Tai Mắt Bến Xe
Sương sớm của vùng ngoại ô Bình Đường chưa bao giờ chịu tan hẳn trước chín giờ sáng. Nó cứ lở lửng, bám chặt lấy những dải phân cách bê tông xám xịt của tuyến quốc lộ mười lăm cây số, quyện với khói xả đậm đặc của những đoàn xe container chạy xuyên đêm tạo thành một thứ không khí mù mịt, hăng hắc vị dầu diesel.
Sơn Búa quệt dòng mồ hôi đang rỉ xuống đôi lông mày rậm rạp. Bả vai trái của anh nhói lên một nhịp buốt nhức. Vết thương rách da do nhát dao bấm của thằng Tèo Lác đêm trước tuy đã được bác sĩ Mai khâu cẩn thận và băng gạc kỹ càng, nhưng sau một ngày dài cúi rạp người khiêng vác săm lốp và dọn dẹp đống đổ nát ở tiệm sửa xe, miệng vết thương lại có dấu hiệu rỉ máu râm rấp. Anh nén cơn đau, lẳng lặng dùng chiếc giẻ sờn dính nhớt đen quấn chặt lấy cổ tay, rồi phụ cậu bé Út khênh chiếc bàn gỗ nhỏ và chiếc hòm gỗ Quỹ Không Đồng cất vào sâu trong lán tạm.
Sau vụ gã streamer bẩn bị hàng trăm công nhân dệt may phẫn nộ xua đuổi vào sáng sớm, bầu không khí quanh chân cầu vượt Bình Đường có phần yên ắng hơn. Nhưng Sơn biết, đó chỉ là khoảng lặng giả tạo trước một cơn giông bão mới dã man hơn. Sự thất bại nhục nhã về mặt truyền thông bẩn sẽ chỉ khiến lão Lợi Đinh và đại ca giang hồ bến xe Cường Bốc điên cuồng tìm cách trả thù bằng bạo lực đẫm máu.
- Bác Sơn... vết thương ở vai bác lại chảy máu rồi kìa. Để con chạy ra tiệm thuốc tây đầu hẻm mua thêm cuộn băng keo cá nhân nha bác? – Cậu bé Út gầy gò nhom nhìn vệt dịch hồng thấm nhẹ qua lớp áo bảo hộ lao động kaki sờn cũ của Sơn, giọng lo lắng.
Sơn lắc đầu, điềm tĩnh ngồi xuống chiếc phản gỗ mục nát đặt góc tối lán tạm:
- Khỏi cần, Út. Vết thương ngoài da thôi, không chết được đâu. Con ở lại tiệm dọn dẹp mấy cái vành đĩa đúc bị móp méo ban sáng đi. Có ai ghé bơm vá thì làm cho đàng hoàng, tuyệt đối không được lấy một đồng tiền công nào của người nghèo. Bác có việc phải đi qua ngã tư Ga một lát.
Thằng bé Út mím chặt môi, kính phục nhìn sư phụ rồi ngoan ngoãn gật đầu. Nó biết tính Sơn Búa, một khi anh đã quyết định việc gì thì không ai có thể can ngăn, và đằng sau vẻ lầm lì ít nói đó luôn là những tính toán dứt khoát để bảo vệ sự an toàn cho cả đội tuần tra Không Đồng.
Sơn dắt chiếc xe Wave Alpha đời đầu ra khỏi hiên tiệm. Chiếc xe nát tươm, dàn nhựa vỡ gần hết được chằng kẽm rỉ sét, nhưng cục máy nổ êm ru nhờ chiếc pô giảm thanh ngụy trang bùi nhùi thép của Minh Khói. Anh nổ máy xe, chạy chậm rãi hướng về phía ngã tư Ga Bình Đường. Đầu óc anh lúc này đang căng ra phân tích một nghi vấn cực kỳ lớn: Tại sao lộ trình tuần tra đêm của đội liên tục bị lộ?
Mỗi ca trực của anh, Hùng Đầu Khấc hay Tuấn Grab đều được phân chia ngẫu nhiên và chỉ trao đổi qua bộ đàm Motorola cũ hoặc điện thoại Nokia 1280 đập đá. Vậy mà mấy đêm gần đây, đinh tặc luôn né tránh được giờ xe quét đinh nam châm đi qua để rải đinh ngay sau đó, hoặc dàn cảnh phục kích đẫm máu như vụ thằng Tuấn bị đánh gãy tay ở ngõ cụt nghĩa trang. Chắc chắn đang có một hệ thống tai mắt cảnh giới ngược bám đuôi vô cùng tinh vi hoạt động dọc tuyến quốc lộ mưu sinh này.
