Nhạc nềnTeatime

Bẫy Đinh Trên Lộ Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm quốc lộ lạnh buốt như những cây kim châm thẳng vào lớp da thịt sạm nắng của Sơn Búa. Từ phía dốc cầu vượt Bình Đường, tiếng gầm rú của những đoàn xe container chạy đêm vọng lại, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của vùng ngoại ô. Hùng Đầu Khấc đứng bên mép đường dốc tối, cánh tay hộ pháp của gã chỉ thẳng về phía bóng tối sâu thẳm của quốc lộ, nơi một bóng người lén lút rải những vật thể lạ lách tách xuống mặt đường nhựa.


- Thằng chó đó lại ra tay rồi! Sơn, thằng Tí Mắt Ma chứ không ai hết! – Hùng nghiến răng, bọt nước trầu đỏ quạch phun xuống rãnh nước thải bên đường.


Sơn Búa không nói một lời. Ánh mắt anh sắc lẹm khóa chặt bóng đen đang cúi người dưới chân dốc cầu vượt. Dưới vành chiếc mũ bảo hiểm fullface trầy xước – kỷ vật cuối cùng của đứa em trai Sơn Nhỏ – đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ vì phẫn nộ và mất ngủ. Anh gạt chân số chiếc Wave Alpha cũ nát, động cơ bốn thì đã được rã máy, độ lại bộ côn dên khỏe khoắn nổ liên tục những tiếng êm ru nhờ chiếc pô giảm thanh ngụy trang bùi nhùi thép của Minh Khói.


- Tuấn, em chạy bám lề bên trái, tắt hết đèn pha cho anh. Hùng, anh lái xe tải chở cát đi rà phía sau, bật đèn sương mù vàng để làm lá chắn bảo vệ. Đêm nay tụi nó rải đinh đón đầu giờ tan ca của công nhân dệt may. – Sơn Búa trầm giọng ra lệnh qua bộ đàm cầm tay Motorola cũ.


- Nhận lệnh anh Sơn! – Tiếng Tuấn Grab rè rè vang lên đầy quyết tâm.


Chiếc Wave Alpha của Sơn lầm lũi lao đi trong bóng tối. Quy tắc tuần tra "Đèn tắt - Tai nghe" được áp dụng triệt để. Sơn chạy xe cực chậm, chỉ khoảng mười lăm cây số một giờ sát mép đường lầy lội đầy bụi cát dăm. Đôi tai thợ máy của anh căng ra, cố gạn lọc tiếng gầm rú của động cơ container để lắng nghe âm thanh cơ học của lốp xe lăn trên mặt lộ.


*Lách tách... lách tách...*


Tiếng kim loại va chạm nhỏ vụn nhưng sắc lẹm vang lên dưới gầm xe. Sơn rùng mình. Anh biết đó là âm thanh tử thần của những mảnh đinh hình thoi tự chế dập từ thép lá phế thải xây dựng. Loại đinh này một khi đã găm vào lốp thì sẽ rạch nát cả ruột xe chỉ trong vòng vài vòng bánh lăn, khiến nạn nhân mất lái ngay lập tức.


Đồng hồ chỉ đúng 1 giờ 55 phút rạng sáng. Từ phía cổng Khu công nghiệp Bình Đường, tiếng còi hú báo hiệu giờ tan ca đêm của nhà máy dệt may vang lên dồn dập. Cổng số 1 KCN Bình Đường mở toang, hàng trăm nữ công nhân mệt mỏi sau ca làm việc mười hai tiếng đồng hồ bắt đầu ùa ra lộ trên những chiếc xe máy cũ kỹ. Họ nôn nóng trở về nhà trọ nghèo nàn để kịp chợp mắt trước khi bình minh lên.


- Không xong rồi! Tụi nó rải đinh ngay khúc dốc đổ cầu vượt! Xe máy đổ dốc tốc độ cao mà cán phải đinh hình thoi là lật xe chắc chắn! – Tuấn Grab hét lên qua bộ đàm.


Sơn Búa siết chặt ghi-đông xe Wave, tăng ga lao thẳng về phía dốc cầu vượt Bình Đường. Nhưng dải bóng tối mịt mù không đèn chiếu sáng công cộng – do hệ thống đèn đường đã bị đàn em Cường Bốc dùng súng hơi bắn phá từ trước – đã che giấu hoàn toàn cái bẫy chết người.


