Nước Trà Và Lửa Dầu
Gió đêm trên quốc lộ Bình Đường rít qua khe kính mũ bảo hiểm lạnh buốt, mang theo cái vị hăng hắc của khói dầu container và bụi đường khô khốc. Sơn Búa chạy chiếc Wave Alpha đời đầu với tốc độ rà rà sát mép lề cỏ lầy lội, tiếng máy nổ giòn giã nhưng nhờ bộ xích líp bôi mỡ bò kỹ lưỡng nên di chuyển êm ru trong bóng tối. Chạy song song bên cạnh anh, Tuấn Xe Ôm vẫn chưa hết bàng hoàng sau ca cứu hộ chớp nhoáng dốc cầu vượt. Cậu thanh niên vừa ghì chặt tay lái chiếc Sirius vừa chốc chốc lại ngoái đầu nhìn Sơn, ánh mắt đầy vẻ ái ngại lẫn kính nể.
Đến đoạn ngã tư Ga Bình Đường, nơi có ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước đọng loang lổ vệt dầu, Tuấn chủ động giảm ga, tấp xe vào sát vỉa hè. Sơn cũng bóp nhẹ phanh côn, dắt chiếc Wave cũ dừng ngay cạnh. Tuấn vội vàng tắt máy xe, lóng ngóng thọc tay vào túi chiếc áo khoác Grab sờn rách, rút ra một tờ tiền mệnh giá một trăm ngàn đồng nhăn nhúm, cố ấn vào bàn tay đầy dầu nhớt của Sơn:
- Anh Sơn, tôi lạy anh. Đêm hôm khuya khoắt thế này, nếu không có anh cứu nét kịp thời chắc tôi dắt bộ rã hông rồi. Anh không lấy tiền công thì ít nhất cũng cho tôi gửi tiền chiếc ruột xe mới thay. Anh không nhận tôi áy náy ngủ không yên đâu anh!
Sơn Búa nhìn tờ tiền nhăn nhúm dưới ánh đèn đường vàng vọt. Gương mặt anh khuất sau lớp kính mũ bảo hiểm trầy xước không lộ chút cảm xúc. Anh điềm tĩnh gạt tay Tuấn ra, giọng trầm khàn nhưng dứt khoát qua lớp mũ bảo hiểm:
- Tôi đã nói rồi. Quy tắc của Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng là tuyệt đối không nhận một đồng boa, đồng tiền công nào của người lao động nghèo. Em chạy xe ôm mưu sinh ca đêm cực nhọc, kiếm được trăm ngàn phải chạy rã lưng cả buổi tối. Giữ lấy tiền đó mà đổ xăng, mua sữa cho con hay gửi về quê đi. Tôi sửa xe cho em không phải vì tiền.
- Nhưng anh ơi... chiếc ruột xe đó anh cũng phải mua bằng tiền túi mà? – Tuấn Xe Ôm đỏ hoe mắt, giọng nghẹn lại vì cảm kích.
Sơn khẽ thở dài, tay gạt kính mũ bảo hiểm lên, lộ ra đôi mắt cương nghị đầy vết chân chim phong trần. Anh vỗ mạnh vào bả vai Tuấn:
- Ruột xe đó là ruột cũ tôi xin từ bãi rã xe phế liệu của ông Hai Lốp ven sông, mang về tự tay vá chín lại cẩn thận mới thay cho em. Chi phí gốc coi như bằng không, chỉ tốn chút công sức thợ máy thôi. Em uống thêm ngụm nước trà gừng ấm cho ấm bụng rồi chạy xe về nhà an toàn là tôi mừng rồi.
Tuấn nhìn bình giữ nhiệt inox chứa nước trà gừng ấm áp chằng sau yên xe của Sơn, rồi lại nhìn đôi bàn tay chai sạn đầy vết sẹo cơ học của người thợ máy lầm lì. Cậu biết mình không thể lay chuyển được ý chí của người đàn ông này. Tuấn cẩn thận cất tờ tiền vào túi, cúi đầu thật thấp trước Sơn:
- Ơn nghĩa này của anh Sơn, thằng Tuấn này ghi tạc trong lòng. Sau này trên cung đường này, anh cần tai mắt hay hỗ trợ gì, anh cứ hú tôi một tiếng. Tôi chạy Grab đêm khuya suốt đoạn này, ngõ ngách nào tôi cũng thuộc.
