Nhạc nềnTeatime

Bão Qua Tiệm Nghèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban ngày của vùng ngoại ô không mang lại sự ấm áp, nó chỉ lột tả trần trụi lớp bụi bặm xám xịt bám đầy trên những dải phân cách bê tông của tuyến quốc lộ. Tiệm sửa xe cũ nát của Sơn Búa nằm dưới chân cầu vượt Bình Đường, lọt thỏm giữa những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của dòng xe container xuôi ngược. Ban ngày, căn chòi lợp mái tôn rách nát rộng chưa đầy mười mét vuông này là nơi mưu sinh duy nhất của hai bác cháu Sơn. Khói bụi, mùi dầu nhớt thải hôi nồng và tiếng xình xịch của máy nén khí cũ kỹ tạo nên một nhịp sống đơn điệu, nhọc nhằn.


Sơn Búa ngồi trên chiếc ghế súp nhựa sứt góc, bả vai trái khẽ giật thon thót mỗi khi anh dùng lực cổ tay siết ốc. Vết chém lách vai của Tèo Lác đêm qua tuy không đâm xuyên qua lớp cao su đệm dày của chiếc áo khoác bảo hộ lao động, nhưng lực chấn động vật lý vẫn để lại một vệt rách dài trên da thịt, rớm máu đỏ quạch dưới lớp băng gạc mỏng. Sơn nén đau, cố giữ gương mặt lầm lì không cảm xúc trước mặt cậu bé Út.


- Út, đưa cho bác cây cờ-lê mười bốn. – Sơn trầm giọng, mắt không rời khỏi lốc máy chiếc xe máy số của khách.


Cậu bé Út gầy gò nhom, đôi mắt sáng nhanh nhẹn dính đầy bụi than, vội vã lục tìm trong chiếc rương sắt đồ nghề rỉ sét rồi đưa cho Sơn. Thằng bé nhìn vệt máu nhỏ thấm nhẹ qua lớp áo thun xanh của bác mình, môi mím chặt, muốn hỏi nhưng lại không dám. Nó biết tính bác Sơn, một khi đã lầm lì ít nói nghĩa là nỗi đau trong lòng đang nén chặt như một lò xo rỉ sét sắp sửa bung ra.


Phía bên kia đường, sát hiên nhà trọ cũ kỹ cuối hẻm bốn mươi hai, bà Mai đang ngồi trên chiếc ghế tre sờn cạnh bé Vy. Bé Vy sáu tuổi mồ côi cha, ngoan ngoãn ngồi xếp những mảnh giấy origami nhỏ thành hình những chiếc bánh răng cưa. Bà Mai thỉnh thoảng lại đưa bàn tay gầy guộc lên bóp nhẹ lồng ngực. Căn bệnh tim mãn tính khiến hơi thở của bà luôn đứt quãng, đôi mắt mờ đục cứ chốc chốc lại nhìn về phía tiệm sửa xe của con trai với vẻ lo âu thon thót. Bà sợ. Nỗi sợ hãi mất đi đứa con thứ hai như cái chết thảm khốc của Sơn Nhỏ năm năm trước luôn rình rập bà trong từng tiếng động cơ xe đêm.


Đột nhiên, tiếng gầm rú của ba chiếc xe máy tháo biển số xé toạc không gian yên ắng của con hẻm lầy lội.


*Két... két... két!*


Tiếng phanh xe rít khét lẹt trên nền đá dăm lề lộ. Sáu gã thanh niên xăm trổ đầy mình nhảy xuống xe. Dẫn đầu là Hùng Sẹo, tay sai đắc lực chuyên đâm thuê chém mướn của băng Cường Bốc bến bãi. Khuôn mặt vuông chữ điền dữ tợn của hắn hằn lên một vết sẹo dài từ mắt trái xuống má, tay lăm lăm thanh tuýp sắt mài nhọn sắc lẹm dài hơn mét. Đi ngay sát sau hắn là Quốc Lỳ, gã thanh niên gầy nhom mang chiếc xô nhựa cỡ lớn chứa đầy hỗn hợp sơn đỏ pha mắm tôm hôi thối nồng nặc.