*Bụp! Bụp! Bụp!*


Những tiếng nổ lốp liên tiếp vang lên chói tai giữa đêm lạnh. Tiếng kim loại rạch rách nách mép cao su nghe gai người. Ngay lập tức, những tiếng la hét hoảng loạn của phụ nữ xé toạc màn sương đêm.


- Á! Cướp... cứu tôi với! Xe tôi mất lái rồi!


- Té xe rồi! Tránh ra... tránh ra!


Một chiếc xe Dream cũ chở hai nữ công nhân dệt may đang đổ dốc cầu vượt với tốc độ gần bốn mươi cây số một giờ đột ngột cán phải đinh hình thoi. Bánh sau xe sàng lắc dữ dội, chiếc xe mất thăng bằng ngã nhào, trượt dài trên mặt đường nhựa lầy lội đầy đá dăm dốc tối. Hai người phụ nữ văng ra ngoài, da thịt cọ xát xuống đường rách nát, máu đỏ quạch hòa cùng nước bùn dơ bẩn.


Kinh hoàng hơn, từ đỉnh dốc cầu vượt Bình Đường, một chiếc xe container hạng nặng đang rú còi hơi gầm rú đổ dốc rầm rầm. Tài xế container bị khuất tầm nhìn do sương sương đêm dày đặc và không có đèn đường, hoàn toàn không phát hiện ra hàng chục chiếc xe máy đang nằm la liệt dưới chân dốc.


- Container tới! Tránh ra! Mau tránh ra! – Tuấn Grab hoảng loạn hét lớn, cố sức kéo một nữ công nhân đang bị kẹt chân dưới gầm xe máy lùi vào lề lộ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sơn Búa đưa ra quyết định dứt khoát. Anh giật chiếc Đèn pin siêu sáng XML-T6 dắt bên hông, bấm nút công tắc bật chế độ nháy chớp khẩn cấp (strobe) liên tục với cường độ ánh sáng cực đại. Sơn lao thẳng ra giữa làn đường xe container đang đổ dốc, vung vẩy chiếc đèn pin tạo thành những vệt sáng nhấp nháy dữ dội để cảnh báo nguy hiểm.


- Dừng lại! Có tai nạn phía trước! Dừng lại! – Sơn hét lớn, cổ họng anh nghẹn đắng vì khói bụi và sương lạnh.


*KÉTTTTTT!*


Tiếng phanh cháy đường của xe container vang lên đinh tai nhức óc. Khói đen từ lốp xe container bốc lên khét lẹt dưới áp lực ma sát cực lớn. Chiếc xe khổng lồ trượt dài trên dốc cầu vượt trơn trượt, đuôi xe sàng lắc dữ dội suýt chút nữa lật nghiêng.


Cùng lúc đó, chiếc xe tải chở cát hai mươi tấn của Hùng Đầu Khấc gầm rú lao tới từ ngã tư Ga. Hùng đánh lái dứt khoát, đậu chéo chiếc xe tải khổng lồ của mình ngay giữa làn đường đổ dốc, bật toàn bộ đèn cảnh báo nguy hiểm khẩn cấp. Chiếc xe tải của Hùng trở thành một lá chắn thép vĩ đại, chặn đứng hoàn toàn dòng xe container phía sau, tạo ra một vùng hành lang an toàn rộng lớn bảo vệ hiện trường tai nạn.


Chiếc container hạng nặng dừng lại cách vị trí của Sơn Búa chưa đầy ba mét. Lồng ngực Sơn phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm tấm áo bảo hộ lao động kaki sờn cũ.


- Tụi mày điên rồi hả? Muốn chết hay sao mà chặn đầu xe tao? – Tài xế container thò đầu ra cabin chửi bới om sòm.


Sơn Búa không thèm đôi co. Anh chỉ tay xuống mặt đường nhựa đầy đinh thép sắc lẹm và hàng chục công nhân đang nằm rên rỉ vì đau đớn. Tài xế container nhìn theo hướng tay Sơn, gương mặt gã lập tức biến sắc, im lặng rút đầu vào cabin tắt máy xe.


- Tuấn! Đông! Thiết lập ngay Biển báo SOS phản quang tự chế cách hiện trường năm mươi mét để cảnh báo từ xa. Chị Lan nước mía, gọi điện báo ngay cho Trạm y tế phường Bình Đường chuẩn bị bông băng sơ cứu khẩn cấp! Toàn đội tập trung thay săm vá vỏ khẩn cấp cứu hộ công nhân! – Sơn Búa dứt khoát chỉ huy qua bộ đàm.


