Kẻ Đứng Trong Góc Tối
Ánh đèn LED từ logo khổng lồ của Tập đoàn V-Star hắt qua cửa kính tấm lớn của tầng 10, nhuộm đỏ cả hành lang bằng một thứ ánh sáng lạnh lẽo, giả tạo.
Lê Hoàng Minh cúi đầu, hai tay siết chặt cán chổi lau nhà bọc inox lạnh toát. Chiếc mũ của chiếc áo hoodie đen kéo sụp xuống quá trán, che đi nửa khuôn mặt xanh xao hốc hác vì suy dinh dưỡng. Dưới cổ áo kéo cao, một lớp băng gạc y tế quấn chặt ba vòng quanh cổ họng anh, lốm đốm những vệt vàng nhạt của thuốc sát trùng và mủ khô. Cứ mỗi lần hít thở sâu, vết sẹo mổ dài năm centimet co rút lại dưới lớp băng gạc, mang theo một cơn đau buốt buốt rát rát chạy thẳng lên thái dương.
Anh là một lao công. Hoặc ít nhất, đó là những gì thế giới bên ngoài nhìn thấy ở kẻ mang mã số nhân viên dọn dẹp 9042 này.
“Hoàng Minh! Điếc à? Vào đây mau!”
Tiếng hét sắc lẹm của Đặng Thùy Trang vang lên từ phòng thu VIP tầng 10 V-Star. Mụ ta đứng tựa lưng vào khung cửa kính cách âm, một tay khoanh trước ngực, tay kia gõ gõ chiếc chìa khóa thẻ từ mạ vàng lên mặt kính. Mụ Trang ngoài ba mươi tuổi, gương mặt trát đầy phấn son đắt tiền nhưng không giấu nổi những nếp hằn của sự tàn nhẫn nơi khóe mắt. Mùi nước hoa nồng nặc, rẻ tiền nhưng nỗ lực tỏ ra sang trọng của mụ xộc thẳng vào mũi Minh khi anh bước tới gần.
Minh không ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ bước qua bậu cửa bọc nỉ cách âm dày cộp.
Phòng thu VIP tầng 10 là một thánh đường công nghệ trị giá hàng triệu đô-la. Giữa phòng, chiếc micro mạ vàng chói mắt đặt trên giá đỡ chống rung hiện đại nhất. Phía sau bàn điều khiển, hàng trăm nút bấm và màn hình âm phổ hiển thị những dải tần số nhảy múa liên tục. Đây là nơi Nguyễn Tuấn Kiệt – ngôi sao visual quốc dân thế hệ mới của V-Star – thực hiện những bản thu âm triệu view.
“Thử giọng đi,” Trang hất hàm về phía phòng cách âm nhỏ phía góc, nơi chiếc micro phụ rẻ tiền được dựng sẵn. “Kiệt sắp có buổi diễn trực tiếp ca khúc ‘Vương Miện Tro Tàn’ ở Sân khấu S12 tối nay. Hệ thống AI cần nạp lại mẫu giọng mộc của mày để đồng bộ hóa thời gian thực.”
Minh đứng im. Cổ họng anh nghẹn ứ. Anh cố phát âm, nhưng âm thanh thoát ra chỉ là những tiếng khàn đặc, đứt quãng bằng Giọng mộc nguyên bản (Pure Natural) đã bị tàn phá: “Hôm nay... cổ họng tôi... rất đau. Tôi không thể hát.”
“Không thể?” Trang bước tới, gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ bọc thảm nghe những tiếng ‘bịch’ nặng nề. Mụ giật lấy chiếc chổi lau nhà trên tay Minh ném mạnh ra sàn, rồi ghé sát khuôn mặt trang điểm đậm sát vào anh, rít lên từng tiếng: “Mày quên mày là cái thá gì ở đây rồi à? Mày chỉ là một con chó dọn rác bị tước quyền cất tiếng nói! Hợp đồng độc quyền thanh quản năm xưa mày ký bằng vân tay máu vẫn nằm trong két sắt của Chủ tịch Đạt. Mọi âm thanh phát ra từ cổ họng mày đều thuộc sở hữu của V-Star!”
