Nam Châm Trên Lộ Đêm
Gió bấc rít qua những khe tôn rách của căn chòi dưới chân cầu vượt Bình Đường, mang theo cái lạnh hanh hao của rạng sáng ngoại ô. Kim đồng hồ chỉ bốn giờ mười lăm phút. Sơn Búa ngồi bệt trên chiếc lốp xe tải cũ, vai trái trĩu xuống vì mỏi mệt, còn lòng bàn tay phải thì quấn tạm một mảnh vải kaki sờn đẫm nhớt đen. Vết đâm từ mảnh đinh hình thoi khi nãy vẫn âm ỉ nhức, máu đỏ quạch rỉ ra thấm qua lớp vải, lẫn lộn với mùi mỡ bò và bụi đường quốc lộ.
Phía sau anh, Tuấn Grab đang loay hoay dọn dẹp mấy chiếc ruột xe rách nát ném lăn lóc dưới đất. Hùng Đầu Khấc thì tựa lưng vào cabin chiếc xe tải chở cát, nhổ một bãi nước trầu đỏ quạch xuống nền đất lầy lội, giọng gầm gừ như sấm sét:
- Sơn, cứ lượm tay kiểu này thì có ngày bàn tay mày nát bét trước khi dẹp được tiệm thằng Lợi. Đêm nay tụi nó rải cả vạn cây đinh. Tao chạy xe tải bọc lót phía sau còn thấy gai người. Phải có cách gì khác chứ mày?
Sơn Búa im lặng. Anh mở lòng bàn tay phải, nhìn mảnh vải đẫm máu. Trong đầu anh, hình ảnh dốc cầu vượt tối mịt, tiếng nổ lốp bụp bụp và những tiếng khóc thét của mấy đứa con gái công nhân dệt may cứ xoáy xéo như những nhát dao bấm. Và trên hết, là cái chết của đứa em trai Sơn Nhỏ năm năm trước. Đêm đó, Sơn Nhỏ cũng ngã xuống ngay khúc cua này, lốp xe trước bị rạch một đường dài bằng chính loại đinh thép lá này. Anh không thể lùi bước, nhưng Hùng nói đúng: sức người có hạn, không thể dùng đôi bàn tay chai sạn này để đấu lại chiếc máy dập đinh lén lút hoạt động ngày đêm của bọn chúng.
Sơn gượng dậy, dắt chiếc xe Wave Alpha đời đầu vào góc chòi. Chiếc xe nát tươm, dàn nhựa vỡ nát được chằng kẽm, nhưng cục máy nổ êm ru nhờ chiếc pô giảm thanh ngụy trang bùi nhùi thép mà Minh Khói làm cho. Anh nhìn giỏ sắt trống rỗng phía sau yên, rồi nhìn sang chiếc Rương sắt đồ nghề rỉ sét. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh thợ máy.
- Tao nhớ ra rồi. Trong xóm trọ hẻm 42 có thằng Thắng Mắt Kiếng. Thằng đó chuyên trị đồ điện tử phế liệu, đầu óc nó nhạy bén mấy trò tự chế lắm. Để sáng mai tao qua tìm nó.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày chưa kịp xua tan màn sương mù bám đầy bụi mịn trên quốc lộ, Sơn Búa đã có mặt trước căn phòng trọ ẩm thấp của Thắng Mắt Kiếng sâu trong con hẻm lầy lội xóm nghèo. Căn phòng chưa đầy tám mét vuông ngập tràn mùi nhựa cháy, khói chì hàn xì và tiếng rè rè từ những chiếc loa cũ rã xác. Thắng Mắt Kiếng, thanh niên hai mươi tư tuổi, dáng người gầy nhom như bộ xương khô, đeo cặp kính cận dày cộp mờ đục vì muội than, đang cúi rạp người trên bàn gỗ đầy bo mạch điện thoại.
- Anh Sơn? Gió nào đưa khắc tinh đinh tặc ghé tiệm rách của em sớm vậy? – Thắng ngước lên, đẩy gọng kính bằng ngón tay dính đầy mạt đồng.
Sơn Búa bước vào, đặt chiếc rương sắt xuống nền xi măng ẩm ướt. Anh không vòng vo, lôi từ trong túi áo khoác sờn ra năm mảnh đinh hình thoi gỉ sét đặt lên bàn:
- Tao cần chế một cái máy hút được loại đinh này trên lộ. Đi tuần đêm tao lượm tay không xuể, công nhân cán đinh té ngã nhiều quá. Mày coi có cách nào dùng nam châm chế ra cái xe kéo sau đuôi Wave của tao không?
