Nhạc nềnTeatime

Sổ Sách Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng quái chiều hôm dội xuống bến cát ven sông Sài Gòn nhánh Bình Đường một cái nóng hầm hập, hanh hao và đầy mùi dầu hỏa. Những hạt cát mịn theo từng luồng gió rít từ lòng sông thổi thốc lên bờ, bám chặt vào lớp mồ hôi nhầy nhụa trên trán Sơn Búa, trộn lẫn với mạt sắt gỉ và mỡ bò đen quánh tạo thành một lớp màng cáu bẩn trên gương mặt sạm nắng. Sơn nằm ngửa trên một tấm các-tông rách nát trải dưới gầm chiếc xe tải chở cát hạng nặng mười lăm tấn. Bả vai trái của anh chợt nhói lên một cơn đau buốt buốt, chất lỏng ấm nóng rơm rớm thấm qua lớp gạc y tế dán lỏng lẻo bên trong chiếc áo thun sờn cũ. Vết chém bằng dao bấm của Tèo Lác từ đêm trước vẫn chưa kịp khép miệng, giờ đây dưới áp lực gồng gánh của bắp tay khi nâng chiếc mỏ-lết lực nặng trịch, thớ thịt sưng tấy lại co rút dữ dội.


Sơn mím chặt môi đến mức bật máu, nén cơn đau vào sâu trong lồng ngực. Anh dùng đôi bàn tay chai sạn di chuyển thoăn thoắt, căn chỉnh lại bộ nồi và trục láp của chiếc xe tải đang bị gỉ sét kẹt cứng. Tiếng kim loại chạm nhau kêu *keng keng* khô khốc dưới gầm xe nóng bức như lò thiêu.


- Ôi dào, xem kìa! Hiệp sĩ không đồng lừng lẫy quốc lộ mà giờ phải chui gầm xe, ngửi khói dầu mỡ mưu sinh hèn hạ thế này sao?


Một giọng nói lanh lảnh, đầy vẻ mỉa mai vang lên từ phía bờ kè đá rỉ sét. Sơn không cần ngẩng đầu cũng biết kẻ vừa tới là ai. Khải Sắt – gã chủ vựa phế liệu bẩn đối thủ của ông Hai Lốp, mắt xích kinh tế đen chuyên thu mua đinh sắt vụn tiêu thụ tang vật cho đinh tặc – đang đứng khoanh tay, miệng ngậm điếu thuốc lá rẻ tiền tỏa khói khét lẹt. Gã mặc chiếc áo thun ba lỗ sờn rách nách, sợi dây chuyền bạc lớn ở cổ lắc lư theo từng nhịp cười khinh khỉnh:


- Sơn ơi là Sơn, tao bảo mày rồi. Cái trò bao đồng cứu hộ không đồng của mày chỉ mang lại tai họa thôi. Nhìn thằng Tuấn Grab gãy tay nằm viện kìa, rồi tiệm sửa xe rách của mày bị tạt sơn tạt mắm tôm nồng nặc nữa. Giờ mày phải đi làm cu li bốc xếp, sửa xe tải nặng kiếm từng cắc lẻ trả nợ viện phí mười triệu đồng bảo lãnh cho mụ bác sĩ Mai. Khôn hồn thì dẹp mẹ cái tiệm rách dưới chân cầu vượt đi, nộp rương đồ nghề cho đại ca Cường Bốc rồi về làm thợ cho vựa của tao, tao trả lương tháng mười triệu đàng hoàng. Chứ cứ bám lộ thế này, có ngày mạng mày cũng nát như cái ruột xe máy cán đinh thôi con ạ!


Sơn Búa im lặng. Anh điềm tĩnh siết chặt đai ốc khóa trục láp bằng một lực cổ tay dứt khoát. Tiếng *cạch* của mỏ-lết lực vang lên khít khao báo hiệu công việc đã hoàn thành hoàn hảo. Sơn dùng khuỷu tay bám vào bánh xe tải nâng đỡ thân hình gầy gộc nhưng rắn rỏi, từ từ chui ra khỏi gầm xe nóng hầm hập. Anh đứng thẳng người, cao một mét bảy mươi tám, vai rộng, da sạm nắng phong trần. Sơn không thèm liếc nhìn Khải Sắt lấy một cái, chỉ lẳng lặng vớ lấy chiếc giẻ lau sờn cũ dính đầy nhớt đen để lau sạch các khớp ngón tay chai sần rớm máu nhẹ.


Bác tài xế xe tải già bước xuống từ cabin, gương mặt khắc khổ đầy vệt mồ hôi nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự cảm kích tột cùng. Ông vỗ mạnh vào bả vai phải của Sơn, giọng hào sảng:


- Tay nghề của chú em đúng là đỉnh nhất bến sông này! Cái trục láp này kẹt cứng cả tuần nay, qua tay mấy tiệm lớn tụi nó đòi thay mới mất cả triệu bạc mà chú em gõ búa căn chỉnh một hồi là chạy êm ru. Đây, tiền công năm trăm ngàn đồng của chú em, tôi gửi sòng phẳng không thiếu một cắc!


