Nguồn Vật Tư Nghĩa Tình
Cái nóng hầm hập của buổi trưa muộn vùng ngoại ô như muốn thiêu rụi cả gian lán tạm bợ dưới chân cầu vượt Bình Đường. Sơn Búa ngồi bệt trên nền đất nện lấm lem dầu mỡ, hai đầu gối co lên làm điểm tì cho đôi cùi chỏ săn chắc. Anh khẽ thở dài, đưa bàn tay thô ráp quệt ngang dòng mồ hôi đang chảy tràn vào hốc mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Trước mặt anh, chiếc hòm gỗ đựng Quỹ Không Đồng nằm chơ vơ, trống rỗng đến lạnh lùng. Sơn thọc tay vào hộc tủ sắt cũ kỹ, lôi ra mấy chiếc ruột xe máy cuối cùng còn sót lại.
Chỉ còn đúng hai chiếc ruột cỡ mười bảy inch dành cho xe Wave, Dream cũ và một chiếc ruột mười bốn inch đã vá chằng vá chịt bằng những miếng vá chín ép nhiệt bằng bu-gi tự chế. Nguồn vật tư dự trữ của đội tuần tra đêm đã cạn kiệt hoàn toàn sau những ca cứu hộ dồn dập suốt mấy đêm mưa bão vừa qua. Chi phí mua ruột xe mới chính hãng tại các đại lý lớn quá đắt đỏ, vượt quá khả năng tài chính của một gã thợ sửa xe máy nghèo nát mưu sinh qua ngày như anh. Sơn biết, nếu đêm nay không tìm được nguồn tiếp tế săm lốp mới, những chuyến xe mưu sinh muộn của những nữ công nhân dệt may hay những tài xế xe ôm nghèo lỡ đường cán phải bẫy đinh tặc dốc cầu vượt sẽ hoàn toàn bất lực.
Sơn nhắm mắt lại, lồng ngực anh thắt chặt khi ký ức đau thương về cái chết của em trai Sơn Nhỏ năm xưa lại ùa về như một cơn ác mộng chưa bao giờ dứt. Chân tướng vụ tai nạn của em trai Sơn Nhỏ vẫn là một vết thương rỉ máu âm ỉ trong lòng anh. Thằng bé cũng đã ngã xuống ngay trên dốc cầu vượt tối tăm này chỉ vì cán phải một mảnh đinh hình thoi sắc lẹm, để rồi bị chiếc xe tải lậu chạy đêm của hãng Thành Phát cán qua trong bóng tối mịt mù. Lời thề chuộc lỗi với đứa em trai quá cố buộc Sơn không được phép dừng lại, không được phép để bất kỳ người lao động nghèo nào phải chịu chung số phận oan uổng ấy.
Sơn dứt khoát đứng dậy, khóa chặt chiếc Rương sắt đồ nghề rỉ sét rồi chằng chắc chắn sau yên chiếc xe Wave Alpha đời đầu độ côn dên khỏe. Anh quyết định lặn lội tìm đến bãi rã xe phế liệu của sư phụ – Ông Hai Lốp ven sông Sài Gòn để tìm nguồn săm lốp cũ tái chế giá phế liệu.
***
Bãi rã xe phế liệu Hai Lốp nằm im lìm sát mép sông Sài Gòn, thuộc nhánh rìa ngoại ô Bình Đường. Nơi đây như một nghĩa địa khổng lồ của sắt thép và cao su cũ nát. Hàng ngàn xác xe máy, khung sườn xe tải gỉ sét xếp chồng chất lên nhau dưới những tán dừa nước dại. Gió sông thổi vào mang theo vị mặn mòi xen lẫn mùi hăng hắc của dầu nhớt thải và mùi rỉ đồng nồng nặc.
Khi Sơn dắt chiếc Wave Alpha cũ tiến vào bãi, anh nhìn thấy Ông Hai Lốp – người thầy truyền nghề cơ khí cho mình từ thuở thiếu thời – đang loay hoay bên một chiếc lốp xe container cỡ lớn. Ông Hai đã ngoài sáu mươi, dáng người quai quái nhưng rắn rỏi như một cây đước già ven sông. Một ngón tay trỏ bên bàn tay trái của ông đã bị cụt mất nửa đốt do tai nạn nghề nghiệp năm xưa, nhưng đôi bàn tay còn lại vẫn di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, đầy uy lực cơ khí.