Trang dùng ngón tay sơn đỏ nhọn hoắt chọc mạnh vào vết sẹo quấn băng gạc trên cổ Minh, khiến anh đau đớn lùi lại một bước, cơ thể gầy gò run lên bần bật.
“Nếu mày từ chối hát thế thân tối nay,” Trang lạnh lùng tiếp tục, “tao sẽ lập tức cắt khoản lương dọn dẹp tháng này của mày. Và đừng quên, con em gái nuôi Lê Vy của mày đang học năm nhất Nhạc viện nhờ khoản tài trợ bán phần của V-Star đấy. Chỉ cần một cuộc điện thoại của tao, con bé sẽ bị đuổi học và mang vết nhơ kỷ luật vĩnh viễn.”
Lời đe dọa như một mũi dao găm thẳng vào tử lộ của Minh. Lê Vy là nguồn sáng duy nhất, là ranh giới nhân tính cuối cùng giữ anh không rơi xuống vực sâu điên loạn. Anh có thể chịu nhục nhã, có thể để thanh quản rách nát, nhưng Vy phải được đứng dưới ánh sáng, phải được chơi piano bằng những ngón tay sạch sẽ, không bị vấy bẩn bởi bóng tối showbiz.
Minh nhắm mắt lại. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương xuống, thấm vào lớp băng gạc y tế khô khốc ở cổ. Anh khàn giọng: “Tôi hát.”
Trang mỉm cười thỏa mãn, ném cho anh một chai nước lọc lạnh ngắt không nhãn mác: “Ngoan lắm. Vào phòng cách âm đi. Nhớ là hát bằng giọng thật, không được dùng kỹ thuật nén hơi của lão già Hùng dạy mày. Hệ thống AI cần tần số mộc thô nhất để chuyển đổi.”
Minh bước vào buồng kính cách âm chật hẹp. Không khí ở đây ngột ngạt và thiếu oxy đến mức nghẹt thở. Anh đứng trước chiếc micro phụ, hít một hơi sâu từ lồng ngực. Khi anh cất tiếng hát bằng Giọng mộc nguyên bản, âm thanh phát ra thô ráp, u sầu và đầy vết xước. Đó là tiếng hát của một thiên tài bị bẻ gãy cánh, thô mộc nhưng chứa đựng một nội lực cộng hưởng tự nhiên từ cấu trúc vòm họng bẩm sinh.
Phía ngoài tấm kính, Trang đeo tai nghe kiểm âm, nhìn biểu đồ phổ âm hiển thị trên màn hình máy tính rồi gật đầu hài lòng. Mụ không hề biết rằng, Minh đang âm thầm dùng kỹ thuật kiểm soát hơi thở đan điền ở mức tối thiểu để giảm bớt áp lực cơ học lên vết sẹo đang có dấu hiệu rách chỉ bên trong cổ họng.
***
Tối muộn, Góc tối sau cánh gà Sân khấu S12 chằng chịt dây cáp điện cao áp và bụi bặm hậu trường.
Tiếng hò reo cuồng nhiệt của hàng vạn khán giả từ phía sân khấu chính dội vào như những làn sóng triều dâng. Ánh đèn rọi công suất lớn quét qua quét lại trên bầu trời đêm, tạo nên một hào quang rực rỡ giả tạo bao phủ lấy Nguyễn Tuấn Kiệt.
Hắn bước ra sân khấu trong bộ vest trắng đính đá lấp lánh, mái tóc nhuộm màu bạch kim thời thượng rực sáng dưới ánh đèn. Tuấn Kiệt đứng đó, nở nụ cười thiên thần làm say đắm hàng triệu fan hâm mộ, tay cầm chiếc micro mạ vàng. Nhưng thực chất, chiếc micro đó đã bị ngắt kết nối đường truyền âm thanh mộc.
