôm chặt chiếc hộp gỗ mun đựng chiếc micro cổ Neumann U87 bọc trong lớp nilon đen, tay còn lại xách cây đàn đáy của cha nuôi được bọc kỹ trong bao vải bạt sờn rách.
Mỗi bước đi của anh là một sự chịu đựng cơ học tàn nhẫn. Dưới cổ áo kéo cao, lớp băng gạc y tế quấn quanh cổ họng đã bắt đầu ẩm ướt và lạnh ngắt vì thấm nước mưa. Vết sẹo mổ dài năm centimet co rút lại, kéo căng những thớ cơ sụn giáp đang viêm sưng tấy. Vị sắt tanh nồng của máu tươi rỉ ra từ đường chỉ bục lúc nãy vẫn đọng lại nơi đầu lưỡi, buộc Minh phải liên tục nuốt xuống một cách khó nhọc. Anh khẽ siết chặt ngón út tay trái, nơi chiếc nhẫn bạc trơn sờn cũ của mẹ nuôi tì mạnh vào da thịt như một điểm tựa tinh thần duy nhất giữ cho anh không ngã quỵ giữa màn đêm lạnh buốt.
Minh dừng lại trước một ngôi nhà ống cũ kỹ nằm khuất sau tiệm sửa xe máy đã đóng cửa sập. Anh đi vòng ra lối cầu thang hầm dốc đứng bên hông, nơi một tấm biển sắt rỉ sét treo lơ lửng, chỉ còn vài chữ đèn neon nhấp nháy yếu ớt: “Bách Studio”.
Anh dùng gót giày gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cửa sắt bọc da cách âm dày hai lớp. Một lát sau, tiếng khóa cơ lạch cạch vang lên. Cánh cửa hé mở, phả ra một luồng không khí ấm áp nhưng ngột ngạt sực mùi nhựa thông, khói thuốc lá thơm và mùi dầu máy hàn mạch điện tử.
Hoàng Bách đứng đó, đầu bù tóc rối với mái tóc xù sậm màu không chải, cặp kính cận dày cộm dán băng dính ở gọng trượt xuống cánh mũi. Anh đang mặc chiếc áo phông oversized bám đầy vết mực đen. Nhìn thấy Minh, ánh mắt Bách lập tức sáng lên, nhưng niềm vui ngắn ngủi đó nhanh chóng bị dập tắt khi luồng ánh sáng vàng từ bóng đèn dây tóc hắt thẳng vào cổ Minh.
“Minh! Mày điên rồi à? Sao cổ mày lại thế này?”
Bách giật phắt cây đàn đáy trên tay Minh, thô bạo lôi anh vào trong phòng rồi dùng chân đá sập cửa sắt lại. Anh ấn Minh ngồi xuống chiếc ghế sofa da đã rách nát lộ cả lò xo bên trong. Bách run rẩy đưa tay định chạm vào lớp băng gạc y tế trên cổ Minh, nhưng rồi rụt lại vì kinh hoàng. Lớp gạc trắng quấn cổ họng của Minh giờ đây đã bị máu đỏ tươi nhuốm loang lổ một mảng lớn ngay trước sụn giáp, ẩm ướt và bốc lên mùi tanh nồng của huyết dịch.
“Vết mổ lại bục chỉ rồi! Có phải mụ Trang lại ép mày hát thế thân cho thằng Kiệt tối nay không?” Giọng Bách lạc đi vì phẫn nộ, lồng ngực đậm mập của anh phập phồng dưới chiếc áo phông rộng. “Tao đã bảo mày bao nhiêu lần rồi! Thanh quản của mày không chịu nổi áp lực của hệ thống AI đó đâu! Mày muốn tự sát hả?”
Minh nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành sofa rách. Anh hít một hơi thật sâu xuống bụng dưới để ổn định nhịp tim, cố ngăn một tiếng ho khan đang chực trào lên từ phế quản phổi. Anh dùng Kỹ thuật giấu giọng nói chuyện, phát ra những âm thanh khàn đặc, đứt quãng và nhỏ nhẹ như tiếng gió rít qua khe cửa mục:
“Bách... tao... không sao. Tao mang... di vật của thầy... về rồi.”