Thắng Mắt Kiếng cầm mảnh đinh lên, nheo mắt quan sát nét dập xéo góc đặc trưng của lá thép phế thải. Đôi mắt sau tròng kính cận của gã bỗng sáng lên cái thần thái của một kẻ say mê công nghệ tự chế dạo:
- Đinh thép lá phế liệu xây dựng. Loại này từ tính cực mạnh vì hàm lượng sắt cao. Dùng nam châm vĩnh cửu là hút dính cứng ngắc. Nhưng ngặt nỗi, dải quốc lộ Bình Đường đầy bụi cát dăm, đinh thường bị găm sâu dưới bùn hoặc kẹt trong ổ gà. Nếu chỉ dùng nam châm thường treo hờ sau xe, lực từ trường không đủ mạnh để giật cây đinh bay lên khỏi mặt đất đâu anh.
- Vậy phải làm sao? – Sơn sốt ruột hỏi.
- Phải chế tạo nam châm quét đinh tối ưu. – Thắng gõ gõ ngón tay xuống bàn. – Chúng ta cần nam châm vĩnh cửu loại cực mạnh, loại bóc ra từ mấy cái củ loa thùng cũ cỡ lớn. Em sẽ thiết kế một mạch từ trường khép kín bên trong một ống nhựa PVC dài tầm mét hai. Nhưng cái khó nhất là cách sắp xếp cực tính.
Sơn Búa chăm chú nhìn Thắng vẽ nguệch ngoạc lên tờ giấy lịch cũ. Thắng giải thích rằng nếu chỉ xếp các khối nam châm thẳng hàng cùng một cực tính (ví dụ toàn cực Bắc hoặc toàn cực Nam), các đường sức từ sẽ đẩy nhau ra xa và triệt tiêu lẫn nhau ở khoảng cách ngắn, khiến lực hút yếu đi, đinh rỉ sét sẽ không dính nổi.
- Chúng ta phải sắp xếp các cực nam châm xen kẽ nhau liên tục: Bắc - Nam - Bắc - Nam. – Thắng vừa nói vừa vẽ những đường vòng cung biểu diễn từ thông. – Khi xếp xen kẽ, các đường sức từ sẽ buộc phải uốn cong, tạo thành những vòng lặp khép kín cực mạnh phóng thẳng xuống mặt đường. Nó giống như một cái lưới từ trường rộng mét hai, quét sâu xuống đất tầm mười phân. Chỉ cần bánh xe Wave của anh lướt qua, đinh nằm dưới cát cũng phải giật ngược lên dính chặt vào ống nhựa.
- Được! Mày cần bao nhiêu nam châm loa cũ? Tao đi gom. – Sơn dứt khoát.
- Tầm mười lăm cái củ loa bass loại lớn. Anh ra bãi rã xe của ông Hai Lốp hoặc vựa phế liệu kiếm đi. Có hàng về đây em ráp cho.
Sơn Búa gật đầu, lập tức lấy chiếc Wave Alpha cũ nát chạy thẳng ra bãi rã xe phế liệu của ông Hai Lốp ven sông. Với số tiền mưu sinh sửa xe ít ỏi còn lại trong túi, Sơn phải kỳ kèo mua lại mười lăm chiếc củ loa thùng cũ rách nát, rỉ sét bám đầy mỡ bò. Anh tự tay dùng búa và đục sắt rã từng khối nam châm vĩnh cửu tròn đen xì, bỏ gọn vào giỏ sắt sau xe mang về phòng trọ của Thắng.
Suốt cả buổi chiều hôm đó, góc phòng trọ nghèo nàn của Thắng Mắt Kiếng ngột ngạt khói hàn và tiếng lạch tạch của kim loại. Hai người bắt tay vào chế tạo. Sơn Búa chịu trách nhiệm gia công phần cơ khí thô sơ: anh dùng một ống nhựa PVC phi 90 dài mét hai, hai đầu bịt kín bằng nắp nhựa chống nước bẩn quốc lộ. Bên trong ống nhựa, Thắng tỉ mỉ dùng keo nến cố định mười lăm khối nam châm tròn theo đúng sơ đồ cực tính xen kẽ Bắc - Nam.
Tuy nhiên, khó khăn thực tế lập tức ập đến trong lần lắp ráp thử nghiệm đầu tiên. Khi Sơn thả thử vài cây đinh hình thoi xuống nền đất ẩm và kéo ống nhựa lướt qua, những cây đinh chỉ khẽ nhúc nhích chứ không hề bay lên bám vào ống.
- Kỳ vậy ta? Từ tính mạnh lắm mà? – Thắng Mắt Kiếng gãi đầu gãi tai, mồ hôi chảy ròng ròng làm mờ cả tròng kính cận.
Sơn Búa cúi xuống sát nền đất, đôi bàn tay chai sạn lật lật chiếc ống nhựa:
- Thắng, khoảng cách giữa các khối nam châm xa quá. Keo nến bị chảy dưới nhiệt độ phòng làm các cực nam châm tự xoay đầu, tụi nó đang hút chặt vào nhau theo chiều ngang chứ không phóng lực từ xuống đất nữa.
Thắng Mắt Kiếng chợt nhận ra sai lầm vật lý cơ bản. Các khối nam châm có lực hút tự nhiên rất lớn, nếu không có thanh định vị cứng vững, chúng sẽ tự động xoay đầu để triệt tiêu lực từ lẫn nhau. Thắng vội vã dùng mỏ hàn xung tự chế rã keo nến, rồi cùng Sơn dùng một thanh nẹp gỗ thông mỏng để cố định chặt lưng các khối nam châm, dùng dây kẽm siết chặt từng khối một không cho phép chúng xê dịch dù chỉ một milimét.
Đúng lúc hai người đang cặm cụi siết kẽm ngoài hiên hành lang lán tạm xóm trọ, hai bóng người gầy gộc, mặc áo khoác gió sờn bẩn lén lút lảng vảng đầu hẻm. Đó là đàn em của Khải Sắt – chủ vựa phế liệu đối thủ của ông Hai Lốp, kẻ chuyên thu mua đinh sắt vụn từ liên minh vá xe bẩn của lão Lợi. Chúng được lệnh đi rình mò, dò xét xem Sơn Búa đang chế tạo thứ vũ khí gì để phá hoại mẻ làm ăn đêm của tụi nó.
Một tên tóc nhuộm vàng phai màu bước sát vào hiên, mắt láo liên nhìn vào đống nam châm loa cũ:
- Ê thằng cận, tiệm mày có bán cục pin điện thoại Nokia cũ không? Tao kiếm nãy giờ ngoài ngã tư không có.
Thắng Mắt Kiếng không ngước đầu lên, đôi bàn tay vẫn thoăn thoắt hàn mạch chì, giọng cộc lốc:
- Không có pin cũ. Tiệm tao chỉ sửa chứ không bán đồ nát. Đi chỗ khác chơi đi cho tao làm việc.
Tên tóc vàng không chịu đi, cố tình bước lấn vào trong lán tạm, chân giẫm lên thanh ống nhựa PVC gạt nhẹ:
- Đồ nghề gì lạ vậy mày? Nhìn như ống nước dọn cống. Sơn Búa, dạo này mày bỏ nghề sửa xe chuyển sang đi móc bọc nhặt rác rồi hả?
Sơn Búa đứng bật dậy. Thân hình cao mét bảy mươi tám, bả vai rộng vạm vỡ lấm lem dầu nhớt của anh đổ bóng sẫm xuống mặt tên tóc vàng. Ánh mắt Sơn sắc lẹm dưới vành mũ bảo hiểm fullface trầy xước đặt cạnh bên, bàn tay phải quấn vải rỉ máu khẽ siết chặt chiếc cờ-lê 24 bằng thép tôi nặng trịch gác trên rương đồ nghề. Khí thế cương nghị, lầm lì của gã thợ máy xóm lộ khiến hai tên côn đồ bất giác lùi lại một bước.
Thắng Mắt Kiếng bất ngờ kéo cò chiếc mỏ hàn xung tự chế. Tiếng rè rè của dòng điện cao tần vang lên chói tai, đầu mũi hàn bằng đồng đỏ rực lên trong tích tắc dưới khói chì nghi ngút. Thắng vung tay, cố tình gạt mạnh mỏ hàn hướng thẳng về phía mặt hai tên côn đồ, làm bắn ra một cơn mưa tia lửa chì nóng chảy xèo xèo:
- Né ra coi! Khói chì độc lắm, hít vô là vô sinh ráng chịu nha con! Tránh đường cho tao hàn mạch điện!
- Á đù! Thằng điên này! – Tên tóc vàng giật mình nhảy dựng lên để tránh tia lửa chì bắn trúng mặt, chửi thề om sòm.
- Cút ngay trước khi tao dùng cái cờ-lê này gõ nát bánh xe máy của tụi mày! – Sơn Búa trầm giọng gầm gừ, chiếc cờ-lê trong tay khẽ gõ nhẹ xuống cạnh rương sắt nghe một tiếng *keng* khô khốc, đầy đe dọa.
Biết gặp phải thứ dữ bến bãi, hai tên đàn em Khải Sắt hậm hực nhổ nước bọt xuống đất rồi quay đầu lủi nhanh ra đầu hẻm, không quên để lại cái nhìn hằn học đầy đe dọa.
- Tụi nó bắt đầu đánh hơi thấy rồi đó anh Sơn. – Thắng Mắt Kiếng lau mồ hôi trán, kéo gọng kính cận thẳng lại. – Đêm nay anh phải đem cái này ra lộ thử nghiệm gấp. Để lâu tụi nó kéo băng tới đập phá tiệm là công cốc.
Sơn Búa gật đầu dứt khoát. Anh cùng Thắng hoàn thành nốt công đoạn cơ khí cuối cùng. Sơn dùng hai bánh xe nhựa nhỏ thu gom từ chiếc xe đẩy đồ chơi cũ của bé Vy, lắp vào hai đầu ống nhựa bằng một trục sắt tròn mài nhẵn làm bánh xe lăn. Phía trên ống nhựa, anh hàn thêm hai tai sắt nhỏ để móc xích sắt chằng chắc chắn vào đuôi chiếc Wave Alpha đời đầu của mình. Thiết bị tự chế trông thô sơ, bám đầy bụi than và keo dán loang lổ, nhưng bên trong chứa đựng toàn bộ hy vọng dọn sạch quốc lộ của Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng.
Nửa đêm. Tuyến quốc lộ 1A ngoại ô chìm vào dải bóng tối mịt mù không đèn chiếu sáng. Sương đêm dày đặc bám đầy kính chắn gió mũ bảo hiểm của Sơn Búa, làm giảm tầm nhìn nghiêm trọng. Cái lạnh thấu xương của sương đêm rỉ qua lớp áo khoác bảo hộ lao động sờn cũ, làm vết thương bắp chân và lòng bàn tay Sơn đau nhức âm ỉ.
Sơn chạy xe Wave Alpha cực chậm, chỉ khoảng mười lăm cây số một giờ sát mép đường lầy lội lề đường. Phía sau yên xe, chiếc Xe hút đinh nam châm vĩnh cửu tự chế lăn bánh xè xè trên mặt đường nhựa bám đầy cát bụi dăm. Cả đoạn đường dài vắng lặng, chỉ có tiếng nổ máy êm ru ngụy trang pô xe của Sơn và tiếng bánh xe nhựa lăn đều.
*Cạch... lách tách... lách tách...*
Sơn Búa giật mình, khẽ nhấp nhẹ phanh côn xe Wave.
Từ phía sau đuôi xe, những tiếng kêu *lách tách, lách tách* liên tục, giòn giã vang lên xé toạc màn sương đêm tĩnh mịch. Sơn dừng xe, giật chiếc đèn pin siêu sáng XML-T6 dắt bên hông soi rọi xuống dải ống nhựa PVC kéo sau đuôi.
Một cảnh tượng kinh ngạc hiện ra trước mắt anh thợ máy nghèo.
Hàng trăm mảnh đinh hình thoi sắc lẹm, đinh kẽm gai gỉ sét vốn nằm ẩn sâu dưới lớp cát bụi cát lề lộ đã bị từ trường cực mạnh của mạch nam châm sắp xếp tối ưu giật ngược lên khỏi mặt đất, bám chặt dính cứng ngắc xung quanh thanh ống nhựa PVC tạo thành một lớp gai thép xám xịt, tua tủa đầy sát thương.
Chiếc xe nam châm tự chế lăn bánh ca trực thử nghiệm đầu tiên hoạt động hoàn hảo ngoài mong đợi! Sơn Búa đứng lặng nhìn lớp đinh thép bám chặt vào ống nhựa, lòng bàn tay rớm máu khẽ siết chặt ghi-đông xe Wave, một cảm xúc nghẹn ngào pha lẫn quyết tâm dâng trào trong lồng ngực anh thợ máy nghèo ngoại ô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!