Chiếc Hộp Gỗ Hoài Nghi
Ánh sáng xanh lè từ màn hình điện thoại nứt kính của Đông Mảnh hắt lên gương mặt lầm lì của Sơn Búa, rọi rõ từng thớ cơ gồng chặt bên quai hàm sạm nắng. Trên diễn đàn giao thông Bình Đường, những dòng bình luận ác ý cứ liên tục nhảy lên tanh tách như muối bỏ lò. Kẻ bảo anh là thằng đạo đức giả, người chửi anh là loại kền kền ăn bám trên máu của công nhân nghèo. Sự im lặng trong lán tạm dưới chân cầu vượt Bình Đường lúc này đặc quánh lại, chỉ có tiếng thở dốc đầy phẫn nộ của Bình Mập và tiếng lách cách bóp chặt đốt ngón tay đến phát ra âm thanh khô khốc của Sơn.
- Anh Sơn! Tụi nó khốn nạn quá! Chiều nay anh chui gầm xe tải rã hông, siết từng con ốc trục láp bẩn thỉu ở bến sông Hai Lốp mới kiếm được năm trăm ngàn đồng tiền công lương thiện. Bác tài già thương anh em mình nên mới cho thêm hai cái ruột xe cũ để tái chế. Vậy mà tụi nó chụp lén rồi cắt ghép, vu khống anh ăn tiền chung chi của hãng xe lậu Thành Phát! – Đông Mảnh uất ức, đôi mắt cận thị sau tròng kính dày cộp đỏ hoe, ngón tay run rẩy gạt màn hình.
Bình Mập đập mạnh tay xuống chiếc lốp xe hỏng làm bụi cao su bay mù mịt:
- Để tao xách xe chạy ra bến xe tìm thằng Đức Chột! Chắc chắn là gã này lảng vảng đầu hẻm trọ chiều nay để chụp lén rồi báo tin cho lão Lợi Đinh. Tao phải bẻ gãy tay gã cho chừa cái thói ngậm máu phun người bẩn thỉu đó!
- Ngồi xuống. – Sơn Búa trầm giọng. Giọng nói khàn đặc của anh không lớn, nhưng chứa đựng một uy lực nặng nề khiến Bình Mập lập tức khựng lại.
Sơn điềm tĩnh đặt hộp cơm sườn sém cạnh ăn dở của thím Tư Diệu xuống chiếc phản gỗ mục. Anh đứng dậy, vác hai chiếc ruột xe tải nặng trịch xếp vào góc tối lán tạm, rồi quay lại nhìn hai người anh em. Vết thương rách da ở bả vai trái do nhát dao bấm của Tèo Lác từ đêm trước chợt nhói lên, rơm rớm chút dịch hồng thấm qua lớp băng gạc y tế mỏng. Sơn không nhíu mày, anh chỉ lẳng lặng lấy chiếc giẻ sờn dính nhớt lau sạch các kẽ móng tay cáu bẩn.
- Tụi nó muốn mình nổi giận, muốn mình dùng bạo lực để công an trật tự có cớ dẹp cái tiệm này. – Sơn nhìn thẳng vào mắt Bình Mập. – Mình càng đánh nhau, công nhân càng tin bài viết kia là thật. Sự thật nằm ở cuốn sổ này. Đêm nay, toàn đội vẫn đi tuần dọn đinh bình thường. Sáng mai, đúng năm giờ rưỡi mang hòm gỗ và săm lốp ra Cổng số 1 KCN Bình Đường để kiểm tra xe cho công nhân tan ca.
Đêm đó, cung đường quốc lộ ngoại ô dài mười lăm cây số chìm trong màn sương muối lạnh buốt. Sơn Búa cùng đồng đội lặng lẽ quét sạch từng mét lộ, nhưng sự im lặng giữa những tiếng bộ đàm rè rè dường như nặng nề hơn mọi khi. Nỗi hoài nghi đã bắt đầu gieo rắc bóng tối vào lòng những người mưu sinh nghèo.