Hào quang của hắn được xây dựng hoàn toàn trên công nghệ Hát nhép thời gian thực (Real-time Lip-sync).
Trong góc tối ẩm ướt sau cánh gà, Minh đứng cô độc trước một chiếc micro phụ đặt khuất sau tấm màn nhung lớn. Hai tên bảo an lực lưỡng của đội bảo an Kim Cương đứng khóa hai bên sườn anh, ánh mắt lạnh lùng giám sát từng cử động nhỏ nhất. Minh không có nước uống. Cổ họng anh khô khốc như sa mạc, sụn giáp bắt đầu co thắt liên tục do thiếu nước và căng thẳng áp lực cao.
“Nhạc lên rồi! Hát đi!” Tiếng mụ Trang rít qua bộ đàm đeo tai của Minh.
Minh cất tiếng hát trực tiếp vào micro phụ. Giọng hát thật của anh – đầy nội lực và u uất – lập tức truyền qua hệ thống dây cáp ngầm chạy xuống máy chủ AI đặt dưới tầng hầm trường quay. Tại đây, thuật toán học sâu giọng nói của V-Star lập tức xử lý, quét tần số, bóc tách và chuyển đổi dải âm mộc của Minh thành giọng hát pop mượt mà, bóng bẩy của Tuấn Kiệt trong thời gian thực, rồi phát thẳng ra hệ thống loa tổng của sân vận động.
Trên sân khấu, Tuấn Kiệt mấp máy môi hoàn hảo theo từng nốt nhạc luyến láy của Minh. Khán giả bên dưới gào thét điên cuồng: “Tuấn Kiệt! Tuấn Kiệt! Giọng hát live đỉnh cao!”
Nghệ thuật của Minh, linh hồn của Minh, đang bị máy chủ AI của V-Star bắt giữ, mã hóa và gán cho khuôn mặt của kẻ mạo danh bất tài kia. Nó biến tiếng hát của anh thành thứ xiềng xích tàn tạ nhất trói buộc chính cuộc đời anh trong bóng tối dọn dẹp.
Sự sỉ nhục tột cùng này khiến lồng ngực Minh nghẹn thắt lại. Ở nhịp giữa bài hát, anh cố tình hát lệch tông, hạ thấp cao độ xuống nửa tông hòng phá vỡ buổi biểu diễn giả tạo này. Anh muốn cả thế giới nghe thấy sự lỗi nhịp của kẻ mạo danh.
Nhưng ngay lập tức, kỹ thuật viên Đạt ngồi ở bàn mixer tổng mỉm cười khinh bỉ. Hắn lướt nhanh ngón tay trên bàn điều khiển, kích hoạt thuật toán tự động sửa nốt (Auto-tune real-time). Tiếng hát lệch tông của Minh lập tức bị máy tính nắn chỉnh về cao độ hoàn hảo trước khi phát ra loa. Tuấn Kiệt trên sân khấu vẫn biểu diễn trơn tru, không hề có một vết gợn.
Minh bàng hoàng nhận ra, sự phản kháng thô sơ của anh trước công nghệ khổng lồ của V-Star chỉ là một trò cười vô hại.
“Mày muốn chết à?” Tiếng Trang gầm lên trong bộ đàm. “Hát nốt cao cuối cùng mau! Không tao cho người đập gãy tay con Vy ngay lập tức!”
Cơn co thắt thanh quản ập đến dữ dội. Minh ho khan, lồng ngực đau nhói như bị xé rách. Anh cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng vị sắt bắt đầu rỉ ra từ vết sẹo mổ bên trong cổ họng, tràn vào khoang miệng.
Trang lao tới từ phía sau cánh gà, thô bạo bóp cằm Minh, ép anh há miệng và xịt thẳng một liều thuốc tê giảm đau cấp tốc vào vòm họng anh. Vị thuốc đắng ngắt, lạnh buốt làm tê liệt mọi cảm giác đau đớn vật lý trong tích tắc, nhưng đồng thời cũng làm mất đi sự kiểm soát tự nhiên của cơ cổ họng.