Sơn gật đầu khẽ thay cho lời chào, gạt chân chống rồi nổ máy xe. Chiếc Wave Alpha cũ nát lầm lũi lăn bánh, biến mất vào màn sương đêm dày đặc của tuyến quốc lộ ngoại ô, để lại Tuấn Xe Ôm đứng nhìn theo với niềm tin ấm áp vừa được thắp sáng giữa đêm đông lạnh giá.
***
Sáng hôm sau, cái nắng gắt gỏng của vùng ngoại ô nhanh chóng xua tan màn sương lạnh. Tiệm sửa xe cũ Sơn Búa dưới chân cầu vượt Bình Đường bắt đầu một ngày mưu sinh mới giữa tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của những đoàn xe tải chở cát đá san lấp. Căn chòi lợp mái tôn rách nát rộng chưa đầy mười mét vuông bốc lên mùi hăng hắc của mỡ bò, xăng thơm và lốp cao su nóng dưới nắng trưa.
Cậu bé Út, thợ phụ nhỏ mười bảy tuổi mồ côi, đang chăm chỉ cầm chổi quét dọn những mạt sắt vụn trước hiên tiệm. Dáng người Út gầy gò, đen nhẻm, mặc chiếc áo thun rộng thùng thình dính đầy vệt nhớt đen của Sơn cho, nhưng đôi mắt cậu lại sáng xích và lanh lợi vô cùng. Út không phải là đứa trẻ lêu lổng thích tếu táo vô dụng; từ ngày được Sơn nhận nuôi dưỡng và truyền dạy nghề cơ khí miễn phí, cậu luôn coi Sơn như cha ruột, làm việc cặm cụi không một lời than vãn.
- Sư phụ! Mớ ruột xe cũ hôm qua ông Hai Lốp cho, con đã phân loại xong hết rồi nha. – Út vừa lau mồ hôi trên trán vừa hồ hởi báo cáo – Size mười bảy của xe Wave, Dream con xếp riêng một góc. Còn mấy cái size mười bốn của xe tay ga Vision, Lead con lau sạch nhớt rồi để gọn trong tủ kính.
Sơn Búa đang ngồi xổm cạnh chiếc bàn vá chín bu-gi hỏng tự chế đặt ở góc tối của tiệm. Anh ngẩng đầu lên nhìn học trò nhỏ, ánh mắt dịu đi đôi chút:
- Tốt lắm. Ruột xe cũ thu gom về phải lau sạch dầu mỡ bám ngoài vỏ thì lúc vá chín cao su non mới bám chặt được. Con lại đây, ta chỉ cho cách vá chín ép nhiệt bằng lò xo này một lần nữa. Học cho kỹ, sau này có một mình ở tiệm còn biết đường mà xoay xở.
Út vội vàng buông chổi, chạy nhanh đến bên cạnh Sơn, chăm chú nhìn từng thao tác của sư phụ. Sơn đặt chiếc ruột xe máy số bị đâm thủng một lỗ dài gần hai phân lên bàn kẹp sắt tự chế. Anh dùng một mảnh giấy nhám thô mài thật kỹ bề mặt cao su xung quanh lỗ thủng cho đến khi lớp bóng của vỏ ruột biến mất, lộ ra lớp cao su đen xám nhám mịn.
- Con nhớ kỹ, mài không được quá nông mà cũng không được quá sâu. Mài nông quá thì keo không ăn, mài sâu quá thì làm mỏng vỏ ruột, lúc bơm căng dễ bị nổ nách. – Sơn trầm giọng giải thích.