- Thằng Sơn Búa đâu? Khôn hồn thì bước ra đây gặp tao! – Hùng Sẹo vác tuýp sắt gõ mạnh xuống mặt đường nhựa, tiếng thép chạm đất kêu keng keng vang dội.


Cậu bé Út giật mình lao ra đứng chắn trước cửa tiệm, hai bàn tay gầy guộc siết chặt chiếc kìm cắt cán nhựa đỏ được Sơn tặng. Giọng thằng bé run lên nhưng đầy quả cảm:


- Các người muốn làm gì? Bác Sơn đi bốc hàng bến sông chưa về! Đây là tiệm sửa xe lương thiện, không có chỗ cho các người quấy phá!


- Lương thiện cái đm mày! Thằng ranh con cút ra! – Hùng Sẹo trợn mắt dữ tợn, vung tay xô mạnh.


Lực đẩy cực mạnh từ bắp tay hộ pháp của gã côn đồ khiến cậu bé Út ngã nhào về phía sau. Đầu thằng bé đập mạnh vào thành xích líp gỉ sét của chiếc xe ba gác cũ đang dựng sát vách tôn.


*Cốp!*


Một vệt máu tươi lập tức rỉ ra bên thái dương Út, thằng bé đau đớn ôm đầu nằm gục dưới đất bùn lầy lội.


- Út! – Bà Mai từ xa chứng kiến cảnh tượng hoảng loạn, hét lên một tiếng đau đớn rồi lảo đảo đứng dậy. Bé Vy khóc thét lên, ôm chặt lấy vạt áo sờn vai của bà nội.


Không thèm nhìn đến đứa trẻ đang nằm gục, Hùng Sẹo vung thanh tuýp sắt vụt mạnh một phát chí mạng vào chiếc tủ kính chứa săm lốp cũ tái chế đặt trước tiệm.


*Xoảng... rắc... rắc!*


Kính vỡ vụn bay tung tóe khắp nền đất bẩn. Hàng chục chiếc ruột xe máy cũ size mười bảy và mười bốn inch mà Sơn Búa và đồng đội đã dày công thu gom từ bãi phế liệu của ông Hai Lốp, tỉ mỉ vá chín bằng nhiệt lượng bu-gi hỏng, văng la liệt dưới đất. Hùng Sẹo điên cuồng vung gậy sắt đập phá nát vụn từng chiếc vành đúc, bẻ cong các khung sắt treo đồ nghề.


- Tạt cho tao! Phá nát cái hang ổ bao đồng này đi! – Hùng Sẹo gầm rú ra lệnh.


Quốc Lỳ bước tới, vung mạnh chiếc xô nhựa. Hỗn hợp sơn đỏ quạch pha mắm tôm hôi thối, bốc mùi nồng nặc tạt thẳng vào khu vực bàn vá ép nhiệt bu-gi tự chế và chiếc rương sắt đồ nghề gia truyền của cha Sơn để lại. Chất bẩn bám đầy trên những chiếc cờ-lê, mỏ-lết tôi thép siêu cứng, chảy loang lổ xuống nền đất cát lán tạm, biến tổng hành dinh nghĩa hiệp của đội tuần tra đêm thành một đống đổ nát hoang tàn bẩn thỉu.


- Để tao châm thêm tí lửa cho nó ấm cúng! – Quốc Lỳ cười lạnh xảo quyệt, rút bật lửa Zippo ném thẳng vào đống săm lốp cao su phế liệu góc tiệm.


*Phừng!*


Ngọn lửa dầu hỏa bùng cháy dữ dội, khói đen kịt bốc lên ngột ngạt dưới mái tôn rách nát, mùi cao su cháy khét lẹt tỏa ra khắp con hẻm nghèo.