Sơn nhận lấy tờ tiền nhăn nhúm dính dầu mỡ, khẽ gật đầu cảm ơn rồi cất vào túi quần bảo hộ lao động kaki sờn cũ. Bác tài già nhìn quanh quất, thấy Khải Sắt đang hậm hực đứng lảng vãng gần đó, liền lôi từ thùng xe tải ra hai chiếc ruột xe tải cũ phế liệu còn khá dày dặn đặt xuống đất cát lầy lội:


- Tôi nghe cánh tài xế đường dài đồn chú em đang gom săm lốp cũ để tái chế cứu hộ Không Đồng đêm cho công nhân nghèo. Hai chiếc ruột xe tải cũ này tôi thay ra còn dùng tốt lắm, chú mang về vá chín lại làm từ thiện giúp đời nhé. Của ít lòng nhiều, tình nghĩa lộ trình của cha chú ngày xưa – ông Sáu Cương – tôi vẫn chưa bao giờ quên đâu.


Sơn Búa cúi người nhấc hai chiếc ruột xe tải nặng trịch lên vai phải để tránh đụng trúng vết thương bả vai trái đang nhức nhối. Anh nhìn bác tài già, giọng trầm khàn nhưng dứt khoát:


- Cảm ơn bác tài. Săm lốp này đêm nay sẽ giúp được vài chuyến xe mưu sinh nghèo về nhà an toàn.


Khải Sắt nhìn thấy cảnh tượng đó liền nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống bến cát, hằn học quay lưng bỏ đi lẩm bẩm gọi điện thoại báo tin cho đàn em Cường Bốc. Sơn Búa vác hai chiếc ruột xe tải nặng nề lầm lũi đi bộ suốt hai cây số dọc mép quốc lộ lầy lội dưới cái lạnh sương chiều đang dần buông xuống, hướng về tổng hành dinh tiệm sửa xe cũ nát dưới chân cầu vượt Bình Đường.


Khi Sơn về đến lán tạm, trời đã sập tối hẳn. Ánh đèn neon tù mù từ quán nước mía chị Lan hắt sang, phản chiếu những vết sơn đỏ tạt bẩn thỉu chưa kịp tẩy rửa sạch trên mảng tường tôn rách. Cậu bé Út đang ngồi xổm lau chùi đống kính vỡ vụn dọn dẹp tiệm ban ngày, còn Đông Mảnh và Bình Mập thì đang ngồi bên chiếc bàn gỗ loang lổ vết mỡ bò. Trước mặt Đông Mảnh là chiếc hộp gỗ Quỹ Không Đồng tự quản và một cuốn sổ tay bìa da sờn rách dán hình ảnh kỷ vật của em trai Sơn Nhỏ ở trang đầu tiên.


Sơn đặt hai chiếc ruột xe tải cũ xuống đất cát, tiếng cao su dày chạm đất phát ra âm thanh *bịch bịch* nặng nề. Đông Mảnh ngẩng đầu lên, nheo đôi mắt cận thị dày cộp, vội vã lật mở trang sổ tay ghi chép đối chiếu:


- Anh Sơn về rồi! Ôi trời đất, hai chiếc ruột xe tải này dày dặn quá, mình có thể rã ra làm miếng dán cao su thô để vá chín bằng lò xo cực kỳ bền chắc. Để em ghi chép niêm phong ngay vào danh sách tài nguyên.


Đông Mảnh tỉ mỉ cầm chiếc bút bi mực xanh nguệch ngoạc viết rõ: *"Ngày 24/5/2026, nhận quyên góp 02 ruột xe tải cũ từ bác tài bến cát sông Hai Lốp"*. Kế bên, Đông dán một mảnh băng keo giấy niêm phong nhỏ lên van chiếc ruột theo đúng Quy trình niêm phong đinh thu gom để đảm bảo tính minh bạch tuyệt đối, tránh bất kỳ sự nghi ngờ hay vu khống ăn cắp phụ tùng nào từ liên minh vá bẩn của lão Lợi.


Bình Mập từ ngoài trờ tới trên chiếc xe máy cũ, tay xách theo một hộp cơm sườn sém cạnh bốc khói thơm phức còn nóng hổi đặt lên bàn gỗ, giọng vui vẻ bộc trực:


- Sơn ơi, thím Tư Diệu bán cơm đầu hẻm lén gửi cái này cho mày nè. Thím bảo dạo này nhìn mày gầy rộc đi, bả vai trái thì rách thịt rỉ máu mà cứ dầm sương dầm mưa bến sông sửa xe tải nặng quá sức. Ăn đi lấy sức mà bám lộ đêm nay!