Trước khi đến điểm hẹn, Sơn ghé qua ngôi nhà ngói ba gian sờn cũ của Ông Bảy Lực – cựu cảnh sát giao thông đã về hưu, người cố vấn pháp lý âm thầm của đội. Ông Bảy Lực đang ngồi bên chiếc bàn trà gỗ trắc sờn bóng, tay lật giở cuốn sách Luật Giao thông đường bộ hiện hành có đánh dấu chi tiết bằng bút dạ quang. Thấy Sơn bước vào với dáng đi khập khiễng nhẹ, ông khẽ nhấp một ngụm trà gừng ấm, thở dài:
- Sơn đó hả? Ngồi xuống đi con. Vết thương của thằng Tuấn Grab bên viện sao rồi?
- Dạ, bác sĩ Mai mổ sắp xương đóng đinh nội tủy xong rồi bác Bảy. Nhưng bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng ba tháng mới chạy xe lại được. – Sơn trầm giọng ngồi xuống ghế đối diện.
Ông Bảy Lực gật đầu, nét mặt nghiêm nghị thước đo hằn rõ những nếp nhăn trải đời:
- Thằng Cường Bốc bến bãi nó ra tay tàn độc quá. Nhưng Sơn này, bác phải cảnh báo mày điều này. Mày làm việc nghĩa hiệp, cứu hộ cứu nạn cứu người nghèo là tốt, nhưng tuyệt đối phải nằm trong khuôn khổ luật pháp. Cái biển báo SOS phản quang tự chế tụi mày hay dựng dọc lộ đêm tối, nếu đặt không đúng khoảng cách an toàn tối thiểu hai mươi mét từ xa hoặc gây cản trở tầm nhìn của xe container phóng nhanh, tụi trật tự đô thị biến chất như thằng Vũ Đen sẽ lập tức lấy cớ đó để tịch thu phương tiện, phạt hành chính bẩn hoặc dẹp luôn cái tiệm sửa xe của mày. Luật pháp không có chỗ cho sự tùy tiện, mày hiểu chưa?
Sơn Búa chăm chú lắng nghe, ghi nhớ thuộc lòng từng lời chỉ dạy nghiệp vụ giao thông thực tế của ông Bảy. Anh khẽ cúi đầu:
- Con hiểu rồi bác Bảy. Con luôn dặn anh em đặt biển báo SOS sát lề cỏ bẩn, cách vị trí sửa xe đúng hai mươi lăm mét và gắn thêm đèn pin nhấp nháy để xe tải lớn nhận biết từ xa. Con không để tụi nó có cớ bắt bẻ pháp lý đâu bác.
- Tốt. Còn về chuyện lộ trình tuần tra bị rò rỉ... – Ông Bảy Lực ghé sát tai Sơn, giọng nhỏ lại đầy cẩn trọng. – Mày phải cẩn thận cái khu vực bến xe ngoại ô. Nơi đó phức tạp lắm, giang hồ bến bãi tụ tập đông đúc. Thằng Cường Bốc nó nuôi hàng chục tai mắt chạy xe ôm truyền thống để theo dõi giờ giấc ra quân của mày. Muốn dẹp được đinh tặc, mày phải chặt đứt cái hệ thống tai mắt bám đuôi của tụi nó trước.
Sơn Búa siết chặt chiếc cờ-lê mười bốn dính dầu mỡ giắt trong túi quần bảo hộ, đôi mắt sắc lẹm hằn lên những tia máu sát khí cương nghị dứt khoát:
- Dạ, con biết phải làm gì rồi bác Bảy.
Từ biệt ông Bảy Lực, Sơn chạy xe thẳng ra Ngã tư Ga Bình Đường khi đồng hồ điểm đúng 00:30 rạng sáng. Đây là nút giao thông huyết mạch kiểm soát cửa ngõ phía Tây thành phố, nơi luôn ồn ào, bụi bặm và đầy rẫy những thành phần phức tạp bến xe. Dưới ánh đèn đường vàng vọt tù mù của ngã tư, những chiếc xe container chở hàng quá tải rú còi hơi gầm vang dội liên tục leo dốc cầu vượt, cuốn theo từng cơn gió bụi lạnh buốt.