Hiện trường dốc cầu vượt Bình Đường lúc này trở thành một chiến trường thực tế. Hơn ba mươi chiếc xe máy của công nhân dệt may nằm la liệt sát mép đường tối tăm. Những người phụ nữ nghèo khó, khuôn mặt tái mét vì lạnh và hoảng sợ, đang ôm lấy những chiếc đầu gối rách da rỉ máu.


Sơn Búa xách chiếc Rương sắt đồ nghề rỉ sét gia truyền lao vào cuộc cứu hộ. Anh quỳ rạp xuống mặt đường nhựa lầy lội bẩn thỉu. Dưới ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin XML-T6 gắn trên ghi-đông xe Wave, đôi bàn tay chai sạn đầy vết sẹo của Sơn di chuyển thoăn thoắt như một cỗ máy cơ khí chính xác.


Anh đặt chiếc xe máy Wave cũ của một nữ công nhân dệt may lên chân chống đứng. Sử dụng Cặp xà-băng cạy lốp thép tôi dẹt mài nhẵn do chú Tư Lò Rèn đặc chế, Sơn bẩy mạnh mép lốp xe ra khỏi vành đĩa đúc cứng ngắc chỉ bằng một lực cổ tay dứt khoát. Thao tác cạy lốp thần tốc diễn ra chưa đầy sáu mươi giây. Anh thọc tay vào bên trong vỏ lốp, rút ra chiếc ruột xe máy đã bị rách nát tươm.


- Ruột xe bị rách nách mép dài thế này không thể vá nguội được nữa rồi. Phải thay ruột mới thôi em gái. – Sơn Búa nói với cô công nhân trẻ đang đứng khóc thúc thít bên cạnh.


- Anh ơi... em đi làm ca đêm cả tuần mới được vài trăm ngàn... thay ruột mới ngoài tiệm đầu đường tụi nó chém tới hai trăm ngàn lận... em không có đủ tiền đâu anh... – Cô gái khóc nghẹn ngào.


Sơn Búa ngước khuôn mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm fullface nhìn cô gái, nụ cười hiền hậu thoáng hiện qua ánh mắt ấm áp:


- Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng tụi anh thay ruột xe tái chế miễn phí hoàn toàn. Không lấy của em một cắc tiền công nào hết. Em cứ yên tâm đứng sát vào lề đường tránh gió lạnh đi.


Nói rồi, Sơn lôi từ giỏ sắt phía sau xe Wave ra một chiếc Ruột xe máy cũ tái chế (size mười bảy inch) đã được anh tự tay vá chín ép nhiệt cẩn thận tại tiệm ban ngày. Anh khéo léo luồn chiếc ruột mới vào vỏ lốp, dùng cặp xà-băng bẩy mép lốp trở lại vành đúc tanh tách mượt mà, rồi dùng bơm tay bơm căng lốp xe chỉ trong vòng chưa đầy ba phút.


- Xong rồi đó em. Chạy xe cẩn thận về nhà trọ nghỉ ngơi đi nha. – Sơn vỗ vỗ vào yên xe, mỉm cười dặn dò.


Cô công nhân dệt may nghẹn ngào cúi đầu cảm ơn rối rít, định rút từ trong túi áo khoác sờn ra tờ tiền lẻ hai mươi ngàn đồng đóng góp. Sơn Búa lập tức xua tay dứt khoát, chỉ tay vào dòng chữ sơn phản quang màu đỏ "SOS CỨU HỘ MIỄN PHÍ - KHÔNG NHẬN TIỀN BOA" viết nguệch ngoạc trên tấm bảng gỗ đặt bên lề đường.


- Quy tắc Không Đồng của tụi anh là không nhận một đồng lẻ nào của người lao động nghèo. Em giữ lấy tiền đó mà mua hộp sữa hay ổ bánh mì ăn sáng đi. – Sơn nói dứt khoát.


Trong lúc Sơn đang bận rộn cạy lốp thay ruột xe, Tuấn Grab cũng dốc toàn bộ sức lực cơ thể để hỗ trợ. Tuấn dùng bộ móc lốp tự chế bỏ túi, liên tục tháo bánh xe máy số, thay săm vỏ cho các nạn nhân khác. Thể xác các thành viên rã rời kiệt sức dưới cái lạnh dầm sương sương đêm lạnh giá quốc lộ. Mồ hôi trộn lẫn nước sương đêm chảy ròng ròng trên trán họ.