Minh run rẩy mở lớp nilon đen, đặt chiếc hộp gỗ mun sậm màu lên mặt bàn mixer bám đầy bụi bẩn. Khi nắp hộp gỗ hé mở, chiếc micro cổ Neumann U87 lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng thu.
Bách nhìn thấy chiếc micro cổ, đôi mắt cận thị sau tròng kính dày khẽ co thắt lại. Anh biết rất rõ chiếc micro này – đó là bảo vật cả đời của cố nhạc sĩ Trần Tiến, thứ mà thầy luôn dùng để thu âm những bản tình ca mộc mạc mười năm trước. Nhưng sự xuất hiện của di vật không làm bớt đi sự lo lắng trong lòng Bách. Anh giật lấy chiếc hộp gỗ, đóng sập nắp lại rồi ôm chặt vào ngực, đứng chắn trước mặt Minh:
“Tao cấm mày hát! Minh, mày có hiểu tình trạng của mày bây giờ không? Bác sĩ Liên đã cảnh báo rồi, nếu mày cố tình hát cường độ cao lúc này, dây thanh quản của mày sẽ bị rách đứt hoàn toàn! Mày sẽ bị câm vĩnh viễn! Mày có muốn sống cả đời như một phế nhân không?”
Minh ngước nhìn bạn mình. Ánh mắt u sầu sau chiếc mũ hoodie đen không hề có sự sợ hãi, chỉ có một lòng kiêu hãnh cực đoan rực cháy như tàn tro gặp gió bão. Anh gượng đứng dậy, bàn tay gầy gò bấu chặt vào thành ghế để giữ thăng bằng. Anh nói chuyện thì thầm, từng chữ phát ra đều khiến cơ cổ giật giật đau đớn:
“Bách... tao làm lao công dọn rác ở V-Star... mỗi ngày phải nhìn thằng Kiệt đứng trên sân khấu lộng lẫy kia. Nó mập mờ mấp máy môi... nhưng loa phát ra... là giọng của tao. Linh hồn của tao bị chúng nó mã hóa, giam cầm dưới hầm tối máy chủ. Sống câm lặng như một bóng ma dọn rác... thì khác gì đã chết? Tao thà chết trên sân khấu, thà để thanh quản này rách nát... còn hơn sống nhục nhã thế này.”
Nước mắt Minh rưng rưng nơi khóe mắt hốc hác, nhưng anh cố nén không để rơi xuống. Sự dằn vặt tội lỗi vì bản hợp đồng độc quyền thanh quản năm xưa đã đẩy gia đình anh vào cảnh nợ nần, khiến em gái Vy phải chật vật mưu sinh, là vết thương lòng chưa bao giờ lành. Anh bắt buộc phải cất tiếng hát, không chỉ để đòi lại danh dự, mà còn để giải thoát cho tương lai của Vy.
Bách nhìn Minh, bờ vai đậm mập của anh run lên. Anh hiểu rõ tính cách cố chấp của bạn mình từ thời còn học chung Nhạc viện. Anh nhớ về những đêm hai đứa cùng thầy Tiến uống trà, bàn về sự thuần khiết của âm nhạc mộc mạc. Bách quay mặt đi, lén lau giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi thở dài đầy bất lực:
“Nhưng phòng thu của tao... bàn mixer Soundcraft đã cũ, hệ thống lọc âm tự chế này không đủ để bảo vệ giọng hát của mày đâu. Nếu mày cố hát nốt cao bằng giọng pha thông thường, mày sẽ ngất xỉu ngay lập tức.”
Minh lặng lẽ bước tới góc phòng, nơi cây đàn đáy mun sậm khảm xà cừ hoa sen của cha nuôi đang tựa vào tường. Anh cẩn thận tháo lớp vải bạt bọc ngoài, để lộ thân đàn gỗ mun đã lên nước bóng loáng nhưng có một vết nứt nhẹ ở thùng đàn. Minh ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ, đặt cây đàn đáy lên đùi. Ngón tay thon dài của anh khẽ gảy vào sợi dây tơ cổ truyền.