Anh cắt một miếng cao su non tròn trịa từ cuộn cao su thô mua sỉ của đại lý anh Minh Săm Lốp, đặt khéo léo đè khít lên lỗ thủng. Tiếp đó, Sơn đặt chiếc bu-gi xe máy cũ đã được anh tháo bỏ phần lõi sứ, chỉ giữ lại phần vỏ thép rỗng bên trong làm chén nung nhiệt. Anh dùng bộ kẹp lò xo giảm chấn ép chặt chén nung vào miếng cao su non.
Sơn dùng một chiếc xi-lanh nhỏ hút dầu hỏa từ chiếc can nhựa bên cạnh, bơm từ từ vào chén nung bu-gi rồi châm lửa đốt. Ngọn lửa dầu hỏa màu xanh lè lập tức bùng lên, tỏa ra làn khói đen ấm áp giữa gian tiệm nhỏ. Mùi cao su cháy khét lẹt đặc trưng bắt đầu lan tỏa.
- Vá chín là dùng nhiệt lượng nung chảy cao su non để nó tự liên kết hóa học, hòa làm một với vỏ ruột cũ. Vá kiểu này bền gấp chục lần vá nguội bằng keo dán thông thường. Khách chở hàng nặng giữa trời trưa nắng gắt gỏng quốc lộ cũng không bao giờ sợ bung vết vá. – Sơn vừa canh giờ vừa chỉ bảo.
Út nhìn ngọn lửa dầu hỏa cháy bập bùng, đôi mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ:
- Sư phụ chế ra cái bàn vá bằng bu-gi này hay thiệt đó. Không cần dùng điện lưới hai trăm hai mươi vôn mà vẫn vá chín ngon lành giữa đường tối thui. Con sẽ ráng học thuộc lòng cái này.
Đúng lúc hai thầy trò đang tập trung vào công việc, một tiếng rít phanh chói tai của chiếc xe máy Wave tháo biển số vang lên ngay trước hiên tiệm. Một gã thanh niên dáng người gầy nhom gân guốc, mặc chiếc áo khoác jean bạc màu bẩn thỉu bước xuống xe. Gương mặt gã lỳ lợm, một bên mắt hí hung ác, tay băm băm chiếc khóa vòng miệng mười bốn. Đó chính là một thợ vá xe côn đồ thuộc liên minh chặt chém của lão Lợi Đinh đầu quốc lộ.
Gã lững thững bước vào tiệm, đôi mắt hí láo liên quét nhanh một vòng từ đống săm lốp cũ xếp ở góc nhà đến chiếc tủ kính chứa ruột xe tái chế mà Út vừa sắp xếp ngăn nắp. Gã giả vờ hắng giọng, ném chiếc khóa mười bốn xuống bàn gỗ phát ra tiếng động khô khốc:
- Ê thợ máy! Cho tao mượn cây khóa mười bốn mở con ốc kiếng chiếu hậu coi. Xe tao chạy dốc cầu vượt bị lỏng lẻo quá.
Cậu bé Út lập tức cảnh giác. Cậu bước nhanh lên phía trước, đứng chắn ngang tầm nhìn của gã thanh niên hướng về phía tủ kính săm lốp dự trữ. Út nói giọng dứt khoát nhưng lễ phép:
- Tiệm tụi tôi đồ nghề để làm việc, không có lệ cho mượn mang đi đâu anh. Anh muốn siết ốc thì dắt xe vô đây tôi siết giùm cho, lấy năm ngàn tiền công thôi.
Gã thanh niên sneer một tiếng khinh bỉ, cố tình đẩy mạnh bả vai gầy của Út ra để tiến sát hơn về phía tủ kính:
- Nhóc con tránh ra chỗ khác chơi. Tao mượn đồ của sư phụ mày chứ mượn của mày đâu mà lanh chanh? Để tao coi thử cái tiệm nát này chứa được bao nhiêu cái ruột xe cũ mà bày đặt làm trò nghĩa hiệp vá xe không đồng phá chén cơm của người khác.