“Hát!” Trang trợn mắt đe dọa.
Minh dùng chút tàn lực cuối cùng, gồng chặt cơ bụng để đẩy luồng hơi ít ỏi còn sót lại qua khe thanh quản hẹp. Anh cất tiếng hát nốt cao cuối cùng của ca khúc ‘Vương Miện Tro Tàn’. Tiếng hát vút lên cao, rực rỡ nhưng rách nát, nhuốm đầy máu tươi rỉ ra từ khóe miệng anh, thấm đẫm vào lớp băng gạc trắng quấn cổ.
Tiếng vỗ tay của hàng vạn khán giả bên ngoài vang dội như sấm truyền. Tuấn Kiệt cúi đầu chào kiêu hãnh dưới cơn mưa pháo hoa rực rỡ màu bạc.
Còn Minh ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo sau cánh gà, hai tay ôm lấy cổ họng đang co giật từng hồi. Không một ai nhìn về phía anh. Đối với họ, anh chỉ là một cái bóng vô hình đứng sau vương miện của kẻ khác.
***
Một giờ sáng.
Sân vận động S12 chìm vào sự im lặng hoang tàn sau khi đám đông rút đi. Chỉ còn lại những mảnh pháo hoa giấy rách nát và vỏ chai nhựa nằm la liệt trên khán đài.
Minh kéo lê chiếc xe rác đẩy tay đi qua các hành lang kỹ thuật tối tăm của tòa nhà. Thuốc tê đã hết tác dụng, để lại một cơn đau buốt buốt rát rát tột cùng nơi cổ họng. Mỗi lần nuốt nước bọt, anh đều cảm thấy như đang nuốt những mảnh thủy tinh vỡ. Lớp băng gạc quấn cổ đã bị máu nhuốm đỏ một mảng lớn ở phía trước sụn giáp.
Anh đi vào kho phế liệu kỹ thuật ở tầng hầm – nơi chứa những thiết bị âm thanh hỏng, dây cáp cũ và những đồ đạc bỏ hoang chuẩn bị mang đi tiêu hủy. Không gian ở đây sực mùi rỉ sét, dầu máy và bụi bặm ẩm mốc.
Minh lẳng lặng dùng chổi gom những mảnh vỡ thủy tinh của một bóng đèn hình bị hỏng. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin mini đeo trán, anh chợt nhìn thấy một chiếc hộp gỗ mun sậm màu nằm khuất dưới đống dây cáp analog bị cắt đứt gãy.
Chiếc hộp gỗ đã bị bám đầy bụi than đen kịt, một góc nắp hộp bị nứt nhẹ do va đập. Trên mặt hộp, một hoa văn khảm xà cừ hình bông sen đã bị bong tróc vài mảnh.
Tim Minh đột ngột đập mạnh liên hồi.
Anh quỳ xuống nền xi măng đầy bụi bẩn, dùng bàn tay run rẩy gạt đống dây cáp sang một bên và kéo chiếc hộp gỗ ra ngoài. Khi mở nắp hộp, một lớp lót bằng nhung đỏ đã sờn rách hiện ra.
Nằm yên lặng trong khay nhung là một chiếc micro analog cổ điển, thân mic bằng kim loại màu xám bạc xước nhẹ vài chỗ, màng rung bên trong đầu mic lấp lánh dải đồng nhạt dưới ánh đèn pin. Đó là chiếc Micro Analog Neumann U87 cổ – di vật duy nhất của người thầy quá cố Trần Tiến.
