Biệt Đội Không Đồng
Sương đêm miền Nam vào những tháng cuối năm luôn mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của vùng ngoại ô sông nước. Dưới chân cầu vượt Bình Đường, dải quốc lộ 1A trải dài mười lăm cây số tối tăm như một cái miệng khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng những thân phận nghèo khó mưu sinh ca muộn. Tiếng gầm rú điên cuồng của những đoàn xe container chạy đêm vọng lại từ phía ngã tư Ga làm rung chuyển cả những tấm tôn rỉ sét của quán nước mía chị Lan.
Quán nước mía của chị Lan góa chồng chỉ là một khoảng không gian ọp ẹp sát mép hành lang lộ giới. Tài sản lớn nhất của chị là chiếc xe nước mía quay tay bằng inox cũ kỹ bám đầy bã mía khô và vài chiếc ghế nhựa màu xanh đỏ đã bạc màu vì mưa nắng. Nhưng đêm nay, khoảng sáng hiếm hoi phát ra từ bóng đèn tuýp mờ tối của quán lại trở thành tổng hành dinh của một liên minh nghĩa hiệp vừa mới thành hình.
Sơn Búa ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế súp nhỏ, đôi bàn tay chai sần dính đầy mạt sắt và dầu nhớt đen đang tỉ mỉ lau chùi từng thanh cạy lốp bằng thép tôi siêu cứng do chú Tư Lò Rèn tặng. Kế bên anh, Hùng Đầu Khấc – gã tài xế xe tải chở cát có thân hình hộ pháp và cái đầu trọc lốc có vết sẹo mờ – đang nhai trầu nhồm nhoàm, thỉnh thoảng lại nhổ một bãi nước trầu đỏ quạch xuống rãnh nước thải bên đường.
- Thằng Tuấn Grab nó tới kìa Sơn. – Hùng hất hàm về phía ngã tư Ga.
Từ bóng tối mịt mù của dải phân cách bê tông, chiếc xe Wave Alpha màu xanh lá sờn cũ của Tuấn Grab từ từ trờ tới. Tuấn tắt máy xe, dắt bộ vào quán nước mía với vẻ khúm núm nhưng đôi mắt trẻ tuổi lại lấp lánh sự nhiệt huyết. Cậu vẫn mặc nguyên bộ đồng phục xe ôm công nghệ sờn vai bám đầy bụi đường Bình Dương từ ca chạy app ban ngày.
- Em chào anh Sơn, chào anh Hùng, chào chị Lan! – Tuấn vừa dắt xe vừa gạt mồ hôi trên trán.
Chị Lan nước mía lanh lợi bước ra, đặt lên bàn ba ly trà đá mát lạnh kèm nụ cười đôn hậu:
- Uống ly nước đi em trai. Đêm hôm chạy xe mưu sinh cực nhọc mà nghe thằng Hùng rủ đi tuần lộ cứu người là mày chạy tới liền, đúng là cái tánh trượng nghĩa của dân miền Nam mình không chạy đi đâu được.
Tuấn Grab bưng ly trà đá uống một hơi sạch sẽ, rồi quay sang nhìn Sơn Búa bằng ánh mắt kính nể tột cùng. Vết thương lòng từ ca dắt bộ rã hông cán đinh tặc đêm trước vẫn còn đó, và hành động vá xe miễn phí dứt khoát của Sơn đã hoàn toàn cảm hóa lòng tự trọng của gã tài xế trẻ.
- Anh Sơn... Đêm nay cho em chính thức đi theo anh nha. Em chạy xe ôm công nghệ ca đêm quen đường xá bên phân khúc phía Bắc quốc lộ lắm. Em không có tay nghề sửa máy giỏi như anh, nhưng em biết luồn lách hẻm ngõ và định vị vị trí nạn nhân cực nhanh. Em muốn làm một cái gì đó để tụi đinh tặc bẩn thỉu kia không còn bóc lột máu người nghèo mình nữa. – Tuấn Grab khẩn khoản nói.