Út bị đẩy lùi lại một bước, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. Cậu định lao lên đối chất trực diện với tên côn đồ nhưng một bàn tay thô ráp, to khỏe dính đầy dầu nhớt của Sơn Búa đã kịp thời đặt lên vai cậu, nhẹ nhàng nhưng cực kỳ vững chãi kéo cậu lùi lại phía sau.
Sơn Búa từ từ đứng thẳng người dậy. Thân hình cao một mét bảy mươi tám, vai rộng rắn rỏi của anh đổ một bóng đen lớn bao trùm lấy gã côn đồ nhỏ con. Sơn không hề nói một lời nào. Anh điềm tĩnh nhặt chiếc búa tạ cán gỗ cũ kỹ – kỷ vật gia truyền của cha để lại – đặt trên đe sắt.
Sơn nhìn thẳng vào mắt gã thanh niên bằng ánh mắt lạnh lùng, cương nghị của một người thợ cơ khí đã trải qua bao sóng gió bến bãi. Anh giơ búa lên, gõ mạnh một nhát dứt khoát xuống khung sườn sắt của chiếc Honda 67 đang sửa dở.
*KENG!*
Âm thanh kim loại va chạm cực mạnh, vang dội khô khốc bên trong căn chòi tôn rách nát, át cả tiếng gầm rú của chiếc xe container phóng qua trên cầu vượt Bình Đường. Lực chấn động mạnh đến mức chiếc khóa mười bốn trên bàn gỗ bị nảy lên.
Gã côn đồ giật thót mình, bước lùi lại một bước theo bản năng. Tai gã lùng bùng tiếng vang của sắt thép. Gã swallow một ngụm nước bọt khan, nhìn chằm chằm vào bắp tay nổi gân guốc cuồn cuộn của Sơn Búa và chiếc búa tạ cán gỗ nặng trịch đang hờ hững đặt trên tay anh.
Sơn Búa vẫn giữ sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng của một người thợ máy lầm lì không sợ hãi bạo lực, dùng uy lực cơ bắp và sự điềm tĩnh để khẳng định chủ quyền trên địa bàn của mình.
Biết gặp phải gốc cây cứng không dễ bắt nạt, gã thanh niên cố vớt vát chút thể diện giang hồ vặt. Gã chỉ tay vào mặt Sơn, buông lời đe dọa ẩn ý đầy ác độc:
- Được rồi, tụi mày ngon lắm. Nhưng nhắc cho tụi mày nhớ, cái quốc lộ Bình Đường này có luật của nó. Làm thợ sửa xe thì lo mà kiếm tiền mua gạo đi, bao đồng chuyện thiên hạ quét đinh cứu hộ đêm khuya có ngày gãy chân không tự lết về nhà trọ được đâu con trai! Để tao chống mắt lên coi cái tiệm rách này sáng đèn được bao lâu!
Nói xong, gã nhặt vội chiếc khóa mười bốn, hậm hực quay lưng bước nhanh ra hiên, tăng ga chiếc Wave tháo biển phóng bạt mạng vào dòng xe cộ bụi bặm trên quốc lộ.
Cậu bé Út tức tối định chạy ra hiên chửi với theo:
- Đồ ôn thần! Tiệm tụi tôi làm việc đàng hoàng chứ có cướp giật của ai đâu mà hăm dọa...
- Út! Thôi đi con. – Sơn Búa đặt chiếc búa tạ xuống đe sắt, giọng trầm xuống đầy nghiêm khắc – Đừng manh động ban ngày. Bọn nó chỉ đang cố tình khiêu khích để tìm cớ kéo đàn em tới đập phá tiệm sửa xe của mình thôi. Giữ cái đầu lạnh mà làm việc.
Út nhìn sư phụ, hít một hơi sâu để nén cơn giận, khẽ gật đầu:
- Dạ, con biết rồi sư phụ. Tại con thấy tụi nó quá quắt quá. Sư phụ cứu người nghèo cán đinh té ngã mà tụi nó cũng không tha.
