Kiệt Quệ Và Sẻ Chia
Sương đêm ngoại ô chưa bao giờ thôi buốt lạnh. Dưới gầm cầu vượt Bình Đường, gió lùa qua những khe hở của tấm bạt rách nát dựng tạm bên hông tiệm sửa xe cũ bốc lên một mùi hỗn tạp đến lợm giọng: mùi mắm tôm nồng nặc bám vào thớ đất chưa kịp tẩy rửa, mùi sơn đỏ quạch đã khô cứng trên mặt đường nhựa, và cả mùi cao su cháy khét lẹt còn sót lại sau vụ phóng hỏa ban ngày.
Sơn Búa ngồi trên chiếc lốp xe tải cũ, đôi bàn tay chai sạn dính đầy dầu nhớt đen kịt khẽ run lên khi anh dùng một mảnh giẻ sờn lau chùi chiếc cờ-lê mười bốn. Bả vai trái của anh giật thon thót. Vết thương do nhát dao bấm của Tèo Lác đêm trước tuy đã được băng bó bằng gạc vô trùng, nhưng sau một ngày dọn dẹp đống đổ nát và khuân vác phế liệu, vệt máu đỏ quạch lại rỉ ra, thấm ướt một mảng áo kaki xanh bảo hộ.
Bên cạnh anh, cậu bé Út với dải băng trắng quấn quanh thái dương đang lầm lũi dùng chổi tre quét dọn những mảnh kính vỡ vụn cuối cùng của chiếc tủ kính đựng săm lốp. Thằng bé không nói lời nào, đôi mắt nhỏ hằn lên sự căm giận tột cùng khi nhìn vào góc tiệm hoang tàn. Toàn bộ số ruột xe tái chế – nguồn tài nguyên cốt lõi mà cả đội đã tích lũy suốt cả tháng qua – giờ chỉ còn là những mẩu cao su cháy đen thui, vặn vẹo như những con rắn chết khô.
- Anh Sơn... – Tiếng gọi rụt rè của Tuấn Grab phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Tuấn bước vào lán tạm, theo sau là Bình Lùn và Đông Gầy. Cả ba gã tài xế xe ôm công nghệ chạy ca đêm đều mang gương mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và áp lực mưu sinh cơm áo gạo tiền đè nặng. Họ nhìn đống đổ nát của tiệm sửa xe, rồi nhìn nhau với vẻ ái ngại, ngập ngừng không dám ngồi xuống chiếc ghế súp nhựa duy nhất còn sót lại.
Sơn Búa không ngẩng đầu lên, giọng trầm khàn đặc trưng vang lên giữa tiếng gió rít qua mái tôn:
- Có chuyện gì thì nói đi. Tới giờ đi tuần rồi.
Bình Lùn gãi cái đầu trọc, liếc nhìn Tuấn Grab như muốn đẩy trách nhiệm phát ngôn. Tuấn ngập ngừng một lát rồi bước tới sát bàn gỗ dính đầy vệt sơn đỏ, giọng khẩn khoản:
- Anh Sơn... tụi em nghĩ kỹ rồi. Hay là... từ đêm nay, mình thu đỡ mười ngàn một lượt vá xe được không anh? Chỉ mười ngàn thôi, coi như tiền xăng xe cho anh em chạy đi chạy lại tuần tra. Chứ tình hình này tụi em chạy app cả ngày không đủ tiền đổ xăng chạy đêm, vợ con ở nhà cằn nhằn miết. Mà tiệm của anh lại bị phá thế này, Quỹ Không Đồng tự quản thì trống rỗng, tiền đâu anh mua ruột xe mới sỉ từ đại lý anh Minh Săm Lốp?
Đông Gầy cũng gật đầu bồi thêm:
- Đúng đó anh Sơn. Mười ngàn rẻ hơn các tiệm chặt chém ngoài kia gấp chục lần. Người lao động nghèo họ vẫn vui vẻ trả thôi. Chứ cứ miễn phí hoàn toàn thế này, anh em mình kiệt quệ mất. Mẹ anh thì đang nằm viện quận chờ đóng viện phí đợt hai, bé Vy thì mồ côi cha... Anh gánh một mình sao nổi?
Sơn Búa dừng tay lau. Chiếc cờ-lê sắt va chạm xuống mặt bàn gỗ phát ra tiếng *cốp* khô khốc. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt cương nghị đầy vết chân chim phong trần khóa chặt lấy ba người đồng đội. Sự điềm tĩnh lạnh lùng của anh khiến cả ba gã xe ôm bất giác lùi lại một bước.
- Các em quên lời thề ngày đầu lập đội rồi sao? – Sơn trầm giọng, từng chữ dứt khoát như búa gõ vào đe sắt. – Quy tắc tối cao của Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng là tuyệt đối không nhận một đồng lẻ nào của người lao động mưu sinh đêm muộn. Một khi các em cầm mười ngàn đầu tiên, thì mười ngàn thứ hai, thứ ba sẽ tới. Rồi tụi mình sẽ khác gì cái liên minh vá xe bẩn của lão Lợi Đinh? Người nghèo họ dắt xe đêm, thấy mình họ sẽ nghi ngờ mình cũng là lũ dàn cảnh rải đinh để kiếm tiền. Lòng tin một khi đã mất đi thì không bao giờ lấy lại được.