Sơn đỗ xe sát mép quán nước mía cũ đã đóng cửa của chị Lan. Anh kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm fullface trầy xước xuống để che khuất gương mặt, điềm tĩnh quan sát xung quanh. Cách đó khoảng năm mươi mét, sát cột điện rỉ sét đầu hẻm dẫn vào bến xe, có một gã đàn ông gầy khòm đang ngồi vắt vẻo trên chiếc xe máy Wave nát tháo biển số. Gã đeo băng đen che kín mắt trái bị hỏng, miệng ngậm điếu thuốc lá rẻ tiền cháy đỏ lòm lấp loé trong bóng tối.
Đó chính là Đức Chột – kẻ chạy xe ôm truyền thống tai mắt cảnh giới bẩn của lão Lợi Đinh.
Sơn khẽ nhếch môi lạnh lùng. Anh chủ động đạp cần số xe Wave cũ, cho xe chạy rà sát lề đường quốc lộ dốc tối, cố tình để tiếng máy nổ đặc trưng bộc lộ vị trí. Đúng như dự đoán, ngay khi xe Sơn vừa lăn bánh qua ngã tư, Đức Chột lập tức vứt điếu thuốc xuống vũng nước lầy lội, nổ máy chiếc xe nát chạy lững thững bám theo phía sau cách khoảng ba mươi mét. Gã tưởng mình ẩn nấp ngụy trang hoàn hảo trong bóng tối mịt mù không bật đèn pha, nhưng mọi cử động lấm lét của gã đều lọt vào tầm mắt của Sơn qua gương chiếu hậu nứt kính.
Sơn Búa không vội vàng tăng ga. Anh vận dụng kỹ năng lái xe luồn lách điêu luyện, cố tình chạy xe cực chậm sát lề đường đầy ổ gà sâu hoắm như đang đi tuần tra dò đinh bình thường. Anh rẽ vào con hẻm lầy lội cụt dẫn sâu vào xóm nhà trọ lao động nghèo khu phố 4. Con hẻm này ban đêm tối tăm mịt mù, ngập tràn nước thải sinh hoạt hôi thối và hai bên tường gạch block mục nát gỉ sét dột nát dốc cầu vượt. Đây chính là cái bẫy ngõ cụt hoàn hảo mà Sơn đã vạch sẵn để dụ tai mắt đinh tặc vào tròng.
Đức Chột hăm hở tăng ga bám sát theo sau, nghĩ rằng Sơn đang đơn độc đi tuần tra vào vùng cấm. Khi gã vừa chạy xe lún sâu vào giữa con hẻm cụt lầy lội, Sơn Búa đột ngột phanh gấp xe Wave Alpha cũ chắn ngang lối đi.
Đức Chột giật mình bóp phanh khẩn cấp, bánh xe máy nát trượt dài trên vũng bùn đen ngòm kêu ken két. Gã vội vã định cài số lùi xe tẩu thoát ra đầu lộ, nhưng từ trong góc tối rặng tre gai cuối hẻm, một bóng người cao lớn hộ pháp bước ra chặn đứng lối thoát duy nhất của gã.
Đó chính là Hải Sứt – cựu giang hồ bến xe hoàn lương mưu sinh bốc xếp tự do. Hải Sứt mặc chiếc đai lưng bảo vệ cột sống bằng da bò sờn cũ, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt có vết sẹo sứt môi đặc trưng hằn lên vẻ dữ tợn dưới ánh trăng mờ. Hải bước tới, một tay nắm chặt lấy ghi-đông xe của Đức Chột, lực bóp mạnh đến mức khung sắt xe nát kêu răng rắc:
- Đức Chột! Mày chạy xe ôm bến bãi mà dám lảng vảng bám đuôi anh Sơn của tao tới tận đây hả con? Luật bến xe bến bãi của thằng Cường Bốc không dạy mày biết kính trên nhường dưới hả?
Đức Chột hoảng sợ mặt cắt không còn giọt máu. Gã định luồn tay xuống hông rút chiếc tuýp sắt ngắn tự vệ ra chống trả, nhưng Sơn Búa đã nhanh như cắt từ phía sau bước tới. Sơn điềm tĩnh rút chiếc Đèn pin siêu sáng XML-T6 giắt bên hông giáp bảo hộ lót cao su, bấm nút công tắc đuôi đèn bật chế độ nháy chớp khẩn cấp (strobe) với cường độ ánh sáng cực đại rọi thẳng vào mắt phải còn lại của Đức Chột.
- Á! Mắt tao! – Đức Chột hét lên đau đớn, hai tay buông lỏng ghi-đông che mắt, đầu óc lóa mắt choáng váng hoàn toàn trước luồng ánh sáng trắng chói lòa quét sạch bóng tối.