Sơn không trả lời. Anh quay lại chiếc bàn vá chín bu-gi hỏng, dập tắt ngọn lửa dầu hỏa đã cháy vừa đủ thời gian. Anh dùng kìm gắp chén nung bu-gi nóng hổi ra, tháo bộ kẹp lò xo. Vết vá chín hiện ra hoàn hảo, phẳng lỳ và bám chặt dính vào vỏ ruột xe cũ như một phần cơ thể tự nhiên của nó.
Sơn miết nhẹ ngón tay lên vết vá ấm nóng, lòng dằn vặt khôn nguôi. Cuộc đối chất ban ngày vừa rồi là lời cảnh báo rõ ràng rằng liên minh vá xe chặt chém bẩn của lão Lợi Đinh đã chính thức chú ý và đưa tiệm của anh vào tầm ngắm phá hoại trực tiếp. Nhưng nếu anh chùn bước, những chuyến xe mưu sinh nghèo đêm muộn ngoài kia sẽ ra sao? Ai sẽ bảo vệ họ trước những bẫy đinh tàn độc?
***
Cùng lúc đó, tại phía bên kia cầu vượt Bình Đường, tiệm vá xe lớn của Lão Lợi Đinh nằm ở một vị trí đắc địa ngay đầu đoạn quốc lộ tối tăm. Tiệm trang bị đầy đủ máy tháo vỏ hiện đại, biển hiệu đèn LED sáng rực rỡ nhưng bên trong lại u ám, sực mùi dầu nhớt bẩn và khói thuốc lá lào.
Lão Lợi Đinh, người đàn ông năm mươi hai tuổi với chiếc bụng phệ, khuôn mặt bóng dầu xảo quyệt và hàm răng xỉn màu bẩn thỉu, đang ngồi trên chiếc ghế dựa nhựa cũ, cặm cụi đếm xấp tiền lẻ nhăn nhúm thu được từ các ca chặt chém khách lỡ đường đêm qua. Chợt, gã đàn em vừa đi dò xét tiệm Sơn Búa phóng xe trở về, hớt hải chạy vào phòng sau:
- Đại ca! Thằng Sơn Búa đúng là đang trữ một lượng lớn ruột xe cũ tái chế trong tủ kính. Đêm qua nó dùng chiếc Wave nát đi tuần tra, thay ruột cứu hộ miễn phí cho thằng Grab dốc cầu vượt làm tụi mình mất mẻ doanh thu lớn.
Lão Lợi Đinh dừng động tác đếm tiền. Đôi mắt lão híp lại đầy hung ác, vứt xấp tiền xuống bàn gỗ phát ra tiếng bộp nặng nề:
- Thằng ranh con bao đồng lập dị! Nó tưởng cái quốc lộ này là chỗ để nó làm trò hiệp sĩ đường phố chắc? Tiền phế bảo kê tao nộp cho băng Cường Bốc mỗi tháng không phải để một thằng thợ sửa xe nghèo nát phá chén cơm làm ăn bẩn của tao.
Lão quay sang phía góc tối của căn buồng, nơi Tí Mắt Ma – đứa cháu ruột và là cánh tay phải chuyên trách rải đinh bẫy – đang ngồi lau chùi đôi giày thể thao đặc chế có khoét rãnh dưới gót chân để giấu đinh sắt thả lén lút dọc đường. Lão Lợi gõ mạnh ngón tay đầy móng đen xuống bàn, giọng khàn khàn đầy tàn nhẫn ra lệnh:
- Tí! Đêm nay mày dắt xe không biển số ra quân sớm cho tao. Tăng cường rải đinh dày đặc sát chân dốc cầu vượt Bình Đường, ngay cái đoạn Đoạn đường Không Đèn bị đập phá hệ thống điện chiếu sáng công cộng. Tao muốn đêm nay lốp xe máy của tụi công nhân dệt may tan ca muộn phải bị đâm rách nát hoàn toàn, dập nát không thể vá thường được! Để tao coi thằng Sơn Búa có đủ săm lốp dự trữ và sức lực thể xác để đi cứu hộ Không Đồng mãi được không!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!