- Sư phụ! Để con phụ một tay. – Sơn bước nhanh tới, xách theo cặp xà-băng cạy lốp thép tôi siêu cứng giắt sau giỏ xe.
Ông Hai Lốp ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo nheo vì lóa nắng trưa gắt gỏng. Thấy học trò cũ, gương mặt khắc khổ của ông giãn ra đôi chút, ông quệt mồ hôi trên trán bằng bả vai lấm lem muội than:
- Thằng Sơn đó hả? Xe container này vành đĩa đúc bị móp mép nặng sau tai nạn, mép lốp cao su dày cộp bám chặt cứng ngắc vào niềng sắt gỉ sét. Tao dùng cả xà-băng thường bẩy nãy giờ mà nó không chịu nhúc nhích.
Sơn không nói một lời, anh im lặng ngồi xổm xuống cạnh chiếc bánh xe khổng lồ. Trạng thái của một "Thợ cơ khí thực chiến" (Cấp 7) lập tức được kích hoạt trong từng thớ cơ của anh. Sơn cầm chắc hai thanh cạy lốp dẹt mài nhẵn bẩy liên tục vào mép lốp, phối hợp nhịp nhàng lực cổ tay và bắp tay cực mạnh. Anh tìm đúng điểm tì chịu lực yếu nhất của vành đĩa đúc, bẩy mạnh một nhát dứt khoát.
*KENG! CRẮC!*
Mép lốp cao su dày cứng ngắc bị bẩy bật ra khỏi vành đĩa đúc tanh tách mượt mà trước sự trầm trồ của ông Hai Lốp. Thao tác dứt khoát dưới ba phút của Sơn chứng minh tay nghề cơ khí thực chiến của anh đã đạt đến độ chín muồi.
- Tay nghề của mày vẫn bén lắm con trai. – Ông Hai Lốp vỗ mạnh vào vai Sơn, cười hào sảng – Nói đi, trưa nắng gắt gỏng thế này mày chạy xuống bãi phế liệu của tao chắc không chỉ để cạy lốp giùm tao đâu nhỉ?
Sơn Búa ngập ngừng một chút rồi trầm giọng trình bày:
- Sư phụ... nguồn ruột xe dự trữ của đội tuần tra đêm của con cạn sạch rồi. Con muốn xin sư phụ thu mua lại mớ ruột xe máy cũ phế liệu ở bãi rã của sư phụ. Con mang về tự tay vá chín tái chế lại để cứu hộ miễn phí cho người đi đường lỡ đêm. Nhưng hiện tại... Quỹ Không Đồng của con đang cạn kiệt, con xin phép sư phụ cho con mua chịu gối đầu, cuối tháng sửa xe ban ngày có tiền con sẽ hoàn trả đủ cho sư phụ.
Ông Hai Lốp im lặng nhìn đứa học trò nghèo chính trực. Ông thừa biết việc làm nghĩa hiệp âm thầm của Sơn suốt thời gian qua. Ông thở dài, định bụng sẽ cho không Sơn mớ săm cũ thì một tiếng động cơ xe máy gầm rú vang dội từ phía cổng bãi phế liệu cắt ngang cuộc trò chuyện.
***
Một chiếc xe máy Wave tháo biển số bám đầy bùn đất tấp thẳng vào bãi. Bước xuống xe là Khải Sắt – chủ vựa phế liệu đối thủ cạnh tranh bẩn của ông Hai Lốp trong khu vực. Khải Sắt ngoài ba mươi tuổi, dáng người thô kệch, da đen bóng do bụi sắt xây dựng bám đầy, miệng ngậm điếu thuốc lá, cổ đeo sợi dây chuyền bạc lớn xỉn màu. Hắn là mắt xích kinh tế đen chuyên thu mua đinh sắt vụn và các công cụ cơ khí phế thải của liên minh vá xe bẩn do lão Lợi Đinh cầm đầu để tiêu thụ lậu.