Sáng sớm hôm sau, sương mù chưa kịp tan trên dải phân cách bê tông quốc lộ Bình Đường. Cổng số 1 Khu công nghiệp Bình Đường mở toang, hàng ngàn công nhân nữ dệt may tan ca đêm ùa ra đường như một dòng thác màu xanh xám mệt mỏi. Tiếng động cơ xe máy gầm rú, khói xả mù mịt hòa lẫn với làn sương lạnh tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Sơn Búa cùng cậu bé Út khiêng chiếc bàn gỗ nhỏ và hòm gỗ Quỹ Không Đồng đặt sát mép vỉa hè ngoài cổng. Trên bàn, những chiếc ruột xe máy cũ tái chế được vá chín ép nhiệt phẳng phiu, xếp ngay ngắn cạnh bộ móc lốp bằng thép tôi siêu cứng của chú Tư Lò Rèn. Cậu bé Út nhanh nhẹn cầm chiếc bơm tay, hào hứng gọi lớn:
- Cô bác đi làm ca đêm về ghé đây tụi con kiểm tra lốp, bơm xe miễn phí nha! Có đinh tặc rải đinh dốc cầu vượt đó, ai lốp yếu ghé tụi con thay ruột mới không đồng luôn ạ!
Thường ngày, tiếng gọi của thằng bé sẽ nhận được những nụ cười xởi lởi, những tiếng trêu đùa ấm áp của các chị em công nhân. Nhưng sáng nay, dòng người đi qua bỗng chốc khựng lại. Họ nhìn chiếc hòm gỗ có dán chữ "SOS Cứu Hộ Miễn Phí", rồi nhìn Sơn Búa bằng những ánh mắt đầy vẻ dò xét, e ngại và lạnh lùng.
Một nhóm ba nữ công nhân dệt may trẻ tuổi dắt chiếc xe Wave bị xì hơi bánh sau đi tới gần chiếc bàn. Cậu bé Út định lao ra dắt hộ xe thì một chị lớn tuổi hơn giật mạnh ghi-đông lùi lại, giọng đầy vẻ cảnh giác:
- Thôi khỏi đi em. Lát chị dắt ra tiệm đầu đường vá cũng được.
- Chị ơi, tiệm đầu đường chặt chém đắt lắm, vá một lỗ năm chục ngàn đó. Ở đây tụi con thay ruột mới hoàn toàn miễn phí mà! – Út ngơ ngác phân trần.
- Miễn phí cái gì? – Người công nhân kia nhìn thẳng vào Sơn Búa, môi bĩu ra đầy khinh bỉ. – Trên mạng người ta đăng hình rành rành ra đó kìa. Tụi mày ban đêm lén lút đi rải đinh hình thoi bẫy xe tụi tao, rồi ban ngày giả vờ làm từ thiện Không Đồng để lấy tiếng, sau lưng thì ăn tiền chung chi bảo kê bến bãi của hãng vận tải lậu Thành Phát để tụi nó chạy xe quá tải trốn trạm cân. Tụi tao nghèo thật nhưng không có ngu để tụi mày dàn cảnh dắt mũi làm tiền!
Cậu bé Út nghe những lời sỉ nhục ấy thì mặt mũi đỏ gay, lồng ngực phập phồng vì uất ức. Thằng bé mồ côi mím chặt môi, nước mắt chực trào ra trên khóe mắt đen nhẻm bám đầy bụi than. Nó nhìn Sơn Búa, giọng run rẩy:
- Bác Sơn... tụi con không có rải đinh... Sao họ lại nói bác cháu mình như vậy...
Sơn Búa đứng im lặng bên chiếc bàn gỗ. Anh không giải thích, không phân bua. Đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ của anh chỉ nhìn chăm chằm vào mặt đường lầy lội đầy cát đá dăm. Sự im lặng của anh dưới cái lạnh rạng sáng trông cô độc và nhẫn nại đến đau lòng. Anh biết, tâm lý đám đông khi bị kích động bởi những tin đồn bóng bẩy trên điện thoại sẽ dễ dàng quay lưng lại với những điều tử tế thầm lặng.
Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng tột độ, một tiếng còi xe máy rú vang dội đầy hách dịch vang lên. Một gã thanh niên trẻ tuổi, tóc nhuộm vàng hoe, tay cầm gậy selfie gắn chiếc điện thoại đang phát livestream trực tiếp ập tới. Đó là Phong "Sự Thật" – một streamer bẩn chuyên săn tin giật gân bến bãi. Hắn gí sát ống kính máy quay vào mặt Sơn Búa, giọng nói oang oang đầy khiêu khích trước hàng ngàn người đang xem trực tuyến:
- Đây rồi quý vị ơi! Tôi đang có mặt trực tiếp tại Cổng số 1 KCN Bình Đường để chất vấn gã thợ máy Sơn Búa – kẻ đứng đầu cái gọi là 'Biệt Đội Đêm Không Đồng' đang bị cộng đồng mạng bóc phốt ăn tiền bảo kê bẩn. Anh Sơn! Anh giải thích thế nào về bức ảnh nhận tiền mặt năm trăm ngàn từ tài xế xe tải Thành Phát chiều qua? Có phải anh lợi dụng lòng tin của công nhân nghèo để làm bình phong che đậy cho đường dây buôn lậu thép phế thải xây dựng của Cường Bốc không? Quý vị xem đi, gương mặt lầm lì không dám trả lời kìa!
Đám đông công nhân dệt may vây quanh mỗi lúc một đông, những tiếng xầm xì hoài nghi dâng lên như sóng triều.
- Đúng rồi, nhìn mặt lầm lì gian xảo thế kia chắc chắn là làm ăn bẩn rồi!
- Ôi trời, vậy mà bữa trước tôi còn quyên góp cho tụi nó hai cái ruột xe cũ. Hóa ra tụi nó mang đi bán lấy tiền ăn chơi!
Cậu bé Út uất ức đến mức không thể kiềm chế được nữa. Thằng bé gầm lên, cúi xuống vớ lấy chiếc búa tạ cán gỗ cũ kỹ của cha Sơn để lại dưới chân bàn, định lao ra đập nát chiếc điện thoại máy quay của gã streamer bẩn:
- Thằng khốn! Mày dám vu khống bác Sơn của tao! Tao đập nát cái máy của mày!
- Út! Bỏ búa xuống! – Sơn Búa dứt khoát đưa bàn tay chai sạn nặng trịch đặt lên bả vai của Út, ấn mạnh thằng bé lùi lại phía sau. Lực tay của Sơn khiến Út khựng lại, chiếc búa tạ rơi xuống đất cát nghe một tiếng *bịch* nặng nề.
Sơn nhìn thẳng vào mắt gã streamer bẩn. Ánh mắt anh lạnh lùng, cương nghị và dứt khoát đến mức gã streamer vô thức lùi lại một bước, tay cầm gậy selfie khẽ run lên. Sơn không nói một lời bạo lực nào. Anh điềm tĩnh quay người bước lại chiếc bàn gỗ, nhấc chiếc hòm gỗ Quỹ Không Đồng tự quản lên và đặt mạnh xuống trước máy quay của gã streamer.
Tiếp đó, Sơn thò tay vào túi áo bảo hộ lao động kaki sờn cũ, rút ra cuốn sổ tay tài chính bìa da sờn rách dán hình ảnh kỷ vật của em trai Sơn Nhỏ ở trang đầu tiên. Anh đặt cuốn sổ bên cạnh hòm gỗ, giọng trầm khàn vang lên dứt khoát giữa đám đông đang im phăng phắc:
- Mày muốn sự thật đúng không? Quay sát vào đây.
Sơn lật mở từng trang sổ tay ghi chép nguệch ngoạc nhưng cực kỳ tỉ mỉ bằng nét mực xanh của Đông Mảnh.