Trần Tiến là người thầy đầu tiên phát hiện ra thiên tài âm nhạc của Minh, người đã dạy anh cách hát bằng hơi thở từ lồng ngực chứ không phải từ cổ họng để bảo vệ thanh quản bẩm sinh. Ông đã qua đời trong nghèo khó và u uất ba năm trước sau khi bị V-Star cướp toàn bộ bản quyền tác phẩm sáng tác cả đời. Minh cứ ngỡ toàn bộ di vật của thầy đã bị mụ Trang và tay sai tiêu hủy từ lâu để xóa sạch dấu vết.
Không ngờ, chiếc micro huyền thoại này lại bị ném ở đây như một đống rác phế thải.
Minh ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng ngực gầy gò của mình. Lòng căm phẫn và u uất kìm nén bấy lâu nay bùng nổ như một cơn sóng dữ xé rách tâm can anh. Nước mắt anh chảy dài, nóng hổi, hòa lẫn với vết máu khô trên má. Đây không chỉ là một thiết bị thu âm; đây là linh hồn của thầy Tiến, là nhân chứng duy nhất cho thời kỳ âm nhạc mộc mạc chân thật chưa bị vấy bẩn bởi công nghệ tráo giọng AI của Ngô Bách Đạt.
“Hoàng Minh? Mày làm gì ở đây thế?”
Một giọng nói già nua, khàn khàn vang lên từ cửa kho phế liệu.
Chú Tư – người bảo vệ ca đêm của tòa nhà V-Star – đứng đó, tay cầm chiếc đèn pin cũ kỹ chiếu xuống đất. Ông mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh bạc màu sờn vai, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn đồi mồi nhìn Minh bằng ánh mắt thương cảm pha chút lo lắng. Chú Tư là người tốt bụng hiếm hoi trong sào huyệt này, thường xuyên lén cho Minh vào dọn dẹp phòng thu VIP ngoài giờ để anh có chỗ ngủ ấm qua đêm lạnh.
Minh giật mình, cố tình dùng thân người gầy gò che khuất chiếc hộp gỗ dưới đất, cúi đầu nói chuyện bằng giọng khàn đặc ngụy trang: “Tôi... dọn dẹp... rác thải.”
Chú Tư bước vào, nhìn vết máu đỏ tươi đã thấm loang lổ ra ngoài lớp băng gạc trắng quấn cổ của Minh. Ông thở dài một tiếng đầy xót xa, rút từ trong túi áo bảo vệ ra một gói tăm bông y tế và một lọ nước muối sinh lý nhỏ đặt vào tay Minh.
“Lại rách vết mổ rồi đúng không?” Chú Tư lắc đầu, hạ thấp giọng thì thầm: “Mày đừng lừa tao. Tao canh gác ca đêm ở cái tòa nhà này mười năm rồi, tao biết mụ Trang bắt mày làm cái gì sau cánh gà tối nay. Cái thằng Tuấn Kiệt kia chưa từng hát một nốt nhạc nào ra hồn cả. Người hát là mày.”
Minh im lặng cúi đầu, hai tay siết chặt lọ nước muối sinh lý lạnh ngắt.
Chú Tư nhìn xuống chiếc hộp gỗ mun hé mở dưới đất, nhận ra chiếc micro Neumann cổ của nhạc sĩ Trần Tiến năm xưa. Ánh mắt ông già thoáng qua một chút dao động hoài niệm u buồn, rồi ông quay mặt đi hướng khác, tắt chiếc đèn pin cầm tay và nói khẽ:
“Tao không nhìn thấy gì cả. Đêm nay hệ thống camera giám sát hành lang tầng hầm đang bảo trì trong vòng mười lăm phút. Mày mang đống rác thải này ra cổng phụ đi. Thành xe ôm đang chờ mày ở ngoài đấy.”
Minh ngẩng đầu nhìn chú Tư, đôi mắt u sầu rực sáng lên một tia biết ơn sâu sắc. Anh không nói gì – vì nói chuyện lúc này sẽ làm rách thêm thanh quản – chỉ cúi đầu chào ông một cái thật sâu.