Khải Sắt bước vào bãi với thái độ khinh khỉnh, mắt hí láo liên quét nhanh qua đống ruột xe máy cũ chất đống ở góc nhà kho của ông Hai Lốp rồi cười mỉa mai:
- Ô hay, tưởng ai hóa ra là hiệp sĩ đường phố Sơn Búa. Trưa nắng thế này không lo sửa xe kiếm cháo nuôi mẹ già cháu nhỏ đi mà lại xuống đây xin xỏ săm lốp cũ nát làm màu à?
Hắn quay sang ông Hai Lốp, rút từ trong túi quần ra một xấp tiền mặt mệnh giá năm mươi ngàn đồng dày cộp, vỗ bành bạch lên lòng bàn tay:
- Ông Hai! Mớ ruột xe máy cũ phế liệu này, thằng Sơn nó định mua chịu của ông đúng không? Đừng dại dột tin lời hứa suông của một thằng sắp phá sản. Tôi trả hẳn ông giá cao hơn thị trường ba mươi phần trăm, thanh toán tiền mặt ngay tại chỗ để thu mua toàn bộ mớ săm cũ này về dập phế liệu tái chế sắt xây dựng. Ông bán cho tôi đi!
Sơn Búa siết chặt nắm tay, các khớp xương ngón tay kêu răng rắc dưới áp lực phẫn nộ nén chặt. Anh cố gắng tự thương lượng bằng số tiền tiết kiệm ít ỏi vài chục ngàn lẻ còn lại trong túi nhưng hoàn toàn bất lực trước sức mạnh tài chính bẩn và xấp tiền mặt dày cộp của Khải Sắt đang phô trương trước mặt ông Hai Lốp.
- Khải Sắt! Mớ săm cũ này tao đã hứa để dành cho thằng Sơn trước rồi. – Ông Hai Lốp cau mày dứt khoát.
- Hứa hẹn cái gì tầm này hả ông già? – Khải Sắt sneer một tiếng khinh bỉ, bước tới định tự ý khuân bao tải ruột xe cũ ra xe – Thời buổi này tiền tươi thóc thật là nhất. Ông giữ cái nghĩa hiệp rách nát đó có mài ra ăn được không? Tránh ra để tôi bốc hàng!
***
- Mày thử đụng một ngón tay bẩn vào cái bao tải đó coi, thằng ranh con!
Một giọng nói trầm hùng, nóng nảy vang lên từ phía sau đống sắt vụn container. Một thân hình hộ pháp cao lớn bước ra. Đó là Hùng Đầu Khấc – tài xế xe tải chở cát ba mươi lăm tuổi. Hùng trọc đầu, vai u thịt bắp cuồn cuộn dưới chiếc áo ba lỗ sờn rách vai bám đầy bụi cát sông. Trên vai anh đang vác một thanh xà-băng sắt dài một mét hai nặng trịch dùng để nạy lốp xe tải nặng.
Hùng bước tới, cắm mạnh thanh xà-băng sắt xuống nền đất cát bãi phế liệu phát ra tiếng *UỲNH* khô khốc làm đất đá bắn tung tóe. Ánh mắt bộc trực, dữ tợn của gã tài xế bến bãi khóa chặt lấy Khải Sắt:
- Khải Sắt! Mày cậy có vài đồng tiền bẩn thu mua đinh tặc mà dám xuống đây hách dịch ép giá sư phụ tao à? Mày có tin tao dùng chiếc xe tải chở cát ngoài cổng ủi phẳng cái vựa phế liệu rác rưởi của mày không?
Khải Sắt hoảng sợ flinch lùi lại một bước theo bản năng trước uy thế bạo lực và danh tiếng nóng tính khét tiếng bến bãi của Hùng Đầu Khấc. Hắn swallow một ngụm nước bọt khan, lắp bắp cố giữ thể diện:
- Anh... anh Hùng. Chuyện làm ăn buôn bán phế liệu sòng phẳng, liên quan gì đến anh mà anh xen vào?