- Đây là hóa đơn mua sỉ mười chiếc ruột xe máy mới chính hãng từ đại lý của anh Minh Săm Lốp trong quận, có đóng dấu đỏ sòng phẳng. Mỗi chiếc giá sỉ hai mươi lăm ngàn đồng. Còn đây là danh sách chữ ký xác nhận của từng công nhân, tài xế xe ôm được đội tuần tra thay ruột miễn phí hàng đêm dọc tuyến quốc lộ mười lăm cây số này. Ngày nào, giờ nào, xe biển số bao nhiêu cán đinh hình thoi ở dốc cầu vượt, tất cả đều ghi rõ ràng không thiếu một chữ.
Sơn chỉ tay vào chiếc hòm gỗ Quỹ Không Đồng:
- Quỹ tự quản này do công nhân nghèo tự nguyện bỏ tiền lẻ năm ngàn, mười ngàn vào để mua ruột mới. Đông Mảnh đã kiểm kê, hiện tại chỉ còn đúng hai triệu ba trăm ngàn đồng tiền lẻ bám đầy bụi dầu mỡ công xưởng. Số tiền công năm trăm ngàn sửa trục láp xe tải chiều qua ở bến sông Hai Lốp, tôi đã tự bỏ tiền túi của mình vào quỹ này để bù tiền xăng xe máy đi tuần đêm cho anh em. Mày nói tôi ăn tiền bảo kê của Thành Phát? Vậy mày có biết chiếc xe tải chở cát của Hùng Đầu Khấc đang bị móp méo sườn xe, gãy gương chiếu hậu vì bị chính xe tải Thành Phát chèn ép suýt lật dốc cầu vượt Bình Đường đêm qua không?
Gã streamer bẩn cứng họng, mắt trợn trừng nhìn vào những con số đối chiếu tài chính rõ ràng, minh bạch có chữ ký niêm phong chặt chẽ của từng nạn nhân nghèo. Đám đông công nhân dệt may vây quanh cũng bắt đầu xôn xao. Họ tiến sát lại chiếc bàn gỗ, rướn cổ nhìn vào cuốn sổ tay ghi chép lem luốc những vệt dầu mỡ đen sì của thợ máy.
Đúng lúc đó, một nữ công nhân dệt may lớn tuổi bước ra từ đám đông hoài nghi. Bà mặc bộ đồng phục công nhân màu xanh xám sờn vai, mái tóc chớm bạc búi cao sau đầu. Bà bước tới chiếc bàn gỗ, không thèm nhìn gã streamer bẩn, mà từ từ cầm cuốn sổ tay tài chính của Sơn lên bằng đôi bàn tay thô ráp đầy vết kim đâm do làm thợ may.
Bà lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ. Trên nền giấy ố vàng, dán một bức ảnh nhỏ cũ kỹ của một chàng thanh niên hai mươi hai tuổi có nụ cười rạng rỡ, mặc chiếc áo thun công nhân màu xanh dương phản quang. Kế bên bức ảnh là dòng chữ viết tay mộc mạc của Sơn Búa: *"Nguyễn Văn Sơn Nhỏ – Em trai ruột của Sơn. Qua đời ngày 24/5/2021 dốc cầu vượt Bình Đường vì tai nạn cán đinh tặc. Lời thề chuộc tội của người anh: Không để bất kỳ người lao động nghèo nào phải ngã xuống trên cung đường này nữa."*
Bà cụ công nhân lớn tuổi nhìn bức ảnh, rồi ngẩng đầu nhìn vết sẹo dài lồi trên bả vai trái của Sơn Búa đang rỉ máu đỏ quạch thấm qua lớp áo bảo hộ sờn cũ. Đôi mắt mờ đục của bà bỗng chốc nhòe đi, giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ đầy nếp nhăn. Bà nghẹn ngào, giọng run rẩy vang lên phá tan bầu không khí im lặng nghẹt thở:
- Trời đất ơi... Đứa nhỏ này... Thằng Sơn Nhỏ ngày xưa hay chạy xe giao hàng đêm qua dốc cầu đây mà. Nó chết oan uổng tội nghiệp lắm... Hóa ra anh Sơn bám lộ đêm hôm cực khổ, chịu đâm chém rách thịt gãy xương là để chuộc lỗi với đứa em đã khuất... Vậy mà tụi mình lại đi tin những lời vu khống bẩn thỉu trên mạng để nghi ngờ tấm lòng của người lương thiện!