Bà Mai chứng kiến ngọn lửa bùng phát, hình ảnh vụ tai nạn thảm khốc năm xưa của Sơn Nhỏ cán đinh té ngã bùng cháy dưới gầm xe tải lậu lập tức tái hiện sống động trong tâm trí mờ đục. Lồng ngực bà thắt chặt lại, hơi thở nghẹt thở nghẹn ngào. Bà đưa tay bóp chặt tim, gương mặt tái mét không còn giọt máu, rồi đổ sụp xuống đất bùn lầy lội bên cạnh bé Vy đang khóc hoảng loạn.


- Bà nội! Bà nội ơi tỉnh lại đi! Bác Sơn ơi cứu bà nội... – Tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ sáu tuổi vang vọng giữa tiếng cười rú ga tẩu thoát hèn nhát của nhóm côn đồ Hùng Sẹo.


Khi Sơn Búa chạy xe Wave Alpha cũ trở về tiệm sau ca mưu sinh bến sông muộn, đập vào mắt anh là một cảnh tượng tang thương tột cùng. Khói đen vẫn âm ỉ bốc lên từ đống săm lốp cháy sém dưới mái tôn sập xệ. Mùi mắm tôm hôi thối trộn lẫn mùi sơn đỏ quạch nồng nặc khắp không gian. Cậu bé Út đang ôm đầu rỉ máu ngồi bệt dưới đất, cố dùng xô nước nhỏ dập tắt tàn dư lửa của bàn vá bu-gi hỏng.


Dì Năm Liên tạp hóa cùng mấy người dân trong tổ tự quản an ninh đang hớt hải đỡ bà Mai lên chiếc xe đạp điện để đưa đi cấp cứu. Gương mặt bà Mai xám xịt, lồng ngực phập phồng yếu ớt, bé Vy khóc nức nở bám chặt lấy chân dì Năm.


Sơn Búa đứng lặng người giữa đống đổ nát hoang tàn. Đôi bàn tay chai sạn của anh run lên bần bật, khớp xương ngón tay siết chặt chiếc cờ-lê mười bốn dính đầy sơn đỏ bẩn thỉu đến mức nổi gân guốc xanh lét. Ánh mắt anh hằn lên những tia máu sát khí cương nghị tột cùng. Lòng căm thù liên minh đinh tặc lão Lợi và băng nhóm Cường Bốc bùng lên như một ngọn lửa địa ngục dồn nén trong huyết quản.


Anh muốn vác chiếc búa tạ cán gỗ gia truyền đi tìm ngay Cường Bốc để đòi nợ máu. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của mẹ đang lịm đi và tiếng khóc hoảng sợ của bé Vy, Sơn Búa buộc phải nghiến răng kìm nén cơn giận dữ tột cùng. Anh hiểu rõ, nếu anh sa chân vào bạo lực chém giết phạm pháp bẩn lúc này, anh sẽ sập bẫy đối thủ, tiệm sửa xe sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn và gia đình anh sẽ không còn ai bảo bọc.


- Dì Năm, để con chở mẹ đi! – Sơn trầm giọng, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ nhưng dứt khoát.


Anh bế thốc bà Mai lên yên xe Wave cũ, một tay giữ chặt thân thể gầy guộc của mẹ, tay kia rồ ga phóng thẳng về phía Trạm y tế phường Bình Đường khẩn cấp.


Sau ca cấp cứu nghẹt thở kéo dài hai tiếng đồng hồ, bác sĩ Mai bước ra khỏi phòng bệnh, gương mặt nghiêm nghị mệt mỏi. Cô nhìn Sơn Búa đang đứng tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh lẽo, quần áo bám đầy bùn đất lầy lội và mùi mắm tôm hôi thối.