Một âm thanh trầm đục, u uất và sâu thẳm vang lên, dội vào bức tường bọc mút cách âm sờn rách của hầm tối. Âm thanh đó mang theo hương vị hoài cổ của đất Thăng Long xưa, lạnh lẽo và đầy tính tự sự.
“Tao không hát... bằng giọng pha phương Tây nữa,” Minh khẽ thì thầm, mắt nhìn chăm chằm vào những phím đàn. “Cha nuôi đã dạy tao... Phương pháp nén hơi Ca trù. Lấy hơi sâu xuống bụng dưới... nén chặt đan điền. Mượn vòm ngực làm hộp cộng hưởng... giải phóng hoàn toàn áp lực cho cổ họng. Tao sẽ hát thử cho mày nghe.”
Bách hoài nghi nhìn Minh. Anh biết ca trù là nghệ thuật hát mộc đỉnh cao của Việt Nam, nhưng để kết hợp nó vào nhạc nhẹ hiện đại và hát khi thanh quản đang tổn thương là một điều cực kỳ điên rồ. Tuy nhiên, nhìn vẻ kiên định của Minh, Bách lẳng lặng bước lại bàn điều khiển, bật nguồn bàn mixer Soundcraft 16-channel cổ điển. Các dải đèn LED xanh đỏ trên bàn mixer sáng lên, báo hiệu hệ thống đã sẵn sàng đo phổ âm.
Minh nhắm mắt lại. Anh bắt đầu thực hành bài tập thở từ cuốn sổ tay của cha nuôi. Hít một hơi thật sâu bằng mũi, luồng không khí lạnh lẽo đi xuống tận bụng dưới, khiến đan điền căng cứng. Vùng cơ cổ họng của anh hoàn toàn thả lỏng, không hề có sự gồng cứng của sụn giáp.
Anh gảy một nhịp đàn đáy trầm u uất, rồi cất tiếng hát thử một đoạn của ca khúc ‘Vương Miện Tro Tàn’.
Tiếng hát phát ra không phải là những tiếng khào khào nói chuyện hằng ngày, mà là một luồng sóng âm dày dặn, trầm ấm và có độ vang tự nhiên kinh ngạc đạt đến cảnh giới Cộng hưởng vòm ngực (Chest Voice Mastery). Giọng hát thô mộc, u sầu của anh ngân dài, có độ nảy hạt đặc trưng của ca nương cổ truyền, len lỏi vào từng góc tối của căn hầm ẩm ướt.
Bách đứng chết lặng trước bàn điều khiển. Anh nhìn chằm chằm vào cây kim của đồng hồ VU meter trên bàn mixer Soundcraft đang dao động mạnh mẽ, liên tục chỉ vào dải tần số vàng từ 200Hz đến 500Hz mà không hề có dấu hiệu bị méo tiếng hay vỡ giọng. Trên màn hình máy tính nội bộ không kết nối mạng, biểu đồ phổ âm hiển thị một đường cong dải tần tròn trịa, ấm áp và có độ ngân rung tự nhiên 6Hz hoàn hảo.
Đó là một giọng hát mộc thiên tài, thuần khiết và đầy nội lực, hoàn toàn không cần đến bất kỳ bộ lọc kỹ thuật số hay sự can thiệp của máy tính.
Bách bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt bàn mixer bám đầy bụi bẩn. Anh nhớ về người thầy quá cố Trần Tiến đã bị V-Star bóp nghẹt đến chết trong sự nghèo khó và u uất; anh nhìn thấy Minh – người bạn thiên tài của mình – đang tự dùng xương máu của bản thân để thắp sáng lại ngọn lửa nghệ thuật chân chính giữa sào huyệt showbiz thối nát này.
“Được rồi... Minh... tao giúp mày.” Bách nghẹn ngào nói, giọng anh run lên. “Chúng ta sẽ thu âm bản mộc này. Nhưng không thể dùng máy tính số thông thường. Hệ thống AI của V-Star rất nhạy bén, nếu chúng ta lưu trữ file số trên mạng, hacker của Ngô Bách Đạt sẽ quét ra dải tần của mày ngay lập tức.”