- Liên quan gì à? – Hùng Đầu Khấc bước tới sát ngực Khải Sắt, dùng ngón tay to khỏe chọc mạnh vào bả vai hắn – Tao chạy xe tải cát đường dài dọc cái quốc lộ này, tao ghét nhất loại kền kền ăn xác người như tụi mày. Em gái tao năm xưa suýt mất mạng gãy chân vì cán phải bẫy đinh tặc bẩn thỉu của liên minh tụi mày bảo kê tiêu thụ phế liệu đó! Khôn hồn thì cầm mớ tiền bẩn của mày cút khỏi bãi phế liệu này ngay lập tức trước khi tao nổi điên vung xà-băng gõ nát đầu mày!
Biết gặp phải quái kiệt bến bãi hung dữ không thể dùng tiền bẩn áp chế, Khải Sắt mặt cắt không còn giọt máu. Hắn lật đật nhét xấp tiền vào túi, lầm lũi dắt chiếc Wave tháo biển phóng chạy thoát thân khỏi bãi phế liệu trong sự nhục nhã ê chề.
***
Sau khi Khải Sắt rút lui, không gian bãi phế liệu trở lại sự yên bình vốn có với tiếng sóng sông Sài Gòn vỗ rì rào sát bờ kè gỉ sét. Ông Hai Lốp nhìn đứa học trò Sơn Búa rồi lại nhìn Hùng Đầu Khấc, ông khẽ mỉm cười đầy tự hào về đạo đức nghề thợ máy gia truyền của mình:
- Thằng Khải Sắt nó dùng tiền mặt ép giá bẩn, nhưng đạo đức nghề thợ máy của tao không bán cho loại người vô lương tâm ấy. Sơn! Mớ ruột xe máy cũ tái chế này tao bán chịu cho mày với giá gốc phế liệu bằng không, cuối tháng có tiền mưu sinh sửa xe ban ngày thì gửi tao sau. Mang về vá chín cứu người đi con.
Sơn Búa nghẹn ngào cúi đầu cảm ơn sư phụ Hai Lốp. Anh cùng Hùng Đầu Khấc phối hợp khuân vác bao tải săm lốp cũ nặng trịch chằng chắc chắn sau yên xe Wave Alpha. Sơn quay sang nhìn người đàn ông hộ pháp vừa xả thân bảo vệ mình, giọng trầm khàn đầy chân thành:
- Anh Hùng... ơn nghĩa này con ghi tạc trong lòng. Nếu không có anh bước ra dùng lý lẽ bến bãi dằn mặt Khải Sắt, con đã không thể thu gom được mẻ ruột xe tái chế dồi dào này để duy trì ca tuần đêm nay.
Hùng Đầu Khấc vỗ mạnh vào bả vai Sơn, ánh mắt bộc trực chợt dịu đi khi nhìn vào chiếc mũ bảo hiểm fullface trầy xước cũ kỹ màu đen treo trên ghi-đông xe Sơn:
- Sơn! Tao biết chiếc mũ bảo hiểm này. Nó là của thằng Sơn Nhỏ đúng không? Tao chạy xe tải cát đêm khuya suốt cung đường quốc lộ này, tao đã chứng kiến vụ tai nạn thảm khốc của em trai mày năm xưa. Cái chết oan nghiệt của thằng bé dưới bánh xe tải lậu Thành Phát trong bóng tối không đèn dốc cầu vượt là nỗi đau chung của cánh tài xế lương thiện tụi tao.
Sơn Búa lặng người, lồng ngực phập phồng nén chặt nỗi đau thương dằn vặt khôn nguôi. Hùng Đầu Khấc siết chặt thanh xà-băng sắt gân guốc, giọng nói trầm hùng dứt khoát vang lên giữa sương chiều ngoại ô bắt đầu buông xuống:
- Em gái tao cũng bị tàn tật nhẹ vì đinh tặc. Tao tự nguyện tham gia cùng mày dẹp bỏ vấn nạn đinh tặc trục lợi máu người này vĩnh viễn. Đêm nay, khi mày dừng xe Wave vá lốp cứu hộ công nhân lỡ đường lề lộ tối tăm...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!