- Mẹ anh qua cơn nguy kịch rồi, nhưng bệnh tim mãn tính bị chấn động tâm lý quá mạnh. Phải chuyển lên bệnh viện quận để theo dõi đặc biệt tối thiểu ba ngày. Chi phí tạm ứng viện phí đợt một là bốn triệu đồng. Anh chuẩn bị tiền đi. – Bác sĩ Mai thở dài, giọng nói có phần nghiêm khắc nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ ái ngại cho gia cảnh nghèo khó của anh.


Sơn Búa cúi đầu, bàn tay thọc sâu vào túi quần kaki sờn rách, lôi ra toàn bộ số tiền mưu sinh ít ỏi sửa xe ban ngày thu gom được: vài tờ mười ngàn, hai mươi ngàn nhăn nhúm dính mỡ bò đen sì. Tổng cộng chưa đầy bốn trăm ngàn đồng. Sự kiệt quệ tài chính và gánh nặng viện phí đè nặng lên vai người thợ máy nghèo giữa mùa mưa bão.


Nhưng Sơn không khóc. Ánh mắt anh vẫn cương nghị, điềm tĩnh chịu đựng nghịch cảnh đến mức lạnh lùng. Anh quay trở về lán tạm tiệm sửa xe đổ nát dưới chân cầu vượt khi trời đã sụp tối. Cậu bé Út đã được dì Năm Liên băng bó vết thương ở đầu, đang lầm lũi dùng chổi quét dọn những mảnh kính vỡ vụn của chiếc tủ săm lốp.


Sơn bước đến bên đống đổ nát dính đầy sơn đỏ, cúi người nhặt lên chiếc ruột xe máy bị đâm nát bằng hàng chục vết đinh hình thoi quen thuộc treo trước cửa tiệm từ lúc nào. Dán chặt trên mặt cao su rách nát là một bức thư đe dọa viết bằng những chữ cắt ghép thô sơ từ báo cũ bám đầy bụi bẩn:


"Còn bao đồng cứu hộ thì mạng mày cũng nát như cái ruột xe này. Khôn hồn thì đóng cửa tiệm đi."


Sơn Búa siết chặt chiếc ruột xe rách nát trong tay, tiếng cao su rách kêu sàn sạt. Anh không nói một lời, lầm lì bước vào góc tối lán tạm. Sơn lôi từ trong rương sắt đồ nghề ra chiếc áo khoác bảo hộ lao động màu xanh sờn rách vai trái sau trận chiến đêm qua. Anh đặt chiếc áo lên bàn gỗ, dùng kéo cắt những miếng cao su đặc từ chiếc lốp xe tải cũ hỏng phế liệu mà bác tài Năm Đô tặng.


Bằng đôi bàn tay chai sạn rớm máu rỉ máu nhẹ, Sơn Búa tỉ mỉ, dứt khoát khâu từng miếng cao su đặc dày cứng cáp vào bên trong lớp lót của chiếc áo khoác bảo hộ lao động tại các vùng khớp vai, khuỷu tay và hông. Đường kim mũi chỉ thô ráp nhưng chắc chắn bám chặt vào thớ vải kaki sờn cũ.


Đây không phải là một chiếc áo khoác thông thường nữa. Đây là chiếc giáp bảo hộ ẩn tự chế bọc lót cao su đặc giảm chấn – lá chắn bảo vệ thực tế duy nhất giúp anh chống lại các cú vụt gậy sắt, mã tấu chém lén của đinh tặc bến bãi khi anh đi tuần lộ đêm. Sơn Búa khoác chiếc áo giáp nặng trịch lên người, kéo khóa kín cổ, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào dải quốc lộ tối tăm mịt mù ngoài kia. Bão táp đã qua tiệm nghèo, nhưng cuộc chiến sinh tử chống lại liên minh tội phạm đinh tặc bẩn thỉu của Sơn Búa giờ đây mới thực sự bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!