Sơn Búa ngừng tay lau thanh cạy lốp. Anh ngước đôi mắt cương nghị đầy vết chân chim phong trần nhìn Tuấn. Sự ngần ngại hiện rõ trong thâm tâm Sơn. Anh biết cuộc chiến này không phải trò đùa bao đồng của đám thanh niên choai choai; nó là một chiến trường thực tế đầy máu, tuýp sắt và những cú trả thù hèn nhát ban ngày của băng nhóm Cường Bốc. Sơn không muốn kéo những người lương thiện như Tuấn vào vòng nguy hiểm.
- Tuấn này. – Sơn trầm giọng, tiếng nói của anh bị át đi một chút bởi tiếng còi hơi container gầm rú dốc cầu vượt – Đi tuần lộ cứu hộ đêm với tôi không có tiền bạc gì đâu. Ngược lại, em phải tự bỏ tiền túi đổ xăng, hao mòn xe cộ mưu sinh ban ngày của em. Chưa kể, nếu bị đàn em gã Cường Bốc phục kích đập phá xe, em có gánh nổi không?
Hùng Đầu Khấc đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống đùi, cười vang dội:
- Thằng Sơn này lúc nào cũng lo bò trắng răng! Có chiếc xe tải chở cát hai mươi tấn của tao chạy bọc lót phía sau làm lá chắn thép bảo vệ, tụi côn đồ bến xe có vác mã tấu ra cũng không dám đụng vào một sợi tóc của tụi mày. Tuấn nó đã có lòng, mày cứ để nó gia nhập Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng đi con!
Sơn nhìn Hùng, rồi lại nhìn ánh mắt kiên định của Tuấn. Anh khẽ thở dài, đặt hai thanh cạy lốp thép tôi dứt khoát lên bàn ván gỗ. Sự dằn vặt khôn nguôi về cái chết của em trai Sơn Nhỏ năm xưa gầm dốc tối lại trỗi dậy trong lòng anh, hóa thành một quyết tâm sắt đá. Anh không thể một mình bảo vệ cả cung đường dài mười lăm cây số này được nữa.
- Được rồi. – Sơn Búa gật đầu, giọng anh dứt khoát như nhát búa đóng khung sườn – Từ đêm nay, Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng chính thức thành lập. Nhưng tôi có một quy tắc tối thượng, tất cả thành viên phải ghi xương khắc cốt: Tuyệt đối không nhận một đồng tiền boa, tiền công nào của người lao động nghèo lỡ đường. Chúng ta cứu người là để chuộc tội với lộ trình, để giữ bình yên cho xóm nghèo, không phải để làm dịch vụ trục lợi bẩn. Ai phạm quy, tự động rời đội ngay lập tức. Các anh có đồng ý không?
- Đồng ý! – Tuấn Grab giơ bàn tay chai sần lên dứt khoát.
- Tao thề trước hương linh cha tao, nếu tao nhận một cắc tiền lẻ của công nhân nghèo, tao tự đập nát lốp xe tải của tao! – Hùng Đầu Khấc bộc trực tuyên thệ.
Chị Lan nước mía mỉm cười gật đầu, cúi người bê chiếc rương sắt đồ nghề tuần tra rỉ sét dự phòng của Sơn đặt gọn vào gầm xe nước mía quay tay bằng inox cũ kỹ:
- Mấy đứa cứ yên tâm đi tuần. Quán nước mía của chị sẽ là trạm thông tin liên lạc đầu tiên. Chị mở cửa tới hai giờ sáng, có tài xế công nghệ nào chạy đêm báo vị trí cán đinh hay phát hiện đinh tặc hoạt động, chị sẽ lưu tin rồi báo ngay qua điện thoại Nokia đập đá cho tụi em.