Sơn Búa bước tới, một tay ghì chặt bả vai Đức Chột ấn mạnh xuống lốc máy xe nóng bỏng, tay kia siết chặt chiếc cờ-lê mười bốn nặng trịch dí sát vào mang tai gã. Giọng nói khàn đặc, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sát khí cương nghị dứt khoát của Sơn vang lên giữa con hẻm cụt tĩnh mịch:
- Đức Chột. Mày ngồi ngã tư Ga Bình Đường suốt ba tuần nay để ghi giờ tao ra quân báo cho lão Lợi Đinh đúng không? Khai mau, ai trả tiền cho mày làm việc này?
- Tao... tao không biết gì hết! Tao chỉ chạy xe ôm kiếm cơm dạo thôi mà anh Sơn! – Đức Chột run rẩy chối cãi, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên khuôn mặt xanh xao hốc hác.
Hải Sứt từ phía sau vỗ mạnh một phát như trời giáng vào gáy Đức Chột, khiến gã dúi dụi đầu vào ghi-đông xe máy nát, giọng Hải cộc lốc đầy uy hiếp:
- Mày bớt xạo ngôn đi con! Quá khứ tao lăn lộn bến bãi mười năm, loại kền kền ăn bẩn như mày tao nhìn phát biết ngay. Mày không khai thật, tao ném mày xuống sông Bình Đường cho cá rỉa vết sẹo mắt mày bây giờ! Có cần tao gọi điện thoại cho thằng Cường Bốc báo là mày lén lút ăn chặn tiền phế bảo kê đinh tặc của lão Lợi không?
Lời đe dọa bến bãi dứt khoát của Hải Sứt như một đòn đánh chí mạng đánh sập hoàn toàn chút phòng ngự tâm lý cuối cùng của gã tai mắt nhút nhát. Đức Chột hoảng sợ tột cùng, hai chân run rẩy khuỵu xuống bùn lầy, khóc lóc van xin thảm thiết:
- Anh Hải! Anh Sơn! Em lạy hai anh! Em khai thật! Là lão Lợi Đinh... Lão Lợi trả tiền cho em mỗi ngày hai trăm ngàn đồng tiền mặt để em ngồi ngã tư canh giờ xe máy quét đinh của anh Sơn ra quân. Cứ thấy xe anh chạy qua ngã tư hướng nào là em phải nhắn tin báo tin khẩn cấp cho thằng Tí Mắt Ma để tụi nó né giờ rải đinh bẫy hình thoi dốc cầu vượt... Em nghèo nợ nần quá mới làm liều chứ em không có thù oán gì với anh em Không Đồng hết hai anh ơi!
Sơn Búa đứng im lặng nghe lời thú nhận bẩn thỉu của gã tai mắt. Anh thọc tay vào túi áo bảo hộ, rút ra mảnh đinh hình thoi gỉ sét dính máu gắp ra từ vết thương gãy xương của Tuấn Grab đặt trước mắt Đức Chột. Ánh đèn pin XML-T6 rọi rõ những cạnh ngạnh thép dẹp sắc lẹm cắt xéo tinh vi dập từ máy lậu Khương Sắt:
- Mày nhận hai trăm ngàn mỗi ngày để tiếp tay cho tụi nó rải thứ này hủy hoại mạng người nghèo mưu sinh dọc lộ. Thằng Tuấn Grab gãy tay nằm viện, hàng chục nữ công nhân dệt may tan ca đêm bị ngã xe rách da thịt chảy máu xối xả dưới mưa bão cũng vì những tin nhắn chỉ điểm của mày đó, Đức Chột.
Đức Chột nhìn mảnh đinh thép dính máu khô, hoảng loạn cúi đầu dập đầu xuống bùn đất lầy lội van xin:
- Em biết tội rồi anh Sơn! Em lạy anh tha mạng! Anh có bắt em giao công an em cũng chịu, xin hai anh đừng đánh gãy chân em...
Sơn Búa điềm tĩnh cất mảnh đinh gỉ sét vào rương sắt đồ nghề tuần tra chằng sau xe máy. Anh liếc nhìn Hải Sứt, rồi quay lại nhìn Đức Chột bằng ánh mắt sắc lẹm lạnh lùng. Anh biết, nếu giao Đức Chột cho công an phường lúc này thì chưa đủ chứng cứ vật chất pháp lý chứng minh hành vi bám đuôi quấy rối của gã dọc lộ, thằng Vũ Đen trật tự đô thị biến chất sẽ lập tức tìm cách bảo lãnh bảo kê cho gã ra ngoài. Anh cần tận dụng gã tai mắt này để lật ngược thế cờ chiến thuật bẩn của đối thủ.