Sơn đứng dậy, dáng người cao gầy nhưng rắn rỏi như một cây đước ven sông. Anh chỉ tay về phía dốc cầu vượt Bình Đường tối mịt ngoài kia:
- Sơn Nhỏ, em trai tôi, năm xưa ngã xuống cung đường này cũng vì cán phải đinh hình thoi của bọn chúng. Lúc nó nằm đó, không một ai cứu giúp, chỉ có những kẻ chặt chém đòi tiền thay ruột giá cắt cổ. Tôi lập đội này là để chuộc lỗi với nó, để không một ai phải chết oan uổng như nó nữa. Nếu các em muốn kiếm tiền mưu sinh, cứ việc cút ra khỏi đội, quay về chạy app kiếm sống. Tôi không cản. Nhưng còn đứng trong cái lán này, thì phải giữ vững tinh thần Không Đồng nguyên bản.
Lời nói của Sơn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự dao động của cả đội. Tuấn Grab cúi đầu im lặng, Bình Lùn thở dài quay mặt đi chỗ khác. Sự kiên định của người thủ lĩnh đội tuần tra tự phát ở Cấp 6 không cho phép bất kỳ sự thỏa hiệp nào với tiền bạc.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe máy rồ ga nặng nề vang lên ngoài lộ. Một người đàn ông trung niên dắt chiếc xe tay ga tay ga đắt tiền hiệu Vespa màu trắng bị xì lốp sau khập khiễng vào lán tạm. Nhìn bộ quần áo hàng hiệu và chiếc đồng hồ sáng bóng trên tay gã, ai cũng biết đây là một vị khách có tiền lỡ đường đêm muộn.
- Sửa xe hả mấy em? Vá giùm anh cái lốp sau, cán phải cái đinh gì to quá trời. Anh gửi tiền cà phê hậu hĩnh cho! – Gã khách thở hổn hển, rút ví lôi ra tờ hai trăm ngàn đồng đặt lên bàn gỗ.
Bình Lùn nhìn tờ tiền xanh loáng, nuốt nước bọt. Lợi dụng lúc Sơn Búa đang quay lưng thu dọn góc bếp dầu, Bình lén bước tới dắt xe của khách vào vùng sáng đèn LED trợ sáng, nhanh chóng dùng thanh cạy lốp thép tôi cạy mép lốp. Thao tác của gã thợ phụ nhanh nhẹn, chỉ trong vòng ba phút đã rút chiếc ruột xe bị đâm rách nát ra, thay vào một chiếc ruột mới tái chế.
Khi gã khách chuẩn bị lấy xe đi và lén nhét tờ hai mươi ngàn đồng vào túi áo khoác của Bình Lùn làm tiền boa lẻ, một bàn tay thô ráp, đầy vết sẹo chai sạn bất ngờ chộp lấy cổ tay Bình.
Đó là Sơn Búa. Ánh mắt anh sắc lẹm như dao găm dưới ánh đèn pin tù mù. Sơn điềm tĩnh nhưng dứt khoát thọc tay vào túi áo Bình Lùn, lôi tờ hai mươi ngàn ra và trả lại tận tay vị khách nhà giàu.
- Đội chúng tôi cứu hộ miễn phí. Không nhận tiền boa, tiền công dưới mọi hình thức. Xin anh giữ lấy tiền. – Giọng Sơn lạnh lùng nhưng mang uy lực không thể chối từ.
Gã khách ngơ ngác nhìn Sơn, rồi nhìn chiếc hộp gỗ Quỹ Không Đồng tự quản trống rỗng đặt trước tiệm, khẽ lắc đầu cảm kích rồi nổ máy xe chạy đi.
Khi chiếc xe Vespa vừa khuất bóng dưới chân cầu vượt, Sơn Búa quay sang Bình Lùn. Anh không quát tháo, nhưng giọng nói trầm xuống đầy răn đe:
- Bình. Em muốn bán rẻ danh dự của đội với giá hai mươi ngàn sao? Nếu lần sau tôi còn thấy em nhận dù chỉ một đồng lẻ của khách, em tự động thu dọn đồ nghề bước ra khỏi lán này. Đội Không Đồng không chứa chấp kẻ vụ lợi.
Bình Lùn đỏ bừng mặt vì xấu hổ, bặm môi không nói được lời nào. Sự nghiêm khắc của Sơn Búa là mỏ neo giữ cho cả đội không bị biến chất trước sự cám dỗ của tiền bạc bẩn dọc lộ.