Sơn Búa cảm kích nhìn chị Lan. Sự sẻ chia nghĩa tình bình dị của những người lao động nghèo dưới chân cầu vượt như một đốm lửa ấm áp sưởi ấm cả đêm sương lạnh giá.
Tuy nhiên, mâu thuẫn thực tế của một đội tuần tra tự phát lập tức hiện hình khi họ chuẩn bị xuất phát. Tuấn Grab lén lôi từ trong túi áo khoác sờn ra vài tờ tiền lẻ nhăn nhúm mệnh giá mười ngàn, hai mươi ngàn đồng đóng góp vào chiếc hộp gỗ Quỹ Không Đồng:
- Anh Sơn... Đây là tiền chạy app dư ban ngày của em, em góp vô để đội mình mua thêm vài cái ruột xe cũ tái chế dự trữ nha.
Sơn nhìn xấp tiền lẻ nhăn nhúm, lòng ái ngại tột cùng. Chi phí Xăng xe tuần tra đêm cho chiếc Wave cũ của anh và xe ôm của Tuấn là một gánh nặng kinh tế trực tiếp đè nặng lên thu nhập sửa xe ban ngày ít ỏi của anh. Nhưng anh kiên quyết đẩy xấp tiền trả lại cho Tuấn:
- Em giữ lấy tiền đổ xăng chạy xe ôm mưu sinh ngày mai đi Tuấn. Tiền mua săm lốp cũ phế liệu đã có sư phụ Hai Lốp bán chịu gối đầu cho tôi rồi. Chi phí xăng xe tuần tra đêm nay của em, tôi sẽ trích tiền sửa xe ban ngày của tôi để bù vào. Đừng cãi tôi!
Sự quyết đoán và lòng tự trọng cao của Sơn khiến Tuấn Grab không thể từ chối. Anh cẩn thận đội chiếc Mũ bảo hiểm fullface trầy xước cũ kỹ màu đen lên đầu, cài quai chắc chắn. Chiếc kính mũ bảo hiểm bị xước nhiều vệt mờ, nhưng nó là vật bảo mệnh tinh thần lớn nhất mà người em trai quá cố Sơn Nhỏ để lại cho anh.
- Xuất phát. Đêm nay chúng ta áp dụng Quy tắc tuần tra 'Đèn tắt - Tai nghe'. – Sơn Búa ra lệnh qua bộ đàm cầm tay Motorola cũ.
***
Mười hai giờ đêm. Tuyến quốc lộ ngoại ô chìm vào bóng tối mịt mù không đèn chiếu sáng công cộng do hệ thống đèn đường bị đập phá bóng đèn từ trước. Sơn Búa điều khiển chiếc xe Wave Alpha đời đầu độ côn dên khỏe di chuyển l lửng sát mép đường lầy lội lề đường. Anh tắt hoàn toàn đèn pha xe máy, chỉ giữ lại ánh sáng le lói từ chiếc đèn LED trợ sáng tự chế nhỏ gắn dưới ghi-đông rọi sát mặt đất cát bụi lộ.
Tuấn Grab chạy xe song song phía bên kia dải phân cách bê tông, mắt luôn dòm xuống mép lộ cảnh giác cao độ. Phía sau họ khoảng năm mươi mét, chiếc xe tải chở cát nặng nề của Hùng Đầu Khấc di chuyển chậm rãi với tốc độ mười lăm cây số một giờ, bật đèn sương mù vàng vọt làm lá chắn thép che chở cho hai chiếc xe máy nhỏ khỏi bị các container phóng nhanh vượt ẩu đâm trúng từ phía sau.
Không gian tĩnh mịch của đêm lạnh chỉ còn tiếng xè xè của lốp xe lăn trên bụi cát lề đường và tiếng gió rít qua khe kính mũ bảo hiểm của Sơn. Sơn nghiêng nhẹ đầu, vận dụng đôi tai cực nhạy của một thợ máy lâu năm để lắng nghe từng tiếng động cơ học phát ra từ mặt đường. Anh thuộc lòng từng ổ gà, khúc cua và vị trí rải đinh quen thuộc của đinh tặc dọc cung đường này.