- Tao không giao mày cho công an phường đêm nay. – Sơn trầm giọng dứt khoát. – Nhưng mày phải làm cho tao một việc để chuộc tội.
Đức Chột ngơ ngác ngẩng đầu lên, mắt phải còn lại lấp lánh tia hy vọng sống sót:
- Việc gì anh Sơn? Việc gì em cũng làm sòng phẳng hết!
- Đêm nay, đúng một giờ rưỡi, mày vẫn phải nhắn tin báo tin cho thằng Tí Mắt Ma như bình thường. – Sơn Búa chỉ tay vào chiếc điện thoại Casio nhựa cũ kỹ Đức Chột đang đeo ở cổ họng. – Nhưng mày phải báo tin giả. Báo là tao đang dắt xe Wave đi tuần tra phân khúc phía Nam hướng về trạm cân số 3. Mày hiểu chưa?
Đức Chột run rẩy gật đầu lia lịa, hiểu rõ Sơn đang muốn dùng thông tin giả để đánh lạc hướng đinh tặc né giờ tuần tra dốc cầu vượt:
- Dạ dạ! Em hiểu rồi anh Sơn! Em sẽ báo tin giả là anh đi hướng trạm cân số 3 để tụi nó rải đinh dốc cầu vượt Bình Đường hụt mẻ đêm nay!
- Mày khôn hồn thì làm cho đúng quy trình. – Hải Sứt bước tới, dùng bàn tay hộ pháp vỗ mạnh vào bả vai Đức Chột cảnh cáo sát sườn. – Chỉ cần một tin nhắn sai lệch hoặc mày dám báo tin mật cho thằng Cường Bốc biết vụ này, tao hứa danh dự bến bãi bốc xếp sẽ dọn sạch cái tiệm sửa xe nát đầu hẻm của mày ngay ban ngày sòng phẳng. Cút!
Đức Chột hoảng sợ vội vã dắt chiếc xe máy nát chạy bộ khập khiễng ra khỏi con hẻm lầy lội cụt, không dám quay đầu nhìn lại một lần.
Không gian con hẻm cụt xóm trọ nghèo quay trở lại vẻ tĩnh mịch lạnh buốt sương muối rạng sáng. Sơn Búa lẳng lặng cất chiếc cờ-lê mười bốn vào giỏ xe máy Wave Alpha cũ. Anh khẽ thở dài, vết thương bả vai trái nhói đau râm rấp dịch hồng khiến hơi thở anh nặng nhọc dầm sương.
Hải Sứt bước lại gần Sơn, gương mặt sứt môi trầm ngâm đầy vẻ lo âu dằn vặt. Hải thọc tay vào túi quần lấy ra một bao thuốc lá sờn cũ rách nách, định châm lửa nhưng rồi lại thôi. Gã ghé sát tai Sơn Búa, giọng nói khàn khàn bến bãi nhỏ lại đầy vẻ nghiêm trọng bảo mật thông tin:
- Sơn này, tao vừa bốc xếp hàng ở bến xe rạng sáng về thì nghe ngóng được một tin mật từ tụi đàn em của Cường Bốc. Mày phải cực kỳ cảnh giác cao độ trong nội bộ đội tuần tra Không Đồng của mày.
Sơn Búa khựng người lại, đôi mắt trũng sâu co rụt dứt khoát khóa chặt gương mặt Hải Sứt:
- Có chuyện gì vậy anh Hải?
Hải Sứt nhìn quanh bóng tối con hẻm cụt hoang vắng nghĩa trang dốc tối rồi thì thầm:
- Thằng Nghĩa Móm... cái thằng thanh niên nghèo mới xin gia nhập đội tuần tra Không Đồng của mày tuần trước ấy. Tao thấy nó thường xuyên lảng vảng ghé sòng bạc bến xe của thằng Cường Bốc chơi tài xỉu, nợ nần bài bạc chồng chất ngập đầu. Tụi giang hồ bến xe đang đòi siết nợ gãy tay chân nó. Một thằng nợ nần túng quẫn cờ bạc bẩn như nó dột nát dốc cầu vượt... rất dễ bị thằng Cường Bốc dùng tiền mua chuộc để làm nội gián rò rỉ thông tin lộ trình tuần tra dọn đinh của mày đó Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!