Anh nhanh chóng ôm chiếc hộp gỗ bọc trong một chiếc túi nilon đen đựng rác, lặng lẽ bước ra lối thoát hiểm ngách của tầng hầm.
***
Hai giờ sáng.
Cơn mưa phùn lạnh lẽo của mùa đông Hà Nội bắt đầu giăng lối, phủ một màn sương mờ ảo lên những con ngõ nhỏ chằng chịt dây điện của khu phố cổ.
Minh leo qua ba tầng cầu thang gỗ ọp ẹp kêu kẽo kẹt của ngôi nhà cổ xuống cấp, đẩy cửa bước vào Căn gác mái phố cổ Hà Nội chưa đầy 15 mét vuông của mình. Căn phòng trống rỗng, lạnh thấu xương do gió lùa qua khe mái tôn dột nát. Trên tường, cây đàn đáy cổ bằng gỗ mun khảm xà cừ của người cha nuôi quá cố Lê Văn Hùng treo lặng lẽ bên cạnh chiếc đàn organ đồ chơi cũ kỹ màu đỏ bị liệt phím của mẹ.
Lê Vy đã ngủ say trên chiếc đệm cũ trải dưới sàn nhà, mái tóc đen dài xõa ngang vai, gương mặt ngây thơ phảng phất vẻ mệt mỏi của thiếu nữ nghèo hằng ngày phải đi làm thêm thâu đêm.
Minh nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ chứa micro Neumann cổ lên chiếc bàn học nhỏ của Vy.
Anh bước vào nhà vệ sinh chật hẹp, đứng trước tấm gương ố vàng nứt nẻ. Từ từ, Minh dùng ngón tay run rẩy gỡ bỏ lớp băng gạc y tế quấn quanh cổ họng.
Lớp gạc bóc ra kéo theo một cơn đau rát tột cùng như da thịt bị xé rách. Dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy, vết sẹo mổ dài năm centimet co rút hiện ra đỏ lựng, sưng tấy nghiêm trọng. Ở giữa vết sẹo, một đường chỉ khâu cũ đã bị bục ra, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, ấm nóng chảy dài xuống ngực áo sơ mi trắng sờn cũ của anh.
Cơn co thắt thanh quản lại ập đến. Minh phải bặm chặt môi, dùng hai tay bóp mạnh vào vùng cơ quanh sụn giáp để tự massage giảm đau, cố ngăn chặn một tiếng ho khan có thể làm Vy tỉnh giấc. Máu đỏ tươi trào ra khóe môi anh, nhỏ giọt xuống bồn rửa mặt sứ bám đầy rêu mốc.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tàn tạ, xanh xao của mình trong gương.
Một thiên tài âm nhạc sở hữu âm lượng cộng hưởng vòm ngực đỉnh cao, giờ đây phải sống như một bóng ma câm lặng dọn rác dưới chân kẻ mạo danh. Nhưng khi nhìn ra chiếc bàn học ngoài kia, nơi chiếc micro analog cổ của thầy Tiến đang lặng lẽ lấp lánh dưới bóng tối, một ngọn lửa oán hận và kiêu hãnh cực đoan đột ngột rực cháy trong đôi mắt u sầu của Minh.
V-Star đã cướp đi giọng hát của anh bằng công nghệ AI và luật pháp bẩn. Nhưng chúng không thể cướp đi linh hồn nghệ sĩ của anh. Anh sẽ dùng chính chiếc micro cổ này, dùng chính dải tần số mộc rách nát đầy máu của mình để thách thức cả đế chế truyền thông khổng lồ của Ngô Bách Đạt.
Minh dùng vạt áo sơ mi lau sạch vết máu trên khóe môi, rồi quấn lại một lớp băng gạc mới thật chặt quanh cổ họng.
Bên ngoài, tiếng mưa phùn lạnh lẽo vẫn gõ liên tục lên mái tôn dột nát, báo hiệu những giông bão tàn khốc sắp sửa ập xuống căn gác mái nghèo nàn này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!