Bỗng nhiên, qua bộ đàm cầm tay Motorola phát ra tiếng rè rè dồn dập của Tuấn Grab:
- Anh Sơn! Có biến ở phân khúc dốc cầu vượt hướng về ngã tư Ga. Em phát hiện một chiếc xe máy không biển số chạy rà sát lề dốc tối quốc lộ rải vật thể lạ lách tách xuống đường!
Lồng ngực Sơn Búa lập tức thắt chặt. Anh gạt chân số Wave Alpha dứt khoát, tăng ga lao nhanh trong bóng tối mịt mù:
- Tuấn! Tắt đèn pha xe máy ngay lập tức! Áp dụng quy tắc rình rập, không được bật đèn trợ sáng làm đánh động kẻ cảnh giới Tèo Lác. Hùng! Lái xe tải chặn ngã tư Ga đón đầu lối thoát của chúng!
- Nhận lệnh! – Tiếng Hùng Đầu Khấc gầm lên qua đàm đầy phấn khích.
***
Dưới ánh sương đêm mờ ảo d dốc cầu vượt Bình Đường dốc tối, chiếc xe máy không biển số của hai tên đinh tặc lầm lũi di chuyển chậm sát mép lề đường lầy lội. Tên ngồi sau đội nón lưỡi trai sụp sờn che khuất mặt, chân thòng xuống đất gạt gót lén lút rải những mảnh đinh thép hình thoi sắc lẹm xuống lề đường cát bụi lách tách.
*KENG! KENG!*
Tiếng đinh thép chạm vào mặt đường nhựa phát ra âm thanh cọc cọc giòn giã khô khốc giữa đêm tĩnh mịch. Đó chính là loại đinh tự chế dập từ thép lá phế thải xây dựng của lão Lợi Đinh, loại đinh sát thương cao khiến lốp xe cán phải là rách nát không thể vá chín.
Tuấn Grab nôn nóng lập công, anh tăng ga xe máy vọt lên trước hòng áp sát ghi hình biển số xe đinh tặc bằng camera hành trình tự chế trên mũ bảo hiểm.
- Tuấn! Lùi lại! Nguy hiểm! – Sơn Búa hét lên qua bộ đàm nhưng không kịp.
Chiếc xe Wave của Tuấn Grab lao nhanh trên dốc cầu vượt tối tăm không đèn chiếu. Đúng lúc đó, bánh trước xe Tuấn dẫm phải một ổ gà sâu hoắm chứa đầy nước mưa bẩn ngập lụt lề đường khuất tầm nhìn dốc cầu.
*RẦM!*
Cú sập ổ gà cực mạnh khiến chiếc xe máy của Tuấn bị sàng lắc dữ dội, ghi-đông xe lệch hẳn sang một bên, Tuấn suýt chút nữa ngã nhào xe máy tốc độ cao cực kỳ nguy hiểm. Sơn Búa lái xe Wave cũ lao tới như một cơn lốc, anh dùng lực chân trái tì mạnh xuống đất làm điểm tựa thăng bằng, một tay giữ chặt ghi-đông xe mình, tay còn lại rướn người nắm lấy tay lái xe Tuấn kéo mạnh bọc lót giữ thăng bằng khẩn cấp trong gang tấc.
- Giữ chặt tay ga! Đi chậm lại! – Sơn Búa nghiến răng chịu đựng lực chấn động mạnh làm đau nhức bả vai trái.
Sự cố va chạm suýt té ngã của Tuấn đã đánh động hai tên đinh tặc. Tên ngồi sau ngoảnh đầu lại phát hiện bóng dáng xe tuần tra Không Đồng, lập tức hét lớn báo động cho đồng bọn lái xe tăng ga tẩu thoát:
- Có cướp! Chạy lẹ mày ơi!