Để giải quyết cuộc khủng hoảng tài chính nội bộ dứt khoát và có tiền đóng viện phí cho mẹ già, Sơn Búa buộc phải gánh vác toàn bộ công nợ mua săm lốp chính hãng từ đại lý anh Minh Săm Lốp. Ban ngày, anh không thể ngồi yên tại tiệm sửa xe vắng khách đã bị phá hoại. Sơn quyết định dốc toàn bộ sức lực thể xác còn lại, lết bắp chân phải đau nhức ra bến sông Bình Đường để tăng ca sửa chữa động cơ xe tải hạng nặng tại bãi rã xe phế liệu của ông Hai Lốp.
Giữa cái nắng gắt gỏng ban ngày pha lẫn những cơn mưa dông bất chợt của mùa bão lụt, Sơn Búa ngâm mình dưới bùn đất lầy lội sát mép sông. Anh phải rã lốc máy của một chiếc xe container chở cát cũ kỹ bị rò rỉ mỡ bò đen kịt. Vết thương bả vai trái bị rách da liên tục co rút đau đớn mỗi khi anh vác chiếc búa tạ cán gỗ nặng trịch gõ vào khung sườn sắt gỉ sét.
- Sơn à, nghỉ tay uống ngụm nước trà gừng ấm đi con. Mày làm việc kiệt sức thế này thì mạng mày cũng nát trước khi cứu được người khác đó! – Ông Hai Lốp đứng trên bờ kè sông, ái ngại nhìn người học trò cưng đang dầm mưa dầm sương sửa máy.
Sơn Búa lau vệt mỡ bò đen sì bám trên mặt, nhận lấy bình nước trà ấm nghĩa tình do thím Tư Diệu nấu theo công thức của mẹ anh. Ngụm trà gừng cay nồng, ấm áp trôi xuống cổ họng giúp sưởi sấy thể xác đang suy nhược nghiêm trọng của anh thợ máy nghèo.
- Con không sao sư phụ. Con phải sửa xong chiếc xe này trước chiều tối để lấy tiền công đóng viện phí cho mẹ. Tối nay con còn ca trực tuần đêm. – Sơn trầm giọng, ánh mắt kiên định bám chặt vào từng con ốc vít rỉ sét.
Sơn Búa dùng cờ-lê lực siết chặt đai ốc mặt máy với độ chính xác cơ học tuyệt đối. Tay nghề cơ khí điêu luyện bám lộ mười lăm năm giúp anh hoàn thành ca sửa chữa hóc búa dưới dầm mưa chỉ trong vòng bốn tiếng đồng hồ. Nhận số tiền công sòng phẳng từ tài xế xe tải, Sơn lập tức chạy thẳng đến bệnh viện quận đóng tạm ứng viện phí đợt hai cho mẹ, rồi dùng số tiền lẻ còn lại mua chịu gối đầu vài chiếc ruột xe mới từ anh Minh Săm Lốp mang về lán tạm.
Đêm rạng sáng dầm sương lạnh buốt. Sơn Búa cùng cả đội ngồi quanh chiếc bếp dầu nhỏ sưởi ấm trong lán tạm dưới chân cầu vượt. Sự căng thẳng nội bộ chiều nay đã lắng xuống sau khi các thành viên chứng kiến sự hy sinh thể xác tột cùng của người thủ lĩnh mưu sinh nghĩa hiệp.
Đột nhiên, tiếng động cơ gầm rú vang dội dốc cầu vượt Bình Đường phá tan không gian tĩnh mịch. Một chiếc xe container siêu trường siêu trọng chở hàng đường dài lầm lũi tiến sát vào làn đường lánh nạn khẩn cấp, nháy đèn pha sương mù vàng liên tục báo hiệu.
Đó là xe của Bác tài Năm Đô.
Bác tài già ngoài năm mươi tuổi bước xuống cabin xe, da dẻ đỏ au vì nắng gió lộ trình Bắc - Nam. Ông hất hàm cười hiền hậu, chỉ tay về phía sau thùng xe container chứa đầy những chiếc lốp xe tải cũ phế liệu:
- Sơn Búa! Tao nghe tin tiệm mày bị bọn đinh tặc phá hoại phóng hỏa ban ngày. Tao gom hết săm lốp cũ dọc các trạm dừng chân đường dài mang về tiếp tế khẩn cấp cho mày đây! Cố lên con trai Sáu Cương, tình nghĩa lộ trình không bao giờ tắt đâu con!
Sơn Búa đứng lặng người dưới màn sương đêm lạnh giá. Anh nhìn hàng chục chiếc vỏ ruột xe cũ chất chồng trên thùng xe – nguồn nguyên liệu tái chế vô giá giúp khôi phục hoàn toàn Quỹ Không Đồng tự quản của đội tuần tra đêm. Những giọt nước mắt cảm kích hiếm hoi rỉ ra nơi khóe mắt phong trần của người thợ máy lầm lì. Anh thầm cảm ơn sự sẻ chia nghĩa tình bến bãi của bác tài Năm Đô, khôi phục lòng tin vững vàng bám lộ đêm cùng đồng đội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!