Bách quay lưng lại, đi về phía góc tối nhất của phòng thu hầm hẹp. Anh dịch chuyển hai thùng loa gỗ hỏng nặng nề sang một bên, kéo tấm nắp sập bằng sắt rỉ sét dưới sàn nhà lên, để lộ lối đi xuống Căn hầm chứa thiết bị analog bỏ hoang bên dưới.
Anh leo xuống và mang lên một chiếc máy cồng kềnh bọc trong tấm vải dầu chống ẩm. Khi tấm vải được gỡ bỏ, chiếc Máy ghi âm băng cối Studer A807 huyền thoại hiện ra với hệ thống bánh răng cơ học bằng thép không gỉ và các đầu từ sáng bóng. Đây là thiết bị ghi âm analog chạy bằng băng từ cổ điển của Thụy Sĩ, hoàn toàn độc lập vật lý và không kết nối mạng internet.
Bách lén mở một chiếc hộp sắt nhỏ bảo quản khô ráo, lấy ra một cuộn Băng từ Analog Ampex 456 mới nguyên seal – loại băng từ cổ điển cực hiếm có khả năng giữ nguyên vẹn tần số mộc ấm áp của giọng hát mà không bị nén kỹ thuật số.
“Đây là vũ khí của chúng ta,” Bách vừa luồn cuộn băng từ qua các đầu từ của máy Studer một cách khéo léo bằng tay phải, vừa nói với Minh bằng giọng nghiêm nghị. “Chúng ta sẽ thu âm hoàn toàn bằng analog. Sóng âm từ chiếc micro Neumann cổ của thầy Tiến sẽ đi thẳng qua bàn mixer Soundcraft và ghi trực tiếp lên băng từ Ampex này. Không có một bit dữ liệu số nào được tạo ra, hệ thống AI của V-Star sẽ hoàn toàn bị mù.”
Minh bước lại gần chiếc micro Neumann cổ đã được Bách gắn lên giá đỡ bọc màng lọc âm. Anh nhìn cuộn băng từ màu nâu sậm bắt đầu quay đều trên máy Studer phát ra tiếng gõ ‘lạch cạch’ cơ học giòn giã.
Anh cảm nhận được một sự kết nối tâm linh vô hình giữa bản thân, người thầy quá cố Trần Tiến và người cha nuôi đã khuất Lê Văn Hùng. Cây đàn đáy mun sậm và chiếc micro cổ chính là những tín vật chính nghĩa giúp anh bước vào cuộc chiến sinh tử này.
Nhưng ngay khi Minh chuẩn bị đứng vào vị trí thu âm, Bách đột ngột dừng tay trên nút Record vật lý. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sau cặp kính cận dày cộm tràn đầy sự nghiêm trọng và lo âu tột độ:
“Minh, tao có thể giúp mày thu âm bảo mật tuyệt đối ở dưới căn hầm này. Nhưng mày phải nhớ kỹ lời tao cảnh báo. Đây là một khế ước sinh tử. Hệ thống máy chủ AI của V-Star đã được Ngô Bách Đạt lập trình quét toàn bộ dải tần số giọng hát của mày trên môi trường internet hằng ngày. Chỉ cần một đoạn nhạc mộc này của mày xuất hiện trên mạng xã hội, thuật toán của chúng sẽ lập tức nhận diện ra chữ ký giọng hát của mày từ con số 0. Chúng sẽ dùng luật pháp bản quyền thanh quản để đánh sập kênh ẩn danh của mày, và lúc đó... an ninh của Hải sẽ lùng sục ra địa điểm phòng thu này của tao ngay lập tức.”
Tiếng mưa phùn lạnh lẽo bên ngoài ngõ tối như to hơn, gõ dồn dập lên mái tôn dột nát của gác hầm, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đè nặng lên thánh đường analog nhỏ bé của hai người nghệ sĩ vô danh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!