Chiếc xe máy không biển số của đinh tặc gầm rú, lạng lách qua các ngõ hẻm tối tăm sạt lở lề đường hòng cắt đuôi tuần tra. Chúng rất thạo địa hình hẻm ngõ tự phát quanh khu vực bến xe ngoại ô lầy lội.
- Đuổi theo! Đông Mảnh bật camera ghi hình hành trình rõ nét làm chứng cứ pháp lý! – Sơn Búa ra lệnh qua đàm, đồng thời tăng ga chiếc Wave cũ bám sát nút phía sau.
Chiếc xe máy đinh tặc luồn lách cực nhanh vào một con hẻm cụt tối tăm ngập nước đen ngòm sát nghĩa trang hoang vắng. Lợi thế cơ động của xe máy nhẹ tháo biển giúp chúng nới rộng khoảng cách với xe chở nặng của Sơn Búa.
*UỲNH! RẦM rầm!*
Một tiếng động cơ xe tải hạng nặng gầm rú dứt khoát vang lên cắt ngang con hẻm cụt. Chiếc xe tải chở cát hai mươi tấn của Hùng Đầu Khấc từ ngã tư Ga lao tới đón đầu dứt khoát, chắn ngang lối thoát duy nhất của con hẻm cụt lầy lội bằng dải thùng xe sắt biến dạng khổng lồ.
- Đứng lại! Tụi ranh con! – Hùng Đầu Khấc thò đầu ra ngoài cabin hét lớn đầy uy lực bến bãi bộc trực.
Bị chiếc xe tải cát khổng lồ chặn đứng đầu hẻm cụt, hai tên đinh tặc hoảng loạn phanh cháy đường trượt bánh đổ nhào xe máy xuống vũng bùn lầy lội bẩn thỉu. Biết không thể thoát thân bằng xe máy, chúng vứt lại chiếc xe nát, lủi nhanh vào bóng tối mịt mù rậm rạp cỏ dại nghĩa trang liệt sĩ trốn chạy.
Sơn Búa và Tuấn Grab dừng xe Wave sát bên chiếc xe máy đinh tặc bỏ lại. Sơn bước xuống xe, cúi người nhặt lên chiếc bao tải dính bùn đất rách nát vứt cạnh lốc máy xe đối thủ.
Sơn thọc tay vào bao tải, lôi ra một vốc đinh thép hình thoi sắc lẹm gỉ sét dập dập từ lá thép xây dựng phế thải. Dưới ánh sáng đèn pin siêu sáng le lói rọi sát mặt đất lề đường dốc cầu vượt dốc tối, Sơn Búa siết chặt nắm tay rớm máu chứa mảnh đinh thép hình thoi sắc lẹm.
Nỗi đau thương dằn vặt khôn nguôi về cái chết oan uổng của em trai Sơn Nhỏ năm xưa gầm dốc tối bùng nổ tột cùng thành một lời thề nghĩa hiệp sắt đá gieo rắc trong lòng anh.
- Đinh hình thoi tự chế... nét dập cơ khí này hoàn toàn trùng khớp với mảnh đinh đã giết chết em trai tôi 5 năm trước. – Sơn Búa trầm giọng, tiếng nói của anh lạnh buốt như sương đêm dầm sương sương đêm lạnh.
Tuấn Grab bước tới sát bên Sơn Búa, ánh mắt căm ghét bộc trực khóa chặt lấy vốc đinh thép bẩn thỉu:
- Anh Sơn... Tụi nó đã sập bẫy lừa dối cơ học của mình đêm nay. Nhưng mẻ đinh này chỉ là một phần nhỏ bẩn thỉu của liên minh lão Lợi Đinh bành trướng dọc lộ thôi.
Hùng Đầu Khấc đứng bên mép đường dốc tối, ánh mắt sắc lẹm chỉ tay về phía bóng tối sâu thẳm của quốc lộ, nơi một bóng người lén lút rải những vật thể lạ lách tách xuống mặt đường nhựa...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!