Sơn Búa đón lấy hộp cơm sườn nguội, ngồi bệt xuống chiếc lốp xe hỏng. Anh dùng đôi đũa tre gắp từng miếng thịt sườn sém cạnh dính mỡ hành, cảm nhận hơi ấm thực tế sưởi ấm thể xác kiệt quệ sau một ngày làm việc nặng nhọc quá sức. Đông Mảnh vẫn cặm cụi gõ máy tính nứt kính và ghi chép chi tiết từng đồng tiền lẻ đóng góp từ hòm gỗ Quỹ Không Đồng do công nhân khu công nghiệp quyên góp:


- Anh Sơn, hôm nay quỹ nhận thêm được ba mươi lăm ngàn đồng tiền lẻ từ mấy chị dệt may tan ca sớm bỏ vào hòm. Toàn tiền năm ngàn, mười ngàn bám đầy bụi dầu mỡ công xưởng. Em đã cộng dồn với số tiền công năm trăm ngàn sửa láp của anh chiều nay, tổng cộng mình có hai triệu ba trăm ngàn đồng. Đủ để hoàn trả nợ viện phí đợt một cho bác sĩ Mai và mua sỉ thêm mười chiếc ruột xe máy mới chính hãng từ anh Minh Săm Lốp rồi anh.


Sơn Búa nuốt miếng cơm nghẹn ngào, nhìn những đồng tiền lẻ nhăn nhúm được vuốt phẳng phiu xếp ngăn nắp trên mặt bàn gỗ mục nát. Lòng anh dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Đây không chỉ là tiền bạc, đây là lòng tin, là máu thịt gắn kết của hàng vạn người lao động nghèo nhập cư dành cho Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng của anh. Anh kiên quyết giữ vững nguyên tắc tài chính tự túc, chỉ nhận quyên góp săm lốp cũ trực tiếp lề lộ để bảo vệ sự trong sạch nguyên bản của đội, tránh bị đối thủ lợi dụng cài cắm phá hoại bẩn.


Đông Gầy từ ngoài ngõ lán tạm bước vào, định đề xuất lập một hòm quyên góp trực tuyến trên mạng xã hội để xin tài trợ lớn từ các nhà hảo tâm khắp nơi nhằm giảm bớt gánh nặng thể xác cho Sơn Búa. Nhưng Sơn lập tức giơ bàn tay chai sần dính dầu nhớt lên gạt đi dứt khoát, giọng trầm khàn đầy uy lực:


- Không được làm trò đó. Tiền bạc trực tuyến qua mạng rất phức tạp, dễ bị kẻ xấu lợi dụng cài cắm tiền bẩn để vu khống đội mình trục lợi từ thiện. Mình làm Không Đồng thì cứ bám lấy lề đường, nhận săm lốp cũ của công nhân nghèo và tự tăng ca mưu sinh sửa xe tải nặng là đủ rồi. Giữ đúng giới hạn an toàn pháp lý cho anh em.


Đông Gầy im lặng cúi đầu chấp thuận sự cẩn trọng chiến thuật của sư phụ. Cả đội tuần tra nhỏ vây quanh chiếc bàn gỗ mục nát dưới ánh đèn neon tù mù, chia sẻ nhau bình nước trà gừng ấm do mẹ Sơn tự tay nấu bọc lót sưởi ấm sương đêm lạnh.


Bỗng nhiên, chiếc điện thoại thông minh cũ nứt màn hình của Đông Mảnh đặt trên bàn phát ra tiếng chuông báo tin nhắn liên tục giòn giã. Đông cầm máy lên lướt xem, sắc mặt cậu sinh viên nghèo bỗng chốc biến đổi tái mét, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.


- Anh Sơn... Bình ơi... nhìn cái này đi... – Đông Mảnh lắp bắp, đưa màn hình điện thoại sát mắt Sơn Búa.


Trên diễn đàn giao thông Bình Đường – hội nhóm có hơn mười vạn lượt theo dõi của giới tài xế và công nhân dệt may ngoại ô – một bài viết mới vừa được đăng tải cách đây mười phút từ một tài khoản ảo nặc danh bẩn. Bài viết đính kèm hình ảnh rõ nét chụp cận cảnh Sơn Búa chiều nay tại bến cát sông đang cúi đầu nhận xấp tiền công năm trăm ngàn đồng nhăn nhúm dính dầu mỡ từ bác tài xế xe tải chở cát, kèm theo tiêu đề clickbait giật gân đầy tàn ác:


*"Hé lộ chân tướng thật của Hiệp sĩ Không Đồng quốc lộ Bình Đường: Lừa đảo công nhân nghèo quyên góp săm lốp cũ tái chế, ban đêm dàn cảnh rải đinh bẫy người để ban ngày lén lút nhận tiền chung chi bến bãi bẩn từ các hãng vận tải lậu quá tải Thành Phát!"*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!