Bà cụ công nhân quay sang nhìn thẳng vào ống kính máy quay của gã streamer bẩn, giơ cao cuốn sổ tay ghi chép lem luốc dầu mỡ nghĩa tình:
- Mày quay đi! Quay sát vào những chữ ký của công nhân nghèo tụi tao ở đây nè! Tụi tao đi làm ca đêm mệt mỏi rã rời, xe cán đinh giữa đêm mưa gió lầy lội, nếu không có đội sửa xe Không Đồng của anh Sơn cứu hộ kịp thời thì tụi tao dắt bộ rã hông, hoặc bị bọn tiệm vá bẩn đầu đường tống tiền chặt chém rồi! Mày là đồ khốn nạn ăn tiền bẩn để đi bôi nhọ người trượng nghĩa!
Cơn bão hoài nghi bỗng chốc đảo chiều dữ dội. Hàng trăm công nhân dệt may vây quanh lập tức phẫn nộ ùa tới, vây kín lấy gã streamer bẩn. Những tiếng chửi bới, chỉ trích vang dội cả một góc đường quốc lộ Bình Đường rạng sáng:
- Đồ streamer bẩn quấy rối! Cút đi!
- Đừng có bôi nhọ anh Sơn! Tụi tao ký tên bảo lãnh cho Đội sửa xe Không Đồng!
- Cút ngay khỏi khu công nghiệp tụi tao!
Gã streamer bẩn hoảng loạn, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn vội vã tắt sóng livestream trực tiếp, ôm chặt gậy selfie chen chúc lách qua đám đông công nhân dệt may đang giận dữ để chạy trốn lén lút vào bến bãi bến xe.
Sơn Búa đứng lặng người bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ dưới chân cầu vượt. Anh nhìn bà cụ công nhân lớn tuổi đang lau nước mắt đặt cuốn sổ tay nhẹ nhàng trở lại chiếc bàn gỗ, rồi nhìn hàng ngàn người lao động nghèo đang đồng lòng đứng chắn trước tiệm sửa xe của anh để bảo vệ danh dự cho Đội tuần tra Không Đồng. Lồng ngực Sơn thắt lại, một cảm xúc nghẹn ngào ấm áp dâng trào sưởi ấm thể xác kiệt quệ dầm sương của anh. Anh khẽ cúi đầu thay cho lời cảm ơn chân thành nhất gửi đến những người anh em mưu sinh nghèo.
Chiến dịch bôi nhọ danh dự trên mạng xã hội của lão Lợi Đinh đã bị đập tan hoàn toàn bằng chính sự minh bạch tuyệt đối của cuốn sổ sách tài chính nghĩa tình và lòng trắc ẩn của cộng đồng lao động. Nhưng Sơn Búa biết, sự thất bại này sẽ đẩy liên minh đinh tặc vào bước đường cùng tàn bạo hơn.
Lúc này, từ góc tối của trạm gác bỏ hoang sát dốc cầu vượt Bình Đường, bóng dáng lùn khòm của Đức Chột chạy xe ôm truyền thống đang lén lút bấm phím điện thoại Casio nhựa cũ kỹ để báo tin khẩn cấp cho đại ca giang hồ bến xe Cường Bốc. Lão Lợi Đinh tức tối vì mất mẻ doanh thu bẩn và thất bại truyền thông bẩn, chuẩn bị chỉ đạo đàn em thực hiện phương án bạo lực nguy hiểm tính mạng nhắm trực tiếp vào lộ trình tuần tra đêm của Hùng Đầu Khấc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!