Tuy nhiên, một cuộc khủng hoảng tài nguyên thực tế lập tức ập đến. Lượng Ruột xe máy cũ tái chế dự trữ mang theo trong giỏ sắt nhanh chóng cạn kiệt hoàn toàn chỉ sau ba mươi phút cứu hộ liên tục. Vẫn còn hơn mười lăm chiếc xe máy của công nhân dệt may đang nằm la liệt chờ được giải cứu khẩn cấp.


- Anh Sơn! Hết sạch ruột xe mười bảy inch rồi! Mấy chiếc xe tay ga Vision, Lead cán đinh hình thoi rách lốp không săm cũng không có keo dán lốp chuyên dụng 3M để xử lý nhanh nữa! – Tuấn Grab lo lắng báo cáo, gương mặt xanh xao vì kiệt sức.


Sơn Búa đứng lặng giữa dốc cầu vượt lộng gió lạnh. Anh nhìn những khuôn mặt công nhân nữ mệt mỏi, run rẩy đứng nép vào nhau dưới sương đêm lạnh giá. Lòng trắc ẩn và trách nhiệm của người đứng đầu đội tuần tra tự phát không cho phép anh bỏ cuộc giữa chừng.


- Tuấn, gom hết những chiếc ruột xe bị cán đinh nhẹ còn vá được lại đây cho anh. Chúng ta sẽ dùng Bàn vá chín bu-gi hỏng tự chế để vá ép nhiệt khẩn cấp tại chỗ chữa cháy săm hỏng rách nhỏ cho họ. – Sơn Búa đưa ra quyết định chiến thuật dứt khoát.


Sơn chạy lại chiếc xe Wave Alpha cũ của mình, tháo chiếc bàn kẹp sắt tự chế từ bu-gi hỏng đặt ở ngăn đáy rương đồ nghề. Anh dùng kìm dẹt mài nhẵn bề mặt săm quanh lỗ thủng cán đinh, áp chặt miếng cao su non thô mua sỉ từ đại lý anh Minh Săm Lốp vào vết rách. Sơn đổ một lượng dầu hỏa nhỏ mồi lửa vào đầu bu-gi, rồi châm lửa đốt nung nóng tạo nhiệt lượng vá chín.


Ngọn lửa dầu hỏa xanh lè tỏa khói đen ấm áp bùng lên giữa đêm đông lạnh giá dốc cầu vượt. Sơn phải dùng hai tay giữ chặt thanh kẹp sắt, nén chặt vết vá dưới sức gió rít liên tục hòng làm tắt lửa dầu hỏa. Bắp tay anh nổi gân guốc, đau nhức nghiêm trọng do lực siết cơ bắp kéo dài. Các khớp ngón tay lạnh buốt tê dại vì tiếp xúc với thép lạnh quốc lộ.


- Anh Sơn... để em giữ phụ cho anh! – Tuấn Grab vội vã lao vào đỡ lấy một đầu kẹp sắt.


- Giữ chặt lực tì cho anh Tuấn! Nhiệt lượng bu-gi phải tỏa đều thì cao su non mới nóng chảy tự liên kết hòa tan lấp kín vết rách được! – Sơn nghiến răng chỉ dẫn kỹ thuật.


Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng và tay nghề cơ khí thực chiến dứt khoát của Sơn, những vết rách săm dài hai, ba xăng-ti-mét được vá chín ép nhiệt hoàn hảo chỉ trong vòng một trăm hai mươi giây, chịu được áp lực bơm căng tải nặng không hề rò rỉ khí thải.


Toàn bộ Đội tuần tra Không Đồng dốc sức hoạt động hết công suất hai trăm phần trăm xuyên đêm. Hùng Đầu Khấc lái xe tải chở cát làm lá chắn thép bảo vệ phía sau, thỉnh thoảng lại vác bình chữa cháy mini xuống hỗ trợ chiếu sáng dốc tối. Sự đồng lòng nghĩa hiệp của những người thợ cơ khí nghèo đã hóa giải sạch sẽ bẫy đinh tặc tàn ác của liên minh lão Lợi Đinh ngay trong đêm.


Đến gần bốn giờ sáng, chiếc xe máy cuối cùng của đoàn công nhân dệt may được sửa chữa hoàn chỉnh, nổ máy giòn giã rời khỏi dốc cầu vượt Bình Đường. Những cái cúi đầu cảm ơn ấm áp, những chai nước nghĩa tình trao nhau giữa đêm lạnh của người lao động nghèo là phần thưởng vô giá sưởi ấm thể xác kiệt quệ của đội tuần tra Không Đồng.


Khi hiện trường dốc cầu vượt dốc tối đã vắng lặng, Sơn Búa đi bộ dọc theo mép lề lộ bụi bặm để thu gom các mảnh đinh thép hình thoi còn sót lại, tránh gây tai nạn cho các phương tiện di chuyển vào ca sáng hôm sau. Anh dùng chiếc đèn pin XML-T6 soi rọi sát mặt đất lầy lội lề đường.


*A...*


Một cảm giác đau nhói, sắc lẹm đột ngột truyền từ lòng bàn tay phải lên bắp tay Sơn. Anh khẽ rên nhẹ một tiếng, rụt tay lại. Một mảnh đinh thép hình thoi tự chế sắc nhọn đã đâm xuyên qua lớp găng tay da bảo hộ lao động dày, găm sâu vào lòng bàn tay phải của anh. Máu đỏ quạch từ vết thương hở rỉ ra, nhỏ ròng ròng xuống mặt đường nhựa dính đầy bụi cát bẩn.


Sơn Búa điềm tĩnh dùng kìm sạch rút dứt khoát chiếc đinh gỉ sét ra khỏi lòng bàn tay, nặn sạch máu độc để tránh nhiễm trùng uốn ván máu độc nguy hiểm. Anh đưa mảnh đinh thép hình thoi lên sát mắt dưới ánh sáng le lói của đèn pin XML-T6 để kiểm tra kỹ thuật dập cơ khí.


Khắp thân thể Sơn bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt anh trợn trừng, hơi thở dồn dập nghẹn đắng giữa lồng ngực phập phồng.


Mảnh đinh thép hình thoi này có độ dày đúng một ly rưỡi, nét dập cơ khí cắt xéo góc một trăm hai mươi độ cực kỳ đặc trưng, mép đinh bị mẻ nhẹ một góc nhỏ bên trái do khuôn dập bị lệch tâm lực.


Nét cắt xéo đặc trưng và độ dày lá thép này... hoàn toàn trùng khớp một trăm phần trăm với mảnh đinh hình thoi gỉ sét găm giữ trong chiếc Rương sắt đồ nghề của cha Sơn – mảnh đinh oan nghiệt đã gây ra cái chết thảm khốc của em trai Sơn Nhỏ năm năm trước dốc cầu vượt dốc tối hoang vắng này.


Ký ức kinh hoàng năm xưa dội về như một cơn bão dữ dội thiêu rụi tâm trí Sơn. Hình ảnh đứa em trai Sơn Nhỏ nằm bất động trên vũng máu đỏ quạch bên chiếc xe máy chở hàng nát tươm cán đinh tặc đổ dốc cầu vượt dốc tối không đèn chiếu... Cái chết oan uổng, đau đớn tột cùng của em trai là nỗi dằn vặt khôn nguôi bóp nghẹt lồng ngực anh suốt năm năm ròng rã mưu sinh.


Sơn Búa bùng nổ thù oán oán hận tột cùng. Toàn thân anh run rẩy dữ dội vì phẫn nộ nén chặt bấy lâu nay. Hóa ra chiếc máy dập đinh bẩn thỉu giết chết em trai anh năm xưa vẫn đang hoạt động ngày đêm dưới sự điều hành tàn ác của liên minh lão Lợi Đinh nhằm bóc lột máu người lao động nghèo mưu sinh dọc lộ.


Sơn Búa siết chặt nắm tay rớm máu chứa mảnh đinh thép hình thoi gỉ sét găm chặt vào da thịt rỉ máu đỏ quạch, ánh mắt hằn lên những tia máu sát khí cương nghị thề độc dưới bóng đêm sương lạnh dốc cầu vượt dốc tối:


- Lão Lợi... nợ máu phải trả bằng máu bẩn... Tôi thề trước hương linh em trai tôi, nếu tôi không triệt hạ tận gốc nguồn cung đinh tặc bẩn thỉu này, tôi sẽ không bao giờ rời khỏi cung đường